Chủ đề ngẫu nhiên: [ST] Blog & tình dục học-Mộc Mạc
Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Topic gửi Link Thơ đề cử
#61
Chuyện người đan áo
_ 1t2u3a4n _

Ngày thu nao bên cửa
Nàng đan áo ngăn mùa
Tay mềm gom hơi ấm
Đợi chờ người phương xa

Mười tâm tư mải miết
Đêm thâu lại ngày dài
Nhớ thương cài thương nhớ
Áo thơm như bàn tay.

Mi quầng khoe nét liễu
Môi xinh nở đóa trà
Một mảnh hoàng hôn rớt
Thu tàn. Đông chớm qua.

Người phương xa chưa lại
Thơ thẩn nàng vào ra
Mười búp son mải miết
Thêu tình hay thêu hoa?

Người phương xa chưa thấy
Lạnh lùng nối lạnh lùng
Từng cơn, từng cơn buốt
Tàn đông, rồi tàn đông.

Một chiều nào hanh nắng
Tóc mây bung lược ngà
Mười tâm tư lỗi nhịp
Hồng nào rơi trên hoa

Phải là người phương ấy
Gõ nhịp trên đường xa?
Mười búp son buông thõng
Chỉ là lời du ca.

Hồng nào rơi trên lá
Hồng nào xuôi trên hoa?

Gió đông thơm mùi áo
Đông thơm mùi ngón tay
Tôi là người du khách
Gom nhặt mang về đây


Lối kể chuyện dung dị nhưng tuyệt đối không có sự dễ dãi trong cách dụng từ, ngược lại, câu chuyện được kể bằng những ngôn từ thật đẹp. Với những bài thơ như thế này thì chỉ cần đọc và cảm nhận đã thấy tuyệt rồi chứ không cần bình giảng gì thêm. Tôi đã thử bình giảng, nhưng tôi cảm thấy bất lực, vì bản thân bài thơ đã quá đẹp, khiến cho mọi lời bình đều có thể trở nên xấu xí. Dù sao tôi vẫn muốn chia sẻ cảm xúc của mình khi đọc bài thơ này một chút.

Tôi thích cái cách tác giả miêu tả người đẹp. Mỗi một câu thơ tả vẻ đẹp của người con gái ấy đều hàm ý tả cả vẻ đẹp tâm hồn lẫn vẻ đẹp bề ngoài.

Tả người đẹp qua bàn tay của nàng:
_ Tay mềm gom hơi ấm
_ Áo thơm như bàn tay
_ Mười búp son mải miết
_ Đông thơm mùi ngón tay


Bàn tay mềm, bàn tay thơm, bàn tay với những “búp son” là bàn tay đẹp. Bàn tay làm việc “mải miết”, bàn tay biết “gom hơi ấm”, đan áo cho người thương là bàn tay khéo, chịu thương chịu khó. Người sở hữu đôi bàn tay ấy là một người vừa đẹp người, vừa đẹp nết.

Tả người đẹp qua những chi tiết khác:
_ Mi quầng khoe nét liễu
_ Môi xinh nở đóa trà
_ Tóc mây bung lược ngà

“nét liễu”, “môi xinh”, “tóc mây” tả người con gái đẹp.
“mi quầng” là do bởi thao thức nhớ mong, bởi mải miết đan áo cho kịp bước chân mùa.
“đóa trà” là đóa thơm tho, thanh khiết, e ấp. “đóa trà” chỉ có thể để miêu tả nụ cười của người con gái đức hạnh mà thôi.

Tả người đẹp qua diễn biến tâm trạng:
_Chờ đợi trong nhớ thương:
“Mười tâm tư mải miết
Đêm thâu lại ngày dài
Nhớ thương cài thương nhớ…”


từ sáng đến chiều tối, từ mùa sang mùa:
[b]“Một mảnh hoàng hôn rớt
Thu tàn. Đông chớm qua…
Người phương xa chưa lại
Thơ thẩn nàng vào ra
Mười búp son mải miết
Thêu tình hay thêu hoa?
Người phương xa chưa thấy
Lạnh lùng nối lạnh lùng
Từng cơn, từng cơn buốt
Tàn đông, rồi tàn đông.”


