Trông người ta đang xôn xao nhộn nhịp |
Còn hôm nay là năm cũ qua rồi
Đang hối hả để đón chào năm mới
Đứng nhìn người bất chợt giọt buồn rơi.
cả năm qua mưa nhiều hơn nắng đổ
làm phố phường ủ mốc rêu hư vô
nơi ta ở, căn phòng như hầm, mộ
mà mỗi ngày khâm liệm một bài thơ
lũ âm binh lảng vảng quanh, thường gặng hỏi
sinh vật nào mà sống rất ơ hờ
Ngồi lặng yên gục đầu trong quán nhỏ
Bao điếu thuốc rồi cháy đỏ đầu môi
Suốt một năm, trôi mãi ngày gió, bão
Giông tố hoài! làm sao nhện giăng tơ
Đường 1 chiều ta như tên hành khất
lăm le xin hạnh phúc của đất, trời
trời và đất đang xoay tròn tất bật
bèn hỏi đời : dự phần vào cuộc chơi
đời ban, phát chút khoảng đời quay quắt
dành mang về nuôi thèm, khát chưa nguôi
Thôi trở về giam mình trong căn gác
Lại một mình uống cạn để tìm say
Ngày cuối năm mọi người đón năm mới
Còn ta về nhấm vị đắng năm nay.
Buổi trưa ngày cuối năm tự dưng thấy chán nản . Tôi ngồi nhìn qua khung cửa sổ, bãi đậu xe còn đầy. Không có một bóng người qua.
Nhưng phía ngoài đường, âm vang những tiếng xe chạy vội vã. Chỉ cách một khoảng ngắn mà sao lại có điều khác nhau.
Tôi đang đi vào đường một chiều,gập ghềnh,khúc khủyu...
Năm cũ sắp qua năm mới đang tới. Trong khi người người nô nức đón chào thì tôi chỉ cảm thấy mệt mỏi và một nỗi buồn len lỏi qua tim.
Không như trước, giờ đây khi cầm bút lên tôi thật sự không biết mình muốn viết gì nữa. Nhưng tôi cố ép mình viết vì tôi cảm thấy mình cần phải viết dù ý không tròn, tâm rối loạn.
Nắng nhạt nhòa. Những cụm mây vẫn đứng im trên bầu trời.Gió thổi buốt muốn tê tái người. Không khí như đặc quánh lại. Sự im lặng đáng sợ chuẩn bị cho cơn bão sắp đến. Trong tôi, cũng là sự im lặng đó.
Đường tôi đã bước vào rồi. Bây giờ chỉ còn hai cách : một là tôi tìm cách quay lại, hai là tôi tiếp tục bước đi. Những gì đang chờ đón tôi trên đường, tôi không biết rõ, nhưng có lẽ sẽ chỉ cho tôi thêm vài cảm xúc : buồn, nhớ, thương, vui ... Và cuối cùng là một mảnh hồn rách nát ...
Tôi vẫn thích những con đường hai chiều. Có hai dòng người đi từ hai đầu của con đường, rồi cũng sẽ có một ngày gặp nhau ở đâu đó. Và hình ảnh của " Giữa hai đầu nỗi nhớ " vẫn là một hình ảnh thật đẹp, thật lãng mạn, cho dù có thể không bao giờ xảy ra. Thời gian bao lâu cũng được, nhưng ít nhất là còn có hy vọng. Hy vọng luôn làm tươi đẹp cho cuộc sống.
Nhưng có lẽ tôi lại là một thằng điên khùng,khờ dại, nên tôi vẫn đi trên đường một chiều trắc trở này. Tôi vẫn bước, cố tìm cho mình một bầu trời, một niềm vui,một lối thoát...sao tôi lại chẳng muốn quay trở lại chút nào ...
Hình như cơn bão sắp kéo về ngang đây ... và tôi đang đi ở giữa đường !!!
Viết bởi: Ngạo
30-12-2010, 01:31 PM
Chuyên đề: Tác Văn Lâu
- Không có hồi đáp
Khát Tình ...
Truyện Ngắn
Ngạo Thế Cuồng Sinh
.
Tia nắng yếu ớt cuối cùng cũng chịu lóe lên ,nó đang cố gắng xuyên qua màn mưa phùn đang phủ kín lấy cánh đồng trống hoang vu ngập tràn màu vàng của của bông điên điển và màu đỏ của phù sa.. màu đặc trưng của mùa nước nổi..
