Chủ đề ngẫu nhiên: Bà Mịa ký sự-Tử Diệp Nguyệt
Đánh giá chủ đề:
  • 14 Votes - 3.21 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Sen ướp Lưu Linh
#1
Tongue 
Nghiêng

Đêm ta say về trong ngổ ngáo

Nghiêng ánh đèn bảy màu lấp lánh như sao

Phả vào Đông nỗi nhớ cồn cào

Miền kí ức nghiêng ta không thể nào giữ nổi

Đoạn trường rồi đi về sớm tối

Giữa cơn say treo lơ lửng tiếng cười


Cuộc đời ta độ ấy đôi mươi

Thêng thêng thêm vài năm ngổ ngáo

Chớp mắt thấy đời ta từ dạo

Ôm say lòng vòng nghiêng cả cuộc chơi!
Như sương, như mưa lại như gió...040
Reply
#2
Điêu linh

Em vớt mảnh điêu linh

Từ bóng trăng chao là đà mặt nước

Hồ tâm trong đêm sẽ bước

Ngọn gió tà mặc sức rong chơi


Mảnh điêu linh treo bên dậu mồng tơi

Thủa cơ hàn còn in hằn nếp cũ

Hiên nhà ai phất phơ nghèo lam lũ

Tím mắt chờ mùa mót đám khoai non…


Mảnh điêu linh treo nét mi son

Vẳng trong tiếng cười khúc khích

Gió qua đêm vỡ vùng tĩnh mịch

Giữa canh gà gáy gọi mặt trời…


Mảnh điêu linh vớt từ bóng trăng đôi mươi

Lại khuyết nửa vành môi

Sứt góc đời con gái

Thủa cơ hàn đi qua vụng dại

Bán nguyệt chẳng tròn cho khóe mắt em xanh…


Điêu linh em vớt từ nơi anh

Bị anh uống cạn vũng hồn , em say hơn hơi rượu

Rồi rã rời dăm năm lận đận

Trơ những hẹn hò đã đổ vỡ điêu linh…


Những mảnh vỡ đã chẳng thế hồi sinh

Đành mặc bóng trăng già tan đi hết!
Như sương, như mưa lại như gió...040
Reply
Đã cảm lanhdien , Phụng , Ngạo
#3
Phạm
Ta nghe Phạm một chiều mưa lay lắt
Hạt phiêu du rêu úa góc trời
Lạc hồn ta nghe buốt khơi khơi
Đông chạm ngõ cho má hồng son phấn

Vùng bụi cuốn trăm năm lận đận
Vắt vẻo mấy mùa bằng nỗi nhớ chơi vơi
Những nỗi niềm sao chẳng thể buông lơi
Vàng lá đổ phố về đêm sâu thẳm

Chếnh choáng say giữa phù sinh rối rắm
Cả ước mơ cũng chật hẹp khôn cùng
Người về từ tháng nhớ tháng nhung
Chồng lên nếp khắp cỏ xanh bòn ngày máu

Ta nghe Phạm một chiều đông đau đáu
Lỗi hẹn mùa Duyên vỡ mất hạt mưa
Trên mái tóc giờ đã dư thừa
Đoạn nguyên sơ vừa nối dài màu nhuộm

Ta nghe Phạm hồn chiều rong nhuốm
Phơi câu thi ran rát nẻo nhu mì
Người bỏ ta, người đã ra đi
Ta tự nhủ- chẳng bao giờ làm thơ nữa

Tượng đất trong chiều mưa đất vữa
Nhàu nhò trên nét mặt rất cô đơn
Tượng đất vuông tròn nhem nhở dỗi hờn
Nghe tiếng Phạm trong từng lời man trá

Ta nghe Phạm giữa trăm người xa lạ
Nhịp thời gian theo phách gõ cuộc tình
Ngàn nét mặt cười u ám vô minh
Ta trôi trong vùng nhân gian lạc lối

Ta nghe Phạm khi ngày vừa chớm tối
Tằm nhả tơ cũng rứt ruột mất rồi
Tinh ba đời muội ám khóe tinh khôi
Ta cũng hết vẻ khờ từ dạo đó…

Ta cũng hết vẻ khờ từ dạo đó
Vũng sân si đã ngập ngụa tâm hồn!
Như sương, như mưa lại như gió...040
Reply
Đã cảm lanhdien , Phụng , Ngạo
#4
Nường trăng một mảnh trên nhành lá

sương đẫm đêm đầy đọt hoa non

rữa tàn vữa mộng bên cạnh đó

một xác ve sầu bé con con


Nường trăng đêm thân xác hao mòn

chênh chếch vắt nửa mình qua ruộng lúa

nét mặt sầu nghiêng cong sậm sụa

Tiếng dế buồn hiu hắt hát bên trăng


Nường trăng tàn rũ tóc hát ru con

đêm đen đặc phủ tròn gương mặt úa

sầu bao năm đúc trong hồn chất chứa

khát vọng một miền ngát cõi du miên


Nường trăng tàn leo lắt thắp bên hiên

con đom đóm muộn phiền không nhấp nháy

đêm mê muội tràn qua trăng lẩy bẩy

côn trùng kêu tiếng rỉ rả oan khiên


nường trăng tàn đêm đêm khóc triền miên

lệ cạn đáy nứt chân chim khô hạn

một ve sầu bé con con thân xác

Nường trăng tàn đã hấp hối trong đêm...
Như sương, như mưa lại như gió...040
Reply
Đã cảm lanhdien , Phụng
#5
Tình duyên
Gió rung cành đâu nỡ lay hoa
Duyên xưa hờ hững để nhạt nhoà
lăn như sương mỏng tan lòng đất
tơ ngà trong nắng cũng phai ra...

