Chủ đề ngẫu nhiên: họa-}{ồ điệp khách
Đánh giá chủ đề:
  • 5 Votes - 3 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Nụ hồng cho ngày Valentine!.!.!.
#1
Tặng cho những người đàn bà đã đi qua đời tôi!!!!

Nhỏ!
Nhỏ hãy ngồi xuống bên tôi,giữa nơi này trời xanh đất rộng.Ngồi xuống đây để nghe chim hót,gió reo,để đón nhận bóng mát của cây cao và dịu êm của cỏ lá.Ngồi xuống đây nhỏ nhé,để nhìn mưa nắng giao hoà cho ngày tháng reo vui gọi về bốn mùa kết hợp.Ngồi xuống bên tôi đi nhỏ,và hãy nhắm mắt lại.Tôi sẽ kể cho nhỏ một câu chuyện thần thoại về ngày xa xưa ấy,câu chuyện sự tích về một loài hoa.Hãy lắng nghe nhỏ nhé...

Ngày xưa, xưa lắm,có một vương quốc ở tận phương trời xa xôi bên một khu rừng rộng lớn và rậm rạp.Vương quốc này sống thật hoà bình và yên vui sau một thời gian dài triền miên người dân phải đấu tranh để giành độc lập.Và người anh hùng đã lãnh đạo nhân dân để giành được độc lập được tôn làm vị vua đầu tiên của quốc gia này.Sau một thời gian chinh chiến,họ chỉ lo an hưởng thái bình và sống cho những quyền lợi cá nhân của riêng mình.Vị hoàng đế kia cũng vậy,ngất ngưởng trên ngai vàng và hào quang của địa vị,ông đã bỏ bê việc nước,bỏ bê nhân dân,để mặc cho lũ tham quan ô lại cai trị nhân dân.Để làm cho nhà vua lãng quên triều chính,bọn chúng đã chọn một nàng thiếu nữ tuyệt trần để cho nhà vua chọn làm hoàng hậu.Nhưng trái với ý muốn của chúng,hoàng hậu đã khuyên nhà vua nên lo cho dân và cai trị lại triều chính.Bọn quan lại rất ghét hoàng hậu nhưng không làm gì nổi vì nhà vua rất yêu quý nàng.

Cho đến một ngày kia,sau một thời gian thụ thai,hoàng hậu đã cho ra đời một đứa bé kháu khỉnh,dễ thương.Nhưng lạ lùng thay thân thể đứa bé lại trong suốt như pha lê,nhìn rõ được cả những mạch máu,đường gân và trái tim.Thấy cơ hội đã đến,bọn tham quan liền vu khống với nhà vua rằng hoàng hậu là một mụ phù thủy trá hình và loan truyền ra ngoài dân chúng.Trước áp lực trong triều và ngoài dân chúng,nhà vua đành phải truất phế hoàng hậu ra khỏi cung cùng với đứa bé lạ lùng kia.
Khi trở thành một thường dân,hoàng hậu phải đem con ra khỏi hoàng cung.Đi đến đâu cũng bị mọi người khinh bỉ,đánh đập.Nàng chỉ còn biết cắn răng chịu đựng và che chở cho con.Với bao vết thương trong mình khi ôm con tới khu rừng thì nàng gục ngã.Nhìn hài nhi mới ra đời,trong lúc biết mình sắp chết,nàng chẳng biết làm gì hơn để nước mắt tuôn rơi và vuốt ve con vài lần rồi nhắm mắt chết.Đứa trẻ nằm bên mẹ mà không có ai cho ăn nên khóc lóc thảm thiết vì đói.Tiếng khóc vang vọng lên chín tầng trời xanh.Thượng đế nghe tiếng khóc động lòng ngó xuống trần gian.Thấy tình cảnh đau thương như vậy,Thượng đế nổi giận về lòng tàn ác của người dân vương quốc nọ.Người bèn sai thiên thần đem đứa bé vô rừng chăm sóc cho nó lớn lên trong tình thương của đất trời và muông thú.Người giáng một lời nguyền xuống vương quốc nọ làm cho tất cả mọi người đều bị mọc một lớp gai nhọn khắp người cho đến khi mọi người biết thương yêu lẫn nhau.Nhưng dù cho lớp gai này càng ngày càng nhọn và cứng dần lên theo lòng tham lam của mọi người càng ngày càng to lớn,họ cứ sống cho cá nhân mình mặc dù phải trả giá cho lòng vị kỷ đó bằng sự cô đơn dằn vặt tâm linh.


