<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/">
	<channel>
		<title><![CDATA[Thi Ẩm Lâu - Tàng thi viện]]></title>
		<link>https://thiamlau.com/forum/</link>
		<description><![CDATA[Thi Ẩm Lâu - https://thiamlau.com/forum]]></description>
		<pubDate>Sat, 01 Aug 2026 08:17:54 +0000</pubDate>
		<generator>MyBB</generator>
		<item>
			<title><![CDATA[Thơ vui sưu tầm]]></title>
			<link>https://thiamlau.com/forum/thread-3195.html</link>
			<pubDate>Sat, 15 Feb 2025 02:36:57 +0000</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://thiamlau.com/forum/member.php?action=profile&uid=1">hothiethoa</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://thiamlau.com/forum/thread-3195.html</guid>
			<description><![CDATA[“Anh đi em bấm ngón tay<br />
Anh về em bấm chỗ này, chỗ kia.<br />
Anh đi bát đũa cũng chia<br />
Anh về em dọn cả thìa lẫn muôi.<br />
Anh đi giường chiếu chia đôi<br />
Anh về giường trống cả nơi anh nằm.<br />
Anh đi giường chiếu lặng câm<br />
Anh về chúng nó reo ầm cả lên.<br />
Anh đi cửa khép tần ngần<br />
Anh về hai cánh rần rần mở ra.<br />
Anh đi cà chửa ra cà<br />
Anh về bầu bí bò ra bò vào.<br />
Anh đi cỏ mọc bờ ao<br />
Anh về cá đớp cả phao lẫn mồi.<br />
Anh đi qua núi qua đồi<br />
Anh về anh nhớ những nơi gò đầm.<br />
Anh đi ngã bảy ngã năm<br />
Anh về anh mệt anh nằm ngã ba!”]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[“Anh đi em bấm ngón tay<br />
Anh về em bấm chỗ này, chỗ kia.<br />
Anh đi bát đũa cũng chia<br />
Anh về em dọn cả thìa lẫn muôi.<br />
Anh đi giường chiếu chia đôi<br />
Anh về giường trống cả nơi anh nằm.<br />
Anh đi giường chiếu lặng câm<br />
Anh về chúng nó reo ầm cả lên.<br />
Anh đi cửa khép tần ngần<br />
Anh về hai cánh rần rần mở ra.<br />
Anh đi cà chửa ra cà<br />
Anh về bầu bí bò ra bò vào.<br />
Anh đi cỏ mọc bờ ao<br />
Anh về cá đớp cả phao lẫn mồi.<br />
Anh đi qua núi qua đồi<br />
Anh về anh nhớ những nơi gò đầm.<br />
Anh đi ngã bảy ngã năm<br />
Anh về anh mệt anh nằm ngã ba!”]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[TỤC NGỮ - CA DAO VỀ CON RỒNG NĂM THÌN]]></title>
			<link>https://thiamlau.com/forum/thread-2829.html</link>
			<pubDate>Thu, 22 Feb 2024 07:02:03 +0000</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://thiamlau.com/forum/member.php?action=profile&uid=1">hothiethoa</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://thiamlau.com/forum/thread-2829.html</guid>
			<description><![CDATA[<img src="https://i.imgur.com/3gDMGKg.jpeg" loading="lazy"  alt="[Hình: 3gDMGKg.jpeg]" class="mycode_img" /><br />
<br />
<br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Biên Soạn: Nhà giáo- Nhà Nghiên cứu: Ngô Văn Ban</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Kỳ 01.</span><br />
<br />
Đầu năm, tôi cung cấp cho bạn đọc quan tâm những câu tục ngữ - ca dao về CON RỒNG nhân năm GIÁP THÌN (2024) mà tôi đã sưu tầm được để các bạn sử dụng hay ngâm nga cho vui…<br />
<br />
01. Ai đi đợi với tôi cùng <br />
Tôi còn sắp sửa cho chồng đi thi<br />
Chồng tôi quyết đổ khoa này<br />
Chữ tốt như rắn, văn hay như rồng<br />
Bõ khi xắn váy quai cồng<br />
Cơm niêu nước lọ nuôi chồng đi thi.<br />
<br />
02. Anh đây lục khí thần thông<br />
 Bẻ mây, đón gió, bắt rồng đi chơi.<br />
<br />
03. Anh như cái vũ môn<br />
Cao không xiết kể<br />
Ngăn ngoài cửa bể<br />
Mà đợi cá lý ngư về<br />
Nếu kiếp tu còn vụng, khôn bề thoát qua <br />
(Tích cá lý ngư vượt vũ môn hóa rồng).<br />
<br />
04. Anh nói với em sơn cùng thủy tận<br />
Em nói với anh nguyệt khuyết sao băng<br />
Đôi ta như rồng lượn trông trăng<br />
Dầu mà xa nhau đi nữa cũng khăng khăng đợi chờ.<br />
<br />
05. Áo đơm năm nút con rồng<br />
Ở xa con phụng, lại gần con quy.<br />
<br />
06. Ăn như rồng cuốn<br />
Làm như cà cuống lộn ngược.<br />
<br />
07. Ăn như rồng cuốn<br />
Uống như rồng leo<br />
Làm như mèo mửa.<br />
Ăn như rồng cuộn<br />
Làm như cà cuống lội nước.<br />
<br />
08. Bạn ơi có nhớ ta không?<br />
Ta thời nhớ bạn như rồng nhớ mưa.<br />
<br />
09.Bạn vàng lại gặp bạn vàng<br />
Long ly quy phụng một đoàn tứ linh.<br />
<br />
10.Bao giờ cá lý hóa long<br />
Đền ơn cha mẹ ẵm bồng ngày xưa.<br />
<br />
11. Bao giờ đến hội rồng vàng<br />
Có con rắn trắng nằm ngang suốt trời.<br />
Bao giờ rồng đến nhà tôm<br />
Rồng leo cây ngải thời con rồng vàng.<br />
<br />
12. Bảo hổ là hổ, long là long<br />
Hòn đất không biết cãi, ông Phật không biết nói.<br />
<br />
13.Bậu ơi ! Bậu có nhớ không?<br />
Anh trông ngóng bậu như rồng ngóng mưa.<br />
<br />
14.Bậu chê anh quân tử lỡ thì<br />
Anh tỷ như con cá ở cạn chờ khi hóa rồng.<br />
<br />
15.Bậu tưởng anh quân tử lỡ thì<br />
Anh như cá ở cạn, chờ khi hóa rồng<br />
Thôi rày đừng ngóng đừng trông<br />
Thuyền anh ra cửa, như rồng lên mây.<br />
<br />
16.Bây giờ rồng mới gặp mây<br />
Sao rồng chẳng than thở với mây vài lời?<br />
Đêm qua vật đổi sao dời<br />
Tiếc công gắn bó, nhớ lời giao đoan.<br />
<br />
17.Bấy lâu liễu Bắc đào Đông<br />
Tự nhiên thiên lý tương phùng là đây<br />
Bây giờ rồng lại kháp mây<br />
Nhờ tay tạo hóa, đó đây vuông tròn.<br />
<br />
18. Biển hừng đông rồng nằm thấy dạng<br />
Cái dạ em buồn thấy bạn cũng vui.<br />
<br />
19. Biết bao giờ cá lý hóa long<br />
Đền ơn cha mẹ ẵm bồng ngày xưa.<br />
<br />
20.Bố thí giờ Thìn, ăn xin giờ Tỵ<br />
<br />
21.Bông bống bồng bồng<br />
Trai ơn vua chầu chực sân rồng<br />
Gái ơn chồng ngồi võng đưa con<br />
Ơn vua xem trọng bằng non<br />
Ơn chồng nhờ phúc tổ tông dõi truyền<br />
Làm trai lấy được vợ hiền<br />
Như cầm đồng tiền mua được của ngon<br />
Phận gái lấy được chồng khôn<br />
Xem bằng cá vượt vũ môn hóa rồng<br />
Bông bống bồng bồng<br />
Bồng bống bồng bông.<br />
Bữa nay ta lại gặp ta<br />
Giả như lụa mới thêu hoa vẽ rồng.<br />
<br />
N.V.B 15.02.2024]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<img src="https://i.imgur.com/3gDMGKg.jpeg" loading="lazy"  alt="[Hình: 3gDMGKg.jpeg]" class="mycode_img" /><br />
<br />
<br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Biên Soạn: Nhà giáo- Nhà Nghiên cứu: Ngô Văn Ban</span><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Kỳ 01.</span><br />
<br />
Đầu năm, tôi cung cấp cho bạn đọc quan tâm những câu tục ngữ - ca dao về CON RỒNG nhân năm GIÁP THÌN (2024) mà tôi đã sưu tầm được để các bạn sử dụng hay ngâm nga cho vui…<br />
<br />
01. Ai đi đợi với tôi cùng <br />
Tôi còn sắp sửa cho chồng đi thi<br />
Chồng tôi quyết đổ khoa này<br />
Chữ tốt như rắn, văn hay như rồng<br />
Bõ khi xắn váy quai cồng<br />
Cơm niêu nước lọ nuôi chồng đi thi.<br />
<br />
02. Anh đây lục khí thần thông<br />
 Bẻ mây, đón gió, bắt rồng đi chơi.<br />
<br />
03. Anh như cái vũ môn<br />
Cao không xiết kể<br />
Ngăn ngoài cửa bể<br />
Mà đợi cá lý ngư về<br />
Nếu kiếp tu còn vụng, khôn bề thoát qua <br />
(Tích cá lý ngư vượt vũ môn hóa rồng).<br />
<br />
04. Anh nói với em sơn cùng thủy tận<br />
Em nói với anh nguyệt khuyết sao băng<br />
Đôi ta như rồng lượn trông trăng<br />
Dầu mà xa nhau đi nữa cũng khăng khăng đợi chờ.<br />
<br />
05. Áo đơm năm nút con rồng<br />
Ở xa con phụng, lại gần con quy.<br />
<br />
06. Ăn như rồng cuốn<br />
Làm như cà cuống lộn ngược.<br />
<br />
07. Ăn như rồng cuốn<br />
Uống như rồng leo<br />
Làm như mèo mửa.<br />
Ăn như rồng cuộn<br />
Làm như cà cuống lội nước.<br />
<br />
08. Bạn ơi có nhớ ta không?<br />
Ta thời nhớ bạn như rồng nhớ mưa.<br />
<br />
09.Bạn vàng lại gặp bạn vàng<br />
Long ly quy phụng một đoàn tứ linh.<br />
<br />
10.Bao giờ cá lý hóa long<br />
Đền ơn cha mẹ ẵm bồng ngày xưa.<br />
<br />
11. Bao giờ đến hội rồng vàng<br />
Có con rắn trắng nằm ngang suốt trời.<br />
Bao giờ rồng đến nhà tôm<br />
Rồng leo cây ngải thời con rồng vàng.<br />
<br />
12. Bảo hổ là hổ, long là long<br />
Hòn đất không biết cãi, ông Phật không biết nói.<br />
<br />
13.Bậu ơi ! Bậu có nhớ không?<br />
Anh trông ngóng bậu như rồng ngóng mưa.<br />
<br />
14.Bậu chê anh quân tử lỡ thì<br />
Anh tỷ như con cá ở cạn chờ khi hóa rồng.<br />
<br />
15.Bậu tưởng anh quân tử lỡ thì<br />
Anh như cá ở cạn, chờ khi hóa rồng<br />
Thôi rày đừng ngóng đừng trông<br />
Thuyền anh ra cửa, như rồng lên mây.<br />
<br />
16.Bây giờ rồng mới gặp mây<br />
Sao rồng chẳng than thở với mây vài lời?<br />
Đêm qua vật đổi sao dời<br />
Tiếc công gắn bó, nhớ lời giao đoan.<br />
<br />
17.Bấy lâu liễu Bắc đào Đông<br />
Tự nhiên thiên lý tương phùng là đây<br />
Bây giờ rồng lại kháp mây<br />
Nhờ tay tạo hóa, đó đây vuông tròn.<br />
<br />
18. Biển hừng đông rồng nằm thấy dạng<br />
Cái dạ em buồn thấy bạn cũng vui.<br />
<br />
19. Biết bao giờ cá lý hóa long<br />
Đền ơn cha mẹ ẵm bồng ngày xưa.<br />
<br />
20.Bố thí giờ Thìn, ăn xin giờ Tỵ<br />
<br />
