Đông Mai > 26-11-2012, 01:12 PM

). Nỗi buồn của sự tự vấn và tự trả lời: "Em ru gì, lời ru bao tiếc nuối ? Tiếc nuối một đời ước vọng tàn phai. Em ru gì, lời ru cho ngày mai? Thời gian có bao giờ trở lại". Nỗi buồn của những xa xót vọng dâng từ sâu thẳm tưởng chừng cay xé tâm can: "Em ru gì, lời ru cho anh? Một thời đam mê, một đời giông tố. Em ru gì cho ta, qua bao ngày phôi pha". Rồi đột ngột, dòng thác lũ ạt ào ấy gãy đôi, gấp khúc lại nơi "Câu hát ngân lên... bỗng tắt nửa chừng" để thấm thía đến ngỡ ngàng trước khi lặng lờ chảy xuôi cùng dòng sông ký ức: "Thôi đừng hát ru, thôi đừng day dứt. Lá trút rơi nhiều... đâu phải bởi mùa thu". Ừ, tất cả rồi cũng sẽ trôi đi bởi không ai là người có lỗi... Đừng trách cứ tình yêu, hãy để đam mê được mãi ngủ yên cùng với những mênh mang...!lanhdien > 26-11-2012, 01:15 PM
Đông Mai > 26-11-2012, 01:17 PM
lanhdien > 02-12-2012, 04:50 PM
MrTee > 03-12-2012, 12:59 AM
Ngạo > 11-12-2012, 02:52 PM
nó cũng tả thực những cái muội nói vậy ..hehe ..bản chất mà ^^
Đông Mai > 16-12-2012, 10:20 AM

). À, ra là Bảng tổng kết tình hình chung của TAL tháng qua, không phải nói mỗi chuyện tiền
.
), xíu... không hiểu nữa. Và nhớ ra là mình vào đây một tháng rồi mà vẫn lơ ngơ hết sức, nhất là cái vụ "kỹ thuật". Giờ vẫn chả hiểu mấy, nhất là vụ post bài (quen như ở bên blog, cứ nghĩ ra cái gì là post thui, bữa trước bị biểu huynh cốc đầu nhắc nhở: phải gom bài vào chứ, không được tạo Topic vô tội vạ, tốn đất của TAL
. Hu, tại mình mới vào mà, có biết gì đâu
)
Đông Mai > 18-12-2012, 02:42 AM
Đông Mai > 20-12-2012, 08:40 AM

)
thangdiennhat > 20-12-2012, 09:34 AM
(20-12-2012, 08:40 AM)Hàn Tuyết Đã viết: Cứ tưởng giấc ngủ sẽ là một liều thuốc để an và để tĩnh lại. Nhưng đêm qua lại không ngủ được, vì thế cái tâm vẫn cứ là không khỏe
Sáng nay, hình như mọi sự cũng chẳng thương mình. Thì đấy, đêm qua gió mùa đông bắc đã rủ nhau về thêm. Chẳng có lấy một mầm nắng nào để hong khô cái nỗi...(khỉ thật, chả biết gọi là gì vì nó cũng lại ẩm ẩm ương ương chẳng rõ ra là cái trạng huống gì nữa, vậy mới nan y chứ)
Lại thêm nữa, nhìn đến cây trúc nhật bữa trước mới bứng ra vườn. Lá càng úa vàng nhiều hơn, và mình biết là nó đang chết. Nó đã trở bệnh từ khi còn ở trong chậu, mình đã gắng hết sức cứu nó, không bứng ra được, mình đành đập vỡ cả cái chậu tù túng để mang nó ra vườn, hy vọng sự khoáng đạt sẽ làm nó hồi lại. Vậy mà không, nó vẫn đang chết dần chết mòn mà mình ko thể làm được gì nữa.
Hôm nay 20/12. Lẩn thẩn, nhớ ra có vụ bảo ngày mai là tận thế. Có thật không? Hôm qua, mình buột miệng hỏi một người về điều đó và nói mình rất sợ (thực sự lúc ấy, mình chợt thấy rất sợ). Người ấy cười, chọc quê mình và... mình lại ngố thêm lần nữa
Haizz... Nhìn đâu cũng thấy lạnh lẽo và tàn lụi, úa vàng. Thôi thì ngày mai cứ tận thế cho xong đi. Chả còn sợ, chả còn thấy tiếc điều gì nữa!
HT (20/12/2012)