Một ngày kia,nghe tin vương quốc này đang trở lên yếu thế,có một vương quốc láng giềng đem quan sang xâm chiếm lãnh thổ.Khi quân xâm lăng tràn qua bờ cõi,toàn bộ người dân đều trốn tránh nghĩa vụ và chỉ lo cho quyền lợi bản thân mình.Nhà vua lúc đó đã hơi lớn tuổi nhưng vẫn bị bọn tham quan ép buộc phải cầm quân ra trận.Sức mình thì yếu-sức địch thì mạnh,sự thất bại đến với nhà vua thật nhanh chóng.Dẫn tàn quân chạy về thành thì mới hay thành đã bị bọn quan lại dâng cho giặc.Phẫn uất nhà vua quyết liều mình đem quân chiếm lại thành trì.Nhưng do bị tên độc lên nhà vua đã ngã ngựa.Được một số quân trung thành cứu thoát và chạy trốn đến bìa rừng.Nhìn thấy binh sĩ lớp bị thương,lớp bỏ mạng nơi xa trường,nhà vua hối hận vì đã không nghe lời hoàng hậu.Nhớ đến hoàng hậu nhà vua lại nhớ đến đứa con vô tội của mình.Rồi nhà vua ngã bệnh vì bị vết thương hành hạ.Bên ngoài thì quân địch vây khốn,bên trong thi quân sĩ tử thủ để cứu nhà vua.Nhà vua quyết định lập chiến khu trong rừng để mong có ngày phục quốc.

Ngày qua ngày,dưới ách thống trị cay nghiệt của bọn ngoại xâm,người dân của vương quốc nọ tình cờ nghe được tin về nhà vua đang lập chiến khu trong rừng.Họ bèn bỏ trốn vào rừng theo nhà vua.Quân giặc cũng tinh ranh không kém,chúng cho người giả bộ trà trộn vào nhưng không thành công vì không thể giả mạo lớp gai trên người.Người dân đã biết đoàn kết để tạo khuyết điểm của mình thành ưu điểm để chống giặc ngoại xâm.
Một ngày kia với binh hùng tướng mạnh cùng với lòng quyết tâm cao nhà vua bắt đầu công cuộc giành lại độc lập.Nhà vua đã giành lại được giang sơn,thành trì và đuổi bọn ngoại xâm ra khỏi bờ cõi.Nhưng chẳng may ông đã bị thương,cộng thêm tuổi già sức yếu và lao lực trong chiến trường,nhà vua đổ bệnh nặng.Biếtmình sắp chết,trong cơn sốt nha vua đã thốt lên rằng:"Ta chết cũng đành lòng,nhưng trời ơi ta thèm được ôm đứa con mà ta chưa từng được gặp mặt".

Bỗng nhiên có tin báo từ ngoài thành có người thầy thuốc nói rằng sẽ trị hết bệnh cho nhà vua.Người thầy thuốc bước vào điện với lớp vải thô che kín hết mặt mũi,tay chân.Khi đến bên giường bệnh,nghe thấy nhà vua trong cơn mê đang gọi tên con,người thầy thuồc rơi lệ.Những giọt lệ nóng hổi cứ thế tuôn trào và rơi trên khuôn mặt nhăn nheo của nhà vua.Nhà vua tỉnh dậy và đưa tay lên với,người thầy thuốc bèn ôm lấy tay nhà vua và nghẹn ngào thốt lên:"Thưa phụ hoàng,con đây!".Nói xong người thầy thuốc bèn hất tấm vải xô ra để lộ một thân hình trong suốt như pha lê.Để chữa bệnh cho nhà vua,hoàng tử ôm chặt nhà vua vào trong lòng,mặc cho những gai nhọn đâm vào người thật sâu.Và máu chàng đã chảy ra,lạ lùng thay khi máu của chàng thấm lên thân thể của nhà vua thì ông cảm thấy khoẻ mạnh ra và lớp gai cũng từ từ tan biến theo dòng máu đỏ chảy xuống.Hoàng tử bèn đặt vua cha lên giường để ông nghỉ ngơi.

