Thi Ẩm Lâu

Phiên bản đầy đủ: Hơn 3.000 bài thơ tình Phạm Bá Chiểu
Bạn đang xem phiên bản rút gọn. Bạn có thể xem bản đầy đủ.
16741
NÉT ĐIÊU KHẮC TÌNH YÊU 
Phạm Bá Chiểu

Mỗi nếp nhăn là một trang nhật ký
Khắc tình yêu thành dấu tích thời gian
Mỗi nếp nhăn là một trang lưu bút
Thêu niềm yêu năm tháng mãi không tan

Mỗi nếp nhăn là một nét điêu khắc
Khắc tình yêu thành kiệt tác yêu kiều 
Mỗi nếp nhăn, một dòng sông ký ức 
Chảy dọc ngang gương mặt tưới thương yêu 

Mỗi nếp nhăn là ngân hà rực sáng
Quỹ đạo tình xoay mãi chẳng ngừng quay
Dấu vết ấy không hằn do năm tháng
Mà do tim từng cháy đến hao gầy

Mỗi nếp nhăn, một bài thơ đã viết
Vần yêu xưa còn đọng giữa làn da
Và gương mặt chính là trang cổ tích
Kể một đời thương nhớ chẳng phôi pha

Mỗi nếp nhăn là bản nhạc trầm lặng
Không cần lời cũng hát khúc yêu đương
Nghe vang vọng tim người từng chạm khẽ
Ngón tay ai run rẩy giữa vô thường

Mỗi nếp nhăn, thời gian vung móng vuốt
Chỉ làm em càng đẹp giữa yêu thương
Không lão hóa mà em đang tăng áp
Biến tình yêu than đá hóa kim cương


16742
GIẤU
Phạm Bá Chiểu

Biển giấu yêu vào sóng ngầm tầng đáy
Sấm giấu gào trong vòm ngực trời xa
Mây giấu lệ vào từng hạt hơi nước
Môi giấu đau vào giữa nụ cười hoa

Em giấu nhớ vào trong từng nhịp thở
Thu giấu buồn trong sắc lá vàng phai
Anh giấu lời trong nhịp tim rộn rã
Sáng giấu sầu trong những hạt sương mai

Suối giấu nhớ vào lời ca năm tháng
Em giấu anh vào giữa giấc chiêm bao
Anh giấu em vào lời yêu chẳng ngỏ
Đời giấu mình vào một kiếp không nhau


16743
ĐỪNG CHOÁNG NGỢP
Phạm Bá Chiểu

Đừng nhìn người tỏa hào quang
Thấy mình tăm tối, tàn hoang, u hoài...


16744
TA LÀ TA
Phạm Bá Chiểu

Đừng nhìn ai đó chói chang
Bẵng quên mình cũng nắng vàng đầy tim


16745
AI HƠN AI?
Phạm Bá Chiểu

Người hơn ta ở lộc trời,
Ta hơn người ở nụ cười an nhiên.


16746
AI GIÀU HƠN AI?
Phạm Bá Chiểu

Họ giàu hơn bởi nhiều tiền
Ta giàu hơn bởi an nhiên cuộc đời


16747
YÊU NÀNG THÔN NỮ
Phạm Bá Chiểu

Người mê áo gấm lụa là,
Ta yêu áo vải, đậm đà tình quê.


16748
MẶC
Phạm Bá Chiểu

Mặc người quyền thế ngút trời,
Ta xây tổ ấm, một đời bình yên.


16749
HÃY ĐẸP TÂM HỒN
Phạm Bá Chiểu

Đừng buồn phận kém duyên may,
Tâm hồn ta đẹp, tháng ngày thảnh thơi.


16750
HAI THIÊN THỂ, MỘT MỐI TÌNH
Phạm Bá Chiểu

Anh trái đất, dẫu xoay bao nhiêu hướng
Chỉ hướng em đăm đắm một ánh nhìn
Em, mặt trăng khi tròn khi lại khuyết
Vẫn thủy chung một quỹ đạo trái tim

Chẳng thể chạm nhưng luôn luôn gần gũi
Khoảng cách đây như định mệnh xa xưa
Anh sâu lắng bằng một lực hấp dẫn
Em quay vòng như một khối tương tư

Trăng rằm tròn, phút đắm say ngời sáng
Trăng khuyết mòn, hồn rỉ máu chia ly
Nguyệt thực đó phút giận hờn băng giá
Nhật thực này ta hòa nhập đôi khi

Thủy triều dâng theo nhịp tim em đập
Sóng triều dâng như nỗi nhớ mênh mông
Nếu một sáng em thôi không quay nữa
Trái tim anh có lạc chính mình không?

Chạm thì vỡ, mà xa thì bất tử
Chính cách xa luôn giữ mối duyên hòa
Hai thiên thể tương tư trong vĩnh cửu
Mới chính là tuyệt đỉnh mối tình xa


16757
VỢ LÀ...
Phạm Bá Chiểu

Vợ là vụ nổ Big Bang
Anh đang sung sướng thoắt sang... làm chồng
Vợ là sư tử hà đông 
Mỗi lần gầm rú bão dông đầy nhà

Vợ là tướng cướp tiên nga
Hét lên một tiếng ví ta rỗng tiền
Vợ là thám tử thần tiên
Quỹ đen giấu kỹ nó liền lôi ra

Vợ là bác sĩ tài hoa
Ta "khổ vì khỏe" vợ là thuốc tiên
Vợ là lương tháng đủ tiền
Còn yêu đóng thuế liên miên đủ tình

Vợ là tổng trưởng thông tin
Ai gọi phải bận, vợ mình phải nghe
Vợ là thứ thuốc gây phê
Yêu vào là cứ... hôn mê vì tình

Vợ là định nghĩa y sinh
Trị đau bằng nịnh, trị tình bằng hôn
Vợ là thuốc trị thần hồn
Chiêu: cơm không nấu, khiến chờn cả vua

Vợ là thời tiết bốn mùa
Sáng dâm, trưa gió, chiều mưa, tối... tùy
Vợ là toán học diệu kỳ
Cộng hờn, nhân gắt, trừ đi... nụ cười

Vợ là triết lý ngược đời
Vợ là luôn đúng, chồng thời luôn sai
Vợ là tổng hợp thiên tai
Sóng thần, động đất, bão dài, hạ thiêu

Vợ là sinh để mà yêu
Cứ đem phán xét là điều không nên
Vợ là tốt bụng nàng tiên
Ta không biết đẻ vợ liền giúp ngay

Vợ là bác sĩ liền tay
Khi ta bị bệnh tình đầy muốn vơi
Vợ là cô giáo tuyệt vời
Dạy ta học chữ "vâng lời" mỗi đêm

Vợ là sấm chớp vang rền
Khi ta khen gái, đảo điên bão trời
Vợ là luật sư đỉnh đời
Cãi nhau luôn thắng ta thời thua đau

Vợ là địa chấn rung đầu
Lỡ quên sinh nhật là đau ê chề
Vợ là tín hiệu đèn xe
Xanh – cho đi chợ, đỏ – về nấu cơm

Vợ là quân lệnh như son
"Trả bài anh nhé" rồi cơn bão về
Vợ là số một chỉnh tề
Mặc gì cũng đẹp đừng chê mà tàn...

Vợ là ca sĩ tài năng
"Anh sai!" điệp khúc tháng năm chẳng rời
Vợ là thám hiểm tuyệt vời
Ví chồng nàng mở chỉ thời vài giây

Vợ là thầy bói đại tài
Chồng vừa hé miệng vợ bài đã ra
Vợ là nhạc trưởng tài hoa
Đêm chồng lệch nhịp sáng là khỏi ăn

Vợ là máy tính siêu thanh
Tiền chồng trong ví tính nhanh hơn chồng
Vợ là thơm ngát đóa hồng
Những lời ngon ngọt chỉ trong chiếc giường

Vợ nguồn năng lượng muôn phương
Cãi nhau với vợ chồng thường cạn pin
Vợ là diễn viên tài tình
Trên giường đổi giọng chồng mình là vua

Vợ là khí tượng chịu thua
Đoán sao nhà sẽ bão mưa lúc nào
Vợ là hacker siêu sao
Mật khẩu facebook, vợ vào như chơi.

Vợ là từ điển sống đời
Hỏi gì cũng biết, toàn lời... vợ ban.
Vợ là "bộ nhớ" siêu phàm
Chuyện xưa tám kiếp, vợ làm như nay.

Vợ nhà tài chính đại tài
Lương chồng chưa thấy đã xài rất êm
Vợ là diễn giả thâu đêm
Chủ đề muôn thuở: "Anh xem lại mình!"

Vợ là "camera an ninh"
Đi đâu cũng bị vợ rình... biết ngay.
Vợ là huấn luyện viên "gầy"
Bắt chồng tập hít đất rày... oằn lưng.

Vợ bình luận viên không lương
Làng trên xóm dưới vợ tường thuật hay
Vợ nhà khảo cổ đại tài
Lục tung quá khứ tìm vài chuyện xa

Vợ là điệp viên tài hoa
Dấu vết người lạ chẳng qua mắt thần
Vợ là vẫn cứ nhất trần
Nửa phần nghiệt ngã, nửa phần mê say

Vợ là cổ tích đời này
Vừa mụ phù thủy, vừa thầy tiên tri!
Vợ là cái máy thần kỳ
Tạo con, chúng cứ giống y... như mình

Vợ là bác sĩ gia đình
Nào ai có thể thật tình thực lo
Vợ là áo ấm, tình no
Trò chơi ấy của trời cho diệu kỳ

Vợ là phước báu trời chi
Ta đau vợ thức canh khi ta nằm
Vợ là chỗ dựa âm thầm
Gió đời vặn vẹo... vẫn cầm tay ta

Vợ là chân lý bao la
Thương con, dạy dỗ, một mà không hai
Vợ là lẽ sống tương lai
Là nhà, là lửa, là bài thơ riêng

Vợ là tất cả dịu hiền
Dẫu khi nổi bão vẫn nguyên nghĩa tình
Vợ là cả cuộc đời mình
Thương cho đến tận... bình minh cuối cùng.

16758
YÊU ĐAU - BỆNH KHÔNG MUỐN CHỮA
Phạm Bá Chiểu

Bác sĩ em đẹp hơn tiên
Vừa vào khám đã thấy… ghiền liền tay
Phổi anh bay tựa cối xay
Em kê một nụ cười say cả đời!

Nhiệt kế chưa kẹp đã rơi,
Vì em vừa cúi… tim tôi đứng hình
Ống nghe áp nhẹ tim tình
Nghe vang cối giã cứ thình thịch em!

Môi tôi như trẻ con thèm
Môi em như thể cây kem ngát lừng 
Ngẩn ngơ quên cả đau lưng
Chỉ lo tim nhói… vì mừng được yêu!

Em kê thuốc uống sáng, chiều
Tiếng cười em mới là liều... thuốc tiên
Tôi thưa: “Bác sĩ thương tình…
Đừng kê… ánh mắt, tim mình... nhớ nhau”

Chẩn đoán: “Anh bị… yêu đau!
Mạch tương tư mạnh, huyết sầu hơi cao
Đơn thuốc: gối mộng chiêm bao
Ngày ba cử nhớ, tối nào cũng mơ!”


16759
TOA THUỐC THẤT TÌNH
Phạm Bá Chiểu

Tôi vào khám bệnh... thất tình
Bác sĩ hỏi kỹ thuật mình từng yêu?
Tôi rằng xuất mấy trăm chiêu
Các nàng vẫn cứ một đi
ều ra đi

Bác sĩ kê thuốc: phải lỳ
Cứ yêu tới tấp thì ly đằng nào
Rồi kê đơn thuốc liều cao
Phải liều một tí, chiêm bao cho đầy

Tôi về uống đúng đủ ngày
Yêu... em hàng xóm kế ngay phòng mình
Ba ngày tim cứ rung rinh
Kiểu này liệu cái bệnh tình có xong?

Bác sĩ tái khám... trợn tròn:
“Sao tim cậu đập như dồn... trống quân?”
Rằng: "Em váy ngắn, lưng trần
Đi qua... gió thổi cũng thành bão dông!"

