Chủ đề ngẫu nhiên: Câu chuyện cảm động (sưu tầm)-Phụng
Đánh giá chủ đề:
  • 16 Votes - 3.06 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Qin’s Moon...
#1
Lang thang nhặt được 1 cái cũng thú vị , bộ phim cũng từng làm mình mê...

Tần Thời Minh Nguyệt 2010

[Hình: anhso-185138_02.jpg] http://up.anhso.net



Cái Nhiếp – Đoan Mộc Dung | Nơi cuối đường có em…


[Hình: anhso-185111_01.jpg] http://up.anhso.net

Đêm giao thừa, ngồi trong phòng mình nghe bài “Chân tình”, đến đoạn, “tình yêu tìm thấy, nguyên vẹn sâu cơn bão giông, giữa hoang tàn lãng quên, nơi cuối đường có em, riêng chờ đợi anh”, đột nhiên, tôi lại nhớ đến nàng, nhớ đến hắn, nhớ đến chuyện tình yêu của hai người. Một chuyện tình đã ám ảnh tôi suốt cả tháng qua.

Tôi đã từng viết về tình yêu này, theo cách tôi cảm nhận, nhưng giờ đây, khi đã hiểu thêm một chút về nàng và hắn, tôi lại trở nên mâu thuẫn trong cách nhìn nhận của mình.

Tình yêu là tên riêng để gọi một thứ tình cảm phức tạp, nhưng lại là tên chung cho các trạng thái và biểu hiện khác nhau của nó. Tôi không hiểu tại sao, tôi lại ám ảnh về tình yêu giữa hai người đến thế. Không phải là sự mãnh liệt nhưng ấm áp đến an lòng của Cao Tuyết, không phải là cái trong sáng tinh khôi của Minh Nguyệt, cũng không phải là thứ tình cảm e ấp còn chưa định hình của Vũ Lan, mà lại là thứ tình yêu bình lặng như dòng suối trong suốt, nhưng cuồn cuộn sóng ngầm dưới mặt nước lặng thinh kia của nàng và hắn mới là thứ ghi sâu vào lòng tôi.

Nàng biết về hắn rất sớm, từ khi nàng chưa gặp hắn kìa. Hắn trong lời kể của sư phụ nàng, thật nguy hiểm, thật đơn độc, thật khó hiểu, nhưng điều nàng cảm nhận được từ câu chuyện của hắn lại là sự cảm thương. Nàng thấy hắn đáng thương. Cả thiên hạ này biết đến uy danh của hắn, khắp nơi đều nghe đến uy lực của kiếm trong tay hắn, người người sợ hắn, căm ghét hắn, thù hận hắn, tránh xa hắn, khiến hắn độc hành độc bộ, không có lấy một bằng hữu hay thân nhân, ấy vậy mà từ khi chưa gặp mặt, nàng đã thấy hắn đáng thương, nàng đã nhìn thấy sự cô độc tỏa ra từ hắn chứ không phải sát khí hay bất cứ gì khác.

Tôi rất thích hình ảnh hắn đi ngược dòng người lũ lượt, nó cho tôi cảm giác, ai cũng có một chốn để trở về, chỉ có hắn là mãi mãi bước đi trên con đường của riêng hắn, xây dựng trên niềm tin của hắn, sống theo lí tưởng của hắn, một con đường một chiều, không thể quay lại, có thừa can đảm, nhưng cũng quá đỗi cô đơn.

[Hình: anhso-185210_03.jpg] http://up.anhso.net

Cần bao nhiêu dũng khí để có thể yêu thương một người, và cần bao nhiêu dũng khí để có thể yêu thương một nam nhân gửi gắm toàn bộ vui buồn, bi ai vào trong kiếm, coi kiếm là sinh mạng. Tôi rất ngưỡng mộ nàng, Dung cô nương, ngưỡng mộ dũng khí mà nàng có để có thể tự nguyện là người đầu tiên đến gần hắn, người đầu tiên tìm hiểu hắn, người đầu tiên, tin hắn chỉ vì tin, không vì một điều kiện, một lí do nào cả.

