Chủ đề ngẫu nhiên: Lap hư ko save BKH dc-Ngạo
Đánh giá chủ đề:
  • 6 Votes - 3 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Xa Quê
#1
Xa Quê

Ngựa hồ hí gió bắc
Chim trĩ đậu cành nam
Lữ khách buồn không nói
Trong tim một nội hàm

Phiêu Dao
Mỗi khi, tớ định bỏ thơ
Hốt nhiên, ý tứ bất ngờ bay cao
pd
Reply
#2
Đi xa

Ta đi buôn bưởi bán bòng
Tha hương khắp chợ lòng mong về nhà
Mẹ hiền dâu thảo phương xa
Sớm chiều tần tảo việc nhà việc con
Nghinh tân yểm cựu vẫn còn
Say mùi danh lợi lon ton một đời
Ngồi mơ một cảnh rong chơi
Bàn tay thủng thẳng, trí rời thị phi
Thương em tuổi độ xuân thì
Tóc tơ xanh ngát,đôi mi đen huyền
Ngồi mơ một cảnh trao duyên
Tâm tình lữ khách giữa miền lãng du

Phiêu Dao
Mỗi khi, tớ định bỏ thơ
Hốt nhiên, ý tứ bất ngờ bay cao
pd
Reply
#3
Buồn Lữ Thứ

Ai giăng sương gió ngoài thềm
Để buồn lữ thứ vào đêm lạnh lòng
Bao năm,tay vẫn hoàn không
Xoè ra,úp lại cũng không có gì
Từ ngày,lạy mẹ ra đi
Mang theo lều chõng hàn vi lên đường
Đến giờ,tóc ngã màu sương
Ngồi than đứng thở đoạn trường xót xa

Phiêu Dao
Mỗi khi, tớ định bỏ thơ
Hốt nhiên, ý tứ bất ngờ bay cao
pd
Reply
#4
Quê Nội

Ai đốt bếp để khói tìm rơm rạ?
Để nội về,khen mãi miếng cháy thơm
Ai nheo nhóc đùa vui cùng lũ trẻ
Nghịch cát sân còn nóng nắng ngoài thềm

Ừ ta đó! một buổi chiều lội suối
Vai thư sinh,mái tóc kiểu vỏ dừa
Mắt đeo kính,miệng nói cười nhan nhản
Cũng thanh tao,nho sĩ cuối đầu thưa

Ừ lạ quá! khi tìm về quá khứ!
Bóng hồng nào cứ hiển hiện thoáng qua
Như chớp nhoáng lòng ta chưa định hướng
Nắm tay nàng nhún nhảy giữa ta bà

Đây thân gỗ còn ghi lời hẹn ước!
Đây sông xưa,còn văng vẳng lời yêu
Tiếng tuyên thệ dội về từ thưở trước
Bổng giật mình,da diết nhớ quê nhiều
pd
Mỗi khi, tớ định bỏ thơ
Hốt nhiên, ý tứ bất ngờ bay cao
pd
Reply
#5
Xuân Này

Xuân này,người có về quê?
Về thăm ánh mắt tóc thề tung bay?
Về thăm con suối,hàng cây
Về thăm lũ trẻ ngày ngày rong chơi
Về thăm chân nội rụng rời
Tóc thời bạc trắng,lưng thời cong cong
Về thăm lúa chín giữa đồng
Về thăm quê cũ ôm dòng lệ cay...
pd
Mỗi khi, tớ định bỏ thơ
Hốt nhiên, ý tứ bất ngờ bay cao
pd
Reply
#6
Về Dầu Tiếng

Anh về Dầu Tiếng-Bình Dương
Sau bao năm tháng tha hương chợ trần
Nào hay gió kép mưa đơn
Kìa quy nọ phụng còn hờn chưa sang
Nào hay trong nét ngang tàn
Lời ăn tiếng nói cũng than thở nhiều
Túi anh chẳng có tiền tiêu
Lên voi xuống vịnh những chiều phồn hoa
Giờ đây,trở lại quê nhà
Mắt mi ngấn lệ xót xa phận mình
Em thời hiểu được tâm tình
Dù anh nói khoác nhưng trinh trắng lòng
Gặp anh,em chỉ cười không
Anh thời vỗ ngực..em trông nắng chiều

Phiêu Dao
Mỗi khi, tớ định bỏ thơ
Hốt nhiên, ý tứ bất ngờ bay cao
pd
Reply
Đã cảm hothiethoa , Ngạo , rêu , chopmat
#7
Bổng dưng nuốt lệ vào tim
Để cho mây gió cũng tìm lối theo
Rêu buồn giăng khắp mái nghèo
Tô canh lạnh lẽo quắt queo cong hành
Người đi dưới phố rất nhanh
Tìm đường họp chợ cũng thành chân quê
Đêm dài gió gọi lê thê
Tiếng ho của mẹ ê chề đáy tim
Xuân này,bếp núc im lìm
Chẳng còn xao xác,lặng im giữa nhà
Thì ra,cơm cá nhà ta
Chẳng còn đầy ấp như là xuân xưa!
pd
Mỗi khi, tớ định bỏ thơ
Hốt nhiên, ý tứ bất ngờ bay cao
pd
Reply
#8
GỬI ANH

Ngày anh khoác áo lên đường
Có nghe hoa cỏ bốn phương giẫy buồn?
Dám nhìn mắt mẹ đang tuôn?
Ruột anh đau đớn, đoạn trường, có không?
Sững sờ mấy bạn mục đồng
Em thơ kéo áo: em mong anh về!
Chữ anh, anh viết đẹp ghê!
Anh đi, anh hứa: mai về cầm tay!
Các cu đang đợi anh này!
Bé ba hờn dỗi không quay theo nhìn...
Đến rồi, nhớ gửi thư tình
Nó vui, hết giận tụi mình nha anh!
Anh về đô hội ngày xanh
Để nghe xao xác thị thành bon chen...
PD
Mỗi khi, tớ định bỏ thơ
Hốt nhiên, ý tứ bất ngờ bay cao
pd
Reply
Đã cảm chopmat , hothiethoa
#9
Mẹ về

Mẹ về nức nở mùa cơm áo
Thăm thẳm đường đêm thấy nghẹn ngào
Mưa về rào rạt lùa qua cổng
Vóc dáng hao gầy nét xanh xao
pd
Mỗi khi, tớ định bỏ thơ
Hốt nhiên, ý tứ bất ngờ bay cao
pd
Reply
Đã cảm chopmat
#10
Quê người bình dị nét riêng
Rằng không thiên vị yêu riêng quê nhà
Quê người hơi khác quê ta
Nên trong suy nghĩ quê nhà vẫn hơn...
PD
Mỗi khi, tớ định bỏ thơ
Hốt nhiên, ý tứ bất ngờ bay cao
pd
Reply
Đã cảm chopmat


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)