Từ từ đứng dậy,hoàng tử bước tới người gần chàng nhất,hoàng tử ôm lấy người đó và nói :"Chúng ta hãy yêu thương nhau.Bất cứ hình phạt nào của thượng đế cũng giảm bớt nếu chúng ta chân thành yêu thương nhau".Rồi từ người này sang người khác,cứ thế hoàng tử đi khắp thành mà ôm từng người một,từ ông lão nghèo đói đến thương gia giàu có,từ em bé tật nguyền đến chàng trai khoẻ mạnh.và cứ thế thêm một người được ôm thì hoàng tử cũng yếu dần đi theo từng giọt máu ứa trên thân thể họ.Tuy vậy chàng vẫn mở rộng vòng tay để kêu gọi mọi người đến để chia xẻ dòng máu của chàng.Mọi người nức nở khóc trước tình thương bao la của chàng.Những người chưa thoát khỏi bệnh đều quỳ xuống van xin chàng:"Chúng tôi tình nguyện mang lớp gai này trên mình suốt đời để được sống cùng hoàng tử".và lạ thay trên thinh không có tiếng nhạc thánh thót và vang xuống lời truyền của thượng đế:"Lành thay!các người đã hiểu được tình yêu thương chân thật và bỏ đi lòng tị hiềm,ích kỷ.Dám hy sinh bản thân mình cho đồng loại là định nghĩa của yêu thương vậy".Rồi cùng với thinh âm tan dần thì các lớp gai trên người họ cũng tan biến theo.Khi họ quay lại hoàng tử thì thấy chàng đang trút hơi thở cuối cùng với câu nói:" Hạnh phúc là có nhau ngày mai.Các bạn của tôi ơi!hãy nhớ rằng hạnh phúc không phải là của riêng ta để cho đi hay lấy lại.hạnh phúc chỉ đến với ta khi ta biết thương yêu lẫn nhau và chia xẻ cho nhau tình thương đó".

Rồi chàng lìa đời.mọi người chôn chàng trong khu rừng mà chàng đã lớn lên.Từng đàn muông thú,chim muông kéo thành từng đoàn đến nằm bên mộ chàng lặng lẽ và buồn bã.Một năm sau,người ta thấy trên mộ chàng và khu vực xung quanh đó mọc lên những bông hoa đỏ tươi như máu cùng với gai nhọn mọc đầy từ gốa đến ngọn.Người ta cho rằng đó là sự kết tinh về tình thương của hoàng tử để nhắc cho mọi người nhớ về bài học cao cả nhất về tình thương và hạnh phúc.Và người ta gọi đó là
Hoa Hồng.Và cho đến mãi bây giờ,cho dù mang nhiều màu sắc thì hoa hồng vẫn tượng trưng cho lòng yêu thương.

Nhỏ!
Đó là sự tích hoa Hồng mà tôi muốn kể cho nhỏ.Nhỏ thấy không?hoa Hồng không chỉ hiện thân cho tình yêu đôi lứa mà là của tất cả tình thương trong ta,dù là cho quê hương,dân tộc,gia đình,bạn bè.Gai của hoa Hồng là nhắc nhở cho ta biết rằng ta đừng nên chiếm đoạt tình thương của ai cả,và cũng đừng vì quá yêu thương cá nhân mình mà làm những chuyện thương tâm cho kẻ khác.Tin tôi đi nhỏ ạ,những đau thương trong cuộc sống này không phải đến từ những người xa lạ mà từ những người thân quen.hãy biết rằng ta có nhau hôm nay để yêu thương nhau là hạnh phúc.Đừng để cho những tính toán cho ngày mai làm cho ta sợ sệt không dám yêu thương nhau,nhỏ nhé.Nếu ta biết yêu thương nhau,tình thương sẽ tự nó bồi đắp cho ngày mai,bạn ạ.Và cũng đừng suy đoán quá nhiều trong lòng mình để tìm cách cắt nghĩa nó tức là nhỏ đang tự cắt nghĩa chính mình.Khi ta tìm được ý nghĩa cuộc sống trong tình yêu,thì đó là khi tình yêu mang đến cho cuộc sống ta nhiều ý nghĩa nhất.Hãy nâng niu tình thương ta có trong nhau như một nụ hồng nhỏ nhé.Và khi đời sống có phong ba,thì ta hãy làm nhu chàng hoàng tử trong truyện cổ tích nọ mà ôm cánh hoa vào lòng để che chở cánh hoa đó từ những trận mưa to gió lớn,dù chính ta sẽ bị gai nhọn đâm đau buốt.Rồi khi ta không còn nghị lực để che chở nữa,hãy biết đặt nét đẹp của cánh hoa đó vào tim để giữ cho biểu tượng của nó được nguyên vẹn.Và nhỏ sẽ thấy,cho nhau sự sống và chia nhau khốn khó là định nghĩa cao đẹp nhất của yêu thương.
Đó là điều tôi muốn chia xẻ cùng nhỏ,nhỏ ạ.Khi ta sống bên được nhau ở những lúc cuộc đời muốn giết chúng ta bằng cách bắt chúng ta phải xa nhau,thì sau này khi nhìn lại nhỏ sẽ thấy đó là những khi cuộc sống mang nhiều ý nghĩa nhất.Vì ta đã sống trọn vẹn cho tình thương.Vì tôi có nhỏ.Vì nhỏ có tôi.Vì chúng ta có nhau.