Trốn trong cái chòi câu nhỏ rách mướp là một gã thanh niên trong bộ độ bạch thếch bởi nước phèn .. đối mắt của gã cũng bạc thếch nhưng là di chứng của những cơn say bất tận với loại rượu rẻ tiền hạng bét..
Ngoài trời mây đen vần vũ,gió thốc từng cơn,lùa qua tất cả những gì nghèo hèn ,đói rách nhất thế gian này rồi tống hết vào căn chòi lá mồ côi.Ngó quanh gia sản của hắn chỉ có một cái ấm sứt hai cái nồi mẻ lổ chổ, dăm ba cái chén đất đang lăng lóc , đu đưa trên đà gỗ mục là cái điếu cày thuốc lào, một cái dàn câu có chăng thêm nữa là cái xuồng ba lá thủng đáy đang chìm đâu đó quanh đây .
Hắn cố gắng ôm thật chặt con Vàng vào lòng .Tội nghiệp con chó già xem ra cũng xơ sác không kém.Hắn ôm nó triều mến như đang ôm đứa con thơ rồi bất chợt cất cái chất giọng khê đặc thuốc lào lên hát ư ử :
Hắc hắc người ta ru con ta Ru chó.Vàng ơi khổ thân mày khổ cả thân tao.Những người phụ nữ lang bạc trong cánh đồng này còn có thể làm Đĩ nuôi thân còn tao có muốn làm đĩ cũng không được.. hắc hắc ..
Đâu đó sau màn mờ đục của đôi mắt dường như lóe lên chút ngạo mạn , cương nghị và quật cường .
Hắn là ai? Đến từ đâu cha mẹ họ hàng còn không ?có lẽ chả bao giờ hắn có được câu trả lời.!!
Hắn lớn lên với cái tên Thiện Tâm cái tên dược ông từ già giữ chùa đặt cho , ông cưu mang dạy dỗ hắn cho tới khi ông mất đi..từ đó hắn bắt đầu cuộc đời phiêu bạc..với cái nghề thợ đụng ,đụng đâu làm mướn đó cộng với cái dàn câu mùa nước nổi đã nuôi hắn bao năm qua.
Mùi cá cháy khét trên bếp than củi ngun ngút khói vì ẩm ướt lôi hắn về thực tại, gã dướn mắt về cánh đồng đỏ ngầu phù sa với ánh mắt yêu thương vô bờ .Cũng phải thôi mùa nước nổi mang lại cho hắn tất cả.Từ cái ăn.. cái mặc, rượu..thuốc lào , tất tần tật, chỉ duy nhất một thứ mà mùa nước nổi không mang đến được cho hắn đó là Đàn Bà .
Nhân tiện nhắc đên đàn bà ,bất chợt cơ thể hắn căng cứng sức trẻ ầm ào sôi sục lên thét gào . Hắn đang cần đàn bà cần hơn cả cái để lấp đầy đói khát và nghèo nàn nữa..
Hắn từng tơ tưởng đến vài con mẹ góa chồng rững mỡ sẽ ngoắc hắn ,từng giãy giụa âm thầm khi thấy mấy đứa con gái trổ mã hững hờ không mặt áo lót để ngực nhãy tưng tưng.
Nhưng rồi tất cả chỉ là mơ tưởng.Ngay cả mấy con đĩ già mạt hạng chèo xuồng ngang qua chòi câu cũng không làm liếc xéo một cái , hoặc giả đang trề môi chê bai.
Là hắn tưởng vậy hay sự thật hắn cũng không biết, hắn chỉ biết hắn đang Khát tình.
Cơn khát tình cháy bỏng,giằng xé hắn ,vùi dập hắn vào những cơn say bất tận , hắn uống cho bớt khát nhưng cơn khát tình vẫn không thể nguôi ngoai.
Cơn khát dày vò hắn đến mức ,giữa đêm hắn bơi xuồng cả một đoạn thật xa cốt chỉ để nép mình trong bóng đêm bên hiên mái nhà tranh nhỏ nhỏ để nghe được những âm thanh nồng nàn ái ân phát ra từ cặp vợ chồng trẻ.