"Tránh nhìn môi đỏ, dáng cong
Kẻo chưa hết bệnh... đã xong cuộc đời!"
Nhưng mà ối bác sĩ ơi
Sống không yêu thế, sống thời làm chi


16760
PHẬN ĐÀN ÔNG
Phạm Bá Chiểu

Rằng tôi chút phận đàn ông
Ham mê tửu, sắc cũng không ngược đời


16761
YÊU VÀ CƯỚI
Phạm Bá Chiểu 

Ngày yêu, ôi ánh mắt nàng
Long lanh lóng lánh dịu dàng – bồ câu
Cưới rồi, ngày ấy còn đâu
Mắt nàng lườm nguýt – diều hâu bắt gà

Ngày yêu, giọng nói mượt mà
Cứ như hương tỏa đóa hoa thiên đàng
Cưới rồi, ôi cái mỏ nàng 
Ngoác là… xả súng ầm vang rung nhà

Ngày yêu, tay ấy ngọc ngà
Quét nhà, rửa bát như là tay tiên
Cưới rồi, tay giỏi giật tiền
Ví mình tiền thoắt thăng thiên… ví nàng


16762
TRẺ VÀ GIÀ
Phạm Bá Chiểu

Xuân thì, vợ ngóng chồng xa
Già rồi, vợ sợ hơn ma gặp chùa


16763
ANH - XƯA VÀ NAY
Phạm Bá Chiểu

Ngày xưa đại bác chiến trường 
Khổ thân nhà cửa, chiếu giường chấn rung
Bây giờ súng bắn cầm chừng
Chỉ vài tháng phát là cong nòng vào

Ngày xưa mãnh hổ thét gào
Lao vào cuộc chiến ào ào gió thu
Ngày nay như thể gà rù
Em kêu thì muốn đi tu chùa gần

Ngày xưa sấm sét ầm ầm
Chăn tung, chiếu dạt giường bần bật run
Ngày nay như thể con giun
Ngo ngoe mấy cái rồi thun cả vòi

Ngày xưa đánh trận tơi bời
Sáng – trưa – chiều – tối, rã rời mới tha
Ngày nay vừa thấy chiến xa
Đã run, sức chiến đấu đà hãm phanh

Ngày xưa oanh liệt chiến tranh
Chiến hào nóng rực, rung thành đổ non
Ngày nay một trận cỏn con 
Vía còn di tản, hồn còn thiên di


16764
LỜI CHÚC HAY NHẤT CHO TUỔI GIÀ
Phạm Bá Chiểu

Tuổi già? Lời chúc cực hay:
Chúc sống vui khỏe đến ngày... ra đi


16765
TUỔI GIÀ 
Phạm Bá Chiểu

Xưa tu rượu ngoại, bia chai
Nay tu bổ thận mong dài… tuổi yêu 


16766
NỤ CƯỜI CUỐI
Phạm Bá Chiểu

Sống sao khóc lúc chào đời
Nhưng cười mãn nguyện lúc rời đời đi


16767
NỤ HÔN MÊ LỰC
Phạm Bá Chiểu

Ngọn thác ấy – môi trời rơi xuống đất
Một nụ hôn vỡ cả núi rừng xinh
Khi trọng lực cũng phải nhường mê lực
Dưới môi yêu, đá địa chấn vì tình

Gió vặn xoắn tim mình nhìn ngọn thác
Nước nhào như lưỡi cuốn xoáy tim gan
Thác bung nổ làm nên dòng bão trắng
Đất vươn mình nhận dũng mãnh tình thâm

Một nụ hôn đâu trên đời hơn thế
Chẳng dịu dàng như truyện cổ tích xưa
Mà xé trời tung bung muôn ngàn giọt
Cầu vồng lên như vừa hiện sau mưa

Trời hôn đất cuồng say nụ hôn thác
Gọi vô tri bỗng nhiên biết mộng mơ
Cả sấm sét cũng đứng hình ghen tị
Cứ lặng nhìn... tình mãnh liệt làm thơ

Hôn như muốn bào đến mòn vũ trụ
Gãy không gian, giật đứt cả thời gian
Hôn là nước mà bừng hơn lửa cháy
Cũng đủ đời gọi tình ấy... là anh!


16768
HỢP CHẤT TÌNH CA
Phạm Bá Chiểu

Hai tim ta, hai hóa chất bình yên
Bỗng em cười rung bảng tuần hoàn cảm xúc.
Cấu trúc yêu nóng từng giây rừng rực
Phản ứng bùng như nổ giữa tim anh!

Đôi nguyên tử cộng hóa trị mong manh,
Thành phân tử có tên: tình bất diệt.
Điện âm em hút hồn anh tha thiết,
Anh thành ion dương lạc giữa trời yêu.

Nụ cười em – ánh ngọn lửa phiêu diêu,
Đốt năng lượng thành nhiệt năng lớn nhất
Hai đơn chất bỗng kết thành hợp chất
Chuyển pha yêu không điểm kết – vô cùng…

Phản ứng yêu đạt tốc độ vô song
Big bang nổ cũng còn thua xa quá
Chất xúc tác - nụ cười em khai hỏa
Đốt đôi mình thành HỢP CHẤT TÌNH CA


16769
TÌNH TA BĂNG LỬA
Phạm Bá Chiểu

Anh là lửa đầy ngực nguồn nhiệt năng
Miệng núi lửa cứ nhăm nhăm chực vỡ
Mạch tim anh, tàu nhiệt hạch rực rỡ
Đêm nhớ em, anh cháy cả trời sao

Em là băng, tầng băng cổ vời cao
Lúc chồng chất giữa Nam Cực xa tít
Lúc trôi biển vỡ tàu Titanic
Yêu vô biên nhưng lạnh đến vô cùng

Sinh sôi và hủy diệt vẫn tương đồng
Khắc nhau lắm vẫn cùng nhau tồn tại
Lúc gặp nhau đỉnh tình yêu vĩ đại
Cháy lên thành muôn hơi nước tình yêu

Băng tan nhẹ trong ngọn lửa tình xiêu
Thành sương khói ôm tim anh dịu mát
Lửa cũng mềm khi chạm em ánh mắt
Tan vào nhau...bất tử bản tình ca


16770
KHUYÊN GIÓ TẬP THIỀN
Phạm Bá Chiểu

Gió ơi, gió hãy tập thiền
Kẻo nàng váy ngắn ẻm nghiền gió tan


16771
NẾU CÓ NGÀY… BIỂN NGỦ YÊN KHÔNG SÓNG
Phạm Bá Chiểu 

Nếu một ngày… biển lặng đến vô biên
Không còn sóng, không còn bờ để vỗ
Gành ngồi đó – như người dưng lạnh ngó
Trái tim mình hóa đá giữa cô đơn

Nếu có ngày… biển quên cả giận hờn
Không cuồng nộ, không thiết tha, mãnh liệt
Chỉ im lìm, trải dài trong cái chết
Của yêu thương… dần tắt giữa hư không

Sóng đã từng nổi loạn để được ôm
Dù tan vỡ, dù nghìn năm rạn vỡ
Dù yêu gành bằng cuồng điên nức nở
Còn hơn yên… nhưng chẳng biết yêu gì

Gành vẫn đó – bất động mà sầu bi
Biển phẳng lặng như một lời từ biệt
Không sóng nữa… nghĩa là không tha thiết
Không còn ai thổn thức trái tim mình

Nếu có ngày… sóng không còn dâng tràn
Nghĩa là biển không còn tim để đập
Nghĩa là yêu không còn là chân thật
Nghĩa là ta… đã hóa đá trong nhau


16772
GÀNH VÀ SÓNG
Phạm Bá Chiểu

Gành sừng sững, bất động
Mặc nắng sớm, mưa chiều
Sóng đập chính mình vỡ
Cho nụ hôn... tình yêu

Gành chẳng hề cất bước
Sóng bơi đến bạc đầu
Sóng ngông cuồng gào thét
Hôn Gành đến... rướm màu

Nếu ngày biển không sóng
Gành sẽ ngồi lặng câm
Như tượng thần vô nghĩa
Tim hóa đá âm thầm

Nếu một ngày Gành vỡ
Sóng cũng ngừng tung bay
Bởi còn ai để hát
Bài tình ca đắm say?

Gành đâu còn sóng nữa?
Sóng nào còn Gành đâu?
Nhưng vũ trụ sẽ chết
Nếu một đời... không nhau!


16773
THÀNH CÔNG NHƯ SEN
Phạm Bá Chiểu

Sen thơm nở đẹp từ bùn
Thành công nở tự tận cùng gian lao


16774
ĐƯỜNG ĐỜI
Phạm Bá Chiểu

Chỉ đường xuống dốc dễ dàng
Còn đường lên dốc mới ngàn khó khăn


16775
ĐỪNG CÓ TRỘM NHÌN
Phạm Bá Chiểu

Em xinh, đừng có trộm nhìn
Em mà nhìn lại, hồn tìm không ra


16776
MƯU 
Phạm Bá Chiểu

Dặn lòng mình phải thật ngoan
Để chàng giao ví rồi than... mất tiền


16777
KỲ QUAN VŨ TRỤ MANG TÊN... VỢ
Phạm Bá chiểu

Kỳ quan vũ trụ là em
Khi cười – nắng nở, lúc quên – bão về
Sáng còn oanh hót đến phê
Chiều về cọp rú hôn mê... cả người!

Vợ là tươi mát bia hơi
Pha thêm chút ớt cho đời đậm thanh
Biến hình tốc độ siêu nhanh
“Nai tơ” vừa đó, đã thành “mãnh sư”!

Vừa hiền dịu tựa giấc mơ
Đã vung chổi hóa… môn đồ võ lâm!
Nhưng dù phép biến bao lần
Cũng là vợ đó – một phần tim anh

Thương từng giận dỗi lanh chanh
Xin đừng biến mất – hóa thành… mây bay!
Kẻo thiên hà lạc vòng quay
Vũ trụ lệch trục những ngày vắng em

Chiến tranh mà muốn kết êm
Bế lên giường phát... hổ liền hóa nai
Chôn lời đúng cõi thiên thai
Khen nàng: "Tiên nữ!" mai đầy... thức ngon!


16778
QUỐC TẾ PHỤ NỮ - QUỐC TANG VÍ TIỀN
Phạm Bá Chiểu

Hôm qua mồng tám tháng ba
Đàn ông khốn khổ đi ra đi vào
Mở lòng ví chẳng có bao
Nhưng mà chém gió: quà nào chẳng tha!

Hôm nay mồng chín tháng ba
Đàn ông ai đã rút ra mất hồn
Tay lần túi, bụng lặng cồn
Nhẵn tiền tài khoản chỉ còn số âm

Từ nay bớt chém gió xuân
Vì quà, hoa ấy giờ lần... mì tôm
Tháng ba xưa được ăn cơm
Từ yêu, mì gói... bóp hờn và t
rong

Giá ngày quốc tế đàn ông
Đời anh cơm thịt đã không thế này
Anh tặng em những quà đầy
Đời tặng anh cả một bầy... hóa đơn

Mì tôm, ơi hỡi mì tôm
Chỉ vì bệnh sĩ mà ôm nợ nần
Đàn ông, ơi hỡi đàn ang
Quốc tế phụ nữ, quốc tang ví tiền


16779
HÀ NỘI NGHIÊNG MẮT YÊU
Phạm Bá Chiểu

Hà nội em ơi, Hà Nội thu
Hồ Tây giấu mặt dưới sương mù
Bên em, anh tưởng hai người đẹp
Thu hóa em, hay em tỏa thu?

Hà nội, em ơi, thu tẩm hương
Hoa sữa ngào thơm những nẻo đường
Cốm Vòng ướp ngát môi ai đỏ
Thơm nụ hôn nồng, thơm cả sương

Hà Nội, em ơi, thu tắm mưa
Mưa như giăng lụa, gió lay đưa
Mưa rơi như thể muôn nốt nhạc
Hát ngỏ dùm anh, em biết chưa?

Hà Nội, em ơi, thu lá bay
Như thư tình gửi gió vung tay
Cõng muôn vàng nắng thêu vàng phố
Mặt hồ đón đọc mút mùa say

Hà Nội, em ơi, thu đẫm thơ
Sông Hồng chở đỏ một dòng mơ
Chở bình minh rạng về ngang phố 
Anh ngẩn ngơ, tình... anh ngẩn ngơ 

Hà Nội em ơi, thu dịu dàng
Hồ Gươm khiêu vũ với trăng vàng
Ai nâng tà áo bay khuấy gió
Anh lạc vào thu, lạc giữa nàng

Hà Nội, em ơi, thu vỡ oà
Ngực trời nghiêng rớt ánh sao sa
Bởi vì vũ trụ nghiêng đồng bộ
Nghiêng cả đất trời – nghiêng tim ta


16780
VÁY XÒE - ĐỊA CHẤN
Phạm Bá Chiểu

Em xoè váy – lạc cả tay lái gió
Mây thất thần – phanh gấp ngã xuống mương
Phố đứng hình – ngã tư im thở gấp
Nắng ngẩn ngơ - lao về phía màn sương

Em xòe váy - địa chấn gây động đất
Biển vồng lên những đợt sóng thần buông
Cả sấm sét cũng giật mình im tiếng
Chiều hết hồn quay ngược nắng vàng tuôn

Em xòe váy - thiên hà dừng quỹ đạo
Trái đất quay - như cũng muốn đảo chiều
Bão thất sắc - què bước chân vạn dặm
Thơ tình anh - gục đổ trước em yêu


16781
TỚ ĐI TU
Phạm Bá Chiểu

Xuống tóc chẳng hết sợi tình
Vì tim vẫn giữ bóng hình xinh tươi


16782
Ổ KHÓA KHÔNG CHÌA – TÌNH KHÔNG LỐI THOÁT
Phạm Bá Chiểu 

Chúng mình đến để Long Biên chứng giám
Khóa tình yêu vào song chấn thời gian
Chìa ném nước, tưởng tình vào vĩnh viễn
Anh đâu ngờ thép cũng biết rỉ han

Mỗi lần bước qua cầu xưa cũ ấy
Anh tìm về nỗi nhớ mãi khôn nguôi
Nắm ổ khóa như nắm vào mộng ảo
Tình nay đâu giữa vật đổi, sao dời?

Tàu mỗi bận lướt qua vùng kỷ niệm
Khóa run lên như nhịp đập tim ta
Nhưng làn khói bay không gian rồi mất
Có lẽ nào tình như khói bay xa?

Từng chiều đứng bên cầu ôm ký ức
Còi tàu vang xé toác cả niềm đau
Sông Hồng chảy hay là dòng nước mắt
Chở thơ anh trôi mãi phía không nhau?

Tạm biệt khóa, vĩnh biệt tình yêu ấy
Khóa trong tay mà tình chẳng trong đời
Chạm hoài mãi, thời gian đâu mở được
Ổ tim em – chìa xưa... đáy... sông... trôi!


16783
QUYẾT CHỬA VỀ HƯU
Phạm Bá Chiểu 

Cơ quan đoàn thể rã rời
Trưởng ban dân số vẫn thời đang xuân
Nghỉ hưu giấy báo bao lần
Trưởng ban dân số một chân vẫn cày

Thấy em xinh vẫn tự đầy 
Thân hình còi cọc bỗng ngay... béo phì
Dẫu rằng gian khó sá chi
Không hề hao hụt cái thì thanh xuân

Tóc tuy bạc, lòng còn xanh 
Thấy em cười nụ, tình thành bão dông! 
Chân tuy chậm, mắt còn đong 
Liếc ngang đêm hóa vầng đông sáng lòa

Tóc tuy bạc, dạ vẫn hoa 
Trái tim vẫn cứ vang hòa nhạc xuân
Khớp chân rệu rã chòng chành
Gặp em xinh bỗng hóa thành... vũ công 

Tóc răng dẫu đã vào đông
Gặp em xinh vẫn xuân hồng bừng tim
Miệng móm mém, mắt lim dim
"Trưởng ban dân số vẫn tìm... vợ hai!"