21.Bông bống bồng bồng<br />
Trai ơn vua chầu chực sân rồng<br />
Gái ơn chồng ngồi võng đưa con<br />
Ơn vua xem trọng bằng non<br />
Ơn chồng nhờ phúc tổ tông dõi truyền<br />
Làm trai lấy được vợ hiền<br />
Như cầm đồng tiền mua được của ngon<br />
Phận gái lấy được chồng khôn<br />
Xem bằng cá vượt vũ môn hóa rồng<br />
Bông bống bồng bồng<br />
Bồng bống bồng bông.<br />
Bữa nay ta lại gặp ta<br />
Giả như lụa mới thêu hoa vẽ rồng.<br />
<br />
N.V.B 15.02.2024]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Ca dao Thiên Vương Bang]]></title>
			<link>https://thiamlau.com/forum/thread-2136.html</link>
			<pubDate>Mon, 21 Sep 2015 04:50:12 +0000</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://thiamlau.com/forum/member.php?action=profile&uid=1">hothiethoa</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://thiamlau.com/forum/thread-2136.html</guid>
			<description><![CDATA[Lôi lại hàng cũ thất lạc.<br />
<br />
*<br />
**<br />
Trong đầm gì đẹp bằng sen<br />
Thiên Vương số một có khen cũng thừa.<br />
**<br />
Áo anh sứt chỉ đường tà<br />
Đổi Đường Nghê Giáp thật là oai phong<br />
 <br />
**<br />
Ơi em nhặt rác bên đàng<br />
Sao em nhặc sạch mớ vàng anh rơi<br />
**<br />
Con cò bay lả bay la<br />
Bay qua ruộng lúa bay qua cánh đồng<br />
Cho dù em có tẩy rồng<br />
Anh full kháng hoả đừng hòng nha em<br />
**<br />
Từ ngày gia nhập Thiên Vương<br />
Lúc chạy ra đường lại thích kê ka<br />
Trăm năm trong cõi người ta<br />
Máu trâu, kháng khủng ai qua được mình<br />
**<br />
 <br />
Chiều chiều ra bến Phong Lăng<br />
Gặp Đường Bất Nhiễm không ăn là cùi.<br />
**<br />
 <br />
Áo anh bán ở Phượng Tường<br />
Giá hai ngàn lượng ai thương mua dùm<br />
 <br />
**<br />
Chạy nhanh thì mặc chạy nhanh<br />
Vào trường đua ngựa trở thành rùa ngay<br />
 <br />
**<br />
Muốn sang phải bắt cầu kiều<br />
Muốn pê ka giỏi phải liều Biện Kinh<br />
**<br />
Lâm ơi thương lấy Vương cùng *<br />
Tuy rằng khác phái nhưng chung hệ mà.<br />
 <br />
**<br />
Khôn ngoan đối đáp người ngoài<br />
Chơi chung một phái chớ hoài đánh nhau.<br />
**<br />
 <br />
Nhiễu điều phủ lấy giá gương<br />
Trúng chuỳ vỡ sọ, trúng thương lòi phèo]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Lôi lại hàng cũ thất lạc.<br />
<br />
*<br />
**<br />
Trong đầm gì đẹp bằng sen<br />
Thiên Vương số một có khen cũng thừa.<br />
**<br />
Áo anh sứt chỉ đường tà<br />
Đổi Đường Nghê Giáp thật là oai phong<br />
 <br />
**<br />
Ơi em nhặt rác bên đàng<br />
Sao em nhặc sạch mớ vàng anh rơi<br />
**<br />
Con cò bay lả bay la<br />
Bay qua ruộng lúa bay qua cánh đồng<br />
Cho dù em có tẩy rồng<br />
Anh full kháng hoả đừng hòng nha em<br />
**<br />
Từ ngày gia nhập Thiên Vương<br />
Lúc chạy ra đường lại thích kê ka<br />
Trăm năm trong cõi người ta<br />
Máu trâu, kháng khủng ai qua được mình<br />
**<br />
 <br />
Chiều chiều ra bến Phong Lăng<br />
Gặp Đường Bất Nhiễm không ăn là cùi.<br />
**<br />
 <br />
Áo anh bán ở Phượng Tường<br />
Giá hai ngàn lượng ai thương mua dùm<br />
 <br />
**<br />
Chạy nhanh thì mặc chạy nhanh<br />
Vào trường đua ngựa trở thành rùa ngay<br />
 <br />
**<br />
Muốn sang phải bắt cầu kiều<br />
Muốn pê ka giỏi phải liều Biện Kinh<br />
**<br />
Lâm ơi thương lấy Vương cùng *<br />
Tuy rằng khác phái nhưng chung hệ mà.<br />
 <br />
**<br />
Khôn ngoan đối đáp người ngoài<br />
Chơi chung một phái chớ hoài đánh nhau.<br />
**<br />
 <br />
Nhiễu điều phủ lấy giá gương<br />
Trúng chuỳ vỡ sọ, trúng thương lòi phèo]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Đường Chân Trời!]]></title>
			<link>https://thiamlau.com/forum/thread-2134.html</link>
			<pubDate>Mon, 14 Sep 2015 12:41:02 +0000</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://thiamlau.com/forum/member.php?action=profile&uid=970">Cái Giang</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://thiamlau.com/forum/thread-2134.html</guid>
			<description><![CDATA[Lặng ngồi nhặt tóc nhau xanh<br />
Mới hay mưa nắng chòng chành phai phôi<br />
Sợi dài em buộc tình tôi<br />
Cho cơn mộng mị thức hoài đêm xuân<br />
Sợi ngắn bao nỗi u buồn<br />
Sợi còn thương nhớ<br />
Mưa nguồn khóc sông <br />
<br />
Tóc mềm bên cửa em hong<br />
Mùa tương tư chín trên dòng Thương giang<br />
<br />
Lặng ngồi nhặt sợi lỡ làng<br />
Thương em phố rộng<br />
Hoang mang chân gầy<br />
Đau hoài nửa sợi tóc mai<br />
Mưa nguồn tôi nhớ, sông dài em hay?<br />
Tình còn mấy vạt tóc bay?<br />
Đếm nào cho đủ tháng ngày chia xa<br />
Mưa nguồn gột đá phôi pha<br />
Tóc dài em giữ tình ta có mềm?<br />
<br />
Mưa nguồn gọt đá phôi pha<br />
Tóc dài em buột tình ta còn mềm?]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Lặng ngồi nhặt tóc nhau xanh<br />
Mới hay mưa nắng chòng chành phai phôi<br />
Sợi dài em buộc tình tôi<br />
Cho cơn mộng mị thức hoài đêm xuân<br />
Sợi ngắn bao nỗi u buồn<br />
Sợi còn thương nhớ<br />
Mưa nguồn khóc sông <br />
<br />
Tóc mềm bên cửa em hong<br />
Mùa tương tư chín trên dòng Thương giang<br />
<br />
Lặng ngồi nhặt sợi lỡ làng<br />
Thương em phố rộng<br />
Hoang mang chân gầy<br />
Đau hoài nửa sợi tóc mai<br />
Mưa nguồn tôi nhớ, sông dài em hay?<br />
Tình còn mấy vạt tóc bay?<br />
Đếm nào cho đủ tháng ngày chia xa<br />
Mưa nguồn gột đá phôi pha<br />
Tóc dài em giữ tình ta có mềm?<br />
<br />
Mưa nguồn gọt đá phôi pha<br />
Tóc dài em buột tình ta còn mềm?]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Lãng mạn đôi dòng thơ Đường]]></title>
			<link>https://thiamlau.com/forum/thread-1992.html</link>
			<pubDate>Wed, 18 Mar 2015 02:08:31 +0000</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://thiamlau.com/forum/member.php?action=profile&uid=587">Xuân Thanh</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://thiamlau.com/forum/thread-1992.html</guid>
			<description><![CDATA[CÁCH BIỆT<br />
<br />
Tháng bảy mưa dầm vãi giọt ngâu<br />
Cho lòng đã uất lại thêm sầu<br />
Bao lần lối cũ mơ màng tủi<br />
Mấy bận đường xưa ảo não đau<br />
Bướm lượn hoa tàn hương đã phủ<br />
Ong vờn nhụy rã sắc còn đâu<br />
Ngân Hà một dải thương nàng Chức<br />
Có lẽ chàng Ngưu phải lụy cầu<br />
<br />
16.03.2015<br />
Xuân Thanh]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[CÁCH BIỆT<br />
<br />
Tháng bảy mưa dầm vãi giọt ngâu<br />
Cho lòng đã uất lại thêm sầu<br />
Bao lần lối cũ mơ màng tủi<br />
Mấy bận đường xưa ảo não đau<br />
Bướm lượn hoa tàn hương đã phủ<br />
Ong vờn nhụy rã sắc còn đâu<br />
Ngân Hà một dải thương nàng Chức<br />
Có lẽ chàng Ngưu phải lụy cầu<br />
<br />
16.03.2015<br />
Xuân Thanh]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Ngẫu hứng Facebook]]></title>
			<link>https://thiamlau.com/forum/thread-1770.html</link>
			<pubDate>Tue, 12 Nov 2013 09:33:55 +0000</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://thiamlau.com/forum/member.php?action=profile&uid=1">hothiethoa</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://thiamlau.com/forum/thread-1770.html</guid>
			<description><![CDATA[chưa già đã mắc bệnh đau lưng<br />
đi qua đi lại cứ lừng khừng<br />
ngồi lâu một tí hông đau mỏi<br />
nhưng nghe độ nhậu mắt sáng trưng<br />
Phở<br />
<br />
Chưa già nhưng mắc bệnh hay quên,<br />
Ra đường gặp gái chả nhớ tên,<br />
Về nhà ngủ mớ quên cả vợ,<br />
Nhưng lỡ một ly phải bắt đền!<br />
Phụng<br />
<br />
Chưa già đã mắc bệnh bê tha<br />
Mời đâu nhậu đó rõ thật là<br />
Hao mồi hao rượu say hại sức<br />
Nhưng này đi nhậu nhớ kêu ta <br />
Agift<br />
<br />
Chưa già đã mắc bệnh... không sung,<br />
Muốn lắm mà sao chẳng đặng đừng,<br />
Niềm vui giờ chỉ bên ly rượu,<br />
Hẹn em kiếp nữa sẽ lại kưng!<br />
Phụng<br />
<br />
Chưa già đã thích gặm cỏ non<br />
dù biết hàm răng vẫn đang còn<br />
nhưng vẫn tận dụng không nhai kỹ<br />
tìm ít cỏ tơ chiến mới ngon<br />
Phở<br />
<br />
Các bố cứ nghĩ mình chưa già<br />
Về soi gương kỹ lại đi nha<br />
Tóc đã lớm chớm vài sợi bạc<br />
Ra đường gái trẻ kêu...papa<br />
Agift<br />
<br />
Em vẫn còn non lắm chị ơi<br />
Không tin chị cứ ngó mà coi<br />
Tóc xanh, luôn ấy tươi xanh nốt<br />
Nên có già non, gặm sạch thôi<br />
Hớ<br />
<br />
Tự nhiên bổng thấy mình già thiệt,<br />
Việc trước việc sau chả nhớ gì,<br />
Trong lòng canh cánh mỗi một việc,<br />
Đêm này mình sẽ uống mấy ly?<br />
Phụng<br />
<br />
Em thì chị chả cần lại coi<br />
Dầu em cất sẵn mấy lít rồi<br />
Chỗ nào cằn cỗi mang ra tưới<br />
Thế là nó lại tốt ngay thôi <br />
Agift]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[chưa già đã mắc bệnh đau lưng<br />
đi qua đi lại cứ lừng khừng<br />
ngồi lâu một tí hông đau mỏi<br />
nhưng nghe độ nhậu mắt sáng trưng<br />
Phở<br />
<br />
Chưa già nhưng mắc bệnh hay quên,<br />
Ra đường gặp gái chả nhớ tên,<br />
