Chủ đề ngẫu nhiên: Ban nhạc kiệt xuất-MrTee
Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Màu của thơ
#1
P/s: entry nầy MỘC xin tặng nick name CÔNG TỬ RỪNG LÔNG

Màu của Thơ

Thi Ẩm Lâu

Không biết tự bao giờ, thơ như chiếc áo rực rỡ khoác vào người con gái, đính lên đấy những hồng, những xanh, những vàng cam thắm biếc qua từng thướt tha như nét dịu dàng muôn thủa của họ; bước chầm chậm nết na thuỳ mị vốn có của phái yếu. Ở đó, ta chìm lặn qua từng gam màu được các thi sĩ pha trộn, hoà quyện với nhau để người đọc chiêm ngưỡng "chiếc áo ấy" từ ngỡ ngàng nầy đến ngạc nhiên khác, rồi bỗng tan biến như thỏi đá trong cốc thuỷ tinh.


áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc
áo nàng xanh tôi mến lá sân trường
sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương
tôi thay mực cho vừa màu áo tím
(Tuổi Mười Ba - Nguyên Sa)


Ngoài các màu xanh vàng tím đỏ mạnh mẽ ra, ta còn bắt gặp một màu trắng trinh nguyên thánh thiện "áo em trắng quá nhìn không ra / ở đây sương khói mờ nhân ảnh". Trong một hoàn cảnh khác màu trắng được nhà thơ Ngô Văn Phú khắc hoạ như môt bức tranh thêu dang dở, lùa thùa đến lãng mạn.

trên trời mây trắng như bông
ở dưới cánh đồng bông trắng như
mấy cô má đỏ hây hây
đội bông như thể đội mây về làng

Tuy nhiên, có một loại màu chưa xác định được là màu gì bởi nó thông qua một loại ... lông đến bất ngờ thú vị mà chỉ có THƠ mới nói được điều đó

tôi hỏi một không tám không
chị ơi nỗi nhớ thì lông màu gì?
(Lặng Im Thì Cũng Vừa Tàn Mùa Đông - thơ Nguyễn Thế Hoàng Linh)


Trong văn học nghệ thuật nói chung, trong thơ nói riêng những từ ngữ nhạy cảm, dung tục dễ gây hiểu lầm cho người đọc như quần / lông / bướm / chim ... nên rất hạn chế sử dụng, thường được các tác giả né tránh, nhất là các phẩm ấy nói về Mẹ, về Chị, về Em ... ngay trong giao tiếp đời thường, thi thoảng người ta cũng ám chỉ chữ "quần" như sau: "cán bộ cần phải đi sát, đi sâu vào quần ... chúng nhân dân". Tất nhiên đây là lối chơi chữ thể hiện qua 3 dấu chấm lững (...) để bài xích nhau mà thôi. Còn trong bài viết hạn hẹp nầy tôi muốn đề cấp đến một bài thơ đã được tác giả "tự nhiên như nhiên" sử dụng từ "lông" một cách khá táo bạo đến nhuần nhuyễn, như một tất yếu khách quan tồn tại trong đời sống tinh thần lẫn vật chất xã hội muôn thủa như "con mèo con chó có lông / bụi tre có mắt nồi đồng có quai" vậy. (đồng dao).

Vâng, đằng sau tiếng tù và gọi nhau mùa nương rẫy của dân tộc ta thủa hồng hoang thì chữ viết, thư tín lần lượt ra đời tiếp sức cho truyền thông, đến khi thông tin bùng nổ thì điện thoại, truyền hình, internet tiếp tục làm nốt nhiệm vụ lịch sử của nhân loại giao phó đó là truyền tải tín hiệu từ trái tim đến trái tim, từ yêu thương đến yêu thương. Trong đó dịch vụ 1080 chuyên giải đáp thắc mắc và gở rối tơ lòng cho mọi người trở thành người bạn đường thân thiết.

Cho đến một ngày kia nhà thơ bỗng nhớ người yêu mình đến thê thiết nôn nao, anh gọi đến tổng đài

tôi hỏi một không tám không
chị ơi nỗi nhớ thì lông màu gì?
chị tổng đài giọng nhu mì
a, nhiều màu lắm, vặt đi, vẫn nhiều


Thì ra, cả người hỏi lẫn người trả lời đều rất vô tư thoại về "lông" một cách hết sức hồn nhiên đến kinh ngạc "a, nhiều màu lắm, vặt đi, vẫn nhiều". Họ khẳng định "lông" rất nhiều, nhiều đến nỗi "vặt đi, vẫn nhiều" cũng đồng nghĩa với nỗi nhớ khôn nguôi, nỗi nhớ da diết đến thênh thê, không có màu sắc nào phản ảnh hết; không có ngôn từ nào diễn tã được. Còn nhớ nhạc sĩ Trần Tiến cũng với tâm trạng tương tự anh viết

một đêm nhớ nhớ nhớ ra mình một mình
một đêm nhớ nhớ nhớ ra mình ở đâu đây
một đêm trong đêm thâu một vầng sáng chói loá
một đêm nhớ nhớ nhớ ra ta vô hình
một màu xanh xanh xanh chấm thêm vàng vàng vàng
(Sắc Màu - Trần Tiến)