Thôi nhỏ hãy ngủ ngon đi nhỏ ạ.Và hãy mơ một giấc mơ-về một vuơng quốc xa xôi nào đó. Để khi tỉnh dậy nhỏ sẽ bước vào đời bằng những câu hát yêu thương ngọt ngào chân thật.Rồi nhỏ hãy ngó vào tim mình đang có những nụ hồng kết nụ trong đó.Những nụ hồng cho quê hương,cho dân tộc,cho gia đình,cho bạn bè và có thể là cho cả tôi nữa.Tình thương trong nhỏ hãy trong suốt và đơn thuần như trái tim pha lê của chàng hoàng tử nọ.Và hãy nhìn vào trong trái tim tôi,nhỏ nhé.Để biết rằng trong tôi cũng có những nụ hồng đồng loại như của nhỏ.Nụ hồng cho quê hương đang ngày một đổi mới.Nụ hồng cho dân tộc đang càng ngày đi lên.Nụ hồng cho cha mẹ đang ngày càng chồng chất thêm tuổi đời và muộn phiền.
VÀ MỘT NỤ HỒNG NÀY NỮA,NHÂN NGÀY VALENTINE,TÔI DÀNH RIÊNG CHO NHỎ,ĐẤY NHỎ!!!
chẻ tung chữ nghĩa ra làm bẩy
thấy nguyên một sự CHÁN khổng lồ
chán đời, mẹ kiếp, chán cả thẩy
sư bố nhân, tình, ném vào thơ
Reply
#2
TRUYỀN THUYẾT HOA HỒNG XANH





Chỉ còn cơn gió thổi những bông hoa hồng đung đưa như đang hát một bài hát từ rất xa xưa

"Tình yêu chân thành bắt đầu từ trái tim,

chỉ có máu từ con tim của một kẻ đang yêu mới tạo ra bông hồng xanh bất diệt.

Và bông hồng xanh sẽ tạo nên điều kỳ diệu..."



Ngày xửa ngày xưa ở vương quốc hoa hồng có một thằng ngốc tên Stupid. Thằng ngốc may mắn được nhà vua giao cho chăm sóc vườn hoa hồng. Nhà vua có một cô công chúa rất xinh tên Rose.
Công chúa rất thích hoa hồng nên yêu cầu thằng ngốc mỗi ngày hãy mang cho mình một bó hoa hồng thật đẹp. Tuy nhiên thằng ngốc không biết bó hoa thế nào cả. Nó bèn xin với công chúa:

-Xin lỗi công chúa nhưng tôi có thể mang đến mỗi ngày chỉ một bông hoa được không .

Ban đầu công chúa thấy không vui một chút nào.Tuy nhiên thằng ngốc đều cố gắng mỗi ngày mang đến cho công chúa một bông hoa đẹp nhất. Thằng ngốc chẳng biết làm việc gì khác ngoài việc chăm sóc những bông hoa.Mỗi khi có ai đó bắt nó đi làm việc gì đó là nó lại nói:

- Xin lỗi nhưng tôi hậu đậu lắm! Tôi sẽ làm hỏng hết mất...

Vậy là người ta lại chán nản bỏ đi. Cũng bởi vậy nên không ai chơi với thằng ngốc cả. Thằng ngốc hàng ngày cứ thui thủi bên những bông hoa của nó. Dường như thằng ngốc chẳng bao giờ biết buồn là gì... Những bông hoa mà thằng ngốc mang đến cho công chúa mỗi ngày đều rất đẹp. Đôi khi công chúa ngắm nhìn những bông hoa đó và tự hỏi: "Một thằng ngốc thì làm thế nào mà tạo ra những bông hoa đẹp như vậy nhỉ".

Rồi một ngày công chúa quyết định đến thăm vườn hoa của thằng ngốc. Thằng ngốc đang lúi cúi tưới cho một khóm hoa hồng. Với công chúa thì công việc này thật lạ. Công chúa tò mò đến gần thằng ngốc và làm nó giật mình. Thằng ngốc làm rơi bình tưới hoa và làm bắn bẩn lên váy áo của công chúa:

- Xin lỗi công chúa_Thằng ngốc hốt hoảng_Tôi thật là hậu đậu.