Về nhà ngủ mớ quên cả vợ,<br />
Nhưng lỡ một ly phải bắt đền!<br />
Phụng<br />
<br />
Chưa già đã mắc bệnh bê tha<br />
Mời đâu nhậu đó rõ thật là<br />
Hao mồi hao rượu say hại sức<br />
Nhưng này đi nhậu nhớ kêu ta <br />
Agift<br />
<br />
Chưa già đã mắc bệnh... không sung,<br />
Muốn lắm mà sao chẳng đặng đừng,<br />
Niềm vui giờ chỉ bên ly rượu,<br />
Hẹn em kiếp nữa sẽ lại kưng!<br />
Phụng<br />
<br />
Chưa già đã thích gặm cỏ non<br />
dù biết hàm răng vẫn đang còn<br />
nhưng vẫn tận dụng không nhai kỹ<br />
tìm ít cỏ tơ chiến mới ngon<br />
Phở<br />
<br />
Các bố cứ nghĩ mình chưa già<br />
Về soi gương kỹ lại đi nha<br />
Tóc đã lớm chớm vài sợi bạc<br />
Ra đường gái trẻ kêu...papa<br />
Agift<br />
<br />
Em vẫn còn non lắm chị ơi<br />
Không tin chị cứ ngó mà coi<br />
Tóc xanh, luôn ấy tươi xanh nốt<br />
Nên có già non, gặm sạch thôi<br />
Hớ<br />
<br />
Tự nhiên bổng thấy mình già thiệt,<br />
Việc trước việc sau chả nhớ gì,<br />
Trong lòng canh cánh mỗi một việc,<br />
Đêm này mình sẽ uống mấy ly?<br />
Phụng<br />
<br />
Em thì chị chả cần lại coi<br />
Dầu em cất sẵn mấy lít rồi<br />
Chỗ nào cằn cỗi mang ra tưới<br />
Thế là nó lại tốt ngay thôi <br />
Agift]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Hoa dại]]></title>
			<link>https://thiamlau.com/forum/thread-1669.html</link>
			<pubDate>Fri, 20 Sep 2013 04:54:17 +0000</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://thiamlau.com/forum/member.php?action=profile&uid=557">Phở</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://thiamlau.com/forum/thread-1669.html</guid>
			<description><![CDATA[DÃ QUỲ<br />
<br />
Chiều ta về<br />
Bước trên cánh đồng vàng rực loài hoa dại,<br />
Bâng khuâng nhớ chuyện của ngày xưa.<br />
Những ngày của khát khao,<br />
Những ngày của mơ mộng,<br />
Những ngày của thanh xuân.<br />
Những ngày của tiếng cười trong trẻo.<br />
Chiều ta về<br />
Với nỗi cô đơn trĩu nặng.<br />
Gió cao nguyên mùa này<br />
Chẳng thổi bớt giùm ta một chút hanh hao.<br />
Con đường vẫn thế,<br />
Hoa dã quỳ vàng rực<br />
Nhưng chẳng thể nào ta hái được như những mùa xưa.<br />
Ta bây giờ cằn cỗi<br />
Hoang hoải với thời gian.<br />
Em bây giờ ra sao?<br />
Có còn hái dã quỳ cài lên tóc,<br />
Làm nàng tiên trong cổ tích ngày xưa?<br />
Chiều nay ta về.<br />
Tim tê tái<br />
Lòng đầy hoang lạnh.<br />
Chỉ còn đây những đóa dã quỳ.<br />
Vẫn vàng rực, và mỉm cười.<br />
Chiều ta về<br />
Gió cao nguyên vẫn thốc lên từng đợt<br />
Nhưng chẳng thể thổi bớt giùm ta một chút ưu phiền.<br />
Chiều nay ta về<br />
Chỉ có dã quỳ vẫn nở như những mùa xưa.<br />
<br />
Đà lạt 19/12/2011<br />
<img src="https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcQE1zrfN_RguSbKlirVt6JMlQqdxW1T02ZppoBmVefWr2CybSBOpQ" loading="lazy"  alt="[Hình: images?q=tbn:ANd9GcQE1zrfN_RguSbKlirVt6J...r2CybSBOpQ]" class="mycode_img" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[DÃ QUỲ<br />
<br />
Chiều ta về<br />
Bước trên cánh đồng vàng rực loài hoa dại,<br />
Bâng khuâng nhớ chuyện của ngày xưa.<br />
Những ngày của khát khao,<br />
Những ngày của mơ mộng,<br />
Những ngày của thanh xuân.<br />
Những ngày của tiếng cười trong trẻo.<br />
Chiều ta về<br />
Với nỗi cô đơn trĩu nặng.<br />
Gió cao nguyên mùa này<br />
Chẳng thổi bớt giùm ta một chút hanh hao.<br />
Con đường vẫn thế,<br />
Hoa dã quỳ vàng rực<br />
Nhưng chẳng thể nào ta hái được như những mùa xưa.<br />
Ta bây giờ cằn cỗi<br />
Hoang hoải với thời gian.<br />
Em bây giờ ra sao?<br />
Có còn hái dã quỳ cài lên tóc,<br />
Làm nàng tiên trong cổ tích ngày xưa?<br />
Chiều nay ta về.<br />
Tim tê tái<br />
Lòng đầy hoang lạnh.<br />
Chỉ còn đây những đóa dã quỳ.<br />
Vẫn vàng rực, và mỉm cười.<br />
Chiều ta về<br />
Gió cao nguyên vẫn thốc lên từng đợt<br />
Nhưng chẳng thể thổi bớt giùm ta một chút ưu phiền.<br />
Chiều nay ta về<br />
Chỉ có dã quỳ vẫn nở như những mùa xưa.<br />
<br />
Đà lạt 19/12/2011<br />
<img src="https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcQE1zrfN_RguSbKlirVt6JMlQqdxW1T02ZppoBmVefWr2CybSBOpQ" loading="lazy"  alt="[Hình: images?q=tbn:ANd9GcQE1zrfN_RguSbKlirVt6J...r2CybSBOpQ]" class="mycode_img" />]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Khúc mùa - HT]]></title>
			<link>https://thiamlau.com/forum/thread-1505.html</link>
			<pubDate>Mon, 08 Apr 2013 05:14:44 +0000</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://thiamlau.com/forum/member.php?action=profile&uid=635">Đông Mai</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://thiamlau.com/forum/thread-1505.html</guid>
			<description><![CDATA[Dửng dưng]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Dửng dưng]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Góc Riêng _ Còn Chút Ngọt Ngào]]></title>
			<link>https://thiamlau.com/forum/thread-1380.html</link>
			<pubDate>Mon, 24 Dec 2012 06:35:17 +0000</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://thiamlau.com/forum/member.php?action=profile&uid=564">tieubangphong</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://thiamlau.com/forum/thread-1380.html</guid>
			<description><![CDATA["Căn gác nhỏ một bài hát cũ - Ánh mắt buồn nơi cửa sổ ngày mưa" - Tiếng lòng của bờ vai xa xôi.<br />
<br />
THỜI GIAN<br />
<br />
Thời gian là nỗi nhớ<br />
Thời gian là đợi mong<br />
Thời gian là vô vọng<br />
Tháng ngày trôi khôn cùng<br />
<br />
Thắp nỗi nhớ vào đêm<br />
Quên đi hoài niệm cũ<br />
Nhặt chiếc lá thả rơi vào gió<br />
Nỗi buồn rơi chơi vơi...<br />
<br />
Ngủ ngoan nhé ngày xưa<br />
Tình yêu giờ xa lắm<br />
Có còn gì nữa đâu, <br />
Một bờ vai gió thoảng<br />
<br />
Tình yêu đã rời xa<br />
Nỗi nhớ giờ cũng vậy<br />
Cứ xa xôi xa xôi<br />
Cuối cùng thành ký ức<br />
Em... nhớ gì nữa ko...?<br />
<br />
"Hãy nói đi nếu muốn nói điều gì<br />
Để ngày sau... có về nơi xa ấy<br />
Thì vẫn nhớ có một ngày như vậy<br />
Có một ngày... ngày ấy... ta yêu nhau"<br />
<br />
Shine toonky]]></description>
			<content:encoded><![CDATA["Căn gác nhỏ một bài hát cũ - Ánh mắt buồn nơi cửa sổ ngày mưa" - Tiếng lòng của bờ vai xa xôi.<br />
<br />
THỜI GIAN<br />
<br />
Thời gian là nỗi nhớ<br />
Thời gian là đợi mong<br />
Thời gian là vô vọng<br />
Tháng ngày trôi khôn cùng<br />
<br />
Thắp nỗi nhớ vào đêm<br />
Quên đi hoài niệm cũ<br />
Nhặt chiếc lá thả rơi vào gió<br />
Nỗi buồn rơi chơi vơi...<br />
<br />
Ngủ ngoan nhé ngày xưa<br />
Tình yêu giờ xa lắm<br />
Có còn gì nữa đâu, <br />
Một bờ vai gió thoảng<br />
<br />
Tình yêu đã rời xa<br />
Nỗi nhớ giờ cũng vậy<br />
Cứ xa xôi xa xôi<br />
Cuối cùng thành ký ức<br />
Em... nhớ gì nữa ko...?<br />
<br />
"Hãy nói đi nếu muốn nói điều gì<br />
Để ngày sau... có về nơi xa ấy<br />
Thì vẫn nhớ có một ngày như vậy<br />
Có một ngày... ngày ấy... ta yêu nhau"<br />
<br />
Shine toonky]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Góc Thiền (Ghiền thóc) ^_^]]></title>
			<link>https://thiamlau.com/forum/thread-1360.html</link>
			<pubDate>Wed, 19 Dec 2012 08:09:08 +0000</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://thiamlau.com/forum/member.php?action=profile&uid=22">TieuChieu</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://thiamlau.com/forum/thread-1360.html</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-size: x-large;" class="mycode_size"><div style="text-align: center;" class="mycode_align">CỬA TÙNG ĐÔI CÁNH GÀI</div></span><br />
<br />
<div style="text-align: center;" class="mycode_align"><img src="http://blog.yimg.com/1/vuUkyjp7s5.QW1QFLtZrEWqrjdDuPyJP1yGk3d9hLwYXDgYg4DoiwA--/65/l/fH.pxpzIeeJ6WSZwmtgmBA.jpg" loading="lazy"  alt="[Hình: fH.pxpzIeeJ6WSZwmtgmBA.jpg]" class="mycode_img" /></div>
<br />
<div style="text-align: center;" class="mycode_align"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Thích Nhất Hạnh</span></div>
<br />
Khi chàng dũng sĩ về đến chân núi thì trăng cũng vừa lên. Trăng mười chín soi sáng cảnh núi rừng cô tịch. Ánh trăng nhấp nháy đùa giỡn trên lá câỵ Đêm thu mát lạnh. Cảnh vật hình như không có gì đổi thay sau bảy năm xa cách. Cảnh vật tuy không xa lạ, nhưng cũng không thân mật chào đón người cũ từ phương lạ trở về. Chàng dũng sĩ dừng lại ở chân núi, nhìn lên.<br />
