RE: Hơn 3.000 bài thơ tình Phạm Bá Chiểu
by   phambachieu   at   Thu, 03 Sep 2026 02:00:38 +0000

g rừng thẳm
Hóa đại bàng bay vạn nẻo sơn khê 

Sóng mài đổ núi không sức mạnh mà bởi kiên trì
Tằm nhả tơ không mong ngày rực rỡ
Nhưng từng sợi giăng mộng vàng muôn thuở
Dệt gấm hoa cho màu sắc diệu vi

Sóng mài đổ núi không sức mạnh mà bởi kiên trì
Người nghệ sĩ mài ngón đàn nứt máu
Chỉ mong một bản tình ca vọng thấu
Tận tim tình cho mỗi một người nghe

Sóng mài đổ núi không sức mạnh mà bởi kiên trì
Tượng nữ thần bởi ngàn nhát đục đá
Ngọc trai kết kiên trì từ vật lạ
Cát vào tim, hóa sáng ánh diệu kỳ

Sóng mài đổ núi không sức mạnh mà bởi kiên trì
Từng hạt cát âm thầm theo gió bụi
Đắp sa mạc vút mênh mông vời vợi
Kiên trì đi, thành công lớn ắt về

Sóng mài đổ núi không sức mạnh mà bởi kiên trì 
Người thợ mỏ đào sâu lòng đất tối 
Tìm kim cương giữa muôn ngàn đá cuội 
Chắt tinh hoa từ trăm triệu năm đi

Sóng mài đổ núi không sức mạnh mà bởi kiên trì
San hô kết từng giọt vôi biển cả
Tạo thành rạn che chở bao loài cá
Dâng lên đời những kiệt tác huyền vi

Sóng mài đổ núi không sức mạnh mà bởi kiên trì
Người leo núi thánh thót mồ hôi đổ
Bước chồng bước - nghìn trùng cao thách đố
Chạm đỉnh ngàn: mây ở dưới chân quỳ

Sóng mài đổ núi không sức mạnh mà bởi kiên trì
Giọt thương nhớ rơi đều trong lặng lẽ
Thành đại dương níu chân người đã ghé
Bằng thủy triều mang tên: “đợi anh về…”

Sóng mài đổ núi không sức mạnh mà bởi kiên trì 
Định mệnh rẽ nhường chân dám bước thẳng 
Thành công lớn không dành cho chớp nhoáng
Thế giới này… ngả mũ trước kiên trì!






16920
KHÔNG ỒN ÀO, NGƯỜI VĨ ĐẠI BƯỚC THẦM
Phạm Bá Chiểu

Không ồn ào, người vĩ đại bước thầm
Như người thầy - ngọn nến soi đêm tối
Dẫu chính mình cuộc đời ngắn đi mãi
Cứ cháy tim thành ánh sáng hiến dâng

Không ồn ào, người vĩ đại bước thầm
Như dòng sông giữa bao la dài rộng
Mang phù sa bồi đắp bao sự sống
Không cần danh, chỉ mong được trào dâng

Không ồn ào, người vĩ đại bước thầm
Như cha lặng gánh đời lên vai rộng
Câu nói ít nhưng từng điều thấm đẫm
Dạy đàn con bằng cả sự lặng câm

Không ồn ào, người vĩ đại bước thầm
Nghệ sĩ luyện ngón đàn trong im lặng
Chẳng ai biết những đêm dài đau đắng
Chỉ nghe rung – khi khúc nhạc cuộn tràn

Không ồn ào, người vĩ đại bước thầm
Như san hô gom giọt vôi biển cả
Xây đẹp rạn mà không cần ồn ã
Hiến dâng đời một kiệt tác trần gian

Không ồn ào, người vĩ đại bước thầm
Như sương sớm tan đi khi nắng tỏa
Vẫn kịp tưới cho đóa hoa bừng nở
Tặng sự sống bằng cái chết lặng câm

Không ồn ào, người vĩ đại bước thầm
Như chiếc rễ cắm sâu lòng đất mẹ
Chẳng khoe mình giữa ngàn cây ngạo nghễ
Chỉ âm thầm giữ rừng mãi tươi xanh

Không ồn ào, người vĩ đại bước thầm
Như người mẹ gánh bao mùa dông tố
Chắt chiu yêu trong từng thìa cơm nhỏ
Nuôi con khôn âm thầm vượt gian truân

Không ồn ào, người vĩ đại bước thầm
Như hải đăng canh biển trong đêm tối
Không tiếng nói, chỉ ánh đèn dẫn lối
Bao con thuyền về bến cảng bình an

Không ồn ào, người vĩ đại bước thầm
Như cuốn sách nằm im trên giá cũ
Không than van bụi trần gian bao phủ
Vẫn âm thầm trao tri thức muôn năm

Không ồn ào, người vĩ đại bước thầm
Như ánh sao bay lặng thầm vũ trụ
Chẳng rực rỡ nhưng dẫn đường vạn thuở
Dệt trời đêm bằng ánh sáng yêu thương


16921
TÌNH - HAI TÂM HỒN NGỤ TRONG MỘT CƠ THỂ
Phạm Bá Chiểu

Tình - hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Có thể nào chia trời biếc làm đôi?
Mặt trăng lặn rồi mặt trời lại mọc
Có bao giờ tách ra khỏi bầu trời?