Cày cho trái đất đều quay
Cày cho em ngả nghiêng đầy... tim anh
Cày cho tóc bạc hóa xanh
Cho môi móm vẫn tung hoành… tình ca!

Cày cho tim nở đầy hoa
Trưởng ban dân số hóa ra thánh tình
Cày cho em phải giật mình:
Sao anh tám lẻ mà kinh... hơn mười...

Sống sao cho đáng kiếp người
Về hưu là dại, cứ cười mà vui!
Nam tào khi có giấy mời
Trưởng ban dân số mới thôi... hết cày!


16784
RƯỢU CẦN ĐÊM TRĂNG
Phạm Bá Chiểu

Cong cần uống tiếng em cười
Gắp nhầm vào bát mây, trời, trăng, sao...


16785
ÁC MỘNG
Phạm Bá Chiểu

Nửa đêm em khóc ầm làng
Vì trong mơ thấy… anh toàn cưới ai!


16786
VỢ HỒNG GAI
Phạm Bá Chiểu

Xưa em - hồng tỏa ngọt ngào
Cưới rồi, em bỗng câu nào cũng gai


16787
DỊCH VỤ ÔM THUÊ
Phạm Bá Chiểu

Rao, rao dịch vụ ôm thuê
Mỗi giờ một triệu làm mê các nàng
Nhưng xin em chớ vội vàng
Được ôm thử nửa giờ chàng ôm thuê

Nếu không gì nữa để chê
Thì ra quyết định rằng chi đúng tiền
Em nào ở tuổi thanh niên
Đôi mươi, mười tám ưu tiên tuyệt vời

Khuyến mại mua một tặng mười
Ai nhu cầu ấy xin mời đến ngay
Ai ôm mà… dính suốt đời
Xin đừng đổ lỗi: “Tại người ôm hay!”


16788
GÕ MÕ BẰNG TIM
Phạm Bá Chiểu

Tu từ độ… thất tình sâu
Ngỡ chùa là chốn giấu sầu an nhiên
Ai dè sáng ấy em lên
Thắp nhang… mà thắp luôn tim sư rồi!

Mắt em rắc nắng môi cười
Mõ đang gõ cũng… lệch đôi nhịp lòng
Sư ngồi tụng – mà tim rung
"Di đà" ở miệng, "di lòng" đâu đây

Gõ mõ – không gõ bằng tay
Gõ bằng nhịp đập tim say… quá chừng!
Chuông chùa – lẽ đánh vang từng
Mà sao nghe giống phừng phừng tim ai?

Sư run tay… tụng nhầm bài
"A di" mà cứ dài dài "a xinh"
Tay lần chuỗi hạt lung linh
Mà như lần lại bóng hình một ai

Dưới trăng vằng vặc sáng soi 
Chuông vang một tiếng… hồn trôi theo nàng!
Lời kinh lạc giữa gió ngàn
Chỉ còn tiếng gió: "Ôi nàng xinh thay!”

Rồi sư khẽ thở than dài:
“Nam mô... cứu khổ cho ai thất tình!”
Tay run làm rớt chuỗi kinh
Lượm lên… mà tưởng lượm tình em rơi!


16789
TÌNH BIỂN YÊU BỜ
Phạm Bá Chiểu

Anh biển biếc yêu bờ em định mệnh
Hôn bờ em là dốc cạn đại dương
Lúc ngân hát lời sóng triều êm ái
Lúc cao trào mãnh liệt sóng thần bung

Lúc cuộn xoáy như vòi rồng bão tố
Lúc dịu dàng như gió hát trăng ru
Lúc hóa dữ như siêu tân tinh vỡ
Nổ bờ em... thành thiên thể phù du!

Ngàn năm trước, biển yêu bờ lặng lẽ
Ngàn năm sau, vẫn chẳng bớt khát khao
Thời gian gãy dưới lòng anh sóng vỡ
Mỗi hôn em là tận kiệt chiêm bao!

Anh đâu chọn mình sinh ra làm biển
Chỉ bờ em hiện hữu quá thiên thần
Nên định mệnh ép anh thành biển sóng
Gom thiên hà trong mỗi nụ hôn dâng

Dẫu kết tinh thành sóng ngầm tầng đáy
Hay bốc hơi thành mây trắng trời cao
Anh vẫn nguyện luân hồi thành sóng biển
Hôn mãi bờ chẳng thỏa nỗi khát khao


16790
TÌNH GIÓ YÊU RỪNG
Phạm Bá Chiểu

Anh chẳng muốn mình trở thành gió bão
Nụ hôn trao đến rung giật đất trời
Nhưng em hỡi em là rừng kiều nữ
Bỗng biến anh thành bão gió tơi bời

Anh là gió – kẻ cuồng si siêu thực
Chỉ biết hôn… và hôn mãi rừng em
Hôn ngược nắng, hôn xuyên trưa, hôn tối
Nụ hôn dài xuyên năm tháng triền miên

Có lúc hôn như cơn mưa vũ trụ
Đổ nghìn sao xuống dào dạt rừng cây
Hôn đến mức lá không còn là lá
Mà hóa tim hòa chung nhịp cuồng say

Nếu phải chết… xin chết trong nụ ấy
Giữa ngực rừng… nơi cắt rốn tình ta
Nơi anh được biến bão thành dưỡng khí
Nuôi rừng cây, đời mãi chẳng lìa xa


16791
KHÁNG THỂ TÌNH YÊU
Phạm Bá Chiểu

Thế giới này đầy rẫy bao gian khó
Nhưng tình em là kháng thể diệu linh
Bảo vệ anh tránh lo toan, phiền muộn
Nụ cười em là một mũi vac xin

Ánh mắt em là cả phòng thí nghiệm
Pha dịu dàng, nuôi cấy giấc mơ anh
Anh, bệnh nhân suốt một đời tình nguyện
Mỗi ngày tiêm một liều nhớ ngọt lành

Em – bác sĩ không cần chi bằng cấp
Mà chữa lành được tất vết thương anh 
Không kê toa, không cần đơn, chỉ biết
Kê tình yêu – liệu pháp rất dịu lành

Dẫu thế giới có vô vàn đại dịch
Anh không lo vì đã có em rồi
Trong lồng ngực – tình em luôn hiện diện
Vac xin nào thay thế được, em ơi

Chỉ cần em tiêm một liều... ánh mắt
Miễn nhiễm anh tất mọi bệnh trên đời
Nhưng lại vướng bệnh không hề chữa khỏi
Bệnh "yêu em" không một phút nào nguôi


16792
TÌNH YÊU – BỆNH KHÔNG THUỐC CHỮA
Phạm Bá Chiểu 

Bệnh khởi phát: lúc em cười
Tim tôi lỗi nhịp, não thời quên khôn
Biểu hiện: mệt mộng, mỏi hồn
Đêm về khó ngủ, bồn chồn tay chân

Chẩn đoán: rối loạn toàn thân
Hệ thần kinh nhớ, hệ tuần hoàn mong
Phổi thở dốc, tim phập phồng 
Mỗi lần thấy bóng người trong mắt người

Xét nghiệm: chỉ số chơi vơi
Huyết thanh dương tính: em thời nguyên nhân
MRI quét khắp lặng thầm
Chỉ toàn hình bóng em nằm trong tim

Kết luận: mắc chứng “yêu em”
Đã thành mãn tính, lan lên khắp miền 
Không lây nhiễm, chẳng di truyền
Nhưng ai từng mắc – cửu tuyền còn mang

Phác đồ điều trị: khó khăn
Tự kê đơn nhớ, tự làm thơ mong 
Thuốc đặc trị: nụ hôn nồng
Tiêm đều mỗi tối – tại vùng… trái tim!


16793
EM ÁO ĐỎ
Phạm Bá Chiểu

Em áo đỏ, tim anh không cần máu
Vòng tuần hoàn nhuốm sắc áo em lay
Em áo đỏ, tim anh không cần lửa
Lửa tình bung theo nhịp áo em bay

Em áo đỏ, mặt trời thôi cần mọc
Ánh em hồng nhuộm rực cả không gian
Em áo đỏ, nỗi buồn không đất sống
Áo rực màu xua bóng tối tiêu tan

Em áo đỏ – hoa hồng thôi cần nở
Màu áo em, vườn rực rỡ chiêm bao
Em áo đỏ, mùa đông không lạnh nữa
Tưởng giữa đông mà lửa hạ tuôn trào

Em áo đỏ – sét trời thôi cần đánh
Mắt em nhìn là bão điện tần siêu
Em áo đỏ – xin em đừng mặc nữa!
Trái tim anh thừa núi lửa tình yêu!


16794
ÁO VÀNG EM
Phạm Bá Chiểu

Em áo vàng, mùa thu quên thay áo
Lá vẫn xanh quên vàng nhạt sắc mình
Em áo vàng nắng không cần chiếu nữa
Mặt trời quên nhả hạt nắng lung linh

Em áo vàng, vầng trăng quên sáng ánh
Màu áo em rạng rực cả đêm buông
Em áo vàng, cúc quên hương sắc tỏa
Màu áo em sáng hơn cúc vàng ươm

Em áo vàng, mật ong không dám sánh
Sắc vàng tơ đẹp vượt sắc vàng mơ
Em áo vàng, nhẫn, vòng vàng lặng lẽ
Nép nhường em màu sắc của vần thơ...

Em áo vàng, xin em đừng mặc nữa
Sợ nắng thiêu anh cháy hóa tro than
Em áo vàng, xin em đừng mặc nữa
Sợ tim mình bốc cháy hóa sao băng


16795
MẬT KHẨU KHO BÁU TÌNH EM
Phạm Bá Chiểu

Em kho báu siêu quý thời tiền sử
Chôn sâu nơi vầng ngực ấy yêu kiều
Bao thế kỷ biết bao nhà thám hiểm
Tìm chẳng ra – vì thiếu mật mã yêu!

Vàng thần phục trước mắt em lấp lánh
Ngà xám màu trước mỗi bước em qua
Kim cương vỡ trước nụ cười lóe nắng
Ngọc ghen hoài trước dáng ngọc kiêu sa

Anh – cướp biển si tình thời hiện đại
La bàn tim... chỉ anh đến đúng đường
Ánh mắt em làm ngôi sao phương hướng
Nụ cười em làm bản đồ yêu thương

Anh chẳng giữ vàng, ngọc ngà, châu báu
Chỉ giữ em – kho báu sống diệu huyền
Giam trong ngực, tim anh làm két sắt
Mật khẩu là: "Mãi mãi chỉ yêu em"


16796
TỊCH THU DỤNG CỤ GÂY ÁN
Phạm Bá Chiểu

Em bị bắt… vì hành vi nguy hiểm
Gây tổn thương hàng loạt trái tim trai
Vật chứng có: ánh mắt ngời sát thủ
Cộng bờ môi… vũ khí hủy diệt đời!

Phải tịch thu dụng cụ gây án ấy
Mắt, bờ môi cùng dáng ngọc thiên thần
Đem giam kỹ trong trái tim anh đó
Hình phạt là: tù một kiếp chung thân

Anh thẩm vấn: "Vì sao em sát hại
Bao trái tim mà chẳng chút ăn năn?"
Em mỉm cười – lời khai thành chất độc:
"Vì... phạm nhân duy nhất chính là anh!"

Em phản cung bằng… một nụ hôn lén
Lý trí anh phanh bị đứt, tan tành
Tòa kết luận: “Cặp đôi này đồng phạm
Chung buồng giam với bản án... chung thân


16797
MÙA ĐÔNG CÓ LẠNH?
Phạm Bá Chiểu

Mùa đông nào có lạnh lùng 
Chỉ người lạnh bởi không cùng… người yêu


16798
THỢ THƠ VÁ MỘNG
Phạm Bá Chiểu

Tui là thợ vá… giấc mơ
Kim thương, chỉ nhớ, chỉ thơ, chỉ màu...
Giấc mơ ai rách cỡ nào
Gửi qua tui ắt khâu vào được ngay

Có nàng mơ lấy chồng tây
Tỉnh ra… gối ướt, tim đầy bão dông
Tui khâu lại khúc cầu vồng
Cho nàng cất bước qua chồng… xứ xa

Có bà mơ trúng… soái ca
Tỉnh ra thấy lão chồng già… đau lưng
Tui khâu giấc mộng tưng bừng
Khâu cho lão hóa… anh hùng phòng the!

Có chàng mơ lắm nhà, xe
Tỉnh ra mới thấy hồn mê nơi nào
Tui khâu thi tứ dạt dào
Khâu cho chàng bỗng rơi vào... đại gia

Mộng ai rách chớ lo xa
Tui dùng sợi chỉ thi ca vá liền
Chỉ tình, kim nhớ, vần duyên
Thợ thơ tui vá tới miền... thiên thai!


16799
HÀO HIỆP
Phạm Bá Chiểu

Anh cho em mượn bờ vai 
Dẫu tim ướt sũng u hoài lệ mưa


16800
TÌNH CAFÉ 
Phạm Bá Chiểu

Yêu em như uống cafe
Đắng thì vẫn đắng, yêu thì vẫn yêu


16801
VÍ ĐIỆN TỬ YÊU
Phạm Bá Chiểu

Em như ví điện tử yêu
Tiền anh vô đó mất tiêu... không về


16802
MÔI KẸO GÔM
Phạm Bá Chiểu

Môi em mềm tựa kẹo gôm
Cắn ăn một miếng, dính luôn... một đời


16803
VÍ ĐIỆN TỬ VỢ
Phạm Bá Chiểu

Em là ví gửi bao la
Nhưng không mật khẩu rút ra bao giờ


16804
CHÌM THƠ
Phạm Bá Chiểu

Mắt em sao chẳng bình yên
Cớ chi quẫy sóng nhấn chìm thơ anh?