Trước mặt chàng, con đường mòn lên núi đã bị đôi cánh cửa tùng khép chặt. Chàng đưa tay cố đẩỵ Nhưng hai cánh cửa kiên cố vẫn im lìm không lay chuyển dưới sức mạnh của đôi cánh tay chàng. Chàng lấy làm lạ. Ngày xưa chẳng bao giờ sư phụ chàng lại cho đóng chặt cửa lên núi như thế nàỵ Chỉ có một con đường đưa tới am sư phụ mà thôi, nhưng bây giờ lại bị đóng chặt. Hớn hở chàng vỗ tay vào đốc kiếm, phi thân nhảy qua, nhưng chàng không nhảy qua khỏi. Một mãnh lực gì níu lấy thân chàng trở lại, khiến chàng không cất mình lên khỏi hai cánh cửa tùng. Chàng rút gươm định chém rời cánh cửa, nhưng khi chạm tới cánh cửa, lưỡi gươm văng trở lại như vừa chạm vào thép cứng. Chàng chùn tay, đưa lưỡi gươm lên nhìn. Lưỡi thép sáng loáng dưới ánh trăng. Cánh cửa tùng rắn quá, và hình như đã thu nhận thần lực của sư phụ chàng, nên đã đóng kín đường mòn lại một cách hết sức vững chãi. Chàng thở dài cho gươm vào vỏ rồi ngồi phịch xuống tấm đá lớn gần bên, ôm đầu nghĩ ngợi. Bảy năm về trước, chàng còn nhớ rõ khi chàng xuống núi, sư phụ chàng đã lặng lẽ nhìn chàng một hồi lâu, không nói năng gì. Cái nhìn của Người tuy dịu dàng nhưng có lẫn đôi chút xót thương. Chàng đã cúi đầu im lặng trước đôi mắt dịu hiền và cái nhìn bao dung của sư phụ. Hồi lâu Người mới thong thả bảo chàng:<br />
<br />
- Ta không thể giữ con ở mãi bên ta. Thế nào con cũng phải xuống núi để hành đạo, để cứu người và giúp đời. Ta cho rằng con có thể ở lại cùng ta trong một thời gian nữa trước khi con rời ta xuống núi. Nay con đã muốn xuống thì con cứ xuống. Nhưng con ạ, ta mong con nhớ những điều ta dặn khi con đã đi vào cuộc sống đồng sự và lợi hành.<br />
<br />
Rồi Người cặn kẽ dặn chàng về những điều chàng nên tránh, và về những điều chàng nên làm. Sau hết, Người từ tốn và dịu dàng để tay trên vai chàng:<br />
<br />
- Con phải nhớ những tiêu chuẩn hành động mà ta đã truyền thọ cho con trong năm sáu năm trời học tập. Chớ bao giờ làm một việc gì có thể gây khổ đau cho mình và cho kẻ khác, trong hiện tại cũng như trong tương lai. Hãy tiến bước mạnh dạn trên con đường mà con chắc có thể đưa con và mọi người về nơi giác ngộ. Nên nhớ muôn đời những tiêu chuẩn khổ vui và mê ngộ mà hành Đạo, độ Đời. Thanh bảo kiếm mà ta đã trao cho con, con hãy sử dụng nó để diệt trừ ma chướng. Hãy xem đó như lưỡi gươm trí tuệ nơi tâm con sẽ dùng để hàng phục mê chướng và si vọng. Nhưng để giúp con, ta cho con thêm một bảo bối này để con có thể thành tựu công quả một cách dễ dàng.<br />
<br />
Người thong thả lấy trong tay áo ra một chiếc kính nhỏ và đưa cho chàng: "Đây là Mê Ngộ Cảnh. Tấm kính này sẽ giúp con biết rõ thiện ác, chính tà. Có người gọi nó là kính chiếu yêu, bởi vì qua tấm kính này, con có thể thấy được nguyên hình của loài yêu quái."<br />
<br />
Chàng nhận bảo kính và cảm động đến nỗi nói không nên lời. Tờ mờ sáng hôm sau, chàng lên bái biệt sư phụ xuống núi. Người tiễn chàng xuống tận dòng Hổ Khê và thầy trò từ biệt nhau trong tiếng suối róc rách chảỵ Sư phụ đặt bàn tay hiền dịu trên vai chàng nhìn thẳng vào cặp mắt chàng. Và nhìn theo chàng dũng sĩ ra đi. Người còn dặn theo: "Nhớ không con, nghèo khổ không thay đổi, vũ lực không khuất phục, giàu sang không mờ ám nhé. Ta ở đây đợi ngày con mang đạt nguyện trở về."<br />
<br />
Chàng nhớ lại những ngày đầu tiên xuống núi tiếp xúc với cuộc đời. Chàng đã gặp trên con đường hành đạo bao bộ mặt khác nhau của con người, đã dùng bảo kiếm và mê ngộ cảnh của sư phụ chàng một cách có hiệu quả. Chàng còn nhớ có một lần kia, trên con đường hành đạo, chàng gặp một vị đạo sĩ tay cầm phất trần, đi lại gần chàng và mời chàng về động để bàn tính công việc giúp đời. Đạo sĩ tỏ ra rất hăng hái với việc cứu nhân độ thế và giúp ích mọi loài. Ban đầu, chàng say sưa nghe theo lời đạo sĩ.<br />
<br />
Nhưng trong lúc tiếp xúc với vị đạo sĩ, chàng nhận thấy người này có vẻ khả nghi. Chàng đưa tay rút mê ngộ cảnh ra chiếu. Trước mắt chàng, không phải là một đạo sĩ mà là một con yêu lớn có hai nanh dài, một cặp sừng trên trán và hai con mắt xanh lè đổ lửa. Chàng vội nhảy lui lại và rút bảo kiếm chém. Yêu quái cố sức kháng cự, nhưng cuối cùng, chàng thắng, và yêu quái hiện nguyên hình quỳ dưới chân chàng xin dung toàn tánh mạng. Chàng bằng lòng tha tội nhưng buộc yêu quái phải trân trọng hứa lui về tu luyện để thoát xác thành người mà không được trá hình đạo sĩ để lừa bịp và tìm cách nuốt sống những kẻ khờ dại dễ tin.<br />
<br />
Một lần khác, chàng gặp một vị đường quan, rất có dáng dấp một bậc cha mẹ dân. Vị đường quan râu dài bạc phơ, hứa sẽ trọng dụng chàng và đã chịu khó thức suốt một đêm để bàn với chàng về những điều chánh trị ích quốc lợi dân. Vị đường quan đã tỏ ra mình là một người thiết tha đến hạnh phúc muôn dân, nhưng khi đưa mê ngộ cảnh lên, chàng hoảng hốt nhận đó là một con heo khổng lồ với cặp mắt háu đói, thèm khát, vô cùng khủng khiếp. Chàng đứng dậy rút gươm chém. Yêu quái bỏ chạy nhưng chàng đã nhảy ra đứng chận giữa cửa công đường và hét bảo nó hiện nguyên hình. Con heo kinh khiếp hiện hình quỳ dưới chân chàng cầu xin tha tội và hứa sẽ về tu luyện tinh tấn, thoát xác biếng lười, không còn dám trá hình để rúc rỉa xương thịt người dân vô tội.<br />
<br />
Có một hôm, đi ngang qua chợ, chàng thấy thiên hạ già trẻ trai gái xúm quanh ngôi hàng sách. Người đang bày bán sách và tranh cho mọi người là một cô gái mặt hoa da phấn, trên miệng luôn luôn sẵn có một nụ cười. Thiên hạ trầm trồ khen ngợi tranh vẽ và thi nhau mua sách. Bên cạnh cô ta lại có một cô gái khác, cũng mặt hoa da phấn, tay ôm đàn, miệng cất tiếng hát khiến mọi người đã mua sách phải mê mẫn tâm thần không muốn ra khỏi cửa hàng. Thật là một cảnh thái bình nên thơ. Chàng cũng ngây ngất đứng nghe, và cuối cùng chàng lại gần cầm lên một bức họa. Màu sắc làm chàng choáng ngợp, nhưng qua nội dung chàng thấy thoáng gợn trong tâm linh một ít nghi ngờ. Đưa mê ngộ cảnh lên nhìn, chàng hốt hoảng thấy nguyên hình hai con rắn độc, phun nọc phè phè. Chàng vội gạt mọi người ra, rút bảo kiếm, quát lên: Nghiệt súc! đừng phun nọc độc hại người. Mọi người chạy tán loạn. Hai con rắn độc văng mình tới. Nhưng trước thần lực của lưỡi bảo kiếm, cuối cùng đành phải khoanh tròn dưới gối chàng van xin thứ tội. Chàng dùng bảo kiếm cắt đứt nọc độc, đốt cháy cửa hàng và tha cho yêu súc, buộc cả hai phải hứa trở về núi tu luyện cho thoát kiếp ngậm nọc phun người. Cứ thế, chàng đã sử dụng bảo kiếm và mê ngộ cảnh theo đúng lời sư phụ dặn để cứu người và giúp đời.<br />
<br />
Chàng đã sống miệt mài với nhiệm vụ. Đã từ lâu chàng vẫn tự cho rằng chàng là người dũng sĩ cần thiết cho cuộc đời. Cuộc đời không thể vắng bóng chàng. Chàng đã trà trộn trong cuộc sống, có khi thành công, nhưng cũng nhiều khi thất bại. Đối diện với cuộc sống đầy mưu mô gian trá, nhiều lúc chàng phải uốn mình, linh động theo hoàn cảnh để chinh phục và chiến thắng. Có lúc chàng say sưa miệt mài trong công việc. Chàng cảm thấy thích thú khi hành động. Có khi chàng say mê quên cả ăn cả nghỉ, vì một sự theo đuổi mà chàng cảm thấy vì vui thích mà thực hiện hơn là ý thức rằng mình cần hoạt động để mà phụng sự. Thời gian trôi cứ như thế cho đến bảy năm. Một hôm trong lúc ngồi nghỉ bên một dòng sông, nhìn dòng nước lặng lẽ trôi, chàng giật mình thấy đã từ lâu, gần hai năm nay, chàng không dùng đến mê ngộ cảnh. Chàng không dùng, không phải là chàng quên rằng mình có mê ngộ cảnh, mà chỉ vì chàng thấy không thích dùng. Chàng nhớ lại trước đây đã có một thời chàng dùng mê ngộ cảnh một cách miễn cưỡng. Chàng nhớ lại những ngày mới xuống núi ấy, chàng đã chiến đấu rất hăng hái khi thấy nguyên hình những yêu quái xuất hiện trên mê ngộ cảnh. Chàng cũng cảm thấy hân hoan vô hạn khi soi thấy trên mê ngộ cảnh hình dáng các bậc hiền nhân. Nhưng trong thời gian trước đây, một cái gì khác lạ đã đến trong tâm hồn chàng, đến lúc nào chàng không nhận rõ. Chàng đã không thiết tha lắm khi nhìn thấy hình bóng một bậc hiền nhân, mà cũng không giận dữ lắm khi thấy một bóng hình yêu quái. Trong bóng hình yêu quái đó, đôi khi chàng lại nhận ra một vài nét hơi quen thuộc, và lưỡi bảo kiếm đã có thờ ơ khi có những bóng hình yêu quái xuất hiện trước kính thần.<br />
<br />
Cho đến những ngày gần đây, chàng không dùng mê ngộ cảnh nữa. Chiếc kính vẫn nằm trong túi áo chàng, nhưng đã từ lâu không còn được sử dụng. Chàng lấy làm lạ và đã nói nhiều lần định quay về hỏi sư phụ. Nhưng đã ba tháng qua, bận bịu những gì không đâu, chàng chưa có thể trở về. Mãi cho đến hôm mười hai tháng tám trước đây, đi qua một rừng mai hoa nở, thấy sắc hoa trắng như tuyết lấp lánh dưới ánh trăng thu, nhớ đến những ngày thơ ấu bên rừng mai già học tập dưới chân thầy, chàng mới quyết định trở về. Đường về sao chàng thấy xa quá. Bảy ngày trèo non lặn suối mới về tới được chỗ cũ.<br />
<br />
Nhưng đến chân núi thì trời đã tối. Trăng cũng vừa lên và hai cánh cửa tùng cũng đã khép chặt lối mòn. Chàng đành phải đợi. Buổi sáng, người sư đệ của chàng thế nào cũng phải xuống suối múc nước, và như vậy sẽ mở cửa cho chàng. Trăng đã lên tới quá đỉnh đầu, ánh trăng vằng vặc chiếu xuống rừng núi âm u. Trời càng về khuya càng lạnh. Chàng lại rút kiếm ra nhìn. Ánh trăng lại lấp lánh trên lưỡi kiếm. Chàng lại tra kiếm vào vỏ. Trên mặt chàng thoáng nét ưu tư sầu muộn. Chàng đứng dậỵ Trăng sáng quá. Núi rừng vẫn u tịch và lạnh lùng. Chàng ngồi xuống phiến đá chờ đợi. Quãng đời bảy năm qua lại trở về trong trí óc chàng. Trăng dần dần về phía núi xa. Ngàn sao lấp lánh linh động hơn, và cuối cùng bắt đầu mờ nhạt. Phương đông đã nhuộm dần ánh sáng mờ mờ.<br />
