Chủ đề ngẫu nhiên: Bí quyết để giữ chàng, giữ nàng, và GIỮ NƯỚC-hothiethoa
Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Topic gửi Link Thơ đề cử
#31
Thi Ẩm lâu có một bé con không bao giờ lớn, đó là lenne.

Gắn bó với TAL gần mươi năm nay, tôi vẫn thấy lenne. là một cô bé hai bím tóc lúc lắc, mắt tròn xoe như thủa nào. Ở đâu có mặt của em, nơi đó như được một dòng nước mát lành chảy qua, lòng ta bỗng nhiên lắng lại. Soi mình xuống nước, dù giọt vui giọt buồn, thảy đều trong veo. Bằng đôi mắt đó, em dẫn ta vào khoảng trời của mình. Khoảng trời ấy không hoàn toàn lung linh bảy sắc cầu vồng, cũng không phải mè nheo lúc mưa lúc nắng. Nó trong trẻo, ngay cả những nỗi buồn. Nhưng đôi khi, những nỗi buồn trong trẻo lại làm ta tê tái. Ta bất lực, ngồi đó, thấy mình trở nên thừa thãi trước những dấu hỏi, những dấu hỏi mà ta đã từng đi qua và sau bao ồn ào xô bồ, dường như quên mất.

lenne. làm thơ không nhiều, và có lẽ em cũng không có ý định làm thơ. Những dòng em viết ra tự nhiên như tiếng nói của cô bé con nhạy cảm, như vu vơ, như bất chợt. Trong trí nhớ của tôi không hề có bài thơ hoàn chỉnh nào của em, nhưng những câu như dưới đây, tôi không sao quên được:

Trích dẫn:Nắng vàng nhạt quá chiều nay
Sao hong khô vạn mưa bay cuối trời?

Trích dẫn:Hù hu gió thổi hù hu
Bên hàng hiên lạnh mẹ ru điệu buồn...

Trích dẫn:Mười năm trôi 10 năm trôi
Mười năm của những nụ cười ngây thơ
Cười như nụ cúc tròn vo
Hồn nhiên những buổi dầm mưa học dìa
Mười năm sách vở nhoẹt nhoè
Giấy vàng như lá Thu về khô cong
Mười năm..thoắt đã 10 năm
Một nhành cúc nhỏ trong lòng rụng rơi

Trích dẫn:Chênh chếch trăng soi ko đủ sáng..

Ngập ngừng mây vắt sợi lang thang..

Có chút gió lay hồ gợn sóng ...

Nước cười làm cả mảnh trăng tan..

Trích dẫn:Trưa về ngõ nhỏ xôn xao
Sún răng đi học mà sao khóc nhè
Mưa theo với gió cùng về
Dỗ em" Nín nín .. học dìa mưa thương"

Sao day dứt thương nhiều đến vậy? Phải là em đó không, lenne., để anh chờ sương tan trên dốc đá?

Trích dẫn:Anh đứng chờ trên dốc đá. Sương tan
Em đưa tay níu một thời tuổi nhỏ...
(Trường ca mong nhớ)
Dodgy
ღღღღღTài sản của 1t2u3a4n (View All Items) ღღღღღ
Reply
#32


thôi khỏi đâu ..mắc cỡ liuliu lắm

Len cảm ơn 1234

Cái mà cả nhà dành cho len còn bự hơn có tên trong tập thơ nhiều...
có thêm thì hông nổi bật nữa đâu có khi bị chìm lỉm nữa đó trời...

thiệt tình đó


...
em thấy cần có thêm Thơ của linfie




Bảng đen phấn trắng phượng hồng
Bao nhiêu năm vẫn một lòng tìm nhau


ღღღღღTài sản của lenne (View All Items) ღღღღღ
Reply
#33
Chẳng hạn như là bài gì có câu: "quả đất nhỏ, trái tim tròn hy vọng" hả?

Tớ có chắt lọc ra đôi chút. Tập này chỉ như dây dẫn, không cần nhiều thuốc nổ đâu hee hee

Còn những cái tớ viết đâu phải để ai đó có tên trong tập. Tớ viết về những vần thơ ấn tượng thôi.
Dodgy
ღღღღღTài sản của 1t2u3a4n (View All Items) ღღღღღ
Reply
#34
Len đâu biết đâu chỉ suy nghĩ vậy ..
nói đại ko chịu thì thôi ..có sao đâu

Riêng cá nhân len ..
1234 thấy rồi đó ko có bài vở thơ từ gì đâu hết ..đừng có lôi vô làm quê nhe




