Chủ đề ngẫu nhiên: Quàng Châu Công Chúa-hothiethoa
Đánh giá chủ đề:
  • 11 Votes - 2.82 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Bữa cơm tối ở Nhà hàng Ly Hôn
#1
Bữa cơm tối ở Nhà hàng Ly Hôn

Anh cưới chị được 10 năm. Giữa hai vợ chồng không còn xúc cảm và hứng thú. Anh ngày càng cảm thấy đối với vợ hầu như chỉ còn là trình tự và nghĩa vụ. Anh bắt đầu thấy ngán.

Nhất là khi đơn vị vừa nhận về một người phụ nữ trẻ hết sức sôi nổi và cuồng nhiệt bám lấy anh. Anh chợt có cảm giác cô ta là mùa xuân thứ hai của anh. Sau nhiều đêm suy nghĩ, anh quyết định ly dị vợ. Chị dường như đã trơ lỳ, bình thản, đồng ý đòi hỏi của anh.

Thủ tục tiến hành rất thuận lợi. Sau khi ra khỏi cửa, anh chị đã trở thành cá nhân độc lập và tự do. Không hiểu sao, anh bỗng thấy trống trải vô cùng, anh nhìn chị nói: “Trời tối rồi, hay là đi ăn cơm đã”.

Chị nhìn anh nói: “Vâng. Em nghe nói gần đây vừa khai trương Nhà hàng Ly Hôn, chuyên phục vụ bữa ăn cuối cùng cho các cặp vợ chồng ly dị. Chúng mình đến đấy đi?”

Anh gật đầu. Hai người, một trước một sau lặng lẽ đi vào Nhà hàng Ly Hôn. Anh chị vừa yên vị trong phòng VIP, cô phục vụ đã bước vào nói: “Anh chị dùng gì ạ?”

Anh nhìn chị nói: “Em gọi đi.” Chị lắc đầu: “Em ít khi ăn nhà hàng, không quen gọi món, anh gọi đi.”

“Xin lỗi, nhà hàng chúng tôi quy định, bữa này do vợ gọi món hàng ngày người chồng thích ăn nhất, và chồng gọi món người vợ thích ăn nhất. Đấy là món “Ký ức cuối cùng.”

“Thôi được”, chị hất món tóc xõa trước mặt ra sau, nói: “Gà luộc chấm gia vị nước chanh, đậu phụ rán chấm nước mắm nguyên chất rắc hành thái nhỏ, chân giò luộc chấm mắm tôm, rau cải thảo luộc.”

“Anh gọi gì ạ?” Cô phục vụ nhìn anh. Anh sững người. Lấy nhau 10 năm, anh thật sự không biết vợ anh thích ăn món gì. Anh há hốc mồm, ngồi thừ ra đấy.

“Những món này đủ rồi, đều là món chúng tôi thích nhất.” Chị vội chữa thẹn cho anh. Cô phục vụ cười: “Thực tình mà nói, đến nhà hàng chúng tôi ăn bữa cơm cuối cùng, các anh các chị đều không thể nuốt trôi. Hay là anh chị đừng dùng món “Ký ức cuối cùng” nữa, hãy dùng bữa tối nhà hàng đặc biệt làm cho vợ chồng ly hôn: Đồ uống ướp lạnh. Những người đến đây, không có ai từ chối sự lựa chọn này.” Anh chị gật đầu: “Được.”

Chốc lát, cô phục vụ mang đến hai suất đồ uống ướp lạnh. Trong hai suất có một suất xanh lơ, toàn đá đập vụn; một suất đỏ tươi, còn đang bốc khói. “Bữa tối này gọi là “một nửa ngọn lửa, một nửa nước biển”. Mời anh chị thưởng thức.” Cô phục vụ nói xong lui ra. Trong phòng ăn im lặng như tờ, anh chị ngồi đối diện, nhưng không biết nói gì với nhau.