<br />
Đường viền ngọn núi đã nổi dần trên vầng sáng nhạt. Bình minh sắp về. Chàng nghe tiếng lá khô xào xạc trên núi.Ngửng lên chàng thấy một bóng người mờ nhạt từ trên đi xuống. Chắc hẳn là người sư đệ của chàng. Trời đang tối quá chàng nhìn không rõ, chỉ thấy hình bóng.<br />
<br />
Nhưng chắc chắn đó là người sư đệ, bởi vì tay có cầm tịnh bình. Chàng đứng dậỵ Bóng người tiến xuống và khi đến gần cánh cửa thì cũng vừa nhận ra được chàng dũng sĩ.<br />
<br />
- Đại huynh!<br />
<br />
- Sư đệ!<br />
<br />
- Đại huynh về bao giờ thế ?<br />
<br />
- Ta về lúc trăng mới lên và phải đợi cả đêm dưới nàỵ. Tại sao sư phụ lại cho đóng bít lối lên như thế ?<br />
<br />
Người sư đệ mỉm cười đưa nhẹ tay mở cửa. Hai cánh cửa tùng bật ra một cách dễ dàng. Bước ra nắm lấy tay chàng và nhìn chàng tận mặt.<br />
<br />
- Đại huynh ở một đêm giữa trời chắc lạnh lắm. Sương phủ ướt áo thế này mà, thôi để tiểu đệ phủi bớt cho. Trước kia đệ thường ở dưới núi hái rau nhặt củi và luôn tiện canh chừng người lên núi. Lâu lâu mới có một người lên núi. Nếu tiểu đệ thấy ai đáng lên hầu sư phụ thì tiểu đệ cho lên, nếu họ không đáng lên thì em lẫn tránh để cho họ lạc đường. Sư huynh biết rằng sư phụ không bao giờ muốn tiếp những người lên núi với tâm niệm không lành. Độ này tiểu đệ bận tập luyện luôn mà sư phụ cũng bận ngồi tĩnh tọa trong thạch động nên người dặn cho đệ khép cửa chắng ngang lối lên dưới này. Sư phụ có trao phép lạ khiến cho cửa tự động mở ra khi các bậc hiền nhân đến. Nhưng khi những kẻ phàm tục lên thì cửa cứ đóng chặt không thể nào vượt qua được. Nhất là khi kẻ ấy có yêu khí thì đừng mong lên núi.<br />
<br />
Chàng dũng sĩ cau mày:<br />
<br />
- Nhưng không lẽ ta mà lại là yêu quái ? Sao cửa lại đóng chặt?<br />
<br />
Người sư đệ cười lớn:<br />
<br />
- Vâng đại huynh sao lại là yêu quái được! Đệ cũng quên đi mất là tại sao cửa lại đóng. Nhưng bây giờ dù sao thì đại huynh cũng lên núi được rồi cơ mà, vì cửa đã mở. Nhưng đại huynh đợi em chút nhé. Để tiểu đệ xuống suối múc nước rồi cùng lên một thể. Hay đại huynh xuống suối với đệ cho vui. Cười lên chứ, đại huynh giận ai mà nét mặt trông khó đăm đăm như vậy.<br />
<br />
Hai anh em cười vang. Chàng dũng sĩ đi theo người sư đệ xuống suối. Mặt trời vẫn chưa lên, nhưng phương đông đã rạng. Hai người đã có thể nhìn rõ mặt nhau. Mặt suối lặng trong, in màu hồng của rạng đông. Bóng hai người đứng song song in hình trên mặt suối. Chàng dũng sĩ trong bộ võ phục hiên ngang, lưng đeo trường kiếm. Người sư đệ trong y phục tiểu đồng hòa nhã, tay cầm tịnh bình. Hai người cùng nhìn bóng mình in trên mặt nước mỉm cười. Một con bọ nước nhảy, làm mặt nước hồng gợn nhẹ và bóng hai người rung rung theo làn sóng nước gợn.<br />
<br />
- Bóng chúng ta trên mặt nước đẹp quá nhỉ! Nếu bây giờ tiểu đệ múc nước thì sóng dậy và bóng tan mất. À này đại huynh "mê ngộ cảnh" sư phụ cho đại huynh còn giữ đó không?<br />
<br />
Chàng dũng sĩ cho tay vào túi trả lời:<br />
<br />
- Còn đây<br />
<br />
- Tại sao chúng ta không đem ra chiếu hình chúng ta xem nào.<br />
<br />
Chàng sực nhớ là từ lâu chàng chưa chiếu mê thử trước hình bóng mình. Chàng lấy kính thần ra, lau bụi vào vạt áo, chiếu trên mặt nước. Hai anh em châu đầu vào mặt kính.<br />
<br />
Nhưng bỗng cả hai người cùng hét lên một tiếng kinh hoàng, khủng khiếp, và tiếp theo đó chàng dũng sĩ ngã quỵ trên bờ suối bất tỉnh. Tiếng thét kinh khủng làm chấn động cả núi rừng hoang dại. Một con nai đang uống nước phía trên dòng hoảng hốt đưa đầu lên nhìn, ngơ ngác kinh sợ. Người sư đệ vừa trông thấy trong kính thần, hình bóng của mình đứng bên cạnh hình bóng một con yêu to lớn với đôi mắt tối sâu như hai miệng giếng không đáy, hai chiếc răng dài quập sâu vào chiếc càm vuông, trên một khuôn mặt xám ngoẹt như gà cắt tiết.<br />
<br />
Người sư đệ rùng mình dụi mắt nhìn lại, trên bờ suối đá xanh, chàng dũng sĩ vẫn nằm ngã lăn bất tỉnh, trên mặt vẫn còn in rõ nét kinh hoàng, đau khổ hiện hình một cách thảm hại trên con người đã từng xông pha lăn lộn bảy năm trong cuộc đời đầy cát bụi.<br />
<br />
Người sư đệ đến ôm lấy chàng dũng sĩ và lấy nước suối vã vào mặt chàng. Vài phút sau, chàng tỉnh dậy, nét mặt vô cùng bi thảm. Hình bóng trên mê ngộ cảnh hiện ra bất ngờ quá và ý thức tự giác trong nháy mắt đã làm cho chàng ngã quỵ. Chàng đã mất hết nghị lực, mất hết sự sống. Tứ chi chàng rời rã, chàng không thể đứng dậy được nữa. Một chân quỵ xuống cát, người sư đệ dịu dàng nâng chàng ngồi dậỵ Nét thiểu não và khổ đau còn in rõ trên khuôn mặt chàng.<br />
<br />
- Thôi, đại huynh vui lên. Chúng ta sẽ lại lên núi.<br />
<br />
Giọng nói của người sư đệ êm như một hơi gió thoảng, nhẹ như một tiếng thì thầm. Nhưng chàng lắc đầu một cách thất vọng. Chàng không còn muốn sống. Đau khổ đã làm chàng thảm não và tâm hồn chàng vừa bị tàn phá tang thương như mặt đất sau cơn phong vũ điên cuồng. Chàng không còn dám có ý tưởng lên núi để nhìn mặt sư phụ. Người sư đệ vuốt tóc chàng, an ủi: "Thầy thương anh lắm. Không sao đâu, đại huynh sẽ ở mãi bên thầy (vỗ về). Đại huynh sẽ sống bên em như những ngày xưa êm đẹp cũ (khóc). Em không ngờ bao nhiêu năm dưới núi đã tàn hại anh đến thế."<br />
<br />
Và người ta thấy trên con đường mòn cheo leo lên núi, bóng người sư đệ lần từng bước dìu chàng dũng sĩ trở lên động. Trời vẫn còn chưa sáng hẳn, bóng hai người in trên màn sương mỏng nhẹ của núi rừng buổi sáng. Tia nắng đầu tiên soi rõ dáng điệu thiểu não rời rã của chàng dũng sĩ bên cạnh dáng điệu diệu dàng từ hòa của người sư đệ. Mặt trời đã nhô khỏi đỉnh núi xa.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-size: x-large;" class="mycode_size"><div style="text-align: center;" class="mycode_align">CỬA TÙNG ĐÔI CÁNH GÀI</div></span><br />
<br />
<div style="text-align: center;" class="mycode_align"><img src="http://blog.yimg.com/1/vuUkyjp7s5.QW1QFLtZrEWqrjdDuPyJP1yGk3d9hLwYXDgYg4DoiwA--/65/l/fH.pxpzIeeJ6WSZwmtgmBA.jpg" loading="lazy"  alt="[Hình: fH.pxpzIeeJ6WSZwmtgmBA.jpg]" class="mycode_img" /></div>
<br />
<div style="text-align: center;" class="mycode_align"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Thích Nhất Hạnh</span></div>
<br />
Khi chàng dũng sĩ về đến chân núi thì trăng cũng vừa lên. Trăng mười chín soi sáng cảnh núi rừng cô tịch. Ánh trăng nhấp nháy đùa giỡn trên lá câỵ Đêm thu mát lạnh. Cảnh vật hình như không có gì đổi thay sau bảy năm xa cách. Cảnh vật tuy không xa lạ, nhưng cũng không thân mật chào đón người cũ từ phương lạ trở về. Chàng dũng sĩ dừng lại ở chân núi, nhìn lên.<br />
Trước mặt chàng, con đường mòn lên núi đã bị đôi cánh cửa tùng khép chặt. Chàng đưa tay cố đẩỵ Nhưng hai cánh cửa kiên cố vẫn im lìm không lay chuyển dưới sức mạnh của đôi cánh tay chàng. Chàng lấy làm lạ. Ngày xưa chẳng bao giờ sư phụ chàng lại cho đóng chặt cửa lên núi như thế nàỵ Chỉ có một con đường đưa tới am sư phụ mà thôi, nhưng bây giờ lại bị đóng chặt. Hớn hở chàng vỗ tay vào đốc kiếm, phi thân nhảy qua, nhưng chàng không nhảy qua khỏi. Một mãnh lực gì níu lấy thân chàng trở lại, khiến chàng không cất mình lên khỏi hai cánh cửa tùng. Chàng rút gươm định chém rời cánh cửa, nhưng khi chạm tới cánh cửa, lưỡi gươm văng trở lại như vừa chạm vào thép cứng. Chàng chùn tay, đưa lưỡi gươm lên nhìn. Lưỡi thép sáng loáng dưới ánh trăng. Cánh cửa tùng rắn quá, và hình như đã thu nhận thần lực của sư phụ chàng, nên đã đóng kín đường mòn lại một cách hết sức vững chãi. Chàng thở dài cho gươm vào vỏ rồi ngồi phịch xuống tấm đá lớn gần bên, ôm đầu nghĩ ngợi. Bảy năm về trước, chàng còn nhớ rõ khi chàng xuống núi, sư phụ chàng đã lặng lẽ nhìn chàng một hồi lâu, không nói năng gì. Cái nhìn của Người tuy dịu dàng nhưng có lẫn đôi chút xót thương. Chàng đã cúi đầu im lặng trước đôi mắt dịu hiền và cái nhìn bao dung của sư phụ. Hồi lâu Người mới thong thả bảo chàng:<br />
<br />
- Ta không thể giữ con ở mãi bên ta. Thế nào con cũng phải xuống núi để hành đạo, để cứu người và giúp đời. Ta cho rằng con có thể ở lại cùng ta trong một thời gian nữa trước khi con rời ta xuống núi. Nay con đã muốn xuống thì con cứ xuống. Nhưng con ạ, ta mong con nhớ những điều ta dặn khi con đã đi vào cuộc sống đồng sự và lợi hành.<br />
<br />
Rồi Người cặn kẽ dặn chàng về những điều chàng nên tránh, và về những điều chàng nên làm. Sau hết, Người từ tốn và dịu dàng để tay trên vai chàng:<br />
<br />