Bảng đen phấn trắng phượng hồng
Bao nhiêu năm vẫn một lòng tìm nhau


ღღღღღTài sản của lenne (View All Items) ღღღღღ
Reply
#35
Cái mà 1234 nói là cảm giac 1 chung của cả lầu, nhưng không ai nói ra hay bằng 1234 .
傲Ngạo Vì Bản Chất Đã Ngạo 傲
Sở thủ hoặc phi thân
Hoá vi lang dữ sài
Triều tị mãnh hổ
Tịch tị trường xà
Ma nha doãn huyết
Sát nhân như ma
ღღღღღTài sản của Ngạo (View All Items) ღღღღღ
Reply
#36
(13-09-2013, 10:50 PM)lenne Đã viết: Len đâu biết đâu chỉ suy nghĩ vậy ..
nói đại ko chịu thì thôi ..có sao đâu

Riêng cá nhân len ..
1234 thấy rồi đó ko có bài vở thơ từ gì đâu hết ..đừng có lôi vô làm quê nhe

Những người khác có thể đề cử tiếp mà lenne.

Mà thôi, không gọi lenne. nữa, bi-chanh xứt hiện rồi laughing

Tui cứ để đó, đây là topic đề cử mà laughing Nếu bi-chanh không chịu, nó sẽ không xuất hiện trong tập kia thôi, ở đây vô tội laughing

@ Ngạo: vâng, nhờ bác nói câu này trước mặt vợ em nhiều nhiều với nhá laughing
Dodgy
ღღღღღTài sản của 1t2u3a4n (View All Items) ღღღღღ
Reply
#37
Dường như tôi luôn thấy một nỗi buồn sâu thẳm trong những ngôn từ thơ của Violet, một nữ thi sỹ đã gắn bó xuyên suốt bao năm qua của TAL, cái hanh hao, man mác của nỗi buồn luôn cuốn lấy tôi khi đọc thơ của cô ấy. Violet viết rất nhiều thơ, và thật dễ dàng nhận ra khi trong những con chữ luôn ẩn hiện một ánh mắt buồn xa xăm vời vợi, có lẽ bên trong ấy là một bản giao hưởng với đầy đủ những cung bậc của nỗi buồn, hoài niệm và tiếc nhớ. Chắc chắn với mỗi người, sẽ mang theo những cảm nhận riêng khi đọc thơ của cô ấy, nhưng với cảm nhận riêng của bản thân tôi, thì vẫn luôn là vậy, một nỗi buồn mang tên Violet.

Hôm nay xin được đề cử đến với các bạn một bài thơ của Violet mà tôi rất thích :

(Bao giờ có mùa thu ?)

Như một tiếng lòng khắc khoải giữa trời Thu, hương hoa Sữa vẫn hoang hoải nơi góc phố, như nhớ, như thương, như hoài niệm về một mùa như chưa từng cũ.

Thời gian trôi đi, nỗi nhớ có xa ? để đến hôm nay, bên em đã là một mùa Thu khác ?

“em sẽ viết một mùa thu rất khác
ở cái nơi không có lá vàng
và hoa sữa chẳng báo được thu sang
vì em khác nên mùa thu sẽ khác...”

Ở bên kia, Thu vẫn về đấy thôi, vẫn lá vàng rơi ngập con phố cũ, hoa Sữa vẫn đơm hương, gió lạnh, vẫn hoài ve vuốt những bờ vai nhỏ. Bờ môi ai nóng, vẫn như ngày nào xua đi những gió lạnh từng cơn. Liệu có ai vẫn còn nghĩ đến ai, khi chiếc áo Thu phai đã nhòe theo mùa xưa năm cũ.

“ Em nghe trời ngoài đấy vào thu
gió ướp lạnh trên bờ môi anh nóng
nước mắt hạ rơi trong niềm vô vọng
ai vì ai về mặc áo thu phai”

“ Anh lạnh không , khi gió thu về ?” Có thèm một cái nắm tay, một chiếc ôm như Thu nào đã vậy ?. Ở bên em, Thu tưởng chừng như chẳng thể là Thu, chỉ gió lạnh, hoài ve vuốt bóng hình ai mờ ảo.

“ Anh lạnh không một sớm thu xinh ?” Có thấy em đang lạnh run rẩy ?, dường như Sài Gòn không có mùa Thu, nhưng sao hôm nay Sài Gòn lạnh quá, phải chăng tâm hồn em đã ướp gió Thu bất tận ?

“anh lạnh không một sớm thu xinh
bật trang blog thấy em đang run rẩy
sài gòn thu có bao giờ lạnh vậy?
mà...
bao giờ nơi đấy có mùa thu ?... (!)”