Trong một trường hợp khác, nỗi nhớ cũng được thi nhân so sánh với con mèo, con chó "em nhớ anh em buồn như con chó ốm / như con mèo ngái ngủ trên tay anh". Thật vậy, chỉ có những người được yêu, đang yêu mới chấp nhận từ động vật bậc cao bước xuống động vật bậc thấp như "con chó, con mèo" dễ thương kia mà đời thường ai đó lỡ lời "nửa người nửa ngợm nửa đười ươi" thì lập tức bị phản ứng gắt gao. Ở đây, ta thấy tình yêu nhiệm màu, mang sức hút trái tim nồng nàn nóng bỏng, biến người tỉnh "tôi hỏi một không tám không" thành người điên chỉ trong khoảnh khắc, như ma lực.

hình như là bạn đang điên?
vâng, điên thì mới phí tiền hỏi han


Ai cũng biết 1080 là dịch vụ thu phí mà, nhưng không phải tất cả đều quy ra tiền, tất cả đều phải sòng phẳng như "trái bí trao qua, trái cà trao lại" đâu, mà trước khi sự sòng phẳng ấy được "trao" thì chị "tổng đài giọng nhu mì" đã chân tình chia sẻ với tác giả rằng

hình như là bạn đang yêu?
không, em chỉ hỏi những điều hồn nhiên


Chao ôi, hồn nhiên đến nao lòng, hồn nhiên để sau đó anh phải "điên" lên vì nỗi nhớ dày vò, nỗi nhớ quắt quay "vâng, điên thì mới phí tiền hỏi han".

Đến đây thì dịch vụ hỏi đáp 1080 kết thúc. Cứ tưởng "người điên không biết buồn / người say không biết nhớ" nhưng ai ngờ anh đã tỉnh lại sau khi thanh toán "phí điên" của mình "xong xuôi, hết bốn chín ngàn". Lại một bất ngờ nữa, một bất ngờ mang tính thời đại mà một lần nữa tôi nói chỉ có THƠ mới nói được. Bởi, "bốn chín" là con số mặc định trong nền kinh tế thị trường mà trước đó nhà thơ đã điểm qua "phí hỏi han" như tỷ lệ vốn góp trong các công ty TNHH đối với tư nhân hợp tác với nhà nước là 49%, nhà nước luôn luôn nắm giữ 51%, có nghĩa họ cao hơn 2% để nắm quyền lãnh đạo. Hay trong các hợp đồng thuê đất, thuê cơ sở vật chất kỉ thuật có thời hạn 51 năm thay vì 49 năm để người thuê yên tâm làm ăn. Nhà thơ thời đại @ luôn luôn nắm vững qui luật kinh tế, cài đặt trong "nỗi nhớ" của mình con số 49 mà không phải là số khác như "xong xuôi, hết ba chín ngàn" chẳng hạn ...

Một bài thơ lục bát kể cả tựa vỏn vẹn 10 câu, nhưng tác giả đã vẽ nên một bức tranh toàn cảnh về xã hội với tình yêu, nỗi nhớ, các dịch vụ phục vụ cộng đồng với cách sắp đặt ngôn ngữ độc đáo, không né tránh và lại gần gũi, thân thương đến lạ lùng "chị tổng đài giọng nhu mì", nửa hư nửa thực, long lanh như bảy sắc cầu vồng, trong cõi lặng im vốn là thuộc tính muôn thủa của tình yêu lứa đôi như tựa bài thơ "lặng im thì cũng vừa tàn mùa đông" vậy.

Tôi xin cảm ơn tác giả trẻ NGUYỄN THẾ HOÀNG LINH cho tôi nhận ra " ... nỗi nhớ thì lông màu gì"

(nguyên văn bài thơ)
Lặng im thì cũng vừa tàn mùa đông

Tôi hỏi một không tám không
Chị ơi nỗi nhớ thì lông màu gì?
Chị tổng đài giọng nhu mì
A, nhiều màu lắm, vặt đi vẫn nhiều
Hình như là bạn đang yêu?
Không, em chỉ hỏi những điều hồn nhiên
Hình như là bạn đang điên?
Vâng, điên thì mới phí tiền hỏi han
...................Xong xuôi, hết bốn chín ngàn


Sài Gòn, tháng 7.2012
Tác giả em hem dám nêu trừ khi được cho phép ah :"<
Nhắm mắt bên người để mộng trôi
Cho em thanh thản giấc mơ đời
Không vướng bận sầu, không lo lắng
Yên bình một cõi dấu yêu ơi!
ღღღღღTài sản của Vũ Thiên Di (View All Items) ღღღღღ
Reply
#2
Vô chém đi các tiện hữu!
Bên kia thung lũng tôi là núi
Ngó xuống nhân gian vực thẳm buồn.

ღღღღღTài sản của lanhdien (View All Items) ღღღღღ
Reply
#3

Ngồi chơi cũng thấy lông thơ màu gì

Tôi hỏi một không tám không
Hoàng Linh Nguyễn Thế hỏi lông màu gì?
Chị tổng đài cũng nhu mì
A! Thì bác Mộc tức thì bình đây
Hình như bác ấy trên cây?
Không, không bác ấy đu dây chị à
Hình như bác ấy thật thà?
Trên lông dưới nách mới là bình thơ
....Thì ra bác ấy đang mơ


Lãnh
Bên kia thung lũng tôi là núi
Ngó xuống nhân gian vực thẳm buồn.

ღღღღღTài sản của lanhdien (View All Items) ღღღღღ
Reply


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)