Thi Ẩm Lâu

Phiên bản đầy đủ: Câu chuyện đầu năm Nhâm Dần
Bạn đang xem phiên bản rút gọn. Bạn có thể xem bản đầy đủ.
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14
TẠI SAO MICHAEL KHÔNG SƠN NHÀ VỚI MÀU SẮC GIỐNG NHƯ MÀU CỦA CÔNG TY?

Này bạn, hôm nay, tôi thấy Michael sơn nhà với màu khác màu sắc của công ty?

+Màu sơn của công ty là màu gì?

Là màu đỏ.

+À, Michael nói chỉ có lãnh đạo cao cấp như Tổng giám đốc thì mới sơn nhà màu đỏ.

Vậy hả? Vậy, có lãnh đạo nào sơn nhà màu đỏ không?

+Chưa có ai. Kể cả, Tổng giám đốc.

Vậy hả? Vậy, có đổi thủ cạnh tranh nào sơn màu đỏ không?

+Có nhiều rồi. Đó là những đối thủ cạnh tranh với chúng ta. Doanh số của chúng ta đã giảm.

Vậy hả? Vậy, có ai chịu trách nhiệm không?

+ Không thấy ai.
CẢ TEAM MÌNH ĐANG ĂN HIẾP MỘT ĐỨA CON NÍT VÀ THÊM VÀI CHỤC CÁI NGÂN HÀNG CŨNG VẬY....

Nó chỉ cần việc làm thôi. Cả team mình đì nó ngốc đầu không lên. Làm như vậy tội lắm!. Con người sống được bao lâu đâu mà!. Cho người ta đi làm để nuôi thân...

Bạn thấy bạn còn trẻ, còn mãnh lực để chứng tỏ danh dự bản thân. Bạn muốn khoe với thiên hạ rằng vị trí xã hội của bạn, bạn giỏi và bạn có nhiều mối quan hệ...Nhưng bạn không dám nhìn thẳng vào vấn đề rằng: "Chẳng có bất kì mối quan hệ nào của bạn là tốt, mọi mối quan hệ đều gắng liền với tiền, hoặc lợi ích gì đó..."

Ăn hiếp một người không có vị trí xã hội ngang bằng với bạn, nghĩa là bạn đã thua. Dù bạn có tiền nhiều hay chức to, nhưng bạn vẫn thấp hơn nó. Một trận chiến đã có kết quả thì chẳng có khán giả nào xem nữa. Bởi vì, nó nhàm....

Chúng tôi cũng chẳng có thời gian để làm những điều vô ích. Với lại, chúng tôi tự doanh và thị trường bán lẻ của chúng tôi mang lại thu nhập chính cho chúng tôi. Chúng tôi không bán buôn, nên chẳng cần những quan hệ cố định và nồng ấm.

Ai rồi cũng phải ra đi. Vậy nên, chúng tôi chẳng khó khăn. Chúng tôi không thích kiểm tra, phán xét, vì chúng tôi biết rằng chúng tôi chẳng tốt hơn ai. Chúng tôi sợ đụng chạm đến nhu cầu sinh lí như: ăn, mặc ở của người khác...và không muốn ép người khác vào con đường phạm tội. Nếu chúng tôi cũng làm vậy với bạn, thì sao?. Lúc nào, Maslow cũng đúng.

Rất nhiều quản lí nói rằng: "Muốn chinh phục con ngựa tốt, thì phải cưỡi lên nó và hành hạ nó...". Bọn họ đã xem nhân viên là ngựa. Nhưng, bọn họ có biết nhục khi bị thế giới dèm pha hay không?. Chúng tôi tin rằng chỉ có sự công bằng mới khiến nhân viên làm việc cho chúng tôi. Chẳng có ai điên mà cầu cạnh chúng tôi khi chúng tôi đối xử xấu với họ. Nếu có người đến và cầu cạnh, thì hắn cũng đang có kế hoạch tấn công chúng tôi ở trong đầu hắn.

Thị trường bán lẻ trong lĩnh vực tài chính đang phát triển, và chúng tôi chỉ tập trung vào nó...
SAU KHI MIKE CHẾT, THÌ AI SẼ LÀ NGƯỜI BỊ SÁT HẠI TIẾP THEO???