Thấy hắn đáng thương, đó là một suy nghĩ nguy hiểm, nhưng dù cho suy nghĩ đó nguy hiểm, dù cho đã lập lời hứa với sư phụ, lập quy củ của y trang, nhưng cuối cùng, nàng vẫn không thể phản bội bản thân mình, cảm nhận của chính mình, cũng không thể điều khiển con tim từ lâu luôn dõi theo hắn. Có lẽ, bước ngoặt của cuộc đời nàng, không phải là từ khi nàng phá bỏ quy tắc cứu hắn, mà là từ khi nàng cảm nhận về hắn khác với những người xung quanh.

Tình yêu và quan tâm của nàng dành cho hắn là điều quá rõ ràng, còn hắn, tôi luôn tự hỏi, trong suốt thời gian quen biết cho đến khi nàng ngã xuống trong tay hắn, có lúc nào, hắn đã động lòng vì nàng hay chưa? Tôi không chắc, thậm chí tôi không biết, chỉ là tôi muốn tin, rằng có.

Đối với người cứu mạng mình, hẳn nhiên hắn cảm thấy nợ ân tình, nhưng điều hẳn nhiên đó không đủ để khiến hắn ngoái nhìn khi bắt gặp nụ cười ấm áp của nàng, không đủ để khiến hắn khó xử khi nhận ra tâm ý của nàng. Đứng trước mặt hắn, che chở cho hắn trước mũi kiếm của Tiểu Cao, là nàng dũng cảm và tin tưởng. Đứng sau lưng nàng, cuối nhìn người con gái nhỏ bé nhưng kiên quyết, cuối nhìn người đầu tiên, cũng là duy nhất trên thế gian này tin mình, bảo vệ cho mình, trong đôi mắt hắn là gì?

Cái Nhiếp là truyền nhân quả Quỷ cốc phái, và đối với Quỷ cốc phái, nhân quả tuần hoàn, thắng bại là lẽ tất yếu, con người ta không thể thay đổi những thứ đó mà họ chỉ có thể quyết đoán lựa chọn và đón nhận. Bảo vệ Tần vương là lựa chọn của hắn, hắn chấp nhận kết quả là bị người của lục quốc nằm mơ cũng muốn giết mình. Từ bỏ Tần vương vì lời phó thác của cố nhân là lựa chọn của hắn, hắn chấp nhận kết quả là bản thân trở thành kẻ thù của cả thiên hạ, dưới gần trời này không có đất dung thân. Nuôi dưỡng và bảo vệ Thiên Minh cũng là lựa chọn của hắn, và kết của việc sau này thằng bé ấy biết hết sự thật về thân thế và cái chết của cha mẹ nó, hắn cũng đã dự liệu trước và sẵn sàng đón nhận. Thế còn nàng, thế còn tình cảm của nàng dành cho hắn thì sao? Tôi chưa bao giờ nghĩ Cái Nhiếp lạnh lùng lãnh tâm, cũng chưa bao giờ nghĩ hắn si kiếm đến bất chấp tất cả, tôi chỉ nghĩ, hắn là người cân nhắc và quyết đoán trước khi quyết định điêu gì đó, và đứng trước tình cảm của nàng, phải chăng, hắn không phải là không nhận ra, không phải là không hiểu, không phải là không thể đón nhận, mà là hắn chưa sẵn sàng với nhân quả kèm theo mà thôi

Cả cuộc đời hắn là một con đường dài tít tắp, là một thân cô đơn độc bộ. Tôi không nghĩ hắn cảm nhận thấy nỗi cô đơn của mình, chỉ là, nó là một phần của hắn, là lựa chọn của hắn rồi. Thế nhưng, cuộc đời này vốn cần yêu thương, và yêu thương mang lại ấm áp trong lòng người. Hắn từng cười vì Thiên Minh, hắn cũng từng yêu thương và cám ơn vì đã nhận được yêu thương từ cậu bé ấy, vậy thì không có lí nào, hắn không cảm nhận được tình cảm của nàng, chỉ là, cảm nhận được thì đã sao? Nếu chấp nhận tình cảm ấy, liệu hắn có thể chấp nhận luôn kết quả, một ngày nào đó, thứ tình cảm ấm áp ấy sẽ rời bỏ hắn ra đi không. Hắn, chưa thể đón nhận tình cảm của nàng, phải chăng vì hắn chưa sẵn sàng để chấp nhận, một ngày nào đó sẽ mất đi nàng.