“Cộc cộc cộc!” Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Cô phục vụ đi vào, tay bưng chiếc khay có một bông hồng đỏ tươi, nói: “Anh còn nhớ cảnh tặng hoa cho chị đây không? Bây giờ, khi mọi việc đã kết thúc, không còn là vợ chồng, nhưng là bạn. Bạn bè gặp nhau vui vẻ rồi chia tay, anh tặng chị bông hồng cuối cùng đi.”

Chị rùng mình, trước mắt hiện ra cảnh anh tặng hoa chị 10 năm về trước. Hồi đó, anh chị vừa đến thành phố xa lạ này, hai bàn tay trắng, bắt đầu xây tổ ấm từ số không. Ban ngày, anh chị đi tìm việc làm, ban đêm chị ra hè phố bán quần áo. Anh vào nhà hàng rửa bát. Nửa đêm mới về đến gian nhà thuê chưa đầy 10 mét vuông. Đời sống khổ cực, nhưng anh chị thấy vui, thấy hạnh phúc.

Tết Valentin đầu tiên ở thành phố này, anh mua tặng chị bông hồng đầu tiên, nước mắt chị chảy dài trên má vì sung sướng quá. 10 năm rồi, cuộc đời đã giàu lên, thế mà anh chị lại chia tay nhau. Càng nghĩ, chị càng tủi, hai mắt ngấn lệ, xua tay nói: “Thôi, thôi, khỏi cần.”

Anh cũng nhớ lại 10 năm qua. Và sực nhớ 5 năm nay, anh không mua hoa tặng chị. Anh vội vẫy tay, nói: “Không, phải tặng.”

Cô phục vụ cầm bông hồng lên, “xoèn xoẹt” một cái, bẻ làm đôi, ném vào cốc của anh chị, mỗi người một nửa. Bông hồng tức khắc hòa tan trong cốc.

“Đây là bông hồng nhà hàng làm bằng gạo nếp, cũng là món ăn thứ ba gửi anh chị. Mời anh chị thưởng thức. Còn cần gì nữa, anh chị cứ gọi tôi”. Nói xong, cô quay người ra khỏi phòng.

“Em... anh...” Anh nắm lấy tay chị, nói không nên lời. Chị rút mạnh bàn tay. Không rút nổi, bèn để yên. Anh chị im lặng nhìn nhau, vẫn không nói nên lời.

“Phụt!” Đèn điện tắt ngấm, trong phòng tối om. Bên ngoài vang lên tiếng chuông báo động đổ dồn, có mùi cháy khét lẹt bay vào.

“Chuyện gì thế?” Anh chị vội đứng lên.

“Nhà hàng cháy rồi, mọi người ra ngoài mau, mau lên!” Bên ngoài có người kêu thét lên. “Anh!” Chị ép vào người anh, “em sợ!”

“Đừng sợ!” Anh ôm chặt lấy chị, “Em đừng sợ, có anh ở bên cạnh. Chúng mình chạy ra ngoài đi.”

Ngoài phòng, đèn điện sáng trưng, mọi vật như cũ, không có chuyện gì xảy ra. Cô phục vụ nói: “Xin lỗi anh chị, đây là món “Sự lựa chọn từ đáy lòng” của nhà hàng gửi tới anh chị.”

Anh chị trở về phòng ăn, ánh sáng chan hòa. Anh cầm tay chị nói: “Vừa nãy là sự lựa chọn từ đáy lòng của chúng mình thật. Anh cảm thấy chúng mình không thể sống thiếu nhau, ngày mai chúng mình đi đăng ký lại!”

Chị cắn môi: “Anh nói thật lòng đấy chứ?”

“Thật! Anh hiểu rồi.” Cô ơi, cho thanh toán.

Cô phục vụ đi vào, đưa cho anh chị mỗi người một tấm phiếu màu hồng rất đẹp nói: “Đây là phiếu thanh toán của anh chị, cũng là món quà của nhà hàng gửi tặng anh chị, gọi là “Phiếu thanh toán vĩnh viễn”, mong anh chị cất giữ mãi mãi.”