- Không sao! Ta sẽ tha tội cho ngươi nhưng ngươi phải chỉ cho ta cách ngươi tạo ra nhũng bông hoa này.

Thằng ngốc ngạc nhiên quá "Công chúa mà quan tâm đến cách trồng hoa ư?!"

- Rất đơn giản thưa công chúa... Và thằng ngốc say sưa nói với công chúa tất cả những gì nó biết về hoa hồng,về cách trồng hoa, cách chăm sóc chúng...Thằng ngốc cảm thấy rất lạ khi công chúa tỏ ra rất thích thú với những gì nó nói. Và khi thằng ngốc bắt gặp ánh mắt công chúa đang chăm chú nhìn nó thì tự nhiên nó trở nên luống cuống. Một lần nữa nó lại đánh rơi bình tưới hoa

- Xin lỗi công chúa... tôi vụng về quá đi mất.

- Ngươi thật là ngốc! Nhưng những gì ngươi nói về hoa hồng rất hay. Ngày mai ta sẽ lại tới.

Công chúa trở lại cung điện và thằng ngốc lại say sưa tưới hoa. Tuy nhiên nó vừa tưới hoa vừa hát. Chưa ai nghe thất thằng ngốc hát bao giờ cả... Ngày hôm sau thằng ngốc dậy rất sớm. Nó quét dọn những lối đi, nhổ cỏ bên những khóm hoa. Nhưng công chúa không đến nữa. Thằng ngốc đợi mãi mà công chúa vẫn không đến. Nó đâu biết hôm đó là một ngày đặc biệt. Nhà vua tổ chức một lễ hội rất lớn trong cung đình. Có rất nhiều các vị vua, những hoàng tử của các nước láng giềng... Công chúa chẳng muốn đến lễ hội một chút nào. Nàng nhất định không chịu mặc bộ váy dạ hộ. Chỉ đến khi viên tổng quản xuất hiện và nhã nhặn:

-Xin lỗi công chúa nhưng đây là mệnh lệnh của nhà vua...

Công chúa phải có mặt trong lễ hội. Nhà vua muốn thông qua lễ hội tìm cho con gái mình một vị hoàng tủ thích hợp. Tất cả các hoàng tủ tham gia lễ hội đều được thông báo về điều đó. Ai cũng rất háo hức được gặp công chúa (vì nghe nói công chúa rất xinh ). Và mọi người không phải chờ đợi lâu. Công chúa xuất hiện trong bộ váy dạ hội mầu trắng, vương miện của nàng được kết bằng những bông hoa hồng đỏ. Một vài hoàng tủ đánh rơi ly rượu trong tay, một số khác phải mất một lúc lâu mới biết mình đang đứng ở đâu.Ngay đến các nhạc công cũng quên mất những nốt nhạc của mình.Ai cũng muốn được cùng nhảy với công chúa một bài, công chúa đều nhiệt tình đáp lại. Tuy nhiên chẳng ai lọt vào mắt xanh của công chúa cả. Nàng công chúa xinh đẹp chẳng thể tìm được cho mình một vị hoàng tủ thích hợp. Khi mà nhà vua gần như tuyệt vọng thì điều bất ngờ đã xãy ra. Đúng vào lúc bữa tiệc sắp tàn thì một chàng hoàng tử cưỡi một con bạch mã tuyệt đẹp xuất hiện. Hoàng tử đến trước mặt công chúa và mỉm cười:

- Xin lỗi cô bé! Ta không đến quá muộn đấy chứ.

Công chúa bỗng cảm thấy tim mình đập rộn ràng. Đó là những cảm xúc kì lạ mà công chúa không thể định nghĩa nổi... Giai điệu ngọt ngào của bản Vanx như hòa nhịp cùng bước nhẩy của hai người. Hoàng tử kể cho công chúa nghe về những miền đất xa lạ mà hoàng tử đã đi qua. Những câu chuyện kéo dài như bất tận . Thời gian dường như không còn là mối quan tâm của hai người nữa...Mãi đến khi những vì sao đã sáng lấp lánh trên bầu trời, khi mà cả thằng ngốc và những bông hoa hồng đều đã ngủ say , hoàng tử mới lên ngựa từ biệt công chúa... Công chúa trở về cung điện và cho gọi thằng ngốc tới.(Tội nghiệp thằng ngốc đang ngủ say thì bị dựng dậy)

- Ngươi có biết làm thế nào để cung điện của ta thật đẹp không ! Ngày mai hoàng tử sẽ lại tới.Ta muốn dành cho chàng một sự ngạc nhiên.