Cuộc sống của hắn quá đỗi nguy hiểm, con đường hắn đi, lý tưởng của hắn chính là con người hắn, là bản thân hắn, được hình thành từ trước khi hắn quen biết nàng, không thể từ bỏ, cũng không thể quay đầu, vì có ai lại có thể từ bỏ bản thân mình cơ chứ. Chấp nhận nàng, nghĩa là chấp nhận cả những nguy hiểm tồn tại xung quanh nàng và hắn, chấp nhận cả những rủi ro mà hắn, cho dù có là kiếm thánh, cũng không chắc bất cứ lúc nào cũng đối phó được. Vậy nên, phải chăng, hắn chưa sẵn sàng.

Nàng ngã xuống, vì hắn mà ngã xuống, lệ rơi trên Uyên Hồng, rơi thẳng vào trái tim hắn. Giây phút đó, hắn cảm thấy điều gì, giây phút đó, hắn nghĩ gì? Đây phải chăng chính là kết quả mà hắn chưa sẵn sàng chấp nhận, đây phải chăng là điều hắn lo lắng.

Yêu hắn, chính là nàng yêu con người hắn, dù hắn mãi mãi như thế, mãi mãi gọi nàng là Đoan Mộc cô nương đi chăng nữa, nhưng nàng vẫn chưa từng hối hận vì ngày đó cứu hắn, giờ đây yêu hắn. Ngày mai ra sao, nàng không biết, kết quả thế nào, nàng không biết, là hạnh phúc hay bi ai, nàng cũng không biết, nàng chỉ biết, nàng không hối hận, nàng chưa bao giờ hối hận, dù chỉ một chút, là đã yêu hắn bằng tất cả những gì mình có

Chỉ có thể đứng nhìn nàng nhắm mắt lại trong vòng tay mình, hắn liệu có cảm nhận được, nhân sinh vô thường, sinh mạng là nhỏ nhoi và hạnh phúc là không chờ đợi hay không? Hắn do dự, cũng như ngày hôm đó trong cuộc khảo nghiệm, hắn muốn cứu cả hai người nhưng lại không cứu được ai, thì ngày hôm nay, hắn muốn nàng an toàn nhưng cuối cùng lại đánh mất nàng ngay trong vòng tay mình. Quyết. Liệu hắn đã thật sự hiểu chữ quyết ở đây chưa.

[Hình: anhso-185223_04.jpg] http://up.anhso.net

Nàng nhắm mắt lại, cõi lòng hắn dậy sóng. Nàng nhắm mắt lại, hắn lao vào cuộc chiến cùng Vệ Trang với sự phẫn nộ, cảm xúc mà kẻ dùng kiếm rất cần tránh xa. Nàng nhắm mắt lại, có chút nuối tiếc nào trong con tim hắn chăng?

Tôi nghĩ là có.

Tôi rất thích những hình ảnh tinh tế của đôi Thần – Thánh này, rất ít, kiệm lời, nhưng nhiều ý. Tôi thích chén trà in bóng hắn gợn sóng khi nghe Đạo Chích nhắc về nàng, một chút dao động trong lòng chăng? Tôi thích hình ảnh hắn ngồi trước hiên, ngay ngoài cửa phòng nơi nàng đang ngủ trong giấc mộng dài mà đẽo gọt thanh kiếm gỗ. Tôi thích cả cái cách hắn dừng tay khi nghe Đạo Chính hỏi rằng, có đáng hay không đáng để nàng phải nhận lãnh kết cục này, và tôi thích cả hình ảnh hắn ngồi trơ ra như phỗng, con dao nhỏ đặt trên thanh kiếm gỗ mà không thể gọt được đường nào khi bên trong, Tuân phu tử đang chuẩn đoán cho nàng.