- Con phải nhớ những tiêu chuẩn hành động mà ta đã truyền thọ cho con trong năm sáu năm trời học tập. Chớ bao giờ làm một việc gì có thể gây khổ đau cho mình và cho kẻ khác, trong hiện tại cũng như trong tương lai. Hãy tiến bước mạnh dạn trên con đường mà con chắc có thể đưa con và mọi người về nơi giác ngộ. Nên nhớ muôn đời những tiêu chuẩn khổ vui và mê ngộ mà hành Đạo, độ Đời. Thanh bảo kiếm mà ta đã trao cho con, con hãy sử dụng nó để diệt trừ ma chướng. Hãy xem đó như lưỡi gươm trí tuệ nơi tâm con sẽ dùng để hàng phục mê chướng và si vọng. Nhưng để giúp con, ta cho con thêm một bảo bối này để con có thể thành tựu công quả một cách dễ dàng.<br />
<br />
Người thong thả lấy trong tay áo ra một chiếc kính nhỏ và đưa cho chàng: "Đây là Mê Ngộ Cảnh. Tấm kính này sẽ giúp con biết rõ thiện ác, chính tà. Có người gọi nó là kính chiếu yêu, bởi vì qua tấm kính này, con có thể thấy được nguyên hình của loài yêu quái."<br />
<br />
Chàng nhận bảo kính và cảm động đến nỗi nói không nên lời. Tờ mờ sáng hôm sau, chàng lên bái biệt sư phụ xuống núi. Người tiễn chàng xuống tận dòng Hổ Khê và thầy trò từ biệt nhau trong tiếng suối róc rách chảỵ Sư phụ đặt bàn tay hiền dịu trên vai chàng nhìn thẳng vào cặp mắt chàng. Và nhìn theo chàng dũng sĩ ra đi. Người còn dặn theo: "Nhớ không con, nghèo khổ không thay đổi, vũ lực không khuất phục, giàu sang không mờ ám nhé. Ta ở đây đợi ngày con mang đạt nguyện trở về."<br />
<br />
Chàng nhớ lại những ngày đầu tiên xuống núi tiếp xúc với cuộc đời. Chàng đã gặp trên con đường hành đạo bao bộ mặt khác nhau của con người, đã dùng bảo kiếm và mê ngộ cảnh của sư phụ chàng một cách có hiệu quả. Chàng còn nhớ có một lần kia, trên con đường hành đạo, chàng gặp một vị đạo sĩ tay cầm phất trần, đi lại gần chàng và mời chàng về động để bàn tính công việc giúp đời. Đạo sĩ tỏ ra rất hăng hái với việc cứu nhân độ thế và giúp ích mọi loài. Ban đầu, chàng say sưa nghe theo lời đạo sĩ.<br />
<br />
Nhưng trong lúc tiếp xúc với vị đạo sĩ, chàng nhận thấy người này có vẻ khả nghi. Chàng đưa tay rút mê ngộ cảnh ra chiếu. Trước mắt chàng, không phải là một đạo sĩ mà là một con yêu lớn có hai nanh dài, một cặp sừng trên trán và hai con mắt xanh lè đổ lửa. Chàng vội nhảy lui lại và rút bảo kiếm chém. Yêu quái cố sức kháng cự, nhưng cuối cùng, chàng thắng, và yêu quái hiện nguyên hình quỳ dưới chân chàng xin dung toàn tánh mạng. Chàng bằng lòng tha tội nhưng buộc yêu quái phải trân trọng hứa lui về tu luyện để thoát xác thành người mà không được trá hình đạo sĩ để lừa bịp và tìm cách nuốt sống những kẻ khờ dại dễ tin.<br />
<br />
Một lần khác, chàng gặp một vị đường quan, rất có dáng dấp một bậc cha mẹ dân. Vị đường quan râu dài bạc phơ, hứa sẽ trọng dụng chàng và đã chịu khó thức suốt một đêm để bàn với chàng về những điều chánh trị ích quốc lợi dân. Vị đường quan đã tỏ ra mình là một người thiết tha đến hạnh phúc muôn dân, nhưng khi đưa mê ngộ cảnh lên, chàng hoảng hốt nhận đó là một con heo khổng lồ với cặp mắt háu đói, thèm khát, vô cùng khủng khiếp. Chàng đứng dậy rút gươm chém. Yêu quái bỏ chạy nhưng chàng đã nhảy ra đứng chận giữa cửa công đường và hét bảo nó hiện nguyên hình. Con heo kinh khiếp hiện hình quỳ dưới chân chàng cầu xin tha tội và hứa sẽ về tu luyện tinh tấn, thoát xác biếng lười, không còn dám trá hình để rúc rỉa xương thịt người dân vô tội.<br />
<br />
Có một hôm, đi ngang qua chợ, chàng thấy thiên hạ già trẻ trai gái xúm quanh ngôi hàng sách. Người đang bày bán sách và tranh cho mọi người là một cô gái mặt hoa da phấn, trên miệng luôn luôn sẵn có một nụ cười. Thiên hạ trầm trồ khen ngợi tranh vẽ và thi nhau mua sách. Bên cạnh cô ta lại có một cô gái khác, cũng mặt hoa da phấn, tay ôm đàn, miệng cất tiếng hát khiến mọi người đã mua sách phải mê mẫn tâm thần không muốn ra khỏi cửa hàng. Thật là một cảnh thái bình nên thơ. Chàng cũng ngây ngất đứng nghe, và cuối cùng chàng lại gần cầm lên một bức họa. Màu sắc làm chàng choáng ngợp, nhưng qua nội dung chàng thấy thoáng gợn trong tâm linh một ít nghi ngờ. Đưa mê ngộ cảnh lên nhìn, chàng hốt hoảng thấy nguyên hình hai con rắn độc, phun nọc phè phè. Chàng vội gạt mọi người ra, rút bảo kiếm, quát lên: Nghiệt súc! đừng phun nọc độc hại người. Mọi người chạy tán loạn. Hai con rắn độc văng mình tới. Nhưng trước thần lực của lưỡi bảo kiếm, cuối cùng đành phải khoanh tròn dưới gối chàng van xin thứ tội. Chàng dùng bảo kiếm cắt đứt nọc độc, đốt cháy cửa hàng và tha cho yêu súc, buộc cả hai phải hứa trở về núi tu luyện cho thoát kiếp ngậm nọc phun người. Cứ thế, chàng đã sử dụng bảo kiếm và mê ngộ cảnh theo đúng lời sư phụ dặn để cứu người và giúp đời.<br />
<br />
Chàng đã sống miệt mài với nhiệm vụ. Đã từ lâu chàng vẫn tự cho rằng chàng là người dũng sĩ cần thiết cho cuộc đời. Cuộc đời không thể vắng bóng chàng. Chàng đã trà trộn trong cuộc sống, có khi thành công, nhưng cũng nhiều khi thất bại. Đối diện với cuộc sống đầy mưu mô gian trá, nhiều lúc chàng phải uốn mình, linh động theo hoàn cảnh để chinh phục và chiến thắng. Có lúc chàng say sưa miệt mài trong công việc. Chàng cảm thấy thích thú khi hành động. Có khi chàng say mê quên cả ăn cả nghỉ, vì một sự theo đuổi mà chàng cảm thấy vì vui thích mà thực hiện hơn là ý thức rằng mình cần hoạt động để mà phụng sự. Thời gian trôi cứ như thế cho đến bảy năm. Một hôm trong lúc ngồi nghỉ bên một dòng sông, nhìn dòng nước lặng lẽ trôi, chàng giật mình thấy đã từ lâu, gần hai năm nay, chàng không dùng đến mê ngộ cảnh. Chàng không dùng, không phải là chàng quên rằng mình có mê ngộ cảnh, mà chỉ vì chàng thấy không thích dùng. Chàng nhớ lại trước đây đã có một thời chàng dùng mê ngộ cảnh một cách miễn cưỡng. Chàng nhớ lại những ngày mới xuống núi ấy, chàng đã chiến đấu rất hăng hái khi thấy nguyên hình những yêu quái xuất hiện trên mê ngộ cảnh. Chàng cũng cảm thấy hân hoan vô hạn khi soi thấy trên mê ngộ cảnh hình dáng các bậc hiền nhân. Nhưng trong thời gian trước đây, một cái gì khác lạ đã đến trong tâm hồn chàng, đến lúc nào chàng không nhận rõ. Chàng đã không thiết tha lắm khi nhìn thấy hình bóng một bậc hiền nhân, mà cũng không giận dữ lắm khi thấy một bóng hình yêu quái. Trong bóng hình yêu quái đó, đôi khi chàng lại nhận ra một vài nét hơi quen thuộc, và lưỡi bảo kiếm đã có thờ ơ khi có những bóng hình yêu quái xuất hiện trước kính thần.<br />
<br />
Cho đến những ngày gần đây, chàng không dùng mê ngộ cảnh nữa. Chiếc kính vẫn nằm trong túi áo chàng, nhưng đã từ lâu không còn được sử dụng. Chàng lấy làm lạ và đã nói nhiều lần định quay về hỏi sư phụ. Nhưng đã ba tháng qua, bận bịu những gì không đâu, chàng chưa có thể trở về. Mãi cho đến hôm mười hai tháng tám trước đây, đi qua một rừng mai hoa nở, thấy sắc hoa trắng như tuyết lấp lánh dưới ánh trăng thu, nhớ đến những ngày thơ ấu bên rừng mai già học tập dưới chân thầy, chàng mới quyết định trở về. Đường về sao chàng thấy xa quá. Bảy ngày trèo non lặn suối mới về tới được chỗ cũ.<br />
<br />
Nhưng đến chân núi thì trời đã tối. Trăng cũng vừa lên và hai cánh cửa tùng cũng đã khép chặt lối mòn. Chàng đành phải đợi. Buổi sáng, người sư đệ của chàng thế nào cũng phải xuống suối múc nước, và như vậy sẽ mở cửa cho chàng. Trăng đã lên tới quá đỉnh đầu, ánh trăng vằng vặc chiếu xuống rừng núi âm u. Trời càng về khuya càng lạnh. Chàng lại rút kiếm ra nhìn. Ánh trăng lại lấp lánh trên lưỡi kiếm. Chàng lại tra kiếm vào vỏ. Trên mặt chàng thoáng nét ưu tư sầu muộn. Chàng đứng dậỵ Trăng sáng quá. Núi rừng vẫn u tịch và lạnh lùng. Chàng ngồi xuống phiến đá chờ đợi. Quãng đời bảy năm qua lại trở về trong trí óc chàng. Trăng dần dần về phía núi xa. Ngàn sao lấp lánh linh động hơn, và cuối cùng bắt đầu mờ nhạt. Phương đông đã nhuộm dần ánh sáng mờ mờ.<br />
<br />
Đường viền ngọn núi đã nổi dần trên vầng sáng nhạt. Bình minh sắp về. Chàng nghe tiếng lá khô xào xạc trên núi.Ngửng lên chàng thấy một bóng người mờ nhạt từ trên đi xuống. Chắc hẳn là người sư đệ của chàng. Trời đang tối quá chàng nhìn không rõ, chỉ thấy hình bóng.<br />
<br />
Nhưng chắc chắn đó là người sư đệ, bởi vì tay có cầm tịnh bình. Chàng đứng dậỵ Bóng người tiến xuống và khi đến gần cánh cửa thì cũng vừa nhận ra được chàng dũng sĩ.<br />
<br />
- Đại huynh!<br />
<br />
- Sư đệ!<br />
<br />
- Đại huynh về bao giờ thế ?<br />
<br />
- Ta về lúc trăng mới lên và phải đợi cả đêm dưới nàỵ. Tại sao sư phụ lại cho đóng bít lối lên như thế ?<br />
<br />
Người sư đệ mỉm cười đưa nhẹ tay mở cửa. Hai cánh cửa tùng bật ra một cách dễ dàng. Bước ra nắm lấy tay chàng và nhìn chàng tận mặt.<br />
<br />
- Đại huynh ở một đêm giữa trời chắc lạnh lắm. Sương phủ ướt áo thế này mà, thôi để tiểu đệ phủi bớt cho. Trước kia đệ thường ở dưới núi hái rau nhặt củi và luôn tiện canh chừng người lên núi. Lâu lâu mới có một người lên núi. Nếu tiểu đệ thấy ai đáng lên hầu sư phụ thì tiểu đệ cho lên, nếu họ không đáng lên thì em lẫn tránh để cho họ lạc đường. Sư huynh biết rằng sư phụ không bao giờ muốn tiếp những người lên núi với tâm niệm không lành. Độ này tiểu đệ bận tập luyện luôn mà sư phụ cũng bận ngồi tĩnh tọa trong thạch động nên người dặn cho đệ khép cửa chắng ngang lối lên dưới này. Sư phụ có trao phép lạ khiến cho cửa tự động mở ra khi các bậc hiền nhân đến. Nhưng khi những kẻ phàm tục lên thì cửa cứ đóng chặt không thể nào vượt qua được. Nhất là khi kẻ ấy có yêu khí thì đừng mong lên núi.<br />