Anh nhìn phiếu, mắt đỏ hoe. “Anh làm sao thế?” Chị lo lắng hỏi. Anh đưa phiếu thanh toán của mình cho chị, nói: “Anh có lỗi với em, mong em tha thứ.”

Chị cầm tấm phiếu đọc: “Một gia đình ấm cúng, hai bàn tay làm lụng, ba canh ngồi chờ anh về, bốn mùa dặn anh giữ gìn sức khỏe, năm tháng săn sóc anh chí tình, sáu mươi mẹ già vui vẻ, bảy ngày trong tuần nuôi dạy con cái, tám phương giữ gìn uy tín của anh, chín giờ thường xuống bếp làm món anh khoái khẩu, mười năm hao tổn tuổi xuân. Vì ai... Đó là vợ anh”.

“Anh vất vả thật đấy. Mấy năm qua em thờ ơ với anh quá.” Chị đưa phiếu thanh toán của mình cho anh xem. Anh mở ra đọc: “Một mình gánh vác trách nhiệm, hai vai nặng trĩu cơ đồ, ba canh cặm cụi bên bàn, tứ thời chạy ngược chạy xuôi, vinh nhục biết chia sẻ cùng ai, bể dâu khắc sâu đuôi mắt, nghĩa vụ đối với gia tộc, gập ghềnh chông gai con đường công danh, là người phàm tục làm sao mười phân vẹn mười. Lúc nào cũng tận tình với vợ con... Đấy là chồng em”.

Anh chị ôm chầm lấy nhau, oà lên khóc thành tiếng.

(Cái này sưu tầm, ai muốn biết nguồn, xin hỏi Vạn Sự Thông !)
Tâm hoa mộng bướm,
Hồn bướm mơ hoa.
ღღღღღTài sản của Phụng (View All Items) ღღღღღ
Reply
#2
Hai tấm phiếu thanh toán thật là hay ! 007
"Trăng hoa một tháng người thành ngợm"
Sóng gió dăm năm sắt hoá vàng
ღღღღღTài sản của Hoả Tà Nương (View All Items) ღღღღღ
Reply
Đã cảm Phụng , lenne , Vũ Thiên Di
#3
Phần cuối có đoạn giống Quyết biệt thi của Trác Văn Quân quá!

一別之後,兩地相思,
說的是三四月,
卻誰知是五六年。
七弦琴無心彈,
八行書無可傳,
九連環從中折斷。
十里長亭望眼欲穿。
百般怨,
千般念,
萬般無奈把郎怨。
萬語千言道不盡,
百無聊賴十憑欄。
重九登高看孤雁,
八月中秋月圓人不圓。
七月半燒香秉燭問蒼天,
六月伏天人人搖扇我心寒,
五月榴花如火偏遇陣陣冷雨澆花端,
四月枇杷黃,我欲對鏡心意亂,
三月桃花隨流水,
二月風箏線兒斷。
噫!(億)
郎呀郎,巴不得下一世你為女來我為� �。

(Trác Văn Quân)



nhất biệt chi hậu ,
lưỡng địa tương tư ,
thuyết đích thị tam tứ nguyệt ,
khước thùy tri thị ngũ lục niên 。
thất huyền cầm vô tâm đàn ,
bát hành thư vô khả truyền ,
cửu liên hoàn tòng trung chiết đoạn 。
thập lí trường đình vọng nhãn dục xuyên 。
bách bàn oán ,
thiên bàn niệm ,
vạn bàn vô nại bả lang oán 。
vạn ngữ thiên ngôn đạo bất tận ,
bách vô liêu lại thập bằng lan 。
trọng cửu đăng cao khán cô nhạn ,
bát nguyệt trung thu nguyệt viên nhân bất viên 。
thất nguyệt bán thiêu hương bỉnh chúc vấn thương thiên ,
lục nguyệt phục thiên nhân nhân diêu phiến ngã tâm hàn ,
ngũ nguyệt lưu hoa như hỏa thiên ngộ trận trận lãnh vũ kiêu hoa đoan ,
tứ nguyệt tì ba hoàng , ngã dục đối kính tâm ý loạn ,
tam nguyệt đào hoa tùy lưu thủy ,
nhị nguyệt phong tranh tuyến nhi đoạn 。
Y !( ức )
lang nha lang , ba bất đắc hạ nhất thế nhĩ vi nữ lai ngã vi nam。