-Thưa công chúa...hoàng tử.. à vâng thưa công chúa , tôi sẽ trang trí cung điện của công chúa bằng tất cả hoa hồng trong vườn. Cung điện của công chúa sẽ trở thành cung điện hoa hồng.

- Một ý tưởng tuyệt vời! Ngươi cũng không ngốc lắm đâu! Nhưng ta sợ ngươi sẽ không thể làm xong nó trong đêm nay.

- Tôi sẽ cố hết sức thưa công chúa...

Vậy là suốt cả đêm đó những bông hoa hồng còn ướt đẫm sương đêm được thằng ngốc cẩn thận hái từ vườn hoa mang vào cung điện. Khi cung điện của công chúa tràn ngập hoa hồng cũng là lúc trời vừa sáng. Khi công chúa thức dậy, nàng không thể tin vào mắt mình, trước mắt nàng là một cung điện đẹp như trong truyện cổ tích vậy. Công chúa đi dạo một vòng và thấy thằng ngốc ngủ gật bên cạnh một chiếc cột đá:

- Stupid. Dậy đi nào.Trời sáng rồi.

- Xin lỗi công chúa, tôi lại ngủ quên mất, tôi sẽ hoàn thành nốt công việc ngay thôi.

- Không cần nữa. Như vậy là được rồi. Nguơi hãy về nghỉ ngơi đi. Thằng ngốc thở phào vì công chúa đã không trách nó chưa hoàn thành công việc. Nó vui vẻ trở về với vườn hoa giờ chỉ còn trơ những gốc. Công chúa đến bên cửa sổ và nhìn về phía những ngọn núi xa, nơi mà từ đó hoàng tử sẽ lại tới. Công chúa sẽ dẫn hoàng tử đi thăm cung điện hoa hồng của mình . Hoàng tử sẽ lại kể cho công chúa nghe câu chuyện về những miền đất xa lạ....

Nhưng rồi chẳng có hoàng tử nào đến cả. Chỉ có người hầu của Hoàng tử mang theo một bức thư: -"..Cô bé của ta,Ta không thể đến với em như đã hẹn .Đất nước của ta có chiến tranh.Ta phải tham gia vào cuộc chiến. Có lẽ chúng ta sẽ phải xa nhau một thời gian dài. Ta không muốn thế một chút nào. Ta sẽ rất nhớ em. Nhưng ta tin thời gian sẽ chứng minh cho tình yêu của chúng ta. Ta sẽ sớm gặp lại em... _______Tornado_____ ......."

Công chúa buồn lắm. Những giọt nước mắt lăn dài trên đôi môi.."Em sẽ đợi! Nhưng nhất định chàng phải trở về đấy!....." ...Một tuần, rồi một tháng, rồi một năm...Chẳng có tin tức gì của hoàng tử . Hoàng tử như một cơn gió cứ bay mãi, bay mãi mà chẳng biết bao giở sẽ trở lại . Công chúa thường đứng một mình bên khung của sổ mỗi buổi hoàng hôn và nhìn về phía những ngọn núi xa, nơi ánh mặt trời dần tắt. Có thể một ngày nào đó...Cũng hơn một năm đó không thấy thằng ngốc mang hoa hồng cho công chúa mỗi buổi sớm nữa. Có thể là sau khi trang hoàng cho cung điện vuờn hoa của thằng ngốc đã chẳng còn một bông hoa nào cả. Công chúa hình như cũng chẳng quan tâm đến những bông hoa hồng của thằng ngốc nữa...

Rồi một buổi sáng sớm khi công chúa thức dậy, có ai đó đã đặt sẵn bên của sổ một bông hoa hồng tuyệt đẹp. Công chúa ngắm nhìn bông hoa và chợt nhớ tới thằng ngốc. "Một năm rồi Stupid không mang hoa tới..".Công chúa trở lại vườn hoa của thằng ngốc. Trước mắt công chúa không phải là những gốc cây trơ trụi mà là muôn ngàn những bông hồng rực rỡ. Thằng ngốc vẫn lúi cúi bên những khóm hoa hồng. Thằng ngốc nhìn thấy công chúa và một lần nữa nó lại đánh rơi bình tưới hoa:

- Xin lỗi công chúa! Tôi đã cố hết sức nhưng không thể làm cho vườn hoa đẹp như xưa.

- Ồ không! Thật là kỳ diệu! Nói cho ta biết đi, ngươi đã làm thế nào vậy?!