<br />
Chàng dũng sĩ cau mày:<br />
<br />
- Nhưng không lẽ ta mà lại là yêu quái ? Sao cửa lại đóng chặt?<br />
<br />
Người sư đệ cười lớn:<br />
<br />
- Vâng đại huynh sao lại là yêu quái được! Đệ cũng quên đi mất là tại sao cửa lại đóng. Nhưng bây giờ dù sao thì đại huynh cũng lên núi được rồi cơ mà, vì cửa đã mở. Nhưng đại huynh đợi em chút nhé. Để tiểu đệ xuống suối múc nước rồi cùng lên một thể. Hay đại huynh xuống suối với đệ cho vui. Cười lên chứ, đại huynh giận ai mà nét mặt trông khó đăm đăm như vậy.<br />
<br />
Hai anh em cười vang. Chàng dũng sĩ đi theo người sư đệ xuống suối. Mặt trời vẫn chưa lên, nhưng phương đông đã rạng. Hai người đã có thể nhìn rõ mặt nhau. Mặt suối lặng trong, in màu hồng của rạng đông. Bóng hai người đứng song song in hình trên mặt suối. Chàng dũng sĩ trong bộ võ phục hiên ngang, lưng đeo trường kiếm. Người sư đệ trong y phục tiểu đồng hòa nhã, tay cầm tịnh bình. Hai người cùng nhìn bóng mình in trên mặt nước mỉm cười. Một con bọ nước nhảy, làm mặt nước hồng gợn nhẹ và bóng hai người rung rung theo làn sóng nước gợn.<br />
<br />
- Bóng chúng ta trên mặt nước đẹp quá nhỉ! Nếu bây giờ tiểu đệ múc nước thì sóng dậy và bóng tan mất. À này đại huynh "mê ngộ cảnh" sư phụ cho đại huynh còn giữ đó không?<br />
<br />
Chàng dũng sĩ cho tay vào túi trả lời:<br />
<br />
- Còn đây<br />
<br />
- Tại sao chúng ta không đem ra chiếu hình chúng ta xem nào.<br />
<br />
Chàng sực nhớ là từ lâu chàng chưa chiếu mê thử trước hình bóng mình. Chàng lấy kính thần ra, lau bụi vào vạt áo, chiếu trên mặt nước. Hai anh em châu đầu vào mặt kính.<br />
<br />
Nhưng bỗng cả hai người cùng hét lên một tiếng kinh hoàng, khủng khiếp, và tiếp theo đó chàng dũng sĩ ngã quỵ trên bờ suối bất tỉnh. Tiếng thét kinh khủng làm chấn động cả núi rừng hoang dại. Một con nai đang uống nước phía trên dòng hoảng hốt đưa đầu lên nhìn, ngơ ngác kinh sợ. Người sư đệ vừa trông thấy trong kính thần, hình bóng của mình đứng bên cạnh hình bóng một con yêu to lớn với đôi mắt tối sâu như hai miệng giếng không đáy, hai chiếc răng dài quập sâu vào chiếc càm vuông, trên một khuôn mặt xám ngoẹt như gà cắt tiết.<br />
<br />
Người sư đệ rùng mình dụi mắt nhìn lại, trên bờ suối đá xanh, chàng dũng sĩ vẫn nằm ngã lăn bất tỉnh, trên mặt vẫn còn in rõ nét kinh hoàng, đau khổ hiện hình một cách thảm hại trên con người đã từng xông pha lăn lộn bảy năm trong cuộc đời đầy cát bụi.<br />
<br />
Người sư đệ đến ôm lấy chàng dũng sĩ và lấy nước suối vã vào mặt chàng. Vài phút sau, chàng tỉnh dậy, nét mặt vô cùng bi thảm. Hình bóng trên mê ngộ cảnh hiện ra bất ngờ quá và ý thức tự giác trong nháy mắt đã làm cho chàng ngã quỵ. Chàng đã mất hết nghị lực, mất hết sự sống. Tứ chi chàng rời rã, chàng không thể đứng dậy được nữa. Một chân quỵ xuống cát, người sư đệ dịu dàng nâng chàng ngồi dậỵ Nét thiểu não và khổ đau còn in rõ trên khuôn mặt chàng.<br />
<br />
- Thôi, đại huynh vui lên. Chúng ta sẽ lại lên núi.<br />
<br />
Giọng nói của người sư đệ êm như một hơi gió thoảng, nhẹ như một tiếng thì thầm. Nhưng chàng lắc đầu một cách thất vọng. Chàng không còn muốn sống. Đau khổ đã làm chàng thảm não và tâm hồn chàng vừa bị tàn phá tang thương như mặt đất sau cơn phong vũ điên cuồng. Chàng không còn dám có ý tưởng lên núi để nhìn mặt sư phụ. Người sư đệ vuốt tóc chàng, an ủi: "Thầy thương anh lắm. Không sao đâu, đại huynh sẽ ở mãi bên thầy (vỗ về). Đại huynh sẽ sống bên em như những ngày xưa êm đẹp cũ (khóc). Em không ngờ bao nhiêu năm dưới núi đã tàn hại anh đến thế."<br />
<br />
Và người ta thấy trên con đường mòn cheo leo lên núi, bóng người sư đệ lần từng bước dìu chàng dũng sĩ trở lên động. Trời vẫn còn chưa sáng hẳn, bóng hai người in trên màn sương mỏng nhẹ của núi rừng buổi sáng. Tia nắng đầu tiên soi rõ dáng điệu thiểu não rời rã của chàng dũng sĩ bên cạnh dáng điệu diệu dàng từ hòa của người sư đệ. Mặt trời đã nhô khỏi đỉnh núi xa.]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Viết chỉ là viết vậy thôi...]]></title>
			<link>https://thiamlau.com/forum/thread-1296.html</link>
			<pubDate>Fri, 23 Nov 2012 14:06:41 +0000</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://thiamlau.com/forum/member.php?action=profile&uid=17">Lục Tuyệt Ngọc Long</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://thiamlau.com/forum/thread-1296.html</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-style: italic;" class="mycode_i"><div style="text-align: center;" class="mycode_align"><font color=#800080>Những con chữ nào nhảy múa<br />
Như từng cung bậc của thời gian<br />
Em có còn là công chúa<br />
Thuở cùng anh những chiều vàng<br />
<br />
Đêm này em ngồi đếm mãi<br />
Những vì sao trên tít xa<br />
Nhảy múa cung đàn lạc phím<br />
Khóc cười nước mắt em sa...<br />
<br />
Viết chỉ là viết vậy thôi<br />
Ngổn ngang tơ lòng trăm mối<br />
Trách chăng thời gian có lỗi<br />
Để trăng xưa lặn mất rồi......... </font></div></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-style: italic;" class="mycode_i"><div style="text-align: center;" class="mycode_align"><font color=#800080>Những con chữ nào nhảy múa<br />
Như từng cung bậc của thời gian<br />
Em có còn là công chúa<br />
Thuở cùng anh những chiều vàng<br />
<br />
Đêm này em ngồi đếm mãi<br />
Những vì sao trên tít xa<br />
Nhảy múa cung đàn lạc phím<br />
Khóc cười nước mắt em sa...<br />
<br />
Viết chỉ là viết vậy thôi<br />
Ngổn ngang tơ lòng trăm mối<br />
Trách chăng thời gian có lỗi<br />
Để trăng xưa lặn mất rồi......... </font></div></span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Thập Bát Mô(18 cách sờ)]]></title>
			<link>https://thiamlau.com/forum/thread-1266.html</link>
			<pubDate>Sun, 18 Nov 2012 08:05:54 +0000</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://thiamlau.com/forum/member.php?action=profile&uid=9">Ngạo</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://thiamlau.com/forum/thread-1266.html</guid>
			<description><![CDATA[Hàng Lụm không nguồn gốc,nên không ghi tên tác giả được.<br />
<br />
<br />
Khua chiêng gióng trống tưng bừng<br />
Chiêng dừng trống lặng để cùng nghe ta<br />
Giải khuây câu hát ngân nga<br />
“Sờ mười tám điệu” ta ca vui đời<br />
<br />
Sờ tóc nàng đấy xanh ngời<br />
Mây chiều giăng mắc tơ trời miên man<br />
Sờ lên vầng trán non ngàn<br />
Tròn đầy mật ngọt say tràn lòng ta<br />
Sờ đôi mày biếc thướt tha<br />
Cong cong như vẽ khuôn ngà tươi xinh<br />
Sờ lên phiến mắt gọi tình<br />
Đen huyền trong sáng chân thành niềm thương<br />
<br />
Sờ lên cái mũi bướng ương<br />
Phập phồng hơi thở nàng đương thẹn thò<br />
Sờ lên khóe miệng vô lo<br />
Khẽ cười nàng liếc chan hòa niềm yêu<br />
Sờ lên cằm nhọn mỹ miều<br />
Kề trên ngực rộng ta nhiều ấm êm<br />
Sờ lên tai nhỏ sát bên<br />
Bông tai hai chiếc tòng teng trêu đùa<br />
<br />
Sờ bờ vai ấy đong đưa<br />
Đôi bên đầy đặn thon vừa nghiêng nghiêng<br />
Sờ lên một tấm lưng tiên<br />
Thân ong khẽ duỗi tôn miền vai non<br />
Sờ làn da mượt hồng trơn<br />
Mịn màng óng nuột đào xuân sao bì<br />
Sờ lên tòa ngực đương thì<br />
Ngực kề sát ngực diệu kỳ nhân sinh<br />
<br />
Sờ lên ngón nhỏ mong manh<br />
Đang che giấu đóa ngực trinh nõn nường<br />
Sờ đôi núm đỏ ta mơn<br />
Muôn hình biến hóa Vu sơn mơ mòng<br />
<br />
Sờ miền bụng phẳng cánh đồng<br />
Ta cày ta cấy gieo trồng tốt tươi<br />
Sờ phần bụng dưới đầy vơi<br />
Mượt mà mềm mại mắt rời chẳng xong<br />
<br />
Sờ lên chiếc rốn sâu lòng<br />
Khoái như mùa vụ đòng đòng năm nao<br />
Sờ cặp mông nẩy săn cao<br />
Sướng lâng lâng sướng êm sao bông gòn<br />
Sờ đùi non, chiếc đùi non<br />
Ngon như quả bí chắc thon mát lành<br />
Sờ lên đầu gối nhanh nhanh<br />
Sướng dường trâu kéo cày banh ruộng bùn<br />
<br />
Sờ bắp chân nuột cho cùng<br />
Chớ mà quẫy cựa, hãy mừng dang ra<br />
Sờ gót sen ả tố nga<br />
Nàng đương duỗi gác vai ta chân kề<br />
Một tòa sờ mải sờ mê<br />
Sờ sau sờ trước mọi bề chẳng lơi<br />
Sờ bên trái, đẻ con trai<br />
Sờ bên phải ấy gái thời sinh luôn<br />
<br />
Từ Đông phương đến Tây phương<br />
Núi đồi khe suối tỏa hương gọi mời<br />
Gai đâm cây chọc tơi bời<br />
Thoi đưa vải dệt rã rời lá hoa<br />
Trái phải, phải trái lại qua<br />
Nóng bừng thằng bé thân đà ngất ngây<br />
Sướng như rượu mạnh uống say<br />
Tay ôm người ngọc lòng này cuồng si<br />
<br />
Vuốt bờ mông trắng phương phi <br />
Sướng như nuốt chén canh gì nóng thơm<br />
Cối xay, mông ấy to hơn<br />
Xay mè ba gánh nửa cân rượu nồng<br />
Hai bờ dương liễu xanh um <br />