Tôi đã trao đổi với John về việc phổ biến dự án này cho những nhân viên để họ thực hiện. Vì chúng ta phải thực hiện dự án. Tuy nhiên, John không tin tưởng vào người Turkey. Vậy nên, tôi đê xuất về việc rút hết vốn, trở về đất nước của chúng ta, và chỉ một nhóm nhỏ được thực hiện dự án này.

+Chúng ta là công ty đa quốc gia mà!. Chúng ta chấp nhận trở về nước để kinh doanh nội địa hay sao?

Nhưng, John đã yêu cầu như vậy. Anh ta chỉ muốn làm việc một mình để giữ bí mật.

+Làm sao có thể giữ bí mật được?. Rồi, anh ta cũng sẽ giết những người cùng tham gia dự án trước đây. Những an ninh mạng, và những người hỗ trợ việc lấy thông tin từ dự án của Mike. Anh ta giết Muke rồi. Anh ta cũng sẽ giết những người có liên quan.

Đúng như vậy, anh ta cũng sẽ giết chết tôi, vì tôi đã biết tội ác của anh ta....

+Chúng ta sẽ báo cảnh sát trưởng liên bang ở các quận....
MIKE ĐÃ BỊ GIẾT VÌ ANH TA LÀM VIỆC KÉM TẬP TRUNG,

Mike đã bị giết vì anh ta làm việc kém tập trung. Tuy nhiên, chúng tôi thừa nhận rằng, Mike là người siêng năng và tập trung cho công việc.

Nếu Mike không tập trung, thì chúng ta sẽ không có những dự án hay như vậy. Từ các dự án về thu nợ, cho đến các dự án cho vay tiền. Dự án nào cũng hay. Mike là một nhân viên làm việc có trách nhiệm.

Gía như, Mike làm việc cho phòng kinh doanh của chúng ta, thì Mike đã không bị giết hại. Bởi vì, từ rất lâu, chúng ta đã không có những dự án kinh doanh hay. Và rất lâu, công ty không có dự án.

Trưởng phòng dự án đang ngồi chơi và hút thuốc. Tương lai của công ty sẽ đi về đâu, nếu như không có Mike.

Mặc dầu, nhiều người nói Mike làm việc kém tập trung, nhưng chúng ta cũng không thể đồng tình.

Đây chỉ là mâu thuẫn nhỏ nhặt của cá nhân, và của các phòng ban. Nó không có lợi cho Tập đoàn, công ty.

Công ty của chúng ta không có lợi ích gì khi các cá nhân mâu thuẫn với nhau.

Cần thấy rõ mâu thuẫn cá nhân và lợi ích công ty...
JOHN KHÔNG PHÂN BIỆT ĐƯỢC VIỆC CÁ NHÂN VÀ VIỆC CỦA CÔNG TY...

Nguyên tắc đầu tiên của cấp quản lí là phải hiểu biết Văn hoá của quốc gia sở tại. Để được bổ nhiệm lên vị trí lãnh đạo hoặc quản lí, các nhân viên phải học về Văn hoá của quốc gia sở tại. Họ có thể học trước hoặc trong lúc bổ nhệm. Không chấp nhận trường hợp nhân viên học văn hoá của quốc gia sở tại sau khi đã nhậm chức.

Khi làm việc, phải phân biệt việc cá nhân và việc của công ty. Như trường hợp của John, John muốn kiện Mike thì John phải liên hệ đến Mike. Công ty không có liên quan đến việc cá nhân của John. Chúng ta có số điện thoại của Mike. John phải tự liên hệ lấy. Công ty không có giúp John được.

John cứ nói rằng anh ta không hiểu tiếng Turkey. Điều này khiến cho Hội đồng các nhà quản trị đánh giá thấp anh ta. Anh ta có phiên dịch viên mà!. Anh ta cũng có thể tải app di động để nghe và hiểu. Nếu anh ta có vấn đề về lỗ tai của anh ấy, thì có thể giao tiếp bằng văn bản. Có thể sử dụng google để dịch ra ngôn ngữ của mình. Anh ta cũng có đội ngũ nhân viên, có thể giải thích cho anh ta. Tuy nhiên, anh ta không hiểu gì hết. Hội đồng quản trị nhận thấy John là người đần độn. Người đần độn thì không thể làm quản lí được.