_ Chờ đợi với bao lần hy vọng như buổi chiều này, khi chợt nghe thấy tiếng vó ngựa xa:
“Một chiều nào hanh nắng
Tóc mây bung lược ngà
Mười tâm tư lỗi nhịp
Hồng nào rơi trên hoa”
Phải là người phương ấy
Gõ nhịp trên đường xa?”


để rồi thất vọng:
“Mười búp son buông thõng
Chỉ là lời du ca”


để rồi thẫn thờ, để rồi nức nở lệ nhòa:
“Hồng nào rơi trên lá
Hồng nào xuôi trên hoa?”


Tôi gọi đây là một bài thơ ngát hương. Hương thơm được đề cập đến xuyên suốt bài thơ. Tôi cảm nhận được hương thơm qua những chi tiết:
_ Áo thơm như bàn tay.
_ Môi xinh nở đóa trà
_ Tóc mây bung lược ngà
_ Gió đông thơm mùi áo
Đông thơm mùi ngón tay

Và trên tất cả là hương thơm tỏa ra từ tấm lòng thơm thảo, từ tình yêu ngát hương trong tâm hồn người con gái đan áo chờ đông kia.

Bài thơ khiến tôi mê mẩn!
Hồ trong cánh nhạn lưng trời
Khói sương lan tỏa vọng lời cát khuya
Dung nghi mỹ nữ mặc trầm
Lặng nghe giữa dạ vọng âm hải triều
ღღღღღTài sản của Hồ Yên Dung (View All Items) ღღღღღ
Reply
#62
TÌNH KHÚC THÁNG 12

Nói đến thơ tình của lanhdien, tôi không thể tìm thấy từ nào phù hợp hơn hai tiếng “quyến rũ”. Tôi luôn bị cuốn hút bởi tứ thơ lạ, bởi những hình ảnh ẩn dụ đặt trong những ngôn từ mượt mà, giàu hình ảnh và những câu thơ giàu nhạc tính. Tình khúc tháng mười hai mà tôi đang rủ rê bạn đọc cùng tôi sau đây là một bài thơ như thế:

Tình khúc tháng mười hai
_ lanhdien _

Bài thơ tháng mười hai anh còn để ngỏ
chỉ vì anh đang ngược nắng tìm em
hôm lên núi lén ôm chầm cái lạnh
vội vàng hôn lên bần bật môi mình

Cũng bởi nhớ em từ những dòng suối
cứ quanh co bên huyền sử cao nguyên
chưa thể vốc cho riêng mình ngụm nước
nên chăng anh thèm khát một giọt sương?

Trên đỉnh Langbiang ai từng hò hẹn?
riêng anh hẹn em dưới lũng hoa vàng
mượn hòn đá thiêng nơi xứ người làm chứng
trao cho em vàng suốt một thiên đường

Chẳng hiểu vì sao mà em trở lại?
hay bởi vì em là nắng của xứ này?
xua cái lạnh len qua từng kẽ đá
để rồi
ai lên núi về cũng nhớ...
Dã Quỳ ơi!