Kiếm, vốn dĩ là một trong những thứ nguy hiểm nhất trên thế gian này, bất cứ ai đến quá gần kiếm, đều sẽ thụ thương, thậm chí, mất đi tính mạng



- Đại thúc, tại sao người lại phải dùng một thanh mộc kiếm ?

- Có lẽ vì, nó sẽ không sắc bén như Uyên Hồng

Có lẽ vì, không sắc bén thì sẽ không còn làm người bên cạnh phải chịu tổn thương nữa chăng, Cái Nhiếp?

[Hình: anhso-185239_05.jpg] http://up.anhso.net

Trước đây tôi từng nghĩ, sao tình cảm của cặp đôi này vô vọng quá, nhưng giờ đây tôi lại nghĩ, họ thế này, có lẽ là điều tốt nhất, trọn vẹn nhất rồi, lãng mạn nữa, ấm áp nữa, thì họ giống cặp Cao Tuyết mất thôi. Đoan Mộc Dung đúng là hình mẫu vừa là hồng nhan, vừa là tri kỉ của Cái Nhiếp. Nàng là hồng nhan vì nàng yêu hắn, thứ tình yêu mãnh liệt, đầy dũng khí và hy sinh, nàng là tri kỉ vì nàng hiểu hắn, là người đầu tiên và duy nhất tin hắn, cam đảm đến gần hắn, bảo vệ hắn.

Có thể, hai người họ không đi cùng trên một con đường, có thể, nàng và hắn không chung lí tưởng nhưng điều đó không khiến con tim họ xa cách nhau. Yêu đâu phải là cứ nhìn về nhau, cứ phải bên nhau, yêu cũng có thể là cùng nhìn về một hướng, cho nhau cảm giác bình yên như một mái nhà, một nơi để quay về

Có thể, Cái Nhiếp ngày trước độc hành độc bộ, lầm lũi bước đi trên con đường cô độc, không có chốn dung thân, không có nơi dừng chân hay quay lại, nhưng Cái Nhiếp ngày hôm nay đã có Đoan Mộc Dung làm chốn bình yên cho hắn quay về. Hắn cứ đi tiếp con đường của hắn, sống cùng lí tưởng của hắn, là chính hắn, chỉ cần hắn biết rằng nơi cuối đường có nàng, luôn chờ đợi hắn là được.

Bởi vì nàng chính là chốn bình yên của hắn trong cuộc đời sóng gió này.

Bởi vì họ, chỉ cần thế thôi.
Reply
Đã cảm lenne , hothiethoa , hvn
#2

Dương Xuân Bạch Tuyết | Chung bất ly hề


[Hình: anhso-185327_06.jpg] http://up.anhso.net
Mãi mãi là gì? Thế nào là mãi mãi?

Mãi mãi là thứ vô hình nhất, thứ vô định nhất và cũng là thứ khó tin nhất trong bất cứ lời hứa nào. Mãi mãi, là đến bao giờ. Có lẽ, Tuyết Nữ cũng đã từng nhiều lần hỏi mình như thế.

Thân là một danh kĩ bậc nhất, vũ điệu của nàng là thiên hạ tuyệt luân, sắc đẹp của nàng là khuynh nước khuynh thành, nàng đã đối diện với bao nhiêu lời hứa mãi mãi như thế. Có lẽ là không đếm xuể rồi, nhưng như tất cả vốn vậy, như vết thương lòng âm ỉ của nàng, đó chỉ là những si mê bất chợt, là những khát vọng tầm thường chứ không có chân tình mà nàng tìm kiếm. Yêu nàng ư, hứa hẹn mãi mãi ư, họ thì biết gì về nàng mà bảo yêu nàng, bảo mãi mãi bên nàng. Giả dối, tất cả đều là giả dối.