Mặt trời đã lên cao, mặt nước chống chếnh lung linh,dưới làn nước những con cá đang oằn mình giành giật sự sống với lưỡi câu, giống như hắn đang oằn mình giành giật quyền giao phối lưu truyền nòi giống, cơ bản thì nó như nhau cả.Hắn chấp nhận đánh đổi cuộc đời và cả tính mạng để đổi lấy một người đàn bà . Người đàn bà của riêng hắn.
Con Vàng bất chợt giật tung ra khỏi lòng hắn rồi hướng về phía xa xa sủa liên hồi .Một chiếc xuồng ba lá đang cuộn xoáy trong con nước dữ rồi lật úp mang theo xuống nước một người đàn bà nhỏ bé,chả hiểu duyên cớ gì lại lặn lội tới cánh đồng hoang vu này.
Những sải tay vun vút xé rách làn nước của hắn nhanh chóng đở lấy thân thể mềm oặt và mệt nhoài trong làn nước
Hắn lặng im ngắm nhìn người đàn bà mang vẻ đẹp mộc mạc nhưng u uẩn mang mác liêu trai rồi tự hỏi .Có phải do nhiều lần thay ông từ cung phụng quét tước chùa chiền mà Trời Phật giun giủi trao cho hắn vưu vật này chăng ?
Hắn đang bị giằng xé giữa phần con và phần người .Phần con của hắn như con quỉ dữ rù rì bên tai xúi bẫy hắn.Nó muốn hắn phủ phục, ngậm nuốt ,dày vò lên những đường cong.Nó muốn hắn bật lên,gào thét lên ,tiếng rên rỉ oằn người của khoái lạc.Nó muốn hắn vũng vẫy mặc sức thả mình vào dòng sông mang tên Đàn Bà.
Người thiếu phụ mở nhẹ mắt nhìn hắn ,những tưởng dục vọng dâng trào đang làm cho đôi mắt hắn đỏ ngầu kia làm chị sợ , nhưng chị lại ngô nghê hiểu rằng đó là ánh mắt xúc động quan tâm đến từ người đàn ông xa lạ..Chỉ nhoẻn miệng cười mệt mỏi rồi nói :
_Tui .. em.. không sao rồi .. cám ơn anh .. anh tên gì để em.. để đặng..
_Tui .. Thiện Tâm ..chị kiu tui là Tâm được rồi ..
Có lẽ cửa miệng bật ra cái chữ Thiện Tâm mà phần người của hắn trở lại với hắn chăng..hắn thầm cám ơn cái tên mà ông từ già đặt cho, nó cứu hắn khỏi một cái gì đó mà hắn cho là tội nghiệt .\
_ Chị lạnh .. Cháo hen ..
Hắn ửng đỏ mặt lên vì sung sướng khi lần đầu được đối diện với một người đàn bà , lần đầu được nói chuyện và chăm sóc ân cần một người đàn bà .Hắn quay lưng cố xoay sở nấu một nồi cháo cá ngon nhất mà hắn có thể.
Cánh đồng tất bật nô đùa với con trăng chưa kịp tròn.Ánh sáng bàng bạc lung linh chen lẫn sắc màu vào bụi điên điển huyền hoặc .
Đâu đó trong cái chòi câu rách nát người ta không cảm nhận được có tiếng nói cười.Cũng không có những âm thanh vang vang từ dục vọng thể xác .Họa chăng nếu nhìn kỹ họ chỉ thấy hai chiếc bóng đang đổ dài trên mặt nước đang dựa nhẹ đầu vào nhau .Dường như họ đang lấp đi nỗi cô đơn của hai số phận đang mưu sinh trong mùa nước nổi.Con nước đã nuôi dưỡng bao thế hệ sông hai bên bờ sông Mê Kông luôn đỏ thắm màu phù sa .Màu của tình người!!!
.......Hết ....
20-09-10
Viết trong tiếng nhạc đinh tai nhức óc của Vũ trường nơi ta đang làm .. trong 2 tiếng chả biết cái gì thúc giục ta viết .. hay chỉ viết để thỏa bao ngày không viết .Hy vọng mang lại cho mọi người chút gì đó ..