16805
PITAGO TÌNH YÊU
Phạm Bá Chiểu

Cạnh huyền - khoảng cách đôi ta
Nhưng tim vuông góc mới là... tình yêu


16806
HẰNG ĐẲNG THỨC TÌNH YÊU
(Anh + Em)² = Anh² + 2Anh.Em + Em²)
Phạm Bá Chiểu

Anh cộng Em tất cả bình phương (Anh + Em)²
Bằng Anh² nồng nàn rực lửa
Cộng 2Anh.Em thủy chung muôn thuở
Cộng Em² bất biến một đời anh 

Anh quy đồng mọi cách xa, hờn ghen
Rút gọn hết những điều chưa hoàn hảo
Chỉ để lại phương trình huyền ảo:
Yêu = Anh + Em – khoảng cách – thời gian

Dù vũ trụ có giãn nở vô vàn
Hằng đẳng thức tình ta không đổi!
Dẫu Einstein viết thuyết tương đối
Anh + Em = vĩnh hằng tình yêu


16807
MƠ CỦA TRỜI CHO
Phạm Bá Chiểu

Đừng mong trời rớt cho ta 
Có chăng đó chỉ thể là… phân chim


16808
RỖNG VÍ MUA TIẾNG EM CƯỜI
Phạm Bá Chiểu

Tình yêu tiêu diệt phân vân
Yêu là cạn ví không cần lý do
Về nhà mì gói, cải kho
Cùng em là phải quà to mới tình

Đợt sales mới thật giật mình
Ví tôi rỗng để em thành thiên nga
Em kêu: "Chỉ ngó thôi mà!"
Mà xong hai tiếng, ra ba túi đầy

Tóc em nối, móng em thay
Còn tôi nối nợ… đến ngày nhức răng!
Đi ăn em gọi rộn ràng
Tôm hùm, bò Mỹ… kèm hàng loạt kem

Lại còn: đâu phải mình em
Em xài là để người quen giật mình
Rằng bồ anh thật là xinh
Anh kiêu vênh mặt, thất kinh họ liền

Tôi cười méo mặt gắng duyên
Lén xem tài khoản... còn tiền mì tôm?
(Kiếp sau chẳng muốn đàn ông
Đàn bà được đẹp, mặc chồng... phá gia)

Đã bao lần lật ví ra
Ví anh khóc nấc như là... đám tang
Mà em chỉ hỏi nhẹ nhàng:
"Anh yêu em thật hay đang yêu tiền?"


16809
LẤY VỢ - CHỮA TẬT NÓI NHIỀU
Phạm Bá Chiểu

Xưa nói lắm, nay ít rồi
Bởi không thể ngắt được lời... vợ yêu


16810
KHÔNG HỢP VẪN YÊU
Phạm Bá Chiểu

Anh nói ít, em nói dai
Tính tình chẳng hợp vẫn hoài... yêu thương


16811
WIFI EM, ĐIỆN THOẠI ANH
Phạm Bá Chiểu

Em chính là wifi
Còn anh là điện thoại
Anh sẽ mất kết nối
Nếu trên đời không em

Tín hiệu em chập chờn
Là tim anh loạn nhịp
Pin yêu vừa mới sụp
Chỉ cần em "sạc" thôi

Em đặt mật khẩu rồi
Bắt anh xin truy cập
Tưởng được vào tận gốc
Hóa chỉ… guest mode thôi

Anh như máy lỗi thời
Khi em giận, mất sóng
Màn hình đen vô vọng
Không update nổi tim

Nhưng khi em dịu êm
Wifi full đỉnh vạch 
Livestream tim anh phát
Ngàn lời yêu gửi em


16812
VỢ NÓI LUẬN VĂN
Phạm Bá Chiểu

Vợ tôi đã nói là dai 
Mỗi lần mở máy một bài… luận văn


16813
VỢ LÀ THUẾ VỤ TẬN THU ÁI TÌNH
Phạm Bá Chiểu

Phía sau đàn ông thành côn
g
Có người phụ nữ – bóng hồng xinh tươi
Sau nàng lại có một người
Vợ chàng chính thất, săm soi dặm trường

Vợ chàng vững chắc hậu phương
Cho chàng tung tẩy với cùng tiểu tam
Ngoài kia chàng cứ “phi phàm”
Trong nhà vợ vẫn hầm sâm với gà

Ngâm thang Minh Mạng tà tà 
Tưởng chàng “chia lửa” vẫn là dê tơ 
Nào ai học được chữ ngờ
Vợ chàng nào phải tay mơ giữa đời 

Nuôi chàng mãnh hổ tuyệt vời
Bắt chàng đóng thuế tơi bời hết ham
Tận thu mới nhả tiểu tam
Vòi yêu nhũn xuống có làm được… mưa?

Lương về, thu hết chỉ chừa
Vài ba đồng lẻ chỉ vừa… tăm tre
Phải xin tiền đổ xăng xe
Tiểu tam đâu bỗng tai nghe lộn lòng

Ngày xưa như súng thần công
Nả bao nhiêu đạn vẫn không ngại ngần 
Giờ “chân tình” giữa hai chân
Ba chân cũng nhũn làm ăn được gì?

Chàng ngồi gặm nỗi sầu bi
Tiểu tam nó đã bỏ đi không chào
Ngày xưa súng nổ ầm ào
Giờ đây hết đạn, rút vào… chăn hoa

Từ "tận thu thuế tại nhà”
Tiểu tam hóa khói bay xa tít mù
Chiêu này hơn cả Hoạn Thư
Vợ là thuế vụ tận thu ái tình


16814
BÀI TOÁN VÔ NGHIỆM… NẾU THIẾU EM
Phạm Bá Chiểu

Anh viết phương trình trái tim
Tìm trong hàm số một niềm ... tình câm
Giải bao phép biến âm thầm
Vẫn sai đáp số, vẫn nhầm dấu yêu

Đặt điều kiện: nhớ quá nhiều
Dấu ngoặc mở chẳng thể chiều nỗi mong
Giải phương trình nỗi chờ trông
Toàn nghiệm ảo giữa mênh mông đợi chờ

Anh đạo hàm cả giấc mơ
Nhưng hàm số vẫn hững hờ... thiếu em
Tích phân vô hạn nỗi thèm
Chia cho khoảng cách, thương thêm muộn phiền

Anh tìm giới hạn bên trên
Nhưng tim lại lạc về miền Em thôi
Mọi bất phương trình trên đời
Đều thành vô nghiệm… nếu rời bước Em!


16815
VIRUS YÊU
Phạm Bá Chiểu 

Tình thời covid siêu ngon
Cách ly ba mét vẫn còn nhiễm yêu
Chỉ là ánh mắt yêu kiều
Xác xơ nỗi nhớ, tiêu điều vần thơ

Nhiễm yêu không sốt, không ho
Chỉ tim rung nhịp, chỉ mơ tăng dần
Đi khám, bác sĩ phán rằng:
“Rất cần bổ não, rất cần nghỉ tim!"

Em là virus ái tình
Lây qua ánh mắt... khiến anh đảo chiều
Vaccine tiêm dẫu trăm liều
Vẫn không miễn dịch trước chiêu... em cười

Khẩu trang che miệng kín rồi
Sao không che nổi bồi hồi nhớ ai?
Cồn lau sạch sẽ bên ngoài
Còn tim... ai xịt để hoài vết thương?

Lây qua sóng mắt pha đường
Khiến tim chập mạch… yêu đương khứ hồi
Yêu em căn bệnh do trời
Xin không chữa khỏi, một đời... lây lan


16816
HOA THUA
Phạm Bá Chiểu

Em đừng cười lạc hồn hoa
Không còn dám nở trước ngà ngọc em


16817
MẮT BIẾT LÀM THƠ
Phạm Bá Chiểu

Kìa em, mắt biết làm thơ
Như chèo khuấy sóng giấc mơ đêm chàng 


16818
CHIM SỔ LỒNG
Phạm Bá Chiểu

Ở nhà, chim cạn hết pin
Ra đường, chim bỗng tung mình múa ca


16819
CHIM NỔ
Phạm Bá Chiểu

Ở nhà, chim hóa thiền sư 
Ra đường, chim nổ như từ đại liên


16820
ĐI SAI TÀU?
Phạm Bá Chiểu

Đôi khi đi chuyến tàu sai
Lại về đến bến ta hoài ước mơ



16821
LẬT ĐỜI
Phạm Bá Chiểu

Đôi khi tàu trật đường ray
Lại tìm ra hướng đổi thay cuộc đời



16822
HÃY TRẢ EM
Phạm Bá Chiểu

Trả em ngày gió nhẹ nhàng
Ngày chưa từng biết ngổn ngang bão lòng


16823
TRẢ EM NGÀY CŨ
Phạm Bá Chiểu

Trả em ngày nắng chưa vơi
Ngày chưa từng lạc một người vào mơ


16824
SÁCH ĐỜI
Phạm Bá Chiểu

Cuộc đời là cuốn sách dày
Trang buồn? Đừng gập! Lật ngay trang kề


16825
NHẪN VÀ KHIÊM
Phạm Bá Chiểu

Nhớ đời hai điểm diệu kỳ:
Nhẫn khi nghèo đói, khiêm khi đã giàu


16826
TRĂNG DÂNG VỒNG NGỰC
Phạm Bá Chiểu

Vầng trăng không mọc phía đông
Mà đang dâng dậy giữa vồng ngực em


16827
NGỰC EM – QUỸ ĐẠO TÔI RƠI
Phạm Bá Chiểu

Bỗng ngày đời dậy triều dâng
Em thành thiếu nữ, ngực vầng trăng lên
Gió run chao quá mà nghiêng
Lá không dám rụng, mây quên lối về

Tôi sao băng lướt cơn mê
Bước bay ríu lại khi kề vầng xuân
Em cười… cho sóng lặng câm
Trăng vừa chạm ngực… thanh âm vỡ giòn

Từ em, bầu ngực căng tròn
Tôi nghe thơ thức, tôi còn ngu ngơ
Nhặt vầng sáng ấy làm thơ
Từ hai vầng sáng vừa mơ vừa gần

Em đi, trục đất nghiêng dần
Áo bay, sóng lặng, mùa ngần ngại sang
Thơ tôi gió lạc bên đàng
Ngực em sáng quá – vầng trăng đang thì

Tôi chàng thi sĩ cuồng si
Bầy câu chữ cứ thiên di phía vồng
Ngực em – quỹ đạo trăng non
Hút tôi rơi chốn không còn... là tôi


16828
LƯỠI VỢ XƯA VÀ NAY
Phạm Bá Chiểu

Ngày yêu, lưỡi hót: anh à
Là anh vác cả nóc nhà dâng lên
Cưới rồi: cũng cái lưỡi quen
Nó gào một phát... trời liền bão mưa

Ngày yêu, lưỡi hót như thơ
"Thương anh lắm đó, nhớ mờ cả tim..."
Lưỡi nay nó nổi lôi đình:
"Cơm tui nấu đó, đi rình phở đâu?"

Ngày yêu, lưỡi hót bao câu:
"Vấn đề tình dục, em đâu có cần!"
Lưỡi nay sóng thét, bão gầm:
"Trả bài! Hay định dành phần cho ai?"

Ngày yêu, lưỡi hót siêu hay
"Say anh thôi chứ em say chi tiền"
Lưỡi nay gào thét triền miên:
"Lương đâu, nộp hết! Định chuyền con nao?'

Ngày xưa lưỡi hót ngọt ngào
Ngày nay ầm ã ào ào bão sa
Một câu, hàng xóm cho qua
Dăm câu, hàng xóm bán nhà ra đi...

Ngày xưa lưỡi nói mê ly:
Chồng em có đẹp, gái thì... mới theo
Ngày nay lỡ ngắm gái nghèo:
"Phạt đền, tối phải thân teo trên... giường!"

16829
CONG CẢ ÁNH NHÌN ANH
Phạm Bá Chiểu

Eo em – cong uốn tuyệt vời
Tuần hoàn vũ trụ bỗng rơi phương chiều
Cong chi... cong khéo đến siêu
Làm bao định lý tình yêu… vỡ òa

Uốn cong cả ánh nhìn ta
Thơ anh, em nhốt giữa tà áo lơi
Thôi đừng cử động, em ơi
Giam tình anh nốt... nửa đời mê say

Đường cong giãn cả trời mây
Nảy bao rung cảm ngất ngây, dạt dào
Cong như đường nét trăng sao
Khiến thiên hà cũng lao đao nhớ nàng

Đường cong bẻ gập không gian
Bẻ cong anh hóa ra thành...có em
Cong em – lực hút siêu nhiên
Nuốt anh mãi mãi không thèm trả anh!


16830
CUỐN THEO CHIỀU ÁO
Phạm Bá Chiểu

Thắng bao trận chiến huy hoàng
Vẫn thua một trận áo nàng... lụa bay...


16831
LẤP BIỂN GIẾT CÁ
Phạm Bá Chiểu

Chỉ vì cá mập cắn người
Mà đem lấp cả biển khơi muôn trùng(?)


16832
DÙ BỤNG ĐÓI CƠM – TIM PHẢI NO YÊU
Phạm Bá Chiều 

Bụng anh thể nhịn đói nhiều ngày liền
Nhưng đừng ai bắt tim anh nhịn nhớ
Bởi tim anh là bếp rừng rực lửa
Thiếu em rồi – chẳng nấu nổi câu thơ.

Anh có thể thay trà bằng nước mưa
Ngủ gió sương, gối lá vàng thu đổ
Nhưng tim đói là bão lòng bùng vỡ
Nỗi cô đơn như băng hà ngàn năm

Anh có thể khoác gió thay áo, chăn
Chân không giày vẫn chẳng ngừng du mục
Nhưng thiếu em, trái tim anh nhật thực
Yêu chẳng no, sống còn có nghĩa gì?

Tim khát yêu, anh héo cả xuân thì
Nhìn môi em, môi anh mơ nghiến ngấu
Chẳng cần cơm, chỉ cần được em nấu
Một ánh nhìn là no cả tương lai


16833
TÌNH YÊU - PHẢN LỰC NGƯỢC THỜI GIAN
Phạm Bá Chiểu

Ta tuyên án: thời gian là kẻ trộm!
Cướp tuổi xuân ta – từng giọt, từng ngày
Mỗi vết nhăn là dấu chân gã để
Trên trán ta – như dẫm giữa tương lai

Gã lén lút giật răng ra khỏi gốc
Gã rình ta như báo phục trong rừng
Gã giật ta từng sợi trong mái tóc
Gã đào vàng giữa suối óc tưng bừng!