Một con ngựa chiến bơi thuyền vào khe<br />
Hai bờ hé lối xum xuê<br />
Khít vừa cho cả dưa lê một giò<br />
<br />
Cụ già nghe Thập Bát mò<br />
Nhớ về tuổi trẻ đã sờ mỏi tay<br />
Trai tân nghe Thập Bát này<br />
Đêm ngày khao khát kiếm người giao duyên<br />
Kẻ góa vợ nghe khúc tiên<br />
Rưng rưng ôm gối khóc liền mấy phen<br />
Sư thầy nghe hát yến oanh<br />
Bảo ngay đồ đệ gọi anh cho tình<br />
<br />
Ni cô nghe Thập Bát mình<br />
Canh ba thức giấc phập phình chẳng nguôi<br />
Các ngươi trẻ nít nghe rồi <br />
Chăm chăm tìm vợ để thời phủ phê<br />
Nửa đêm lòng động cơn mê<br />
Bàn tay năm ngón vân vê vọc đùa<br />
Lên lên xuống xuống không chừa<br />
Mua mua bán bán được mùa sướng vui.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Hàng Lụm không nguồn gốc,nên không ghi tên tác giả được.<br />
<br />
<br />
Khua chiêng gióng trống tưng bừng<br />
Chiêng dừng trống lặng để cùng nghe ta<br />
Giải khuây câu hát ngân nga<br />
“Sờ mười tám điệu” ta ca vui đời<br />
<br />
Sờ tóc nàng đấy xanh ngời<br />
Mây chiều giăng mắc tơ trời miên man<br />
Sờ lên vầng trán non ngàn<br />
Tròn đầy mật ngọt say tràn lòng ta<br />
Sờ đôi mày biếc thướt tha<br />
Cong cong như vẽ khuôn ngà tươi xinh<br />
Sờ lên phiến mắt gọi tình<br />
Đen huyền trong sáng chân thành niềm thương<br />
<br />
Sờ lên cái mũi bướng ương<br />
Phập phồng hơi thở nàng đương thẹn thò<br />
Sờ lên khóe miệng vô lo<br />
Khẽ cười nàng liếc chan hòa niềm yêu<br />
Sờ lên cằm nhọn mỹ miều<br />
Kề trên ngực rộng ta nhiều ấm êm<br />
Sờ lên tai nhỏ sát bên<br />
Bông tai hai chiếc tòng teng trêu đùa<br />
<br />
Sờ bờ vai ấy đong đưa<br />
Đôi bên đầy đặn thon vừa nghiêng nghiêng<br />
Sờ lên một tấm lưng tiên<br />
Thân ong khẽ duỗi tôn miền vai non<br />
Sờ làn da mượt hồng trơn<br />
Mịn màng óng nuột đào xuân sao bì<br />
Sờ lên tòa ngực đương thì<br />
Ngực kề sát ngực diệu kỳ nhân sinh<br />
<br />
Sờ lên ngón nhỏ mong manh<br />
Đang che giấu đóa ngực trinh nõn nường<br />
Sờ đôi núm đỏ ta mơn<br />
Muôn hình biến hóa Vu sơn mơ mòng<br />
<br />
Sờ miền bụng phẳng cánh đồng<br />
Ta cày ta cấy gieo trồng tốt tươi<br />
Sờ phần bụng dưới đầy vơi<br />
Mượt mà mềm mại mắt rời chẳng xong<br />
<br />
Sờ lên chiếc rốn sâu lòng<br />
Khoái như mùa vụ đòng đòng năm nao<br />
Sờ cặp mông nẩy săn cao<br />
Sướng lâng lâng sướng êm sao bông gòn<br />
Sờ đùi non, chiếc đùi non<br />
Ngon như quả bí chắc thon mát lành<br />
Sờ lên đầu gối nhanh nhanh<br />
Sướng dường trâu kéo cày banh ruộng bùn<br />
<br />
Sờ bắp chân nuột cho cùng<br />
Chớ mà quẫy cựa, hãy mừng dang ra<br />
Sờ gót sen ả tố nga<br />
Nàng đương duỗi gác vai ta chân kề<br />
Một tòa sờ mải sờ mê<br />
Sờ sau sờ trước mọi bề chẳng lơi<br />
Sờ bên trái, đẻ con trai<br />
Sờ bên phải ấy gái thời sinh luôn<br />
<br />
Từ Đông phương đến Tây phương<br />
Núi đồi khe suối tỏa hương gọi mời<br />
Gai đâm cây chọc tơi bời<br />
Thoi đưa vải dệt rã rời lá hoa<br />
Trái phải, phải trái lại qua<br />
Nóng bừng thằng bé thân đà ngất ngây<br />
Sướng như rượu mạnh uống say<br />
Tay ôm người ngọc lòng này cuồng si<br />
<br />
Vuốt bờ mông trắng phương phi <br />
Sướng như nuốt chén canh gì nóng thơm<br />
Cối xay, mông ấy to hơn<br />
Xay mè ba gánh nửa cân rượu nồng<br />
Hai bờ dương liễu xanh um <br />
Một con ngựa chiến bơi thuyền vào khe<br />
Hai bờ hé lối xum xuê<br />
Khít vừa cho cả dưa lê một giò<br />
<br />
Cụ già nghe Thập Bát mò<br />
Nhớ về tuổi trẻ đã sờ mỏi tay<br />
Trai tân nghe Thập Bát này<br />
Đêm ngày khao khát kiếm người giao duyên<br />
Kẻ góa vợ nghe khúc tiên<br />
Rưng rưng ôm gối khóc liền mấy phen<br />
Sư thầy nghe hát yến oanh<br />
Bảo ngay đồ đệ gọi anh cho tình<br />
<br />
Ni cô nghe Thập Bát mình<br />
Canh ba thức giấc phập phình chẳng nguôi<br />
Các ngươi trẻ nít nghe rồi <br />
Chăm chăm tìm vợ để thời phủ phê<br />
Nửa đêm lòng động cơn mê<br />
Bàn tay năm ngón vân vê vọc đùa<br />
Lên lên xuống xuống không chừa<br />
Mua mua bán bán được mùa sướng vui.]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[TẠ LỖI CÙNG TÙ TRƯỞNG!]]></title>
			<link>https://thiamlau.com/forum/thread-1255.html</link>
			<pubDate>Fri, 16 Nov 2012 12:41:12 +0000</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://thiamlau.com/forum/member.php?action=profile&uid=10">thangdiennhat</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://thiamlau.com/forum/thread-1255.html</guid>
			<description><![CDATA[Hôm qua sinh nhựt bổn lầu<br />
Mà say rượu quá không bắc cầu với ông ( Tù Trưởng)<br />
Hôm nay tỉnh rượu thẹn lòng<br />
Vô đây tạ lỗi với ông ngàn lần.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Hôm qua sinh nhựt bổn lầu<br />
Mà say rượu quá không bắc cầu với ông ( Tù Trưởng)<br />
Hôm nay tỉnh rượu thẹn lòng<br />
Vô đây tạ lỗi với ông ngàn lần.]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Ta Còn Yêu !]]></title>
			<link>https://thiamlau.com/forum/thread-1248.html</link>
			<pubDate>Thu, 15 Nov 2012 02:16:38 +0000</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://thiamlau.com/forum/member.php?action=profile&uid=610">Sào Phủ 08</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://thiamlau.com/forum/thread-1248.html</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font"><br />
<br />
Ta còn yêu <br />
Ta còn mê mãi yêu<br />
Dầu hương cũ nhạt nhòa trên phiến lụa<br />
Thời gian xô<br />
Mái đầu xanh trắng xóa<br />
Ta vẫn yêu trên hương cũ nhạt nhòa<br />
<br />
Ta vẫn yêu người đã lỗi hẹn đời nhau<br />
Không giữ được <br />
Đất trời mông mênh quá<br />
Vết thời gian trên lá<br />
Cứ...<br />
Tàn phai...<br />
<br />
Vết thời gian<br />
Trên lá<br />
Cứ<br />
Tàn phai<br />
<br />
Ta còn yêu day dứt dệt hình hài<br />
Khai sinh hạnh phúc trên vô vàng nỗi nhớ<br />
Vẫn còn em<br />
Cho đời ta khắc khoải<br />
Hạnh phúc ta<br />
Em<br />
Vẫn đó<br />
Còn em</span></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font"><br />
<br />
Ta còn yêu <br />
Ta còn mê mãi yêu<br />
Dầu hương cũ nhạt nhòa trên phiến lụa<br />
Thời gian xô<br />
Mái đầu xanh trắng xóa<br />
Ta vẫn yêu trên hương cũ nhạt nhòa<br />
<br />
Ta vẫn yêu người đã lỗi hẹn đời nhau<br />
Không giữ được <br />
Đất trời mông mênh quá<br />
Vết thời gian trên lá<br />
Cứ...<br />
Tàn phai...<br />
<br />
Vết thời gian<br />
Trên lá<br />
Cứ<br />
Tàn phai<br />
<br />
Ta còn yêu day dứt dệt hình hài<br />
Khai sinh hạnh phúc trên vô vàng nỗi nhớ<br />
Vẫn còn em<br />
Cho đời ta khắc khoải<br />
Hạnh phúc ta<br />
Em<br />
Vẫn đó<br />
Còn em</span></span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Tương Phùng !]]></title>
			<link>https://thiamlau.com/forum/thread-1243.html</link>
			<pubDate>Wed, 14 Nov 2012 15:50:57 +0000</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://thiamlau.com/forum/member.php?action=profile&uid=632">Phùng Văn Viễn</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://thiamlau.com/forum/thread-1243.html</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Cho Một Nàng Thơ</span></span><br />
<br />
<font color=#0000CD><span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font">Ta nhặt lấy chiếc lá cuối cùng<br />
Mùa chạm đất oằn đau trăn trối<br />
Có chuyện tình chưa nói<br />
Thành<br />
Một chuyện tình buồn<br />
<br />
Phố đầy sương<br />
Và phố<br />
Phố đầy mưa<br />
Mùa đông nặng con dốc dài thoai thoải<br />
Em cứ từ sương khói<br />
Hạnh phúc<br />
Mong manh xưa... <br />
<br />
Ta đã nói yêu chưa ?<br />
Ta đã nói yêu chưa ?<br />
Hàng vạn điều chất đau lồng ngực vỡ<br />
Vuột nhau rồi <br />
Điên cuồng<br />
Nức nở<br />
Ta chạy mòn chân trên ngả rẻ dư âm <br />
<br />
Tình yêu như dao cứ cắt ngọt âm thầm<br />
Từng mạch máu vỡ tràn cơn đau nhớ<br />
Em <br />
Xin về qua đó<br />
Giữa hoang vu<br />
Gieo<br />
Hạt giống từ tâm</span></span></font>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b">Cho Một Nàng Thơ</span></span><br />
<br />
<font color=#0000CD><span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font">Ta nhặt lấy chiếc lá cuối cùng<br />
Mùa chạm đất oằn đau trăn trối<br />
Có chuyện tình chưa nói<br />
Thành<br />
Một chuyện tình buồn<br />
<br />
Phố đầy sương<br />
Và phố<br />
Phố đầy mưa<br />
Mùa đông nặng con dốc dài thoai thoải<br />
Em cứ từ sương khói<br />
Hạnh phúc<br />
Mong manh xưa... <br />
<br />
Ta đã nói yêu chưa ?<br />
Ta đã nói yêu chưa ?<br />
Hàng vạn điều chất đau lồng ngực vỡ<br />
Vuột nhau rồi <br />
Điên cuồng<br />
Nức nở<br />
Ta chạy mòn chân trên ngả rẻ dư âm <br />
<br />
Tình yêu như dao cứ cắt ngọt âm thầm<br />
Từng mạch máu vỡ tràn cơn đau nhớ<br />
Em <br />
Xin về qua đó<br />
Giữa hoang vu<br />
Gieo<br />
Hạt giống từ tâm</span></span></font>]]></content:encoded>
		</item>
	</channel>
</rss>