Cho đến khi nàng gặp hắn, Cao Tiệm Ly

Hắn chỉ là một cầm sư nhỏ bé, yếu đuối, một kẻ không có danh vọng, không có địa vị, không có quyền lực, hoàn toàn khác tất cả những kẻ nàng từng tiếp xúc, từng si mê nàng. Hắn là người chắp cánh cho từng bước nhảy của nàng, hắn là người đàn cho từng điệu vũ của nàng thăng hoa. Dõi theo nàng qua bức mành ngày qua ngày, chứng kiến nỗi đau của nàng qua từng bước nhảy, từng nụ cười, khóe mắt, hắn đã đem lòng yêu nàng. Thật là không tự lượng sức đúng không, nhưng Tuyết Nữ à, chân tình có thể đến từ bất cứ đâu.

Hắn nhỏ bé là thế, thân cô thế cô là thế, vậy mà hắn không tiếc đắc tội với người đàn ông quyền lực nhất Yên quốc chỉ vì bảo vệ nàng. Dẫu biết rất rõ, những kẻ đắc tội với Nhạn Xuân Quân không một ai còn sống sót, thế nhưng điều hắn quan tâm lúc đó chỉ là những kẻ đang muốn mạo phạm nàng chứ không phải mạng sống của hắn. Tuyết Nữ kiêu hãnh, thông minh, nàng có cảm thấy chút ấm áp khi đứng đằng sau tấm lưng rộng đang che chở cho nàng không?

Nàng thích đứng trong màn mưa thu Yên quốc, một màn mưa dày đặc, một bầu trời xám tối, và cả cái buốt giá thấu tận tim gan của nó. Bầu trời đó, như chính tâm trạng của nàng, vốn không nhìn thấy hy vọng, không nhìn thấy ánh sáng, bị mây mù hoài nghi che phủ và lạnh giá vô tâm. Dẫu vậy, hắn vẫn bước đến với cây dù trong tay với mong mỏi che cho nàng khỏi cái lạnh buốt, dẫu chỉ là cái lạnh buốt của mưa thu.

Đắc tội với Nhạn Xuân Quân ở Yên quốc đồng nghĩa với việc kí vào bản án tử hình cho mình, hắn biết, nàng biết, nhưng hắn chưa bao giờ sợ cái giá phải trả cho việc hắn đã làm. Chạy khỏi Yên quốc, hắn sẽ được yên thân, nhưng còn nàng, điều hắn muốn nào có phải là yên thân, mà hắn muốn bảo vệ nàng. Nghe thật nực cười, chỉ dựa vào hắn sao, chỉ dựa vào tên cầm sư như hắn, quyền, tiền đầu không có, dựa vào hắn mà muốn bảo vệ nàng sao

Lẽ nào huynh muốn bảo vệ ta?

Ta sẽ làm thế

Hắn không muốn, mà hắn chắc chắn sẽ làm thế. Nhìn vào mắt hắn, nàng có cảm nhận được quyết tâm chăng, nhìn vào mắt hắn, nàng liệu có cảm nhận được ngọn lửa ấm áp yêu thương đang rực cháy, nhìn vào mắt hắn, nàng có cảm thấy sự dịu dàng mỗi khi nhìn nàng

Huynh làm vậy, chẳng qua cũng chỉ để tiếp cận ta. Kỳ thực, các người đều như vậy cả.

Nàng không nhìn thấy, chẳng qua vì mây mù trong lòng nàng quá dày đặc, chẳng qua vì vết thương trong nàng vẫn rỉ máu, vẫn khiến nàng mất niềm tin vào nhân thế, vào chân tình. Biết bao kẻ bỏ giàu có, bao kẻ quyền lực bỏ ra trăm lượng để ngắm nhìn điệu múa của nàng, si mê nàng nhưng bao nhiêu kẻ trong số đó dám lên tiếng trước Nhạn Xuân Quân vì nàng? Chỉ có hắn. Nhưng hắn thì sao, hắn và nàng, một cầm sư nhỏ bé, một vũ cơ nhỏ bé, họ có gì để chống lại quyền lực tối cao, họ có gì để đảm bảo cho cái mãi mãi mà hắn nói.

Ta sẽ ở lại

Đó là chuyện của huynh

Đó là quyết định của hắn. Thật ngu ngốc, nhưng … nàng thật cảm thấy có chút ấm áp trong lòng. Si mê thì dễ, đánh đổi thì khó, vạn người si mê nàng, nhưng mấy ai dám đánh đổi hay trả giá vì nàng. Chỉ có hắn mà thôi.

