RE: Hơn 3.000 bài thơ tình Phạm Bá Chiểu
by   phambachieu   at   Thu, 03 Sep 2026 02:09:59 +0000

hịp thở,
Như nhạc trời dội xuống khúc tình ngân.

Đẹp hơn mơ nên yêu không cần ngủ,
Vì mơ nào ôm được bóng hình em?
Chỉ khi thức anh mới là trái đất,
Quay say vòng trong lực hút bình yên.


17137
PHÉP THỬ
Phạm Bá Chiểu

Người ta lấy lửa thử vàng
Lấy vàng thử chị, lấy nàng thử anh


17138
MÓN HUẾ
Phạm Bá Chiểu

Lời em - món sữa dòng Hương 
Hòa tan bao nỗi vấn vương níu hồn


17139
GIÀU?
Phạm Bá Chiểu

Nếu như lạy Phật được giàu
Cổng chùa chật cứng ai nào thể chen?


17140
HÃY TỰ NÂNG MÌNH 
Phạm Bá Chiểu

Nâng mình hoa? Hút bướm ong
Hạ mình mắm? Hút vô song lũ dòi



 RE 3000...pbc
 by ChinhNguyen/H.N.T. Mon Oct 06, 2025 12:55 pm
 Không cần chờ để pbc tả thêm NHỮNG ĐƯỜNG CONG UỐN NỐI NHỮNG ĐƯỜNG CONG, bài thơ 17109 CÔ ĐƠN MÔI và 17133 MỐI TÌNH SEN NẮNG với những lời thơ bay bướm tuyệt vời đã gián tiếp tả thực hay biểu kiến cảnh mà CN-HNT trước đây từng hoài mong (< đáng lẽ tả thêm cảnh người đẹp …. thì hay quá>). Đây,pbc: *Em gái hỡi, hãy nhìn mưa hôn nắng/Nụ hôn say thành bảy sắc cầu vồng/Hãy nhìn kỹ sóng thần hôn vách đá/Tung lên trời dữ dội nụ hôn cong *Anh là nắng trải vàng lên mặt sóng,/Nâng sen em vượt khỏi lớp bùn đen./Có phải nắng vì yêu sen mà sáng?/Có phải sen vì nhớ nắng vươn mình?/Từ bùn đất, thành hoa tình bất tử/Tỏa sắc hương cùng ánh nắng lung linh . Rồi nữa,pbc còn hoa-mỹ-hoá TY: Tình còn nhớ nghĩa là tình chưa chết/Như mầm xanh vùi dưới lớp băng dày/Chờ xuân đến nở bông hoa xuyên tuyết/Ngạo đất trời với vẻ đẹp ngất ngây …….Đẹp hơn mơ nên yêu không cần ngủ,/Vì mơ đâu nghe giọng nói thiên thần?/Chỉ khi thức, anh mới nghe nhịp thở,/Như nhạc trời dội xuống khúc tình ngân.
       Cảm ơn PBC bằng Thơ sẽ ru tôi vào giấc ngủ đợt 2 sau khi thức giữa đêm đọc Blog hôi ngộ như bây giờ, để sáng sớm ngày mai lại vào BV chụp X-Ray theo dõi xem Surgery có phục hồi SK mức nào.   CN-HNT

ChinhNguyen/H.N.T.

phambachieu likes this post
Like1Dislike
17141
THAN THỞ VÀ HÀNH ĐỘNG 
Phạm Bá Chiểu

Sao chê méo mó cuộc đời
Không làm tròn trịa chính nơi tim mình?