Bài thơ này gợi cho tôi nhớ đến một bài viết có tiêu đề “Trốn vào mùa dã quỳ” của OMstar. Còn nhớ lần đọc bài viết này của chị tôi đã rưng rưng. Có lẽ cảm xúc ấy xuất phát từ chữ “trốn”, từ sự đồng cảm của những tâm hồn bay bổng bị giam nhốt trong ngục tù của những quẩn quanh cơm áo gạo tiền, của những buộc ràng bổn phận, trách nhiệm, khiến họ cứ phải lui cui cặm cụi với những công việc lòng không muốn vẫn cứ phải làm. “Anh” trong Tình khúc tháng mười hai có lẽ cũng thế. "Anh" “chưa thể vốc cho riêng mình ngụm nước”, anh “thèm khát một giọt sương”, nên "anh" đã “ngược nắng” tìm "em". Khổ thơ đầu giới thiệu một cuộc trốn đi như thế:

Bài thơ tháng mười hai anh còn để ngỏ
chỉ vì anh đang ngược nắng tìm em
hôm lên núi lén ôm chầm cái lạnh
vội vàng hôn lên bần bật môi mình


Bài thơ cho em anh chưa viết xong, bởi vì nỗi nhớ, bởi vì anh chưa gặp được em, bởi vì tâm hồn anh đang khô hạn. Hàng loạt hình ảnh ẩn dụ được đề cập đến để diễn tả nỗi nhớ, sự khát khao ấy như: “ngược nắng”, “lén ôm chầm cái lạnh”, “vội vàng hôn”, “bần bật môi mình”.

Sao lại là "ngược nắng"? Nơi anh ở là một nơi đầy nắng, hẳn là vậy. Cái nắng của trời đất hay cũng là cái nắng chói chang khắc nghiệt của cuộc sống thực tại, cái nắng khiến anh chẳng thể nào mơ màng, cái nắng buộc anh vào với thế giới thực không em, cho nên "bài thơ tháng mười hai" anh hãy còn "để ngỏ".

"Ngược nắng" cũng diễn tả việc anh rời phố thị "lên núi":

Hôm lên núi lén ôm chầm cái lạnh
Vội vàng hôn lên bần bật môi mình


Hành động "lén ôm chầm cái lạnh" kia dễ thương chi lạ!

Ai cũng biết "cái lạnh" là nét đặc trưng của những phố núi mờ sương. Hình ảnh ẩn dụ còn cho ta thấy, "cái lạnh" là điều anh khao khát, là điều mà anh "ngược nắng" kiếm tìm. Nên khi vừa tìm thấy, anh vội vàng "ôm chầm cái lạnh", anh "vội vàng hôn lên bần bật môi mình". Thoạt tiên khi đọc đến câu thơ này, tôi ngỡ là "nên" chứ không phải là "lên". Xin hãy đọc lại:

Hôm lên núi lén ôm chầm cái lạnh
Vội vàng hôn nên bần bật môi mình


và:

Hôm lên núi lén ôm chầm cái lạnh
Vội vàng hôn lên bần bật môi mình


Theo cách đầu tiên, là anh hôn cái lạnh. Ôm cái lạnh, hôn cái lạnh là một nét lãng mạn rất dễ thương, rất thi sĩ đấy chứ!

Theo cách thứ hai, là anh hôn lên chính môi mình. Phải chăng là anh bị cái lạnh của trời đất làm cho hai môi xuýt xoa run bần bật, và chiếc hôn kia là chiếc hôn của chính hai môi anh "hôn" nhau khi bần bật chạm vào nhau? Một cách ví von hóm hỉnh, dễ thương.

Dù sao tôi vẫn thích cách đầu tiên, theo như suy nghĩ đầu tiên của tôi: "Hôm lên núi lén ôm chầm cái lạnh /Vội vàng hôn nên bần bật môi mình". Hôn cái lạnh mang ý nghĩa sâu xa hơn, là cái hôn anh dành cho người tình trong mộng mà anh đang ngược nắng kiếm tìm! Đến đây, tôi chợt nhớ một câu hát của Trần Thiện Thanh "Trời lập đông chưa em, cho lũ dơi đi tìm giấc ngủ vùi/ Để mặc anh lang thang, ôm giá băng ngỡ thầm người yêu tới." Cũng có ý gần như thế.