Như một lẽ tất yếu, sát thủ bên cạnh Nhạn Xuân Quân đã tìm đến hắn, đôi tay vốn đánh đàn của hắn, nay phải cầm kiếm và chống lại một sát thủ võ công cao cường. Hắn bại, đó là điều không có gì lạ, điều lạ là hắn dù đã biết, nhưng vẫn bước chân lên chiếc cầu đó, nơi có tên sát thủ, có cái chết đang chờ mà không một phút giây nào hối hận, cũng không có ý định né tránh bao giờ. Vì nàng, con đường đó hắn sẽ đi, vì nàng, hắn sẽ ở lại, đối mặt, và làm tất cả để bảo vệ nàng. Hắn nhỏ bé thật, nhưng tình yêu của hắn không hề nhỏ bé chút nào.

Hắn không bị giết, hắn bị bắt, Nhạn Xuân Quân dùng hắn để làm mồi nhử nàng vào phủ. Gửi về cho nàng là một chiếc ô rách cùng một món quà, hàm ý quá rõ ràng. Ngồi trong phòng mình, nhìn ra màn mưa không dứt, bên cạnh là chiếc ô rách toạc, nàng đã cảm nhận được chưa, thứ tình cảm mà hắn đong đầy rồi gửi đến cho nàng.

[Hình: anhso-185344_07.jpg] http://up.anhso.net

Tôi rất thích hình ảnh chiếc ô rách, một hình ảnh đẹp. Tuyết Nữ sống trong quá khứ, nàng sống và đi tìm thứ tình cảm chân thật nhưng bản thân thì lại không thể tin bất cứ ai. Hắn xuất hiện trong đời nàng thật tầm thường. Không phải hào môn quý tộc, không phải quan lại vương quyền, không giàu có, cũng chẳng quyền lực, nhỏ bé và yếu đuối, dẫu vậy, hắn vẫn bảo vệ nàng, vẫn yêu nàng bằng tất cả những gì hắn có, vẫn liều mạng mình vì màng, liều mạng trong một trận chiến tựa hồ biết chắc sẽ thất bại. Vậy đó, hắn không có gì cả, nhưng lại có tất cả. Hắn, cũng như chiếc ô rách kia, không trọn vẹn hoàn hảo như nàng mong muốn, nhưng vẫn đủ để che chở nàng khỏi cái lạnh của mưa thu. Tìm kiếm một điều hoàn hảo không thể tồn tại, nàng đã chưa bao giờ nhận ra hắn. Nhưng điều đó không làm tình yêu và quyết tâm bảo vệ nàng của hắn giảm đi chút nào

Nhận lời Nhạn Xuân Quân một phần vì khó từ chối, một phần vì không muốn ai phải chết vì mình, phần nữa là muốn tự tay kết thúc tất cả, Tuyết Nữ bước vào Nhạn phủ với chiếc ô của hắn bên cạnh. Nàng bước vào cửa trước, hắn bị mang ra cửa sau giải quyết. Với lão họ Nhạn kia, không có ngoại lệ, cho dù nàng đã đến, hắn vẫn phải chết. Nhưng dù cho không chết, hắn cũng chưa từng nghĩ đến việc rời khỏi đó mà bỏ mặc nàng. Một gã cầm sư, một thanh kiếm, hắn lẩm lũi trong mưa, bước qua hết cánh cửa này đến cánh cửa khác, hết toán quân này đến toán quân khác, chỉ với một mong muốn duy nhất là bảo vệ nàng, là cứu nàng thoát khỏi nơi này.