17142
VÍ VÀ BẠN
Phạm Bá Chiểu

Ví đầy, bạn tựa sóng tràn
Ví vơi, bạn tựa chim đàn thiên di


17143
CẢM ƠN GIAN KHÓ
Phạm Bá Chiểu

Cảm ơn những khó khăn đời
Cho tôi nâng cấp thành người thành công


17144
TỰ HOẠ
Phạm Bá Chiểu

Đời ta, bức họa: xấu? Xinh?
Tự ta cầm cọ chính mình vẽ nên


17145
NHÂN ĐÔI ĐÔNG BUỐT
Phạm Bá Chiểu 

Bàng trút lá, khỏa thân vi vút hát
Lá đỏ bàng - thư gửi phía không em 
Chiếc khăn quàng em cho từng ấm lắm 
Giờ chạm vào… chỉ thấy gió buốt thêm 

Phố cũ đấy còn nguyên hương tóc ấy
Thiếu một người mà đã hóa cô đơn 
Anh ngồi đếm từng lần mình lỡ hẹn 
Dưới hiên nhà, mưa đông nấc từng cơn 

Người ta bảo: thời gian là thuốc đắng 
Anh uống hoài, tình chẳng thấy lành hơn 
Đông không em, tăng gấp đôi buốt lạnh 
Có lẽ nào đông cũng biết cô đơn?

Đông không em, lạnh chồng lên nỗi nhớ
Anh run mình, nghe gió thở trong tim
Có lẽ gió cũng thương người lẻ bóng
Nên tìm nhau, hai nỗi lạnh đi tìm…


17146
QUẤN CẢ MÙA THU
Phạm Bá Chiểu

Anh muốn quấn cả mùa thu Hà Nội,
Như đôi môi vùi quấn cặp môi bừng.
Em vừa lóe trong chiều vàng phơi phới,
Trời run lên – hoa sữa vãi hương lừng.

Anh muốn ghì mùa thu trong ngực thở,
Uống heo may, uống cả ánh nhìn em.
Thu Hà Nội! Ôi thèm chi đến thế!
Uống say rồi – tình vẫn muốn say thêm.

Anh hôn gió, vì môi em không có,
Anh ôm hương, thay dáng ngọc xa vời.
Yêu cuống quýt, bởi ngày trôi nhanh quá,
Em không yêu – thu rụng mất anh rồi.

Hãy yêu vội, yêu đừng chờ mai đến,
Lá đang vàng – rồi rụng đấy, em ơi!
Trái tim trẻ không chờ mùa sau nữa,
Sông đổ đầy – tình biển vẫn còn vơi…


17147
HẠ HOÁ ĐÔNG
Phạm Bá Chiểu 

Hạ xưa ấy, Hà Nội bừng phượng đỏ
Treo đèn lồng, đựng ắp tiếng ve ngân
Em áo trắng như làn mây vắt phố 
Mắt lửa xòe, đổ nắng hạ thơ anh

Ve ngâm khúc u buồn như thi sĩ 
Viết tình ca trên phượng vĩ rực hồng 
Người mang cả lời thề không trở lại 
Trời vào hè nhưng tim ai vẫn đông

Anh ngồi rót nỗi buồn vào li nắng 
Mùa hạ xưa có trở lại bao giờ? 
Bàn tay với chẳng chạm vào thực thể 
Chỉ chạm vào vần thơ cũ hạ xưa

Hạ không em, mặt trời vẫn tỏa sáng,
Anh lạnh băng dưới ánh nắng rực hồng
Có lẽ bởi tim anh sai định luật,
Thiếu em rồi… hạ cũng hóa mùa đông.


17148
MÙA YÊU 
Phạm Bá Chiểu

Người Nga kết một điều như chân lý: 
Nơi có tình yêu, nơi ấy có mùa xuân
Còn anh nói một điều hơi ngược tí:
Nơi có mùa xuân, mùa yêu nở trong ngần 

Em có thấy mùa xuân nào mệt mỏi 
Lười trổ hoa, lười trổ đẹp mùa yêu? 
Em có thấy mùa yêu nào mệt mỏi 
Lười lời chim hát tình khúc yêu kiều?

Em có thấy trời xuân nào khép nắng,
Giấu nụ cười sau
những áng mây thưa?
Như anh đó – giấu tình không nổi nữa,
Nụ hôn trào, chín đỏ cả bài thơ.