Bản dịch của Nguyệt Hãn:

Một lần chia tay
Hai đầu thương nhớ
Nói rằng chỉ ba, bốn tháng
Vậy mà cách biệt đã năm, sáu năm
Bảy dây đàn đâu còn lòng dạ gảy lên
Tám dòng thư cũng gửi đi không được
Chuỗi chín vòng từ bên trong đã gẫy đoạn
Bên đình mắt dõi theo suốt mười dặm dài
Trăm nỗi oán giận
Ngàn niềm nhớ nhung
Vạn lần chẳng thế oán chàng
Ngàn vạn lời nói sao cho hết
Trăm điều buồn bã, mười phần ưu tư
Tiết Trùng Dương lên đài cao ngắm cánh nhạn lẻ loi
Tháng Tám Trung Thu trăng tròn mà người không được đoàn tụ
Rằm tháng bảy đốt hương cầm đuốc muốn hỏi trời xanh
Tháng sáu đổ lửa người người thì quạt mát riêng lòng thiếp sao băng lạnh
Tháng năm hoa lựu như lửa gặp trận mưa lạnh xối xuống mầm hoa
Tháng tư Tỳ Bà đã vàng rực, ta ngồi trước gương mà trong lòng rối loạn
Tháng ba hoa đào cứ mãi trôi theo dòng nước
Tháng hai cánh diều đã đứt dây
Ôi! (Nhớ)
Chàng ơi chàng, Ước gì kiếp sau thiếp làm nam nhi còn chàng làm nữ nhi nhé chàng.



Trích dẫn:lúc TMTN lên kinh thành Trường An đi thi
có hẹn khi nào đỗ đạt công danh sẽ quay về đón TVQ
nhưng TVQ chờ mã ko thấy
mới cho người lên tìm
thì mới biết TMTN đã thi đỗ ra làm quan & có ý muốn bỏ TVQ để cưới vợ ở Trường An
sau đó TMTN còn gửi cho TVQ 1 bức thư
trong đó ko có nói gì
chỉ toàn là số từ 1,2,3... đến 10, 100, 1000, 10 ngàn, 1 triệu
TVQ mới viết bức thư đáp lại
là bài này đây
mỗi câu có đủ các số đó
TMTN đọc xong
mới bừng tỉnh & đón TVQ lên Trường An sống & bỏ ý định nạp thiếp
bài này có thể coi là thơ hoặc ko
vì nó chỉ là 1 bức thư
nhưng cái tài của TVQ thì quả đáng phục


Trích dẫn:câu cuối
Ôi! Nhớ
chữ nhớ đó là cách chơi chữ tài tình của TVQ
vì chữ nhớ
khi phát âm tiếng Hán
trùng âm với chữ số 1 triệu
có trong dãy số mà TMTN gửi
TMTN = Tư Mã Tương Như

TVQ= Trác Văn Quân.
Dodgy
ღღღღღTài sản của 1t2u3a4n (View All Items) ღღღღღ
Reply
#4
(19-01-2011, 05:21 PM)1t2u3a4n Đã viết: Phần cuối có đoạn giống Quyết biệt thi của Trác Văn Quân quá!

Gia đình Tư Mã Tương Như không tan vỡ là nhờ vợ,

Chốn khác, nơi khác,

biết nhờ ai ?
Tâm hoa mộng bướm,
Hồn bướm mơ hoa.
ღღღღღTài sản của Phụng (View All Items) ღღღღღ
Reply


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)