Chủ đề ngẫu nhiên: Chém chuối cuối tuần-lanhdien
Đánh giá chủ đề:
  • 10 Votes - 3 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Pha lê vỡ
#1
Wink 
Mặc định


mặc định em đàn bà nông nổi
tiếng cười u mê như nước giếng mù khơi
mặc định em đàn bà dễ tin người
nên lời thề áo cơm cũng ôm dăm năm cho mòn nước mắt
ngỡ người son sắt
em cột đời mình vào những mặc định thủy chung

mặc định tình yêu với em là vùng trái cấm khôn cùng
những bồng bột chỉ dành cho thủa thiếu thời con gái
em mang ngây ngô khờ dại ấy
rắc lên ánh mắt đàn bà đã nguội lửa yêu đương
anh thắp trong cái vùng hoang mang chập chờn
ngọn pha lê lấp lánh tứ phương
mặc định bủa vây em vòng nghê thường tiếng nhạc từ kiếp nào lay lắt
em mặc định đời mình bằng những sợi tóc nhuộm màu đã phai dấu khôi nguyên

em mặc định đàn bà muôn kiếp đã lời nguyền
nông như chiếc cơi đựng những miếng phượng têm nhàu mùi cau non hoang hoải
em ngỡ mình từng trải
ai ngờ nghèo tênh trong đáy mắt anh

mặc định tình yêu có lúc đã chẳng trong lành
man trá lùa theo những sát na yêu đương hỗn loạn

mặc định em đàn bà không oán thán
tiếng cười cũng cạn như mùa nước lúc vào đông...
Như sương, như mưa lại như gió...040
Reply
#2
Miếng tình màu đỏ

trầu têm cánh phượng
bổ sáu quả cau
em lỡ tay làm nhàu
...miếng tình màu đỏ

anh bỏ xó
ghita lắt lẻo treo tường
ghita nhớ thương
bốn mùa theo em vương vấn

em nương dòng tình lận đận
thấy cau non đã hóa già
cánh phượng bây giờ héo úa
trầu xanh cũng nhuộm bóng tà...

anh còn nối sợi ghita
cho tình hừng lên ngày tháng
đêm rồi sang ngày chạng vạng
cuộc yêu mòn mỏi mệt phờ

em nêm vào lòng cánh phượng
câu thơ một kiếp nhọc nhằn
môi cười lăn nét băn khoăn
nụ buồn chua cay ngai ngái

hồng trần hoang dại
anh say ngất ngưởng giữa đời
trầu têm xong rồi
tiếng ghita cũng ngừng réo rắt

trầu cay không còn chắt mùi thơm đỏ
ghita không còn để ngỏ chờ nhau....
Như sương, như mưa lại như gió...040
Reply
#3
Có giọt nước mắt
Từng đêm…
Từng đêm lăn dài trên gối
Em khóc vì lẽ gì,
Hỡi, người đàn bà yếu đuối của anh?
Em khóc vì tình yêu mong manh
Vì một mùa xuân không trọn vẹn?
Hay,
Vì một ngày mai,
Bụi lấp đường về?!
Chẳng thể trách được tình yêu
Khi nó đã trở thành vô tội
Em tự trách mình
Mang lầm lỗi yêu thương
Mang trái tim yêu đương
Gõ theo nhịp bước của của khách bộ hành
Len qua từng vùng tối, sáng…
Từ những sợi mong manh trong cái níu tay thật chặt,
Tự trói buộc vào nhau bằng những khoảng cách vô hình.
Trong như pha lê
Để chực chờ vỡ tan như bọt biển.
Đừng khóc nữa Em!
Khi nước mắt chưa chắc gì xua tan đi nỗi nhớ,
Khi mọi suy nghĩ về nhau cứ chực chờ trào lên trên từng hơi thở
Thì khóc có ích gì?
Ngoài nghĩa thống khổ yêu thương,
Và chỉ khiến trái tim nhàu nát đến khốn cùng.
Đừng khóc nữa Em!
Cũng chỉ là định nghĩa của tình yêu.
Những đạo lý cứ ràng buộc nhau trên lý thuyết
Mà cuộc sống vốn là luôn bất tận,
Sao phải giày vò mình trong đống triết lý ngổn ngang.
Chỉ phải tội đa mang
Nên khiến em cùng cực
Em cơ khổ,
Héo mòn…
Chực chờ Tình yêu như một gã hành khất mù lòa
Và thời gian là kẻ ban ơn nghiệt ngã.
Đừng khóc nữa em!
Những giọt nước mắt lúc này chỉ làm ta đau đớn
Thể xác và linh hồn đâu dễ gì hóa thân thành một
Cũng như góc thánh đường đâu hẳn là sự hiện diện của những con chiên
Trong bóng tôi điêu linh
Chỉ một mình em
Vốc đôi bàn tay đi tìm làn hơi ấm
Những giọt nước mắt cũng vừa tan ra nóng hổi
Ôi thôi!
Chúng vỡ tan rồi,
Vỡ tan rồi nước mắt của…
Em
Tôi
Đừng nhé Em!
Đừng để tình yêu mình thêm một lần lạc lối
Cũng bởi tình yêu không có tội
Nên anh có thể nói cho em nghe
Nước mắt
Chỉ khiến Em đau xót,
Bồi hồi.
Bên kia thung lũng tôi là núi
Ngó xuống nhân gian vực thẳm buồn.