Chúng tôi đã có hệ thống phiên dịch nhanh bằng phần mềm. Nó được cài trong điện thoại và máy ghi âm, có thể hỗ trợ cho chúng ta trong các hội nghị quốc tế...
MỖI NĂM, CHÚNG TÔI ĐỀU PHẢI KHAI BÁO LAO ĐỘNG CHO CƠ QUAN NHÀ NƯỚC...

Gửi John,

Về việc không kí hợp đồng lao động với Mike, chúng tôi không tán thành ý kiến của anh khi công ty của chúng ta không kí hợp đồng lao động với Mike.

Mặc dù, Mike đồng ý làm việc không lương và không có kí hợp đồng lao động, nhưng chúng tôi cũng không thể khai báo lao động cho cơ quan nhà nước.

Đây không phải là việc riêng của Mike, hoặc của anh. Đó là công việc của công ty. Công ty của chúng ta luôn chịu sự quản lí của cơ quan nhà nước về lao động và bảo hiểm xã hội. Nếu chúng ta không trả lương, thì chúng ta phạm pháp.

Tất cả lao động tại công ty của chúng ta phải có hợp đồng lao động, để chúng ta lập danh sách nhân viên và nộp về cơ quan nhà nước...

Trân trọng,
TỔNG KẾT GIAI ĐOẠN 10 NĂM, TỪ 2012 ĐẾN 2022

2012- Khủng hoảng tuổi 20, thức khuya, nổi mụn, nổi mày đay...

2013-Đi xin việc làm, và bị chửi bới. Đã biết uống cafe...

2014- Sếp thường xuyên tặng cho đồ ăn. Có lần, Sếp tặng cho thịt giả cầy. Ăn thấy ngon. Mang về nhà, cả gia đình cùng ăn. Ngày kế tiếp, Sếp thông báo: "Thật ra, nó là thịt cầy. Cầy tơ chín món.". Đó là lí do nghỉ việc.

2015- Vất vả một năm, đi xin việc mà chẳng nơi nào vừa ý.

2016- Xin việc tại công ty tài chính, lương ổn định. Gặp Sếp thích nịnh. Đầu óc của bà ta trẻ thơ. Đã làm quen với đồng nghiệp bằng cách cho quà, tặng sách. Sếp thích tặng sách, nhưng không tặng sách cho bà Sếp.

2017- Tuy không tặng sách cho Sếp, nhưng chăm chỉ làm việc. Tháng nào cũng có ý tưởng, đề xuất phương pháp cải thiện. Năm nào cũng có dự án.

2018- Sếp cũ thông đồng với Sếp mới, hại cho bệnh nặng: bệnh gout, bệnh tiểu đường...Nay, đã đau đến phần hông, muốn liệt nửa người...

2019- Đi ăn lẩu bò. Bị đuổi việc, vì không chú ý đến Sếp: nhuộm tóc mới, mặc quần đen, bó sát...

2020- Đại dịch covid_19, thêm bị gout do ăn mì tôm thường xuyên. Gía rau tăng...

2021_Thân thể cảm thấy đau đớn, mệt mỏi, như người già...

2022-Đang tổng kết những năm trước đó...

Chết rồi...nhưng vẫn lên mạng, làm tổng kết, tố cáo tội ác của những kẻ mặt người dạ thú....
MIKE KHÔNG MUA VÉ SỐ, LÀM SAO CHÚNG TA CÓ THỂ BỒI THƯỜNG CHO MIKE?

Có một thực tế rằng: Mike không mua vé số. Chúng ta sẽ bồi thường cho anh ta bằng một giải độc đắt, nhưng anh ta làm người sống tiết kiệm.

+ Chúng ta sẽ bồi thường cho Mike theo cách khác. Đó là một cô gái xinh đẹp.

Nhưng, cô ấy có thể không yêu Mike. Vì Mike đã lớn tuổi.

+Tôi thấy Mike còn trẻ.

Anh ta đã già rồi. Bởi vì, chúng ta ít gặp anh ta thôi!

+Khoảng bao lâu?

Chừng 9 năm.

+ Chúng ta sẽ bồi thường cho anh ta bằng bitcoin.Tiền này có giá lắm!