“ mà...
bao giờ nơi đấy có mùa thu ?... (!)” Cho riêng em ? – Cho riêng anh ?

( Viết theo cảm nhận cá nhân )

[Hình: 13160744491199213404_574_0.jpg]
ღღღღღTài sản của Hạc Đỉnh Hồng (View All Items) ღღღღღ
Reply
#38
Tôi gọi những dòng chữ của em là Vần thơ con gái.

Với góc nhìn cảm quan rất lạ em dẫn dắt tôi vào thế giới rất riêng của mình mà ở trong thế giới đó..Ánh lên tiếng vọng thời gian.. Những vần thơ chở tôi về ngược về lại quá khứ.Nơi những cô gái với chiếc nón quai thao ..hơi của những điệu hò câu lý bên dòng sông Đuống..Nơi liền anh liền chị của trấn Tiên Du..họ dưới ánh trăng của tiết Nguyên Tiêu để rồi tặng những mối tình lãng mạn .Thủa xa xăm chợt hiện rõ mà chẳng cần tượng tượng để cảm nhận cái đẹp.

Nam và Bắc thăm thẳm nghìn trùng..chút trách móc, chút vấn vương nuối tiếc những mảng thời gian lắp ghép lồng vào nhau thật khéo và với tôi đó là hoàn mỹ .
Bởi chỉ có những mối tình dang dở mới đẹp và hoàn mỹ mà thôi..

Lắng Tiếng Trăng Giêng
傲Ngạo Vì Bản Chất Đã Ngạo 傲
Sở thủ hoặc phi thân
Hoá vi lang dữ sài
Triều tị mãnh hổ
Tịch tị trường xà
Ma nha doãn huyết
Sát nhân như ma
ღღღღღTài sản của Ngạo (View All Items) ღღღღღ
Reply
#39
(13-09-2013, 11:49 PM)Hạc Đỉnh Hồng Đã viết: Dường như tôi luôn thấy một nỗi buồn sâu thẳm trong những ngôn từ thơ của Violet, một nữ thi sỹ đã gắn bó xuyên suốt bao năm qua của TAL, cái hanh hao, man mác của nỗi buồn luôn cuốn lấy tôi khi đọc thơ của cô ấy. Violet viết rất nhiều thơ, và thật dễ dàng nhận ra khi trong những con chữ luôn ẩn hiện một ánh mắt buồn xa xăm vời vợi, có lẽ bên trong ấy là một bản giao hưởng với đầy đủ những cung bậc của nỗi buồn, hoài niệm và tiếc nhớ. Chắc chắn với mỗi người, sẽ mang theo những cảm nhận riêng khi đọc thơ của cô ấy, nhưng với cảm nhận riêng của bản thân tôi, thì vẫn luôn là vậy, một nỗi buồn mang tên Violet.

Hôm nay xin được đề cử đến với các bạn một bài thơ của Violet mà tôi rất thích :

(Bao giờ có mùa thu ?)

Như một tiếng lòng khắc khoải giữa trời Thu, hương hoa Sữa vẫn hoang hoải nơi góc phố, như nhớ, như thương, như hoài niệm về một mùa như chưa từng cũ.

Thời gian trôi đi, nỗi nhớ có xa ? để đến hôm nay, bên em đã là một mùa Thu khác ?

“em sẽ viết một mùa thu rất khác
ở cái nơi không có lá vàng
và hoa sữa chẳng báo được thu sang
vì em khác nên mùa thu sẽ khác...”

Ở bên kia, Thu vẫn về đấy thôi, vẫn lá vàng rơi ngập con phố cũ, hoa Sữa vẫn đơm hương, gió lạnh, vẫn hoài ve vuốt những bờ vai nhỏ. Bờ môi ai nóng, vẫn như ngày nào xua đi những gió lạnh từng cơn. Liệu có ai vẫn còn nghĩ đến ai, khi chiếc áo Thu phai đã nhòe theo mùa xưa năm cũ.

“ Em nghe trời ngoài đấy vào thu
gió ướp lạnh trên bờ môi anh nóng
nước mắt hạ rơi trong niềm vô vọng
ai vì ai về mặc áo thu phai”

“ Anh lạnh không , khi gió thu về ?” Có thèm một cái nắm tay, một chiếc ôm như Thu nào đã vậy ?. Ở bên em, Thu tưởng chừng như chẳng thể là Thu, chỉ gió lạnh, hoài ve vuốt bóng hình ai mờ ảo.

“ Anh lạnh không một sớm thu xinh ?” Có thấy em đang lạnh run rẩy ?, dường như Sài Gòn không có mùa Thu, nhưng sao hôm nay Sài Gòn lạnh quá, phải chăng tâm hồn em đã ướp gió Thu bất tận ?