Ngạo Thế Cuồng Sinh kính bút
Tiễn một một khỏang trời mây trắng. Tiễn một quãng đường không dài chẳng ngắn, vừa đủ cho những vui buồn, nhớ nhung, thương yêu, giận dỗi, và cả những ngộ nhận đan xen và len lỏi khắp mọi ngõ ngách của một phố tâm hồn mà một buổi đẹp trời chúng ta hữu duyên cùng nhau lạc bước , khắp lòng của một khúc sông tự ti và sầu não mà ta mải miết bơi với những sải tay không đều nhịp, còn người rong thuyền đi qua, nhìn ta bằng ánh mắt thương cảm pha lẫn ái ngại. Một đôi lần người thấy ta rã mỏi, lạnh run giữa dòng nên e dè hỏi ta có muốn quá giang thuyền người qua khúc sông ấy chăng. Ta đã chẳng đủ can đảm để trả lời. Ta thấy buồn cười với chính mình, một con người dư giả nỗi buồn, thừa hỏang sợ, tràn kiêu hãnh, đầy khát vọng nhưng lại thiếu niềm tin vào những giá trị mình có. Sao vậy ta ơi? Người tìm mọi cách giúp ta vượt sông, dẫu phải dùng đến những cách có thể làm ta óan giận người. Sao vậy người ơi?
Xin tạ ơn người vì một bài học trưởng thành mà người gắng công dạy dỗ ta; dẫu khi ta qua được bên kia bờ, người đã chẳng còn đứng lại đợi ta nữa rồi. Ta thầm cảm ơn một ai đó – một mẫu người của gia đình như người mong muốn – một người đủ yêu thương, đủ bao dung để mang lại cho người sự bình lặng tâm hồn (điều mà ta chưa bao giờ làm được cho người).
Ta hiểu người mong điều gì cho ta. Ta sẽ cố gắng để người không đến nỗi quá thất vọng về ta và ta không thất vọng về mình. Ta cũng hiểu con đường dài hay ngắn là phụ thuộc vào cách ta lựa chọn phương tiện đi và trang bị hành lý cho mình như thế nào. Vững bước nhé ta ơi. Đọan đường ta và người đi có thể chẳng bao giờ giao nhau lần nữa. Số phận có thể thay đổi chăng, ta không có quyền năng để biết được. Chỉ xin chúc người được nhiều lãi trong cái “công cuộc kinh doanh đặc biệt” của người - một "con buôn cuộc đời". Mong bình yên cho ta và cho người trên những chặng đường mới. Vậy nhé người ơi. Vậy nhé ta ơi.
Thật ra có đến hơn 23 bài làm thơ hay lọt vào tầm ngắm của Thiết Hoa trong lần bình chọn này. Nhưng hỗ trợ của diễn đàn chỉ đến 10. Thiết Hoa phải thật khó khăn lắm mới gỡ khỏi danh sách những bài thơ tuyệt vời kia, chỉ còn 10 bài cho các bạn bình chọn. Những bài không có trong danh sách mong tác giả đừng buồn, không phải vì thơ không hay mà vì diễn đàn hỗ trợ có vậy!
Mong mọi người hãy thật công tâm bình chọn bằng cảm nhận của mình nhé Thời gian bình chọn đến hết ngày chủ nhật tuần này- ngày 2/01/2011
Chiều nay trên đường vắng
Mây trắng giăng hàng hàng
Mùa nương theo lối nhỏ
Đông về tôi hoang mang
Em nghe không thượng đế
Từ trên cao bàng hoàng
Rớt xuống trần ít lệ
Tô điểm một mùa sang
Nghĩ gì về tuyết trắng?
Hay nghĩ về lạnh căm?
Nghĩ gì về trống vắng?
Hay nghĩ về xa xăm?
Tôi bàng hoàng run sợ
Từ thiên đàng lang thang
Chúa vung bàn tay ngọc
Trắng một đời _ tôi mang
Tôi hát bài ca lạ
Giọng run lên từng hồi
Mây dừng chân nán lại
Trắng như màu khăn tang
Tôi hát bài ca lạ
Chiều nay bên vệ đường
Gió từ muôn nơi lại
Rót từng ngàn lạnh căm
Tôi hát bài ca lạ
Phiến đá buồn co ro
Trong một ngày trống vắng
Đá tủi hờn ngủ say
Tôi hát bài ca lạ
Chiếc lá buồn lên cây
Em giờ xa xăm quá
Gởi nỗi buồn lên mây
Chiều nay trên đường vắng
Tình lang thang theo về
Nương theo mùa đông trắng
Nửa đời là thương vay
Ở nơi nào xa ngái
Hụt mất một tầm tay
Em có còn như vậy
Một nét cười thơ ngây?