Gã lột sạch từng thớ cơ trẻ khỏe
Như gió đông lột tận lá cuối cùng
Gã biến ta từ thi sĩ tuổi mộng
Thành ông già mê lại tiếng tim rung!

Gã khiến ta phải đeo… kính viễn vọng
Nhìn tương lai qua… ảo ảnh mơ hồ
Gã khiến ta nghe tim mình dội ngược
Mỗi nhịp buồn như sấm vọng từ tro!

Thời gian hỡi dù ngươi là kẻ trộm
Nhưng trộm sao được khát vọng tình ta
Tim còn yêu là đời còn trẻ mãi
Còn bên nhau là trẻ mãi không già

Vì tình yêu - ngược thời gian phản lực
Dẫn ta lui
về thủa mới yêu đầu
Em là thuốc trường sinh, là núi lửa
Hỏi thời gian: ngươi dám cướp nổi sao?

Ngươi có thể giật răng, làm tóc bạc
Nhưng làm sao bắt hoa trái tim tàn?
Ta trẻ mãi – không vì da căng mịn
Mà dòng yêu kéo ngược cả thời gian!


16834
TÌNH CÒN NHỚ NGHĨA LÀ TÌNH CHƯA CHẾT
Phạm Bá Chiểu

Tình còn nhớ nghĩa là tình chưa chết,
Dù năm xưa đã dang dở nửa vời.
Em vẫn đến trong mơ như gió thoảng
Tim tình anh vẫn bối rối chơi vơi…

Tình còn nhớ nghĩa là tình chưa chết
Như hoa khô hương vẫn giữ ngạt ngào
Như vết thương không hề thành sẹo được,
Chỉ âm thầm rớm nhói giữa chiêm bao...

Tình còn nhớ nghĩa là tình chưa chết
Dẫu con tim đã vá víu trăm lần.
Mỗi đường chỉ khâu tên em lặng lẽ
May hộ đời một vết rách tình nhân...

Tình còn nhớ nghĩa là tình chưa chết,
Em trong anh như nốt nhạc hạ âm.
Không nghe tiếng… nhưng làm tim nhói nhịp,
Như tàn tro vẫn giữ lửa âm thầm

Tình còn nhớ nghĩa là tình chưa chết,
Như thơ anh còn gọi mãi tên người.
Dẫu biết chẳng bao giờ em đọc nữa –
Câu thơ tình… vẫn chẳng thể buông lơi!

Tình còn nhớ nghĩa là tình chưa chết,
Bởi hóa thành… bất tử với thời gian!
Dù em chẳng còn trong đời thực nữa –
Vẫn muôn đời… sống mãi giữa tim anh!


16835
TÌNH YÊU - MỘT LINH HỒN SỐNG TRONG HAI CƠ THỂ
Phạm Bá Chiểu

Một linh hồn sống trong hai cơ thể
Anh là máu, em là mạch tim ta
Là chuyển động chẳng thể nào ngừng nghỉ 
Cắt rời nhau là kết thúc… thiên hà

Một linh hồn sống trong hai cơ thể
Anh nốt nhạc, còn em hóa cung đàn
Bản giao hưởng trái tim mình lên nhịp
Tháng năm dài không xô lệch âm thanh

Một linh hồn sống trong hai cơ thể
Anh là thơ, em là ý, là vần
Hòa quyện lại thành một bài ca đẹp
Ngân nga hoài giữa cõi sống phù vân.

Một linh hồn sống trong hai cơ thể
Như sắc hương cùng một chốn sinh ta
Xây nên cả một lâu đài tình ái
Sắc,hương hòa vẻ đẹp đóa hồng hoa

Một linh hồn sống trong hai cơ thể
Như âm dương chẳng thể tách bao giờ
Một mất đi – muôn điều đều đảo lộn
Gộp vào nhau – vũ trụ hóa thành thơ

Một linh hồn sống trong hai cơ thể!
Khi xa nhau – cả vũ trụ đều sai
Khi gần nhau – mọi điều đều đúng hết
Như tiên đề toán học mọi tình ai

Một linh hồn sống trong hai cơ thể
Như mặt trời và ánh nắng sáng ngời
Tách đôi nhau – vũ trụ chìm băng giá
Gắn vào nhau – sự sống hát muôn đời!


16836
TÌNH YÊU VÀ SỰ SỐNG
Phạm Bá Chiểu

Nơi nào có tình yêu, nơi đó có sự sống
Mặt trời yêu, mưa cũng hóa cầu vồng
Nơi bờ yêu, biển hôn đầy con sóng
Có tình yêu, sa mạc nở xương rồng

Nơi nào có tình yêu, nơi đó có sự sống
Có photon, vũ trụ rực ánh quang
Có hạt nhân, nguyên tử thành cấu trúc
Có mặt trăng, biển có thủy triều dâng

Nơi nào có tình yêu, nơi đó có sự sống
Yêu tràn đêm cho ta có giấc mơ
Tình - lực hút cho hành tinh quay mãi
Có em rồi - trái đất hóa thành thơ

Nơi nào có tình yêu, nơi đó có sự sống
Tình Big Bang mới có cả thiên hà
Có xuân yêu, có lộc non, chim hót
Có nhau rồi, vũ trụ hóa thăng hoa

16837
CẦN CHI NGỦ KHI TÌNH ĐẸP HƠN MƠ?
Phạm Bá Chiểu

Cần chi ngủ khi tình đẹp hơn mơ?
Đã mặt trời, có cần chi đốm lửa
Có em rồi, cần vầng trăng chi nữa
Bởi trước em mọi ánh sáng lu mờ

Cần chi ngủ khi tình đẹp hơn mơ?
Đã bão tố, cần chi cơn gió thoảng
Đã biển sóng, cần chi hồ trầm lặng
Đã sóng thần, cần chi sóng đong đưa

Cần chi ngủ khi tình đẹp hơn mơ?
Đã hừng đông cần chi đom đóm nữa
Đã sấm sét cần chi tia lóe lửa
Đã em rồi, có cần nữa làm thơ?

Cần chi ngủ khi tình đẹp hơn mơ?
Mơ chỉ để với tay điều chẳng có
Em hiện hữu – thiêng liêng và rực rỡ
Giấc mơ giờ… quỳ gối trước tình em!


16838
YÊU VÌ TIM NGHE TIẾNG TIM NGƯỜI HÁT
Phạm Bá Chiểu 

Yêu vì tim nghe tiếng tim người hát
Không bằng lời, mà da diết tim ơi
Từng nhịp đập - bản giao hưởng ngân mãi
Gọi tên nhau bằng âm hưởng tuyệt vời

Yêu vì tim nghe tiếng tim người hát
Trên tầng cao hơn cả gió mây bay
Chỉ bằng tai chẳng thể nào cảm nhận
Chỉ tim mình... bắt sóng trái tim ai

Yêu vì tim nghe tiếng tim người hát
Không cần lời mà thấu cảm không quên
Nốt ngân ấy làm chấn rung mạch máu
Cho ta nghiêng từ ánh mắt đầu tiên

Yêu vì tim nghe tiếng tim người hát
Dẫu cách xa như sao với địa cầu
Vẫn vang vọng, xuyên tầng không bát ngát
Dẫn ta về bên một trái tim sâu

Yêu vì tim nghe tiếng tim người hát
Thành hợp âm vang hùng tráng, thiêng liêng
Không ai nghe – chỉ riêng tim cảm được
Bản tình ca khiến vũ trụ... lặng yên!


16839
TÙY THUỘC HOÀN CẢNH
Phạm Bá Chiểu

Đại bàng săn, một mình bay
Sự tử săn phải một bầy cùng săn


16840
CẢI CÁCH THẾ HỆ
Phạm Bá Chểu

Người già nên được đi làm
Thức khuya dậy sớm việc tham mới là...
Trời còn chưa kịp tiếng gà
Cụ đà mở cửa pha trà… lau sân!

Trung niên nên được học hành
Lên trường ngồi học chuyên cần. Bởi thưa:
Trung niên thường tiếc ngày xưa
Không chịu khó học tranh đua với đời!

Lớp trẻ thì nên nghỉ ngơi
Vào viện dưỡng lão cho đời bình yên
Chỉ cần có smartphone bên
Là ngồi một chỗ triền miên thôi mà!

Người già nên được tăng ca
Mắt đà hấp háy trắng ngà lung linh
Tay cầm bàn tính vẫn tinh
Miệng đà móm mém… vẫn rinh hợp đồng!

Trung niên đến lớp là mong
Học hành chăm chỉ, quyết không muộn màng
Ngày xưa bỏ học lang thang
Giờ ngồi cặm cụi bên trang giáo trình!

Lớp trẻ thì cứ an bình
Vô viện dưỡng lão… xếp hình online
Chẳng mưa mặt, chẳng nắng vai
Chỉ cần sạc đủ pin xài mà thôi!

Đảo chiều xã hội một hồi
Mà sao lại thấy… đúng rồi còn đâu!
Già... làm, trung... học vùi đầu
Trẻ... vào dưỡng lão giải sầu online!


16841
VỢ VÀ TIỀN
Phạm Bá Chiểu

Còn tiền… vợ ngọt như kem,
Mắt long lanh chiếu tình thêm mặn mà.
Hết tiền… vợ hét tung nhà
Mặt như dông tố kéo qua chớp lòe.

Còn tiền… vợ ngọt như ve,
Rót tai chồng khúc mùa hè ngân nga.
Hết tiền… vợ mắt chớp lòa...
Giọng như còi cứu hỏa qua phố phường...

Còn tiền… lời vợ như hương
Nói câu nào cũng rót đường tai anh.
Hết tiền… vợ nổ đoành đoành,
Tay cầm dép tổ ong thành... chiến binh

Còn tiền... vợ nựng: cưng mình
Nụ hôn vãi má, rung rinh... tưng bừng...
Hết tiền... vợ rống bò rừng
Gọi chồng những tiếng, xin đừng... dịch ra

Còn tiền... vợ hót: anh à
Câu yêu, câu quý như là lời ru
Hết tiền... vợ hóa ra phù...
... thủy vung bát đĩa thiên thu chẳng về

Còn tiền... vợ hót lời tê:
Rằng chồng dũng sĩ... đê mê... chưa từng
Hết tiền... vợ chốt cửa buồng
Cứ như cấm vận... người dưng khác làng

Còn tiền... vợ hát ngân vang:
Chồng xây em cả thiên đàng... tình yêu
Hết tiền... vợ quát tăng liều:
Tiên thành sư tử gầm nhiều hơn ăn!


16842
HÃY ĐẾN TRỌ TRÁI TIM ANH MIỄN PHÍ
Phạm Bá Chiểu 

Hãy đến trọ trái tim anh miễn phí
Không cần mang hành lý của ngày xưa
Chỉ đem đến ánh mắt em biết nói
Là tim anh đủ chỗ ở trăm mùa

Hãy đến trọ trái tim anh miễn phí
Điện thắp bằng nhịp đập nhớ ngân nga
Gối làm mây, chăn là hương sóng biển
Giường tình yêu kê giữa dải ngân hà

Hãy đến trọ trái tim anh miễn phí
Nơi không thu bất cứ giá nào đâu
Vì em đến, tim anh thành vũ trụ
Mà em là hành tinh đỏ nhiệm màu

Hãy đến trọ trái tim anh miễn phí
Vĩnh viễn luôn, đừng nghĩ lúc rời đi
Vì từ lúc em vừa vào ngự trị
Trái tim anh... đã khóa trái rồi kia!


16843
ĐIỀU TUYỆT VỜI, MẮT KHÔNG THẤY, TIM THẤY
Phạm Bá Chiểu

Điều tuyệt vời, mắt không thấy, tim thấy
Thấy sóng ngầm xao động biển bao la
Dẫu c
hẳng hiện nhưng tình luôn dào dạt 
Chở yêu thương về một hướng người xa

Điều tuyệt vời, mắt không thấy, tim thấy
Thấy vầng trăng khuất phía mặt bên kia
Mà sức hút vẫn dâng triều khắp mộng
Dội biển lòng bao sóng hát mê ly

Điều tuyệt vời, mắt không thấy, tim thấy
Thấy dòng sông dù ẩn dưới tầng sâu
Vẫn mải miết reo âm vang ngầm chảy
Như tình ai cứ lặng lẽ dâng trào 

Điều tuyệt vời, mắt không thấy, tim thấy
Thấy gió yêu, dù làn gió vô hình
Vẫn đủ thổi chao nghiêng tà áo mỏng
Vẫn làm tim lệch quỹ đạo tâm tình

Điều tuyệt vời, mắt không thấy, tim thấy
Mắt người đâu đủ năng lượng quang minh
Tình yêu đến không hữu hình hiển thị
Mà rung lên nhịp tim sóng dẫn truyền


16844
THƠ TÔI
Phạm Bá Chiểu

Thơ tôi dở chẳng ai bằng
Nhưng mà đó chỉ là thằng... thơ tôi


16845
MỘT PHÚT GIẬN – MẤT SÁU MƯƠI GIÂY HẠNH PHÚC
Phạm Bá Chiểu 

Một phút giận – mất sáu mươi giây hạnh phúc
Giận như kim chích ngược trái tim ta
Lời chưa nói đã hóa thành lưỡi kiếm
Cắt hoàng hôn thành rỉ máu chiều tà

Một phút giận – mất sáu mươi giây hạnh phúc
Chỉ một câu mà rạn nứt trăm ngày
Lời bão tố thổi bay bao kỷ niệm
Vá được gì… khi gió cuốn mây bay?

Một phút giận – mất sáu mươi giây hạnh phúc
Giống mặt trời quay lưng khỏi nhân gian
Tình lạc hướng trong mê cung giận dữ
Lạc mất nhau... chỉ bởi một bẽ bàng

Một phút giận – mất sáu mươi giây hạnh phúc
Ngọn lửa bùng thiêu sạch cả mùa xuân
Tay đang nắm hóa thành tay trống rỗng
Còn gì đâu… ngoài tiếc nuối âm thầm?