Nó là tiền ảo. Một số nước đang cấm. Với lại, Mike chỉ có thói quen dùng tiền mặt.

+ Chúng ta sẽ nhờ đồng nghiệp cũ của anh ta rằng anh ta sẽ mời Mike đi nhậu và gợi ý cho Mike chỗ làm việc với mức lương khủng.

Nhưng, Mike không có đồng nghiệp. Mọi đồng nghiệp đều căm ghét anh ta.

+ Vậy, đưa số điện thoại cho tôi. Tôi sẽ mặc một chiếc quần màu đen, bó sát và tôi sẽ gợi ý chỗ làm, lương cao cho Mike.

Nhưng, anh ta sẽ báo thù chúng ta sau khi anh ấy nhận việc. Các dự án đều là giả....
JOHN SINH NĂM 90.

John sinh năm bao nhiêu?

+1990

Tôi và anh lớn tuổi hơn John. John lớn tuổi hơn các thành viên trẻ của công ty. Trong nghề, anh ta đã già...

+ Đúng vậy. Hơn nữa, anh ta là nam giới. Nam giới ngồi lâu trong văn phòng. Văn phòng sẽ hôi mùi thuốc lá.

Uhm, chúng ta chỉ tuyển nữ giới trong khoảng thời gian sắp tới.

+ Đúng vậy, trả lương cho phụ nữ vừa thấp hơn nam, vừa cảm thấy dễ chịu hơn.

Vậy, nam giới sẽ làm gì và đi đâu?

+ Nam giới sẽ đi thị trường và đi nhậu.

Nhưng, John còn đang bận kiện Mike...

+ Đó là việc cá nhân của John. Chúng ta đã xem lén dự án và chúng ta đã có sơ lược về dự án của Mike. Chuyện còn lại thì không cần phải lo.

Nhưng, John nói dự án của Mike là sai...

+ John phải gọi điện và tranh luận với Mike. Chúng ta không biết và không can thiệp vào chuyện của họ.

Nhưng, John nói đó là lợi ích của công ty, nên hắn muốn kéo công ty vào. Toàn bộ nhân viên của công ty sẽ dự phiên toà.

+ Chúng ta phải làm ăn, chúng ta không có rảnh. Chỉ mình John dự phiên toà.
NÓ KHÔNG CÓ TIỀN ĐỂ HỌC ĐẠI HỌC QUỐC TẾ VÀ ĐI LÍNH TẠI CHÂU PHI...

Thôi! Chị ơi! Nó không có tiền để học đại học Quốc tế, chuyên ngành Tiếng Pháp. Chị chỉ muốn gặp nó và dạy nó học. Tụi em không biết tình cảm của chị danh cho nó là thứ gì nữa! Tóm lại, tui em biết rằng nó không thích chị. Chị có chồng, có con thì chị cứ chăm sóc cho chồng con chị.

Chị bắt nó đi lính cho Liên hiệp quốc. Nó già rồi. Chẳng ai nhận nó nữa hết. Tụi em biết là nó không còn bao nhiêu tiền. Chị muốn nó đóng góp công lao cho liên hiệp quốc để sau này, nó có bị ép tội phản quốc thì chị có thể xin với Toà án.

Chị là Luật sư. Chị không thể tự tìm kiếm khách hàng hay sao?. Chị có thể tìm kiếm khách hàng bằng cách gọi điện thoại, vẽ poster quảng cáo, đăng trên mạng xã hội...Tại sao chị phải dàn dựng cốt truyện, bằng chứng giả để có khách hàng?. Chưa chắc gì nó đã nhờ chị làm Luật sư bào chữa cho nó.

Chị muốn gặp nó, dạy học cho nó tại trường ĐH Quốc tế, để sau này nó nhờ chị bào chữa. Tiền ăn cũng không có, lấy đâu ra tiền đi học. Nó túng thiếu rồi!

Dịch bệnh, nó thất nghiệp, không có một xu...

Lúc nào, trong đầu của chị cũng nghĩ rằng nó giàu và keo kiệt. Mà, keo kiệt thì có gì sai?. Tiền của nó, sức lao động của nó?. Sao chị không bỏ tiền ra để giúp nó đi học?. Chị mới là keo kiệt, xảo trá...
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14