Anh say rớt hồn chốn hoa tiên
Ngỡ tay em một nhánh hoa mềm
Môi lơi lả lướt luồn làn tóc
Như dạo cung đàn thủa hoang nguyên

Tất cả tình anh với tình em
sao như gai nhọn chích ưu phiền
ôi giá tim anh là trời rộng
đời em đã xớt chút lông bông

gió gào lộng rát tiếng ban sơ
Duyên đưa đón mấy cho vừa
lung linh như cỏ trong sương sớm
vỗ giấc hoa nằm giữa ngày thơ

Em chờ anh cuối ngả đường tơ
Tình gấp gấp vờ như lóng ngóng
ấp ủ nhớ là nơi đáy mắt
Nói đi anh, một câu, có đợi chờ?

Tất cả mộng anh ấp mộng em
sao hoa không nở ngủ hoài quen
đâu phải đời kia không bão động
Duyên em sợ bão trốn đi rồi…

Gió đã về ngang hiên nhà kia
những câu thề ước chẳng chia lìa
nụ hôn thai nghén như sâu cuốn
anh có ngồi với gió đợi Duyên lên?

Từng giọt thơ rơi như hơi men
Hương hoa trên tóc đóng then lèn
có xót môi bầm in vết tía
cỏ những bìa rừng lúc tối đen?

Tất cả Duyên em đợi Duyên anh
Sao như hoa đã héo bèm nhem
Từng ngón tay ấy, tay con gái
Vén bức màn xuân khước vỡ rồi…

ANH VÉN MÀN XUÂN ĐÃ VỠ RỒI
THÌ LỜI YÊU ẤY CÓ CHIA BÔI
XIN ANH PHÚT ẤY ĐƯA TAY VỚI
ĐỪNG THẢ EM VỀ GIỮA CUỘC CHƠI..
Như sương, như mưa lại như gió...040
Reply
Đã cảm lanhdien , hothiethoa , Phụng
#6
Tình sâu
É2 aurora lanka chintru, belle d'un Tata...

nhánh con xưa kia em lìa bỏ
nói gì đến nữa hoa thiu non
bướm bay trời bướm muôn bến đỗ
đừng đậu nhành cong mộng chẳng tròn

Bướm bay trời bướm muôn bến đỗ
Đã bỏ cành cong mộng chẳng tròn
Nhành lá xanh ron em đã ủ
Trong nét nhu mì khép môi son
É2 aurora lanka chintru, belle d'un Tata



Anh đi như sâu bò trên em

Chiếc lá xanh ron mộng rủ mềm

Em làm cái kén ôm xác bướm

Nghiêng môi say cạn đêm êm đềm


Trăm chân lê la trên nhành mơ

Em là con bướm rất lơ ngơ

Thơ duyên anh ủ trong kén trắng

Em cứ vờ như rất hững hờ


Em chẳng thể thai nghén một vần thơ

Trong xanh cao rộng biết anh chờ

Trên mái nhà hoang sao vụt tắt

Em làm con bướm khóc trong đêm


Em làm con bướm trắng ru êm

giải dối tìm hoa gạt cỏ mềm

con sâu ôm kén- anh có giận

một khối ân tình nát bươm bươm?


Côn trùng kêu tiếng rỉ rả oan khiên

Em con bướm trắng giấc say mềm

Em ôm giấc mộng từ sâu thẳm

nằm chết trên cành lá xanh ron


em là con bướm trắng con con

Thủ thỉ làm duyên lúc chẳng còn

Anh thôi ôm kén, buông kén mộng

thả bức rèm nhung khuất nhu mì


em là con bướm chạy lon ton

lang thang nên cánh đã rã mòn

yêu đương đó cũng thôi thôi nhé

chiếc lá xanh ron úa mất rồi


em là con bướm chết xác ôi

thịt da hoà trong đất mất rồi

anh ôm cái kén tìm mộng mới

đừng khóc vì em giấc vỡ tàn


hồn anh là cái kén ấp sâu xinh

hồn em rong ứa phủ ân tình

em chết một chiều cơn nắng tía

chết đời khát vọng chết bình minh
Như sương, như mưa lại như gió...040
Reply


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  Trang Thơ Tuyền Linh tuyenlinh47 28 3,821 20-07-2015, 08:27 AM
Bài mới nhất: tuyenlinh47
  Máu và Linh hồn Ngạo 38 10,709 21-10-2013, 10:50 PM
Bài mới nhất: Ngạo
  THƠ LINH TINH 3 CÂU (Hàn Tuyết) Đông Mai 7 2,097 04-02-2013, 11:24 AM
Bài mới nhất: lanhdien
  Người lính giữa muôn trùng sóng nước Trường Sa!!! TuuThi 3 2,318 19-07-2011, 07:07 PM
Bài mới nhất: Ngạo

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)