Lần đầu tiên trong đời có người nói với nó như vậy, mà lại là một công chúa nữa chứ. Thằng ngốc vui lắm, nó cười ngây ngô và lại say sưa nói với công chúa về những bông hoa ...Những ngày sau đó ngày nào công chúa cũng đến vườn hoa của thằng ngốc. Công chúa tự mình trồng những bông hoa, tự mình tưới nước cho chúng . Ban đầu thằng ngốc cảm thấy rất lạ nhưng rồi nó cũng hiểu ra rằng công chúa đang cố làm tất cả để nguôi ngoai nỗi nhớ hoàng tử. Thằng ngốc rất vui vì dù sao cũng có người cùng nó trò chuyện, có người chịu nghe nó nói cả ngày về những bông hoa hồng. Thằng ngốc cố làm cho công chúa vui những lúc công chúa ở bên nó. Có một lần thằng ngốc nói với công chúa về ý nghĩa của các loài hoa:

- Hoa hồng bạch là tình bạn chân thành, hồng nhung là tình yêu nồng thắm, hồng vàng là... - Vậy còn hồng xanh , nó tượng trưng cho điều gì - Hồng xanh là tình yêu bất diệt ! thưa công chúa,nhưng nó không có thật.

- Vậy tại sao nó lại tượng trưng cho tình yêu bất diệt?!

- Đó là một huyền thoại,thưa công chúa. Người ta nói rằng nếu ta trồng một cây hoa hồng bằng cả trái tim dành cho người mình yêu thương thì nó sẽ nở ra một bông hoa hồng xanh. Đó là bông hoa có phép mầu, nó sẽ cho một điều ước..

- Ta sẽ ước chiến tranh kết thúc và hoàng tử sẽ trở về bên ta...

- Thưa công chúa! Không có điều gì là không thể xãy ra .Tôi tin nếu công chúa thành tâm biết đâu cây hoa mà công chúa trồng sẽ nở ra một bông hoa hồng xanh.

- Ta tin ngươi...

Và từ hôm đó công chúa dành hết thời gian để chăm sóc cho cây hoa hồng của mình. Nhưng không hiểu sao cây hoa mà công chúa trồng mãi vẫn không nở một bông hoa nào cả. Có một sự thật mà có lẽ thằng ngốc không bao giờ dám nói. Đó là câu chuyện về hoa hồng xanh chỉ là một lời nói dối. Thằng ngốc không muốn thấy công chúa quá đau buồn nên nó đã nghĩ ra câu chuyện về bông hoa hồng xanh và điều ước...

Nhưng rồi thằng ngốc mới thấy đó là một sai lầm rất lớn. Nó sợ cái ngày mà cây hoa của công chúa nở ra một bông hoa bình thường. Công chúa sẽ rất buồn. Thằng ngốc không muốn làm công chúa buồn một chút nào. Nó cố tìm trong vườn hoa bao la của nó một bông hoa hồng xanh nhưng chẳng có bông hồng xanh nào cả....Rồi một đêm thằng ngốc trằn trọc mãi không ngủ được. Bỗng nhiên nó nghe thấy một giọng nói như tiếng thì thầm vậy

- Stupid! Sao ngươi buồn thế?! -Ai vậy... Ta là hoa hồng đây.

- Hoa hồng ư? Sao ngươi có thể nói được.

- Ngươi ngốc quá, ta luôn nói chuyện với ngươi mà ngươi không để ý đấy thôi, loài hoa nào cũng nói được, chỉ là có bao giờ ngươi lắng nghe không mà thôi.Có chuyện gì mà ngươi buồn vậy.?

- Ta.. Ta đã trót nói dối công chúa về hoa hồng xanh. Ta không nghĩ là công chúa lại đặt nhiều niềm tin vào hoa hồng xanh đến thế.

- Stupid. Ngươi đang nghĩ gì vậy. Ta nói cho ngươi biết điều này nhé: Huyền thoại mà ngươi đã nói với công chúa là có thật đấy.

- Sao cơ. Thế nghĩ là hoa hồng xanh là có thật. Ngươi biết làm thế nào để tạo ra hoa hồng xanh phải không.?

- Ta biết..Nhưng ta không thể nói cho ngươi được

- Tại sao chứ.? Ta xin ngươi đấy

- Stupid à.. Ngươi thật là ngốc quá, ngươi làm tất cả là vì cái gì chứ.

- Ta..Ta muốn công chúa có bông hoa hồng xanh . Ta muốn ước mơ của công chúa trở thành sự thực. Ta không muốn thấy công chúa buồn..