“anh lạnh không một sớm thu xinh
bật trang blog thấy em đang run rẩy
sài gòn thu có bao giờ lạnh vậy?
mà...
bao giờ nơi đấy có mùa thu ?... (!)”

“ mà...
bao giờ nơi đấy có mùa thu ?... (!)” Cho riêng em ? – Cho riêng anh ?

( Viết theo cảm nhận cá nhân )

Bài bình hay không kém bài thơ. Đã Phổ nhạc
Bao nhiêu là lá là hoa
Bấy nhiêu là nhớ riêng cho một người rose
ღღღღღTài sản của hothiethoa (View All Items) ღღღღღ
Reply
#40
(14-09-2013, 09:52 AM)hothiethoa Đã viết:
(13-09-2013, 11:49 PM)Hạc Đỉnh Hồng Đã viết: Dường như tôi luôn thấy một nỗi buồn sâu thẳm trong những ngôn từ thơ của Violet, một nữ thi sỹ đã gắn bó xuyên suốt bao năm qua của TAL, cái hanh hao, man mác của nỗi buồn luôn cuốn lấy tôi khi đọc thơ của cô ấy. Violet viết rất nhiều thơ, và thật dễ dàng nhận ra khi trong những con chữ luôn ẩn hiện một ánh mắt buồn xa xăm vời vợi, có lẽ bên trong ấy là một bản giao hưởng với đầy đủ những cung bậc của nỗi buồn, hoài niệm và tiếc nhớ. Chắc chắn với mỗi người, sẽ mang theo những cảm nhận riêng khi đọc thơ của cô ấy, nhưng với cảm nhận riêng của bản thân tôi, thì vẫn luôn là vậy, một nỗi buồn mang tên Violet.

Hôm nay xin được đề cử đến với các bạn một bài thơ của Violet mà tôi rất thích :

(Bao giờ có mùa thu ?)

Như một tiếng lòng khắc khoải giữa trời Thu, hương hoa Sữa vẫn hoang hoải nơi góc phố, như nhớ, như thương, như hoài niệm về một mùa như chưa từng cũ.

Thời gian trôi đi, nỗi nhớ có xa ? để đến hôm nay, bên em đã là một mùa Thu khác ?

“em sẽ viết một mùa thu rất khác
ở cái nơi không có lá vàng
và hoa sữa chẳng báo được thu sang
vì em khác nên mùa thu sẽ khác...”

Ở bên kia, Thu vẫn về đấy thôi, vẫn lá vàng rơi ngập con phố cũ, hoa Sữa vẫn đơm hương, gió lạnh, vẫn hoài ve vuốt những bờ vai nhỏ. Bờ môi ai nóng, vẫn như ngày nào xua đi những gió lạnh từng cơn. Liệu có ai vẫn còn nghĩ đến ai, khi chiếc áo Thu phai đã nhòe theo mùa xưa năm cũ.

“ Em nghe trời ngoài đấy vào thu
gió ướp lạnh trên bờ môi anh nóng
nước mắt hạ rơi trong niềm vô vọng
ai vì ai về mặc áo thu phai”

“ Anh lạnh không , khi gió thu về ?” Có thèm một cái nắm tay, một chiếc ôm như Thu nào đã vậy ?. Ở bên em, Thu tưởng chừng như chẳng thể là Thu, chỉ gió lạnh, hoài ve vuốt bóng hình ai mờ ảo.

“ Anh lạnh không một sớm thu xinh ?” Có thấy em đang lạnh run rẩy ?, dường như Sài Gòn không có mùa Thu, nhưng sao hôm nay Sài Gòn lạnh quá, phải chăng tâm hồn em đã ướp gió Thu bất tận ?

“anh lạnh không một sớm thu xinh
bật trang blog thấy em đang run rẩy
sài gòn thu có bao giờ lạnh vậy?
mà...
bao giờ nơi đấy có mùa thu ?... (!)”

“ mà...
bao giờ nơi đấy có mùa thu ?... (!)” Cho riêng em ? – Cho riêng anh ?

( Viết theo cảm nhận cá nhân )

Bài bình hay không kém bài thơ. Đã Phổ nhạc
Cuối cùng cũng lộ cái bản chất ĐT của Hớ, quảng cáo bài hát hắn phổ thơ laughing
Thôi cứ để Trăng tàn theo đêm xuống
Vương víu chi cho nhọc hỡi Tùng khô
ღღღღღTài sản của Phở (View All Items) ღღღღღ
Reply


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)