[Hình: anhso-185428_08.jpg] http://up.anhso.net
[Hình: anhso-185432_09.jpg] http://up.anhso.net

Từng bước chân hắn tiến lên là thêm những vết thương mới, thêm máu phải rơi. Dẫu đau đớn là thế, dẫu mệt mỏi là thế, nhưng trong mắt hắn chỉ có bóng dáng nàng đang hắt lên cánh cửa sổ trong điệu múa mê hồn người. Một cái nhìn đầy quyết tâm, cũng rất nhu tình. Đối diện trở lại với cao thủ đệ nhất bên cạnh Nhạn Xuân Quân, lần này hắn còn thảm hơn với bao nhiêu là vết thương lớn nhỏ, bao nhiêu trận giao tranh rút kiệt sức người, thế nhưng hắn vẫn kiêu hãnh mà đối diện, dùng hết sức mình, dùng khả năng của mình một lòng muốn nhanh chóng vượt qua hắn để đến chỗ nàng

Đồng ư quy tận. Hắn chính là đâm xuyên qua bản thân để có thể giết dc tên sát thủ luôn ẩn hiện với một tốc độ chóng mặt sau lưng người khác giờ trò ám sát. Hắn với sinh mạng mình cũng không tiếc. Vì nàng, hắn cái gì cũng không tiếc. Hắn chỉ có một nguyện vọng là đến bên nàng, bảo vệ nàng, người mà hắn yêu. Bảo vệ nàng ư, dựa vào cái gì chứ. Đây chính là câu trả lời của hắn, dựa vào chính bản thân hắn, và tình yêu của hắn mà thôi. Nàng có cảm nhận đước chưa, hương vị của chân tình. Nó thấm đẫm máu, nhưng cũng thật ngọt ngào.

[Hình: anhso-185435_10.jpg] http://up.anhso.net

Đập vỡ hai chiếc vòng ngọc tượng trưng cho những gong cùm trói buộc, Tuyết Nữ giết chết Nhạn Xuân Quân và giải phóng cho chính mình. Tôi lại thích hình ảnh hai chiếc vòng ngọc được đập, nhưng chỉ có một chiếc vỡ tan. Thay đổi một con người, một cách nhìn không phải là chuyện chỉ trong tích tắc, Tuyết Nữ cũng vậy, một chiếc vòng vỡ như một số khúc mắc trong lòng nàng đã được tháo bỏ, số khác thì vẫn còn đó, nhưng quan trọng là nàng giờ đây đã không còn nhìn mãi về phía sau, đã có thể hướng về phía trước mà đi. Quá khứ nào cũng cần thời gian, và tin tưởng cần phải có sự bắt đầu. Bước xuống sân, trong tay là chiếc ô rách một phần. Bước xuống sân, đối diện với gã cầm sư yếu đuối nhỏ bé, lần đầu tiên nhìn thằng và sâu vào mắt hắn, nàng có cảm nhận được chăng, thứ tình yêu chân thật, nồng nàn. Nàng hé môi cười, một nụ cười vừa ngây ngô, vừa chân thực, không còn là cái cười dành cho cả thiên hạ, cái cười cợt mỉa mai đến đau lòng. Chiếc ô của họ không hoàn hảo, nhưng có làm sao, nó vẫn đang che chở cho hai con người không chốn dung thân, cho họ cảm thấy được hơi ấm và hy vọng, rằng sau cơn mưa, ánh cầu vồng sẽ hiện ra rạng rỡ nhất

[Hình: anhso-185607_11.jpg] http://up.anhso.net
[Hình: anhso-185611_12.jpg] http://up.anhso.net
[Hình: anhso-185613_13.jpg] http://up.anhso.net
[Hình: anhso-185616_14.jpg] http://up.anhso.net

Khi ta bước vào cánh cửa này thì không nghĩ đến sẽ ra ngoài nữa

Cùng ta… rời khỏi đây.


Bước vào cánh cửa này một mình, nàng không hề nghĩ mình sẽ trở ra được nữa, nhưng lúc này đây, nàng không chỉ có một mình, nàng còn có hắn

Rời khỏi, chúng ta có thể đi đâu? Nhạn Xuân Quân là thúc thúc của Yên Vương, dù có chạy đến chân trời góc bể, họ cũng không buông tha cho chúng ta. Dưới gầm trời này đã không còn chỗ cho chúng ta dung thân nữa rồi

Nếu như, thật sự có chân trời góc bể, nàng có nguyện đi cùng ta chăng?