Tình - hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Thể nào chia cầu vồng đẹp làm đôi
Màu sắc đẹp khi bên màu sắc khác
Như đôi mình chỉ thể sống cùng nơi

Tình – hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Có thể nào tách nắng khỏi bình minh?
Ánh sáng ấy sinh ra cùng khoảnh khắc
Như tim mình cùng nhịp đập chung sinh

Tình – hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Như biển khơi không thể tách làm đôi
Mỗi con sóng là một phần của biển
Tựa đời ta không thể thiếu nhau rồi

Tình – hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Như dòng sông chẳng thể thiếu đôi bờ
Bên này mất, bên kia thành vô nghĩa
Chỉ đầy nhau khi tình chảy thành thơ

Tình – hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Như mật ong chẳng thể thiếu bông hoa
Ngọt đến mấy cũng cần nơi trú ngụ
Như cuộc đời là tổ ấm đôi ta

Tình – hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Như giấc mơ chẳng thể thiếu đêm sâu
Ngày tỉnh giấc, mộng kia còn vương lại
Như chúng mình – tỉnh ngủ vẫn mơ nhau

Tình – hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Như bản nhạc không thể thiếu nốt trầm
Cao vút mãi, không thể nào vẹn nghĩa
Thiếu vắng em, đời anh hóa lặng câm

Tình – hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Như lửa bừng không thể thiếu oxy
Bùng núi lửa khi tình ta vun đắp
Sưởi ấm lòng qua vạn nẻo gian nguy

Tình – hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Như đại dương không thể thiếu triều lên
Sóng xô mãi vì nhớ bờ da diết
Tựa tình ta càng năm tháng càng bền

Tình – hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Như ngân hà chẳng thể thiếu ánh sao
Muôn tinh tú kết nên điều vĩnh cửu
Tựa tình mình – rực sáng giữa trời cao

Tình – hai tâm hồn ngụ trong một cơ thể
Như không gian không thể thiếu thời gian
Gắn liền nhau tạo nên dòng chảy sống
Đôi mình yêu, kiến tạo một thiên đàng.


16922
EM KHÔNG NẮNG MÀ TIM ANH CỨ CHÁY
Phạm Bá Chiểu

Em không nắng mà tim anh cứ cháy
Như lửa bừng rực rỡ giữa mùa đông
Chẳng gió bấc thể làm nguôi sức nóng
Từ mắt em, anh bão lửa cuồng phong

Em không gió mà hồn anh cứ nổi
Tựa cánh diều bay ngược cả trời xanh
Chỉ ánh nhìn, rất vô tình em thả
Lại nâng anh lên khỏi mặt đất lành

Em không sóng mà tim anh cứ vỗ
Như đại dương mãi thao thức sóng ngầm
Dẫu không chạm, tình vẫn đầy ngực thở
Lặng mà sâu, dưới đáy biển bao tầng

Em không mộng mà anh như kẻ mộng
Cứ ngẩn ngơ đi giữa thật và mơ
Biết yêu em là một điều nguy hiểm
Vẫn vô tư làm kẻ ngốc dại khờ

Em không mật mà lời em cứ ngọt
Nghe một lần mà ngỡ đã từng quen
Mỗi tiếng nói như thì thầm chiếc bẫy
Anh mỉm cười... và tự nguyện sa chân

Em không hương mà lòng anh cứ ngát
Tựa vườn xuân ngập sắc thắm diệu kỳ
Áo em lướt quấn hồn anh lạc bước
Đắm say hoài trong cõi mộng tình si

Em không nhạc mà tai anh cứ vọng
Như khúc ca bất tận giữa không gian
Dù xa cách, lời tình em vẫn vọng
Du dương lòng, tan chảy mọi lo toan

Em không sương mà tình anh ướt đẫm
Như giọt mưa tưới mát những hoang sơ
Từng ánh mắt là bao điều muốn ngỏ
Thấm vào tim, gieo mầm hạt tình thơ

Em không họa mà hồn anh say đắm
Tựa bức tranh huyền ảo giữa đời thường
Nét môi xinh, ánh mắt em sâu thẳm
Vẽ cho anh cả một cảnh thiên đường.

Em không thực mà hóa thành tất cả
Là mây bay, là ánh sáng, là hương...
Dẫu không chạm... anh vẫn mang em mãi
Giữa tim mình - miền vĩnh cửu yêu thương.

Và nếu có một ngày kia tận thế
Thì em ơi, ta hóa khúc tình ca!
Dẫu hư vô cuốn trôi hình, bóng, mộng
Tình đôi ta vẫn ngân giữa ngân hà!


16923
ANH ÔM EM MÙA ĐÔNG KHÔNG DÁM RÉT
Phạm Bá Chiểu

Anh ôm em mùa đông không dám rét
Lửa trong tim khiến giá buốt chùn chân
Cây khô cỗi bỗng đơm chồi nảy lộc
Tuyết muốn rơi... cũng hóa giọt tình ngân

Anh hôn em mùa đông thành mùa hạ
Nụ hôn nồng chín đỏ cả trời đêm
Trăng ghen tị nép mình vào mây trốn
Để môi hồng rực ánh giữa trời tim

Anh bế em, thời gian quên đếm bước
Kim đồng hồ cũng ngật ngưỡng cơn say
Mây chuếnh choáng bay ngược chiều gió