ღღღღღTài sản của lanhdien (View All Items) ღღღღღ
Reply
#4
Em tìm ta trong đêm mưa tối
Lặng lẽ ngồi
Nước mắt rơi vội
Ta bối rối
Không lau nổi giọt sầu
Ôi...
Thiếu nữ của tôi
Trái tim nàng
hấp hối
Nghẹn ngào
tiếng em thì thào
sương ướt đẫm
vai ta
hay là trái tim em tan chảy
Ta
câm nín
nhìn em
vụn vỡ
nức nở
kể chuyện đời
bé bỏng của ta ơi
về bên ta đi
ngoài kia đầy cạm bẫy
còn em
cứ mãi ngu ngơ
Mắt long lanh
lăng kính màu hồng
Ta ôm em
mãi ko buông nữa
yên vậy nhé
cho hết đêm nay
và cả mai nữa
và cả ngày sau nữa
và hết cuộc đời này
đừng bướng bỉnh
em không cứng rắn
như em tỏ ra
Và ta hiểu
em cần ta
vậy nhé.
Xòe tay hứng mưa...........................
Rules are made to be broken.
Reply
#5
30
30 rồi buồn nhỉ
không anh nắm tay em
đêm lặng lẽ loanh quanh
theo nỗi niềm em vòng vo năm ba dạo

30 rồi không còn anh nữa...
chỉ những khoảng kí ức nhập nhoạng trôi em miên man giữa hai bờ thực ảo, nhớ quên
em dặn lòng mình đừng hát khúc hẹn hò con sông ngâu lắm nỗi truân chuyên
đường về nẻo tình xa ngái
không anh chật vật u buồn...

30 rồi em lạc về vùng pha lê vỡ bi thương
cả mái tóc cũng ướt nhòe nước mắt
biết nơi nào anh có còn chiu chắt
những kỉ niệm nguyên lành như thủa đất mở cõi hồng hoang

30 rồi em chỉ còn những ngón tay lang thang
mòn gầy trên từng con phím
khung cửa ngày 30 sầu màu tím lịm
như em im lìm tự sâu thẳm hồn mình

30 một cánh cửa đóng lặng im
cho những dãy số đời người nối nhau đi mải miết
đoạn thời gian hai đầu bước tiếp
cuối con đường có ai đứng đợi em...?

em khoác lên đời mình những câu thơ tình vữa tèm lem
cái màu áo hồng hồng và màu hoa vàng vàng thiếu nắng
dăm ngày mưa thảng thốt trời tắt lặng
xanh xanh nhạt nhòa bạc thếch một ngày yêu...

30 rồi em hết yêu kiều
hết cả vẻ nhu mì anh tìm kiếm
em gọi đêm về lấp liếm
nét môi cười đã thoáng nét điêu ngoa....

đêm 30...đồng lõa hẹn thề đã lỗi, em tự cho mình nhớ về kí ức của anh
vùng thời gian năm tháng loanh quanh
em trôi giữa hai bờ quên- nhớ
Thời gian đi miệt mài khắc chạm vào em từng thớ...
nụ cười và ánh mắt anh!

Thời gian chạm khắc vào em những mong manh
Của vùng pha lê vỡ...
Như sương, như mưa lại như gió...040
Reply


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)