Phải rồi, chân trời góc bể, có là bao xa khi nàng có hắn, hắn có nàng. Dẫu đường xa vạn dặm, thiên hạ không có chốn dung thân, thì có làm sao khi bên nàng vẫn còn có hắn. Chân trời góc bể chẳng qua cũng chỉ là những khó khăn, những thử thách mà hắn tin rằng, chỉ cần có nàng, có hắn, sẽ không gì không thể vượt qua, không còn cô đơn, không có hối hận. Vì hắn luôn tin, sau cơn bão kia sẽ là ánh cầu vồng mĩ lệ.

Đi cùng nhau, đi đến tận cùng của con đường đào vong, đi đến bên bờ vực thẳm tăm tối, ấy vậy mà hắn và cả nàng nữa, cũng không hề hối hận. Có nhau cùng đi, có đôi tay đan vào tay ấm áp, họ như đôi yến tuyết bị nước mưa và giông tố làm ướt đôi cánh mềm, nhưng không hề ngừng hy vọng bay về phía cầu vồng mĩ lệ nơi chân trời, bay về phía hạnh phúc.

Bắc lĩnh hữu yến, vũ nhược tuyết hề

Sóc phong ai ai, tỷ dực Nam phi

Nhất chiếc vũ hề, nại chi nhược hà

Sóc phong lẫm lẫm, chung bất ly hề.

[Yến ở núi Bắc, lông trắng tựa tuyết

Gió bắc sầu ai, liền cánh về Nam

Mưa gió vùi dập, ngại gì gian khó

Gió bấc lạnh lùng, mãi chẳng chia xa.]

Chung bất ly hề

[Hình: anhso-185620_15.jpg] http://up.anhso.net

Chính là đây, đây chính là mãi mãi mà nàng tìm kiếm, là sắc cầu vồng trong mưa, là chân tình thấm ý đượm tình. Tuyết Nữ lần đầu tiên rơi lệ, rơi lệ vì hạnh phúc dâng trào trong lòng nàng, vì sự ấm áp đang dần xua tan lớp băng trong tâm khảm nàng. Nàng từng thề sẽ không tái giá, có làm sao, mặc kệ thế cuộc, mặc kệ thiên hạ, mặc kệ những trói buộc hồng trần, hắn chỉ có một mong muốn, đó là có thể cùng nàng đi suốt cuộc đời này, cùng nắm lấy tay nàng, sưởi ấm con tim nàng, lau đi những giọt nước mắt bi ai của nàng. Hắn chỉ cần có thế, và dẫu thật sự có chân trời góc bể, dẫu phải vượt qua điểm tận cùng đó đi chăng nữa, hắn cũng sẽ nắm lấy tay nàng, vĩnh bất phân li, cùng nhau bước đến. Lúc này đây, bờ vực kia cũng chẳng có gì đáng sợ, đó chẳng qua cũng là một đoạn đường khác mà họ cùng nhau đi, tay trong tay, không hề hối hận, cũng không bi ai, chỉ là hạnh phúc.

[Hình: anhso-185626_16.jpg] http://up.anhso.net
[Hình: anhso-185629_17.jpg] http://up.anhso.net
[Hình: anhso-185632_18.jpg] http://up.anhso.net

Nàng không còn là một vũ cơ

Hắn không còn là một cầm sư

Nàng là A Tuyết

Hắn là Tiểu Cao

Mãi mãi sẽ không rời xa

Thứ tình cảm này cho mình cảm giác thật an tâm, an tâm và tin tưởng rằng, với cặp đôi này thì dù có trời long đất lở, thiên hạ đại loạn, dù có thế tục hồng trần hay thiên mệnh ngăn cản, họ cũng không thể nào xa nhau, mãi mãi chẳng chia lìa kể cả khi đó có là cái chết đi nữa, cũng ko vấn đề. Nàng có hắn nắm lấy tay trong lúc nguy cấp, hắn có nàng chia sẻ những mối bi ai. Một thứ tình cảm gắn chặt đến đáng ngưỡng mộ.

(Nguồn :Hang Cáo - Nhật Kí Cáo Xinh )
phim :





Reply
Đã cảm lenne , chopmat , hothiethoa , hvn


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)