Khổ thơ thứ hai là khổ thơ bổ sung cho ý của khổ thơ đầu, diễn tả khát khao được tưới tắm tâm hồn khô hạn của mình trong tình em, với một loạt những hình ảnh ẩn dụ khác:
Cũng bởi nhớ em từ những dòng suối
cứ quanh co bên huyền sử cao nguyên
chưa thể vốc cho riêng mình ngụm nước
nên chăng anh thèm khát một giọt sương?


Một em cụ thể hơn với những kỷ niệm riêng của hai người xuất hiện ở khổ thơ thứ ba:

Trên đỉnh Langbiang ai từng hò hẹn?
riêng anh hẹn em dưới lũng hoa vàng
mượn hòn đá thiêng nơi xứ người làm chứng
trao cho em vàng suốt một thiên đường


Những kỷ niệm riêng ấy gắn liền với "lũng hoa vàng", một hình ảnh thật đẹp, thật lung linh, là nơi "anh hẹn em", phải chăng đấy là nơi tình yêu bắt đầu? Hay phải chăng đấy chỉ là nơi mà anh ao ước tìm đến? Là thiên đường chỉ có trong giấc mơ Anh -Em? Hình ảnh "lũng hoa vàng" lại gợi cho tôi nhớ đến "Động hoa vàng" của Phạm Thiên Thư. "Động hoa vàng, nào ai biết ở đâu, vì đâu chẳng có động hoa vàng, có phải đây là nơi mà một tay tài tử ngày xưa gọi là "đến chơi một làng không có nơi đâu"... xa thì từ muôn thuở, muôn nơi, mà gần thì ở chính ngay lòng thi sĩ." (Động hoa vàng ... Chốn Đi Về Của Hồn Thiên Cổ - Joseph Huỳnh Văn).

Vậy nên, tôi cảm nhận đây là một cuộc hẹn, nhưng dường như chỉ mỗi riêng anh lang thang vào cõi mộng, vào chốn không có nơi nào hay cũng chính là chốn chỉ có trong lòng anh, trong giấc mơ của anh mà thôi. Trong giấc mơ lung linh sắc hoa vàng ấy, trước hòn đá thiêng nơi lũng hoa vàng ấy, anh dành trọn vẹn tình anh, cho em: "mượn hòn đá thiêng nơi xứ người làm chứng/ trao cho em vàng suốt một thiên đường"

Hình ảnh "em" ở khổ cuối tạo nên cảm giác mơ hồ cho người đọc:

Chẳng hiểu vì sao mà em trở lại?
hay bởi vì em là nắng của xứ này?
xua cái lạnh len qua từng kẽ đá
để rồi
ai lên núi về cũng nhớ...
Dã Quỳ ơi!

Là Em- Người tình, hay em là những đóa dã quỳ rực vàng bên sườn núi Langbiang?

Sao không cảm nhận cả hai ý nghĩa trên được nhỉ? Em-Dã quỳ một chiều rực vàng làm ấm cả phố núi mờ sương lạnh, ấm lòng người lữ khách cô đơn đi tìm mộng. Em- Người tình tưởng chừng quá đỗi xa xôi bỗng chốc trở lại trong lòng anh, thật thân thương, gần gũi khi anh đứng trước miên man đồi dã quỳ phố núi rực vàng sắc hoa kỷ niệm...

Thơ đã kết rồi mà sao tôi vẫn thấy lòng còn lưu luyến, không muốn dứt ra khỏi những xúc cảm do bài thơ mang lại. Phải chăng đó cũng chính là nét quyến rũ kỳ bí ma mị nào của thơ tình lanhdien mà tôi chưa phát hiện ra?

star Bài viết của OM, thành viên của blogspot.
Hồ trong cánh nhạn lưng trời
Khói sương lan tỏa vọng lời cát khuya
Dung nghi mỹ nữ mặc trầm
Lặng nghe giữa dạ vọng âm hải triều
ღღღღღTài sản của Hồ Yên Dung (View All Items) ღღღღღ
Reply


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)