Em có còn hờn dỗi
Với tôi tự bao ngày
Tôi trách mình lầm lỗi
Em ơi và em ơi!
Hôm nay bầy mây trắng
Có dừng ngang qua nhà
Cất hộ dùm tôi nhé
Cánh thư nhờ mây trao
Em đọc chắc sẽ hiểu
Em đọc chắc sẽ vui
Mùa nơi này lạnh lắm
Nhưng chưa bằng xa em.
Gởi nỗi buồn lên đá
Gởi nỗi buồn lên cây
Gói hơi lạnh xứ lạ
Ném tung vào chân mây
Tôi hát bài ca lạ
Khóc, cười cuối chân ngày
Có chút gì lắng lại
Nên đông buồn qua đây
Tôi hát bài ca lạ
Ru tình mình mênh mông
Em nghĩ gì nơi đó
Mùa về_ nhớ tôi không?
Em nghĩ gì nơi đó
Nhớ nhau _ là thương nhau?
Ồ! vậy tôi đã hiểu
Nhớ! Nên mùa lạnh thêm.
Hà Nội giờ chưa lạnh lắm phải không em
Thu mới qua đất trời còn trăn trở
Chưa kịp mưa, chỉ ngập trời lộng gió
Bước chân ngập ngừng, lối nhỏ đìu hiu
Hà Nội mùa đông chưa được bao nhiêu
Nắng hanh hao ngủ quên ngoài bậc cửa
Có người thương mùa đông hoài một nửa
Bao ngày dài ủ rũ với cô đơn
Ngày nối ngày, những con phố dài hơn
Người lại qua cứ miệt mài mãi thế
Người nối người, cứ đi về muôn phía
Đến bao giờ mới gặp được nhau?
Chẳng phải vô tình mà sinh ra nỗi đau
Sinh ra cả một mùa cho người ta thấy lạnh
Cho những kẻ ghét đường xa cô quạnh
Muốn dừng chân sau những chuyến độc hành
Gió lạnh đúng là đang về- ôi heo may
Ru mặt hồ những băn khoăn gợn sóng
Ru lứa đôi tìm bàn tay lạnh cóng
Vẽ trái tim lên khoảng trống dịu dàng…
Đông đang về, kìa vạt nắng lang thang
Xin ủ ấm cho tâm hồn nhợt nhạt
Khóc tình xưa, thôi, đủ rồi ướt át
Hãy trở về thực tại, bình yên!
Bởi cuộc đời là một chuỗi nhớ quên
Chẳng thể nào đổi vòng quay tạo hóa
Nếu có duyên, giữa dòng đời xa lạ
Sẽ thấy nhau, chung một lối về…
Mùa Đông lạnh chợt dài hơn em tưởng
( khi Người quên ngày đưa đón đôi mình )
Con chim bên trời bay đi ( lạc hướng ! )
Về nơi nào để thấy nắng bình minh ?
Mùa Đông tương tư, nhành cây nhớ lá
Mới đó thôi gầy trơ cả một vùng
Gió chập chùng, là những cơn gió lạ
Nên chẳng hiểu gì hai chữ thủy chung
Và em miên man về trong tâm tưởng
Hát một mình bài hát những ... mùa Đông
Có lữ khách đi qua vùng trễ muộn
Nhìn tuyết rơi, trắng xóa giấc mơ lòng
Mùa Đông cô đơn dòng sông im bóng
( mới hôm nào con nước vẫn còn trôi )
Một khoảnh khắc tưởng chừng như vô vọng
Đường lên nguồn đã tắt lịm, xa xôi
Và em mùa Đông, áo nào cho ấm
Nhánh tóc nào buộc tình thắm đừng tan
Hò hẹn nào cuối cùng rồi sẽ chẳng
Như là mây, là gió ở non ngàn
Và em mùa Đông, mùa Đông của nhớ
Sân ga dài hun hút ngõ chờ mong
Bàn tay vẫy hay cố ghì lần nữa
Dẫu biết rằng tất cả chỉ ... hư không
Ca dao kéo là loại chế phẩm từ cadao nguyên gốc. Khuyến khích các bạn post bản chế thì post luôn bản gốc cho mọi người học tập kho tàng cadao nước nhà
Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu lời đắng cay
=>
Gió đưa bà ấy về trời
Cho tui ở lại đã đời đi hoang