Xuân Hà Nội thay áo hoa lộng lẫy,
Cánh hoa đào nghiêng xuống đỡ môi em.
Anh bỗng hiểu: vũ trụ này lệch trục,
Từ khi em – nghiêng ngả bước vào tim.

Hồ Tây rộng, mà tim anh thêm rộng,
Chẳng chứa vừa mỗi ánh mắt em chao
Sóng gợn nhẹ, như bàn tay em vẫy,
Gió xô về… vũ trụ cũng nghiêng nhau.

Hồ Hoàn Kiếm, đêm xuân nghiêng tháp Bút,
Mưa bụi bay, như hạt nhớ rơi thầm.
Anh muốn viết, trên từng viên gạch cổ,
Mùa yêu là Hà Nội mùa xuân!


17149
CHỌN “VOI”
Phạm Bá Chiểu

Chọn chồng như thể xem voi
Đầu tiên phải biết cái vòi khỏe không?


17150
HÀ NỘI MƯA NGỎ HỘ LỜI YÊU
Phạm Bá Chiểu 

Mưa Hà Nội rơi như làn tóc xõa 
Phố đồng ca, mái ngói rộn tình ca 
Mưa là cách trời ngỏ lời yêu đất 
Và tình ta, cần có một mái nhà

Chiếc ô nhỏ che vừa đôi bờ nhớ
Làn hương em ướp ngát hạt mưa lay
Tình như mưa chẳng thể nào nắm được
Chỉ cảm bằng hai tim lửa cùng bay 

Mưa là nụ hôn tình trời gửi đất 
Mưa xúi anh vùi hôn xuống môi em
Mưa là bức thư tình bay cùng gió 
Chẳng cần tem vẫn đến được con tim

Quán ven đường, thơm cà phê đợi nắng 
Ta lặng yên, mưa nói hộ lời yêu 
Mưa có lúc dạy ta về khoảng lặng 
Ngồi bên nhau chẳng phải nói chi nhiều 

Mưa chưa ngớt, bóng hình em đã khuất
Chỉ còn anh nghe mưa gõ tim mòn
Có cơn mưa không hề làm ta ướt
Mà thấm hồn đến tím cả cô đơn

17151
TIM CHẠM CẦU VỒNG
Phạm Bá Chiểu 

Mưa dần nhẹ, bầu trời thôi xao động
Cầu vồng lên, lời nói hộ trái tim
Có yêu thương chẳng hề cần lên tiếng
Chỉ ánh nhìn đã thấy cả niềm tin

Cầu vồng ấy như một điều minh chứng
Trộn nắng mưa tình mới rực sắc hồng 
Nếu chỉ đợi trời quang tình mới ngỏ
Hỏi tim ai có nổi một cầu vồng?

Cầu vồng ấy không chỉ là bảy sắc 
Mà là em, rực rỡ đến thần tiên 
Cầu vồng ấy, nụ cười trời gửi đất 
Sau mưa mau, lau sạch cả ưu phiền

Em như ánh cầu vồng không thể nắm 
Chạm bằng tim, chứ chẳng giữ bằng tay 
Có những thứ sinh ra để chiêm ngưỡng 
Không thuộc về, càng rực rỡ mê say

17152
SÔNG HỒNG MẠCH MÁU TÌNH TA 
Phạm Bá Chiểu 

Sông Hồng chảy khẽ qua tim Hà Nội
Như tình anh, chẳng vội cũng không ngơi 
Tình đích thực chẳng cần lời gào thét 
Lặng thầm thôi nhưng chảy suốt một đời

Sông Hồng đỏ như máu tim Hà Nội 
Chảy qua ta không một phút dừng ngơi
Tình , em hỡi, chẳng biết từ đâu đến 
Chỉ biết rằng không chi bắt ngừng trôi

Đừng chỉ nhớ sông Hồng khi lặng sóng 
Như tình yêu đâu thể tránh bão dông 
Yêu không phải bên nhau ngày đẹp nắng 
Mà cũng bơi trong bão lũ sông Hồng

Dẫu d