Một phút giận - mất sáu mươi giây hạnh phúc,
Đốt rừng xanh bằng chỉ một que diêm.
Nụ cười vỡ thành mảnh chai nhọn sắc
Cứa vào lòng còn đâu nữa bình yên?

Một phút giận - mất sáu mươi giây hạnh phúc
Đời ngắn thôi, sao chuốc lấy âu sầu
Nhẫn một chút, biển lặng, trời thêm biếc
Tình yêu thương, mãi mãi chẳng phai màu.

Một phút giận – mất sáu mươi giây hạnh phúc
Câu yêu thương bị ém giữa tim câm
Có phải chăng... con người thường lạ lẫm
Đánh đổi vàng để gom một nắm hờn?


16846
DU LỊCH LÀ ĐỌC THẾ GIỚI BẰNG CHÂN
Phạm Bá Chiểu

Du lịch là đọc thế giới bằng chân
Đôi chân bước đọc vang trang sách mở
Chân ta đọc những lâu đài xưa cổ
Đọc những dòng thơ sóng biển xa ngân

Du lịch là đọc thế giới bằng chân
Mỗi bước chân lật trường thiên tiểu thuyết
Núi cao ấy là chữ in đậm nét
Hồ nước kia là dấu hỏi trong ngần

Du lịch là đọc thế giới bằng chân
Bước chân gỡ thời gian từng lớp gạch
Tường thành cổ - câu thơ xưa còn khắc
Đáy biển kia giấu thời đại huy hoàng

Du lịch là đọc thế giới bằng chân
Bằng cảm xúc đâu chỉ bằng thị giác
Chân ta hỏi: sao trời Peru rực?
Sahara ai tô ánh vàng ngân?

Du lịch là đọc thế giới bằng chân
Mọi ngôn ngữ, chân không cần phiên dịch
Everest chân đọc bao kỳ tích
Kyoto chân cũng hóa thành thân

Du lịch là đọc thế giới bằng chân
Không biên giới, không thời gian hộ chiếu
Với trái tim, tấm visa vĩnh cửu
Chân ta vào mọi chốn hóa quen thân

16847
TÌNH KHÔNG ĐO BẰNG LÂU MÀ BẰNG SÂU
Phạm Bá Chiểu 

Tình không đo bằng lâu mà bằng sâu
Như sao băng chỉ một lần vụt sáng
Mà để lại trong tim người thầm lặng
Vết cháy bùng... kỷ niệm đến mai sau

Tình không đo bằng lâu mà bằng sâu
Như ánh chớp – thoáng qua mà rực rỡ
Xé toạc đêm... để lại màu thương nhớ
Hơn lửa gầy teo tóp, lập lòe sao

Tình không đo bằng lâu mà bằng sâu
Như nụ hôn giữa bão giông vội vã
Chạm một thoáng… môi thành vùng lửa lạ
Ai thể vùi ngọn lửa cháy vì nhau?

Tình không đo bằng lâu mà bằng sâu
Như ngọn triều hôn bờ trong khoảnh khắc
Khiến bờ cát nỗi nhớ nhung khao khát
Thấm vào tim vị mặn muối thương nhau

Tình không đo bằng lâu mà bằng sâu
Như vụ nổ giữa ngân hà yên tĩnh
Một lần nổ… nhưng ngân vang vĩnh viễn
Chấn động hoài mọi trái tim bên nhau

Tình không đo bằng lâu mà bằng sâu
Như sóng thần chỉ một lần trỗi dậy
Cuốn tim ta vào sâu niềm mê ấy
Hơn triệu làn sóng nhỏ vỗ trăm năm


16848
RUNG CẢ THIÊN HÀ
Phạm Bá Chiểu

Chạm em tiếng sét ái tình
Trái tim anh nổ rung rinh thiên hà


16849
TÌNH XƯA CHẾT CHẲNG THỂ NÀO CHÔN ĐƯỢC
Phạm Bá Chiểu

Tình xưa chết chẳng thể nào chôn được
Tim hóa mồ không nắp, lệ làm hương
Gió ký ức vẫn tràn như bão ngược
Thổi tên em cháy ngực mỗi đêm trường

Tình xưa chết chẳng thể nào chôn được
Mỗi lần chôn, mơ đến lại hồi sinh
Vì em chính là mặt trời trong ngực
Hoàng hôn rồi, mai đến lại bình minh

Tình xưa chết chẳng thể nào chôn được
Mỗi giấc mơ là địa chấn rung mồ
Tim bật nắp, em dung nham trào dậy
Cho lửa bùng nỗi nhớ hóa thành thơ

Tình xưa chết chẳng thể nào chôn được
Giận cuồng điên, ta thiêu cả luôn mồ
Lửa ngút trời – tro tàn bay trắng xóa...
Phượng hoàng em bỗng vút giữa tàn tro


16850
HÃY ĐỪNG DẠY CHO TRÁI TIM CÁCH YÊU
Phạm Bá Chiểu

Hãy đừng dạy cho trái tim cách yêu
Như đừng dạy cá cách bơi trong nước
Hãy đừng dạy gió gom thành bão lướt
Đừng dạy trăng hôn biển hóa thủy triều

Hãy đừng dạy cho trái tim cách yêu
Đừng dạy mây thành cơn mưa xuống đất
Đừng dạy biển sóng hôn bờ dào dạt
Đừng dạy tim về tổ lúc buông chiều

Hãy đừng dạy cho trái tim cách yêu
Vì tim dám bẻ cong đường ánh sáng
Để bay ngược thời gian tìm khoảnh khắc
Tim chạm tim… và vũ trụ bắt đầu!


16851
ĐỜI KHÔNG ĐO BẰNG NĂM MÀ BẰNG SỐ BẠN
Phạm Bá Chiểu

Đời không đo bằng năm mà bằng số bạn
Bạn càng đông, tim càng rộn hân hoan
Mỗi tình bạn như vì sao lấp lánh
Sáng lung linh trong vũ trụ mênh mang

Đời không đo bằng năm mà bằng số bạn
Bạn sẻ chia cả nước mắt, nụ cười
Lúc bão dông là chiếc cầu bền vững
Dẫn ta qua vực thẳm của chơi vơi

Đời không đo bằng năm mà bằng số bạn
Cả bốn mùa bạn vẫn nở như hoa
Giữa hoang mạc vẫn tỏa hương bền bỉ
Giữa sa mù vẫn lửa dẫn đường ta

Đời không đo bằng năm mà bằng số bạn
Bởi thời gian chỉ đếm nhịp đồng hồ
Chỉ có bạn đong đầy ta sự sống
Bằng yêu thương vô giá chẳng phai mờ

Đời không đo bằng năm mà bằng số bạn 
Là cánh buồm căng gió giữa đại dương 
Dẫn con thuyền qua ngàn con sóng dữ 
Vững tay chèo, đè bẹp bão dặm trường


16852
KHÁC XƯA
Phạm Bá Chiểu

Ngày xưa chồng bỏ, lệ rơi
Ngày nay chồng bỏ, em cười rung răng


16853
SỐNG SAO CHẾT NHIỀU NGƯỜI NHỚ
Phạm Bá Chiểu

Nghe lời dặn: sống thế nào
Để khi ta chết khối bao người rầu
Tớ liền bật ý: thật sâu!
Làm sao để họ… nhớ lâu, nhớ nhiều

Thế là đi… mượn bao nhiêu
Ai cho là lấy, không tiêu vẫn cầm
Chữ “trả” tớ xếp vào ngăn
Đòi tiền là tớ lại nhăn răng cười

Một lần vay… nhớ suốt đời
Chết rồi vẫn nhắc: "Ơi ơi thằng này!"
Không cần phải lập tượng đài
Tên tớ đã khắc trong ai một đời


16854
KHOA HỌC CHỨNG MINH
Phạm Bá Chiểu

Khoa học đã chứng minh rằng
Nếu ai muốn có hàm răng tuyệt vời
Thì đừng xía mỏ chuyện người
Kẻo ngày lại phải xa rời... bộ nhai


16855
TÌNH CHÀY CỐI
Phạm Bá Chiểu

Ngày xưa cối thủ thỉ chày:
“Làm ăn điều độ, đừng bay loạn nhà!"
Chày cười giã thẳng không tha,
Ngày ba, đêm bảy còn ra ngõ đình.

Cối than: “Hạnh phúc chúng mình
Giã ngoài như thế đâu tình thủy chung?"
Chày rằng: “Anh luyện ngoại công
Để về giã cối lên tông vạn lần!”

Cối nghe trong dạ mừng thầm
Nào ngờ chày đã xuống dần nội công
Giờ chày về cận số không
Ngày xưa búa máy, nay gồng vẫn thua

Cối rằng: chày nghỉ được chưa
Nhờ chày hàng xóm, em vừa thử xong
To, dài như súng thần công
Giã cong cả cối mà không mệt gì


16856
CÓ VỢ LO
Phạm Bá Chiểu

ợu, chồng cứ uống cho no
Việc hương khói có vợ lo ngại gì?


16857
BÃO
Phạm Bá Chiểu

Bão như bồ nhí đời ta
Đến trong cuồng nhiệt, đi nhà tan hoang...


16858
THUẬN VỢ, THUẬN CHỒNG, BIỂN ĐÔNG TÁT CẠN?
Phạm Bá Chiểu

Chưa bao giờ cạn biển đông
Vậy đời thuận vợ, thuận chồng có chăng?


16859
ĐỜI ĐẸP?
Phạm Bá Chiểu

Đời chỉ đẹp khi tiền ai nấy giữ
Đời mất vui khi vợ quản ví chồng
(Lạy thi si Hồ Dzếnh về tội đạo ý thơ ạ)


16860
KIẾP?
Phạm Bá Chiểu

Chẳng bao giờ có kiếp sau
Hãy cùng sống tốt bên nhau kiếp này


16861
LÁ BÙA - ẢNH VỢ 
Phạm Bá Chiểu

Tiền thì vợ giật hết rồi
Ví còn ảnh vợ nụ cười rất to
Gian nan, sóng gió xô vô,
Tôi liền mở ví… ngó cô vợ mình.

Ngắm xong tim bỗng yên bình,
Sống cùng với mụ chẳng kinh nữa là...
Vợ như chớp giật sấm sa,
Mà ta sống sót… đã là thần tiên!

Vợ như hỏa tiễn ngoài biên,
Mà ta chưa nát, chưa điên. Tuyệt vời!
Gian nan chỉ chuyện muỗi thôi,
So cùng phải sống suốt đời với em!


16862
VỢ CHỒNG THỜI NAY
Phạm Bá Chiểu

Tối về mỗi đứa một nơi
Màn hình sáng rực… chẳng lời cho nhau
Vòng ôm từng siết ngọt ngào
Giờ toàn ôm máy, tình nào ôm tim?

Điện thoại cắm sạc ngày đêm
Mà quên sạc để tụt pin tình người
Chồng hôn gái ảo tơi bời
Vợ ôm giai ảo chẳng rời phút giây

Chồng thì nựng mỏi cả tay
Vợ thì cứ viết: em đây chưa gì...
Chung giường hai cõi phân ly
Treo vào tình ảo, trồng si ảo huyền


16863
CỦ HÀNH ĐẤT LẠ
Phạm Bá Chiểu

Tóc bạc, anh nhuộm thành xanh 
Nhưng điều quan trọng củ hành còn tươi
Em hỏi bí quyết, anh cười
Năng vùi đất lạ mãi tươi củ hành


16864
HAI BÍ QUYẾT THÀNH CÔNG 
Phạm Bá Chiểu

Hãy làm những thứ bạn ưa
Hãy ưa những thứ bạn vừa làm ra


16865
ĐỪNG BỎ CUỘC 
Phạm Bá Chiểu

Hãy đừng vội gập trang đời
Viết đi! Trang cuối sẽ ngời vinh quang


16866
ĐỪNG BI QUAN
Phạm Bá Chiểu

Đừng vì dông bão một thời
Mà bi quan nghĩ cả đời bão dông


16867
ĐỪNG NHÌN AI CHỈ MỘT MÙA
Phạm Bá Chiểu

Người cha giao bốn con trai
Tả cây mận hậu phía ngoài rừng hoang
Chàng đầu ngắm giữa đông băng
Tả cây tơi tả hoang tàn cành trơ

Chàng hai ngắm lúc xuân mơ
Tả cây lộc biếc xanh tơ đang về
Chàng ba ngắm lúc đang hè
Tả cây cành lá xum xuê rỡ ràng

Chàng út ngắm lúc thu sang
Tả cây lúc lỉu muôn ngàn quả xinh
Bốn chàng bốn ý riêng mình
Mải mê tranh cãi rung rinh cửa nhà

Người cha cười mỉm hiền hòa:
"Các con đều đúng nhưng mà chưa chung
Mận qua: xuân, hạ, thu, đông
Các con không tả suốt dòng thời gian?"

Như con người giữa gian truân
Là đang chờ đón mùa xuân ắt về
Đừng nhìn ai lúc não nề
Rồi đem buồn khổ phủ che suốt đường

Người như mận giữa nắng sương
Bốn mùa phải trải mới tường gốc tâm
Đời ta ai bảo trầm luân
Cao đầu quả quyết: "Tôi xuân đang về!"


16868
TỰ MẤT THIÊN ĐƯỜNG
Phạm Bá Chiểu

Bác già thợ mộc tài siêu
Dựng xây tổ ấm bao nhiêu phận người
Tay nghề tinh xảo tuyệt vời
Mỗi căn nhà gỗ như ngời trái tim

Một ngày bác ngỏ lời xin
Tôi xin nghỉ việc dưỡng mình sức sa
Chủ không giữ được bác ta
Đành nhờ bác dựng căn nhà cuối thôi

Bác làm qua quýt cho rồi
Gỗ thì chọn tạm, móng thời chẳng sâu
Tường xây lệch lạc mái chao
Tay không còn gửi ngọt ngào vào gương

Xây xong, ông chỉ chờ buông
Chủ cầm chìa khóa chạnh buồn đưa ông
“Căn nhà bác đã vừa xong
Chúng tôi tặng lại – như lòng tri ân!”