- Ôi Stupid. Ta không muốn nói cho ngươi một chút nào, nhưng thôi được rồi, nếu ngươi thực sự muốn có một bông hoa hồng xanh, ta sẽ chỉ cho ngươi cách ...

Và hoa hồng ghé tai thằng ngốc thì thầm điều gì đó mà chỉ có thằng ngốc nghe rõ. Khuôn mặt thằng ngốc bỗng ngẩn ngơ đến khó hiểu. Rồi người ta thấy thằng ngốc ngước nhìn bầu trời đầy sao và mỉm cười.... Sáng sớm hôm sau khi công chúa vừa thức dậy thì người hầu của nàng đã chạy vào:

- Thưa công chúa, thật không thể tin được, người hãy ra mà xem, cây hoa mà công chúa trồng đã nở một bông hoa màu xanh.

Công chúa như không tin vào những gì mình nghe thấy. Nàng chạy ngay ra vườn hoa . Trước mắt nàng là một bông hoa hồng xanh tuyệt đẹp. Những cánh hoa lấp lánh những giọt sương sớm long lanh dưới ánh sáng mặt trời. Công chúa cầm bông hoa đặt lên trái tim . Nàng còn chưa kịp nói điều ước thì người hầu của nàng đã vào báo:

- Thưa công chúa.!Hoàng tử đã thắng trận trở về. Có lẽ hoa hồng xanh đã biết truớc điều ước của nàng nên không cần công chúa phải nói ra.

Công chúa băng qua quảng trường rộng mênh mông để đến bên cổng thành. Quả nhiên từ phía ngọn núi xa hoàng tử đã trở về, chiếc áo bào sạm đen vì khói bụi. Hoàng tử xuống ngựa ngay khi chàng trông thấy công chúa, quên đi cả những mệt mỏi bao tháng ngày qua, vòng tay ôm chặt công chúa như không bao giờ muốn buông ra vậy
.
- Cô bé của ta! Ta nhớ nàng quá.

- Em gần như đã tuyệt vọng, chàng biết không .Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra.Chàng hãy nhìn xem, một bông hoa hồng xanh .Chính nó đã mang chàng về với em.

- Hoa hồng xanh! Ta tưởng làm gì có hoa hồng xanh trên thế gian này! - Có chứ. Đó là một huyền thoại. Em sẽ dẫn chàng đến vườn hoa. Stupid sẽ kể cho cho chàng nghe huyền thoại về hoa hồng xanh. Vậy là hoàng tử và công chúa cùng đến vườn hoa của thằng ngốc.

- Stupid! Ngươi đâu rồi. Ra đây đi nào, hoàng tử muốn nghe câu chuyện về hoa hồng xanh của ngươi.... Nhưng Stupid đã biến đi đâu mất. Công chúa gọi mãi, gọi mãi mà không thấy thằng ngốc đâu cả. Bên gốc hoa mà công chúa trồng chiếc bình tưới hoa được dựng ngay ngắn. Chẳng hiểu thằng ngốc đã biến đi đâu mất.

Chỉ còn cơn gió thổi những bông hoa hồng đung đưa như đang hát một bài hát từ rất xa xưa "Tình yêu chân thành bắt đầu từ trái tim,chỉ có máu từ con tim của một kẻ đang yêu mới tạo ra bông hồng xanh bất diệt. Và bông hồng xanh sẽ tạo nên điều kỳ diệu..."

Đó là câu chuyện em tình cờ biết và yêu thích đến tận bây giờ ...liệu anh... cùng với những lời hứa có cánh kia bao giờ thôi ám ảnh em trong những đêm khó ngủ...



...................topic hay quớ ....ké xíu nghen chủ nhà
đừng bao giờ lợi dụng người con gái
để làm bất cứ điều gì trên danh nghĩa tình yêu?"
Reply


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  Những tháng ngày du côn hothiethoa 3 1,077 03-04-2015, 09:55 PM
Bài mới nhất: thangdiennhat
  Có những ngày ta bỗng hóa điên Vô Thường 6 1,585 06-05-2013, 09:22 PM
Bài mới nhất: Phụng
  NHẢM... QUA NGÀY (HÀN TUYẾT) Đông Mai 11 2,632 20-12-2012, 11:02 AM
Bài mới nhất: thangdiennhat
  TRI KỶ - TRÀ VÀ EM (Cho một ngày xưa đã qua đời) Đông Mai 24 5,727 21-11-2012, 11:41 PM
Bài mới nhất: MrTee
  Sài gòn những ngày nắng đẹp. Violet 0 740 21-09-2012, 03:16 AM
Bài mới nhất: Violet

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)