Bác nhìn nhà kém bâng khuâng
Ngậm ngùi tiếc nuối từng phần dối gian
Giá mà dựng với tim vàng
Có khi tổ ấm thiên đàng đây ra

Cuộc đời là một căn nhà
Đừng xây qua quýt chính ta thực buồn
Hãy xây tổ ấm tâm hồn
Mặc trời đổ mọi mưa dông, bão bùng...


16869
TRE VÀ BÃO
Phạm Bá Chiểu

Bão đâu bỗng xé đất trời
Dẻo tre vẫn vững, cứng sồi bật tung
Cuộc đời là trận bão bùng
Biết cúi là cách... ngẩng cùng bão dông

16870
VỢ TÔI – THIÊN LÔI CÓ GUỐC
Phạm Bá Chiểu
(Nhật ký một vết son oan nghiệt)

Vợ tôi, nghĩ đến là cay
Phấn son cả rổ, suốt ngày trát... bôi...
Tôi vừa dính chút son môi
Vợ đà thăng chức... thiên lôi xé trời

"Đĩa bay" loạn xạ khắp nơi
Tôi như sao xẹt đành rơi... gầm giường
Nhà thành ngay bãi chiến trường
Vợ tuyên: cấm ngủ chung giường ba... đêm!


16871
BÃO NGOÀI TRỜI KHÔNG THỔI NỔI VÀO ANH
Phạm Bá Chiểu

Bão ngoài trời không thổi nổi vào anh
Vì trong ngực đã bão em cuồng quét
Từng ánh mắt là bầu trời giáng sét
Từng nụ cười sấm dậy giữa trong xanh

Bão ngoài trời không thổi nổi vào anh
Vì anh đã… không còn anh để thổi
Chỉ còn em – mắt môi thành bão nổi
Xô đời ta dạt bãi mộng phương lành

Bão ngoài trời không thổi nổi vào anh
Bão em đến một lần rồi ở lại
Em nữ thần mang bão tình vĩ đại
Bão ngoài trời sao sánh bão trong tim?


16872
ĐỪNG RƠI LỆ VỚI NGƯỜI KHÔNG XỨNG ĐÁNG
Phạm Bá Chiểu 

Đừng rơi lệ với người không xứng đáng
Giọt lệ em, kim cương của tim mình
Lẽ nào để mất đi không hối tiếc
Viên kim cương trên vương miện tim tình?

Đừng rơi lệ với người không xứng đáng
Khi tình yêu chỉ phía một con đường
Hãy nở mình thành hoa hướng dương đẹp
Qua đêm tàn ắt hẳn mọc vầng dương

Đừng rơi lệ với người không xứng đáng
Giọt lệ em – bản giao hưởng tâm tình
Người không hiểu từng cung buồn réo rắt
Cớ sao em hát khúc nhói tim mình?

Đừng rơi lệ với người không xứng đáng
Lệ làm chi cho đất đá vô tri?
Em hãy khóc vì người yêu xứng đáng
Lau lệ tình bằng cả trái tim si!


16873
PHONG THỦY GIẢM CÂN
Phạm Bá Chiểu

Chồng học phong thủy miệt mài
Vợ rằng: Em hỏi điều này được chăng?
Rằng em đang thích giảm cân
Phong thủy bố trí phải cần ra sao?

Chồng trầm ngâm nghĩ hồi lâu:
– Bán ngay tủ lạnh, tiền giao anh cầm!
Bếp thì khóa, uống gió ngàn
Ngắm anh mỗi bữa, sẽ thành... eo thon


16874
CHỈ MỘT TIA LỬA NHỎ
Phạm Bá Chiểu

Chỉ một tia lửa nhỏ
Làm nên đám cháy rừng
Chỉ một ánh mắt nguýt
Lửa tình ai cháy bùng

Chỉ làn tóc em xõa
Gió anh không dám bay
Sợ va vào mê lối
Rối cả một kiếp say

Chỉ một lần chạm mắt
Tim ai hóa thành bom
Phát nổ thành lối mở
Cho núi lửa trào tuôn

Chỉ một tia lửa nhỏ
Mà thiêu rụi thiên thu
Nhưng anh nguyện làm củi
Cháy trọn kiếp trong... tù


16875
SỰ TRẢ THÙ CỦA BÔNG HOA
Phạm Bá Chiểu

Hoa bị dẫm, trả thù bằng tỏa hương
Gạt oán hận, chẳng một lời than thở
Như tim em dẫu đã từng tan vỡ
Vẫn yêu người bằng nguyên vẹn yêu thương

Hoa bị dẫm, trả thù bằng tỏa hương
Giữa bão dông vẫn tỏa mình rực rỡ
Em như thế, khi đời anh xô đổ
Chẳng trách đâu, chỉ dâng hiến vô thường

Hoa bị dẫm, trả thù bằng tỏa hương
Như nỗi đau hóa ngọt ngào lặng lẽ
Em chẳng trách, dù tim tình rớm lệ
Áp lực tình cho em hóa kim cương

Hoa bị dẫm, trả thù bằng tỏa hương
Bởi tha thứ là hương thơm cao cả
Tình em đó – ngát hồn anh vạn ngả
Hận yêu thương – trả thù... bằng yêu thương.


16876
CÂY BỊ BẺ TRẢ THÙ BẰNG LỘC NON
Phạm Bá Chiểu

Cây bị bẻ, trả thù bằng lộc non
Không bật khóc, chẳng oằn mình than thở
Chỉ lặng lẽ dâng xanh lên bỡ ngỡ
Cho người bẻ… ngẩn ngơ trước màu xuân

Cây bị bẻ, trả thù bằng lộc non
Bằng mầm sống thay lời không cần nói
Gió bạo liệt cũng chùng tay hối lỗi
Thấy nhành con xanh đến ngẩn ngơ hồn

Cây bị bẻ, trả thù bằng lộc non
Giống như em sau tình yêu tan vỡ 
Chẳng gục ngã, mà lại càng thắm nở
Càng đẹp hơn, lặng lẽ dịu dàng hơn

Cây bị bẻ, trả thù bằng lộc non
Bằng kiêu hãnh của hồi sinh không nói
Bằng ánh sáng xuyên qua miền tăm tối
Bằng ươm mầm từ chính chỗ đau thương

Cây bị bẻ, trả th
ù bằng lộc non
Dạy cho kẻ từng gieo điều tàn nhẫn
Rằng sức mạnh không nằm trong thù hận
Mà trong… xanh – bất khuất đến dịu dàng


16877
TÌNH BỊ PHỤ, TRẢ THÙ BẰNG THÀNH ĐẠT
Phạm Bá Chiểu

Tình bị phụ, trả thù bằng thành đạt
Không níu kéo, không cầu nguyện ơn người
Không dằn vặt giữa thiên đường đã khép
Chỉ bật lên như ánh sáng mặt trời

Tình bị phụ, trả thù bằng thành đạt
Bằng chính em – bản lĩnh giữa tơi bời
Bằng khối óc chắt chiu từ nước mắt
Bằng đôi chân vượt dốc ngược cuộc đời

Tình bị phụ, trả thù bằng thành đạt
Không kể ai những nỗi khổ tâm hồn
Mà lặng lẽ hóa nụ cười rạng rỡ
Khiến người xưa thấy vẫn đẹp hoàng hôn

Tình bị phụ, trả thù bằng thành đạt
Cho người đi, niềm ân hận mãi tuôn
Khi quay lưng, từng vứt đi viên ngọc
Giờ ngẩn ngơ… chỉ nhặt lại vết buồn

16878
HÃY CHÍNH MÌNH
Phạm Bá Chiểu

Sống theo mong muốn của người
Là ta đang lãng phí đời của ta


16879
NGHỀ GIÀU?
Phạm Bá Chiểu

Người hỏi nghề tớ đang làm?
Rằng: cầm dăm tỉ tung hoành khắp nơi
Săn lùng đối tác gọi mời
Ấy nghề vé số xây đời ấm no


16880
TÌNH TÔI
Phạm Bá Chiểu

Người ta yêu để thành đôi
Còn tôi yêu để một đời... thành tro


16881
THẬP DIỆN ĐỀ PHÒNG
Phạm Bá Chiểu

Đề phòng bò húc trước mình
Đề phòng ngựa đá thình lình phía sau 
Đề phòng kẻ hiểm phía nào?
Đã là kẻ hiểm phía nao cũng phòng!

16882
THIỀN?
Phạm Bá Chiểu

Thiền không dạy trốn cuộc đời
Dạy ta giữa bão vẫn ngồi bình yên


16883
THIỀN VUI
Phạm Bá Chiểu

Thở ra quên hết mọi điều 
Thở vào tưởng tượng ví nhiều tiền thêm 


16884
KHÁC BIỆT
Phạm Bá Chiểu

Cắn người chỉ chó lạ thôi
Người hại người lại là người rất quen


16885
XÚC XÍCH VÀ CON HEO
Phạm Bá Chiểu

Cần thanh xúc xích tẻo teo
Có cần mua cả con heo to đùng?


16886
THỜI GIAN VIẾT SAI TOA
Phạm Bá Chiểu
(Tặng sinh nhật bạn đồng nghiệp y tuổi 71)

71 tuổi đọc ngược đi: 17
Vì nụ cười vẫn rạng rỡ năm nao 
Thời gian lỡ viết sai toa điều trị,
Để bạn tôi chẳng lão hoá chút nào!


16887
KHỔ VÌ MIỆNG, LIỆT VÌ RĂNG
Phạm Bá Chiểu

Bệnh bắt nguồn giữa hàm răng
Vì mê đồ nướng… lăng xăng vào mồm
Thịt heo cháy cạnh thơm thơm
Cắn xong… đau dạ dày ôm bụng quằn!

Bệnh bắt nguồn giữa hàm răng
Ngon là chén tới… mặc rằng đúng sai
Nầm xào, sên nướng, cầy quay
Ngốn xong bác sĩ…bó tay cả làng!

Bệnh bắt nguồn giữa hàm răng
Nghe lời quảng cáo là phăng ào ào:
Bổ ngon bậc nhất đỉnh cao
Ăn vào mới thấy muốn vào... nghĩa trang

Bệnh bắt nguồn giữa hàm răng
Thấy gì cũng gắp, tung tăng mắt ngời
Hôm qua nhậu bốn thùng rồi
Sáng nay bác sĩ rạch chơi ba đường…

Bệnh bắt nguồn giữa hàm răng
Làm trai phải uống cho bằng người ta
Rượu, bia, nước ngọt có gaz
Miệng la: sung sướng, gan la: hung tàn

Bệnh bắt nguồn giữa hàm răng
Mới đau sơ bụng, đã quăng… thang thần
Uống vô chẳng hết nửa phần
Chỉ thêm… tiêu chảy, thánh thần cầu van!

Bệnh bắt nguồn giữa hàm răng
Ăn no gục xuống muôn phần xỉn say
Hỏi: “Anh thấy khỏe chưa đây?”
“Tôi nhìn Thần Chết như ngay đầu giường!”


16888
TỪ PHÒNG ĂN ĐẾN PHÒNG LĂN
Phạm Bá Chiểu

Em như tô phở sáng mai
Thiếu em anh thấy lạnh hoài trong tim
Anh như trà sữa hữu tình
Thiếu anh, em thấy tim mình sưng đau

Anh như bánh tráng cuốn rau
Gặp em là cuốn hết vào tim mơ
Anh như đĩa ốc xào dưa
Em như gái chửa thèm chua vẫn liều

Tình yêu là bát bún riêu
Bao nhiêu sợi bún bấy nhiêu sợi tình
Tình yêu là bát tiết canh
Ăn vào ngon quá hóa thành... bệnh nhân

Tình yêu như lá rau xanh
Phun nhiều thuốc kích, ăn... thành... than tro
Tình yêu gỏi cá thơm tho
Ngon thì ngon thật, dễ nôn vào tường

Tình yêu - dê chấm nước tương
Ăn rồi hai đứa chiếu giường bão dông
Tình yêu - ngẩu pín nấu đông
Ăn rồi hai đứa đặt phòng... khám thai


16889
ĐƯỜNG CONG
Phạm Bá Chiểu

Lưng em uốn nhẹ đường cong
Thơ anh ngã lộn một vòng thời gian


16890
NÉT MÀY
Phạm Bá Chiểu

Chỉ cong một nét mày kiêu
Mà cong cả quỷ đạo chiều tim anh


16891
HÃY SỐNG NHƯ CHIM
Phạm Bá Chiểu

Sống như chim thức sớm mai
Không kiếm mồi chỉ hót bài tình ca


16892
CỜ KHỞI NGHĨA
Phạm Bá Chiểu

Buồn thay khi túi lắm tiền
Phất cờ khởi nghĩa chẳng lên nổi cờ


16893
KHIẾP SỢ
Phạm Bá Chiểu

Khiếp khi vợ gọi trả bài
Thằng cu lay mãi vẫn say giấc nồng


16894
CƯỚI VỢ LÀ GÌ?
Phạm Bá Chiểu

Cưới nàng cứ hiểu nôm na:
Vào hang bắt cọp về nhà mà nuôi!


16895
VÌ LÒNG NHÂN ÁI, QUYẾT KHÔNG BỎ VỢ
Phạm Bá Chiểu

Tôi thà cùng hổ chung giường
Quyết không thả hổ về rừng hại dân


16896
SỢ VỢ?
Phạm Bá Chiểu

Sợ vợ không phải là ngu
Sợ vợ mới đúng chân tu tại nhà


16897
KHÔNG VÌ MỘT CÚ NGÃ
Phạm Bá Chiểu

Đừng nhìn cú ngã mà khinh
Hãy nhìn suốt cả hành trình họ đi


16898
NGHE HAY KHÔNG DO TA
Phạm Bá Chiểu

Tai của ta, miệng của người
Nói thời miệng họ, nghe thời tai ta


16899
HỌC HOÀI
Phạm Bá Chiểu

Khó vô cùng, vẫn học hoài:
Trước lời cay nghiệt vẫn cười an nhiên!


16900
CHIẾN TRANH 
Phạm Bá Chiểu

Giới cầm quyền gây chiến tranh 
Bởi vì biết có dân lành chết thay


16901
NHÀ EM BÁN RƯỢU?
Phạm Bá Chiểu

Nhà em phải bán rượu không
Nhìn em đôi phút mà lòng đã say?


16902
MẮT VÀ TIM
Phạm Bá Chiểu

Mắt ta chỉ chạm ánh nhìn
Bởi bao rung động vào tim hết rồi


16903
BÁC SĨ DỞM
Phạm Bá Chiểu

Anh là bác sĩ dởm à
Gây mê rồi bỏ người ta trốn rồi


16904
NÓI ĐƯỢC KHÔNG LÀM ĐƯỢC
Phạm Bá Chiểu

"Thích được, bỏ được dễ dàng!"
Nói thì nói được, nhưng làm? Vô phương!


16905
EM SINH THÁNG HAI?
Phạm Bá Chiểu

Em sinh vào tháng hai chăng
Vì em như lễ tình nhân ngọt ngào?


16906
NGHỊCH LÝ
Phạm Bá Chiểu

Đào hoa: trốn vẫn tình tìm
Chân thành: theo đuổi vẫn mình... cô đơn


16907
NÓI VÀ LÀM
Phạm Bá Chiểu

Tớ rằng: yêu cậu, đúng rồi
Nhưng đâu nói: chỉ một người, tớ yêu?


16908
MONG TAI NẠN GIAO THÔNG?
Phạm Bá Chiểu

Chỉ mong tai nạn giao thông
Đi đường té chúi vào lòng người... mơ


16909
PHIẾU BÉ HƯ
Phạm Bá Chiểu

Tim đành nhận phiếu "Bé hư"
Vì đêm nào cũng tương tư bóng nàng


16910
BẮT TỘI PHẠM
Phạm Bá Chiểu

Bắt anh phạm tội trộm tim
Giam sâu vào giữa cuộc tình trăm năm


16911
THẤT BẠI?
Phạm Bá Chiểu

Ngã không phải thất bại! Mà
Ngã không đứng dậy mới là chính danh


16912
ANH PHẢI VỀ EM
Phạm Bá Chiểu

Dòng anh ngàn dặm sơn khê
Đi đâu mà thể quên về biển em?


16913
VÒNG KHÓA
Phạm Bá Chiểu

Dù anh có hóa bão dông
Cũng không bay nổi qua vòng tay em


16914
CƯỚI RỒI MỚI BIẾT 
Phạm Bá Chiểu

Yêu: mong dông bão cùng qua
Cưới rồi mới biết nàng là bão dông


16915
ĐỜI CON GÁI
Phạm Bá Chiểu

Nhìn hoa sớm nở, tối tàn
Đừng mong rực, hãy mong an cuộc đời


16916
THẤY GÁI “NGHÈO”
Phạm Bá Chiểu

Trai nhìn thấy gái “nghèo” ngon
Cứ như quạ thấy gà con tách đàn


16917
TÙ HÔN NHÂN
Phạm Bá Chiểu

Hình như kiếp trước vụng tu
Kiếp này hai đứa bỏ tù lẫn nhau


16918
TIỀN VÀ SỨC KHỎE
Phạm Bá Chiểu

Đến phòng cấp cứu: hiểu sâu
Để ta khỏe mạnh, tiền đâu nghĩa gì?


16919
KIÊN TRÌ 
Phạm Bá Chiểu

Sóng mài đổ núi không sức mạnh mà bởi kiên trì
Giọt mật ong từ ngàn hoa gom lại
Cá vượt thác hóa rồng trong huyền thoại 
Hạt nảy mầm bật cả đá một khi 

Sóng mài đổ núi không sức mạnh mà bởi kiên trì
Rùa chậm chạp, kiên trì mà thắng thỏ
Gọt kiên nhẫn, nước đục xuyên đá cổ 
Hành trình dài bởi kiên nhẫn bước đi

Sóng mài đổ núi không sức mạnh mà bởi kiên trì
Chim mẹ ấp trăm ngày trong im lặng
Để tiếng hót đầu tiên van
g rừng thẳm
Hóa đại bàng bay vạn nẻo sơn khê 

Sóng mài đổ núi không sức mạnh mà bởi kiên trì
Tằm nhả tơ không mong ngày rực rỡ
Nhưng từng sợi giăng mộng vàng muôn thuở
Dệt gấm hoa cho màu sắc diệu vi

Sóng mài đổ núi không sức mạnh mà bởi kiên trì
Người nghệ sĩ mài ngón đàn nứt máu
Chỉ mong một bản tình ca vọng thấu
Tận tim tình cho mỗi một người nghe

Sóng mài đổ núi không sức mạnh mà bởi kiên trì
Tượng nữ thần bởi ngàn nhát đục đá
Ngọc trai kết kiên trì từ vật lạ
Cát vào tim, hóa sáng ánh diệu kỳ

Sóng mài đổ núi không sức mạnh mà bởi kiên trì
Từng hạt cát âm thầm theo gió bụi
Đắp sa mạc vút mênh mông vời vợi
Kiên trì đi, thành công lớn ắt về

Sóng mài đổ núi không sức mạnh mà bởi kiên trì 
Người thợ mỏ đào sâu lòng đất tối 
Tìm kim cương giữa muôn ngàn đá cuội 
Chắt tinh hoa từ trăm triệu năm đi

Sóng mài đổ núi không sức mạnh mà bởi kiên trì
San hô kết từng giọt vôi biển cả
Tạo thành rạn che chở bao loài cá
Dâng lên đời những kiệt tác huyền vi

Sóng mài đổ núi không sức mạnh mà bởi kiên trì
Người leo núi thánh thót mồ hôi đổ
Bước chồng bước - nghìn trùng cao thách đố
Chạm đỉnh ngàn: mây ở dưới chân quỳ

Sóng mài đổ núi không sức mạnh mà bởi kiên trì
Giọt thương nhớ rơi đều trong lặng lẽ
Thành đại dương níu chân người đã ghé
Bằng thủy triều mang tên: “đợi anh về…”

Sóng mài đổ núi không sức mạnh mà bởi kiên trì 
Định mệnh rẽ nhường chân dám bước thẳng 
Thành công lớn không dành cho chớp nhoáng
Thế giới này… ngả mũ trước kiên trì!






16920
KHÔNG ỒN ÀO, NGƯỜI VĨ ĐẠI BƯỚC THẦM
Phạm Bá Chiểu

Không ồn ào, người vĩ đại bước thầm
Như người thầy - ngọn nến soi đêm tối
Dẫu chính mình cuộc đời ngắn đi mãi
Cứ cháy tim thành ánh sáng hiến dâng

Không ồn ào, người vĩ đại bước thầm
Như dòng sông giữa bao la dài rộng
Mang phù sa bồi đắp bao sự sống
Không cần danh, chỉ mong được trào dâng

Không ồn ào, người vĩ đại bước thầm
Như cha lặng gánh đời lên vai rộng
Câu nói ít nhưng từng điều thấm đẫm
Dạy đàn con bằng cả sự lặng câm

Không ồn ào, người vĩ đại bước thầm
Nghệ sĩ luyện ngón đàn trong im lặng
Chẳng ai biết những đêm dài đau đắng
Chỉ nghe rung – khi khúc nhạc cuộn tràn

Không ồn ào, người vĩ đại bước thầm
Như san hô gom giọt vôi biển cả
Xây đẹp rạn mà không cần ồn ã
Hiến dâng đời một kiệt tác trần gian

Không ồn ào, người vĩ đại bước thầm
Như sương sớm tan đi khi nắng tỏa
Vẫn kịp tưới cho đóa hoa bừng nở
Tặng sự sống bằng cái chết lặng câm

Không ồn ào, người vĩ đại bước thầm
Như chiếc rễ cắm sâu lòng đất mẹ
Chẳng khoe mình giữa ngàn cây ngạo nghễ
Chỉ âm thầm giữ rừng mãi tươi xanh

Không ồn ào, người vĩ đại bước thầm
Như người mẹ gánh bao mùa dông tố
Chắt chiu yêu trong từng thìa cơm nhỏ
Nuôi con khôn âm thầm vượt gian truân

Không ồn ào, người vĩ đại bước thầm
Như hải đăng canh biển trong đêm tối
Không tiếng nói, chỉ ánh đèn dẫn lối
Bao con thuyền về bến cảng bình an

Không ồn ào, người vĩ đại bước thầm
Như cuốn sách nằm im trên giá cũ
Không than van bụi trần gian bao phủ
Vẫn âm thầm trao tri thức muôn năm

Không ồn ào, người vĩ đại bước thầm
Như ánh sao bay lặng thầm vũ trụ
Chẳng rực rỡ nhưng dẫn đường vạn thuở
Dệt trời đêm bằng ánh sáng yêu thương


16921
TÌNH - HAI TÂM HỒN NGỤ TRONG MỘT CƠ THỂ
Phạm Bá Chiểu

Tình - hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Có thể nào chia trời biếc làm đôi?
Mặt trăng lặn rồi mặt trời lại mọc
Có bao giờ tách ra khỏi bầu trời?

Tình - hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Thể nào chia cầu vồng đẹp làm đôi
Màu sắc đẹp khi bên màu sắc khác
Như đôi mình chỉ thể sống cùng nơi

Tình – hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Có thể nào tách nắng khỏi bình minh?
Ánh sáng ấy sinh ra cùng khoảnh khắc
Như tim mình cùng nhịp đập chung sinh

Tình – hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Như biển khơi không thể tách làm đôi
Mỗi con sóng là một phần của biển
Tựa đời ta không thể thiếu nhau rồi

Tình – hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Như dòng sông chẳng thể thiếu đôi bờ
Bên này mất, bên kia thành vô nghĩa
Chỉ đầy nhau khi tình chảy thành thơ

Tình – hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Như mật ong chẳng thể thiếu bông hoa
Ngọt đến mấy cũng cần nơi trú ngụ
Như cuộc đời là tổ ấm đôi ta

Tình – hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Như giấc mơ chẳng thể thiếu đêm sâu
Ngày tỉnh giấc, mộng kia còn vương lại
Như chúng mình – tỉnh ngủ vẫn mơ nhau

Tình – hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Như bản nhạc không thể thiếu nốt trầm
Cao vút mãi, không thể nào vẹn nghĩa
Thiếu vắng em, đời anh hóa lặng câm

Tình – hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Như lửa bừng không thể thiếu oxy
Bùng núi lửa khi tình ta vun đắp
Sưởi ấm lòng qua vạn nẻo gian nguy

Tình – hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Như đại dương không thể thiếu triều lên
Sóng xô mãi vì nhớ bờ da diết
Tựa tình ta càng năm tháng càng bền

Tình – hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Như ngân hà chẳng thể thiếu ánh sao
Muôn tinh tú kết nên điều vĩnh cửu
Tựa tình mình – rực sáng giữa trời cao

Tình – hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Như không gian không thể thiếu thời gian
Gắn liền nhau tạo nên dòng chảy sống
Đôi mình yêu, kiến tạo một thiên đàng.


16922
EM KHÔNG NẮNG MÀ TIM ANH CỨ CHÁY
Phạm Bá Chiểu

Em không nắng mà tim anh cứ cháy
Như lửa bừng rực rỡ giữa mùa đông
Chẳng gió bấc thể làm nguôi sức nóng
Từ mắt em, anh bão lửa cuồng phong

Em không gió mà hồn anh cứ nổi
Tựa cánh diều bay ngược cả trời xanh
Chỉ ánh nhìn, rất vô tình em thả
Lại nâng anh lên khỏi mặt đất lành

Em không sóng mà tim anh cứ vỗ
Như đại dương mãi thao thức sóng ngầm
Dẫu không chạm, tình vẫn đầy ngực thở
Lặng mà sâu, dưới đáy biển bao tầng

Em không mộng mà anh như kẻ mộng
Cứ ngẩn ngơ đi giữa thật và mơ
Biết yêu em là một điều nguy hiểm
Vẫn vô tư làm kẻ ngốc dại khờ

Em không mật mà lời em cứ ngọt
Nghe một lần mà ngỡ đã từng quen
Mỗi tiếng nói như thì thầm chiếc bẫy
Anh mỉm cười... và tự nguyện sa chân

Em không hương mà lòng anh cứ ngát
Tựa vườn xuân ngập sắc thắm diệu kỳ
Áo em lướt quấn hồn anh lạc bước
Đắm say hoài trong cõi mộng tình si

Em không nhạc mà tai anh cứ vọng
Như khúc ca bất tận giữa không gian
Dù xa cách, lời tình em vẫn vọng
Du dương lòng, tan chảy mọi lo toan

Em không sương mà tình anh ướt đẫm
Như giọt mưa tưới mát những hoang sơ
Từng ánh mắt là bao điều muốn ngỏ
Thấm vào tim, gieo mầm hạt tình thơ

Em không họa mà hồn anh say đắm
Tựa bức tranh huyền ảo giữa đời thường
Nét môi xinh, ánh mắt em sâu thẳm
Vẽ cho anh cả một cảnh thiên đường.

Em không thực mà hóa thành tất cả
Là mây bay, là ánh sáng, là hương...
Dẫu không chạm... anh vẫn mang em mãi
Giữa tim mình - miền vĩnh cửu yêu thương.

Và nếu có một ngày kia tận thế
Thì em ơi, ta hóa khúc tình ca!
Dẫu hư vô cuốn trôi hình, bóng, mộng
Tình đôi ta vẫn ngân giữa ngân hà!


16923
ANH ÔM EM MÙA ĐÔNG KHÔNG DÁM RÉT
Phạm Bá Chiểu

Anh ôm em mùa đông không dám rét
Lửa trong tim khiến giá buốt chùn chân
Cây khô cỗi bỗng đơm chồi nảy lộc
Tuyết muốn rơi... cũng hóa giọt tình ngân

Anh hôn em mùa đông thành mùa hạ
Nụ hôn nồng chín đỏ cả trời đêm
Trăng ghen tị nép mình vào mây trốn
Để môi hồng rực ánh giữa trời tim

Anh bế em, thời gian quên đếm bước
Kim đồng hồ cũng ngật ngưỡng cơn say
Mây chuếnh choáng bay ngược chiều gió