![]() |
|
...Sưu Tập Thơ... - Phiên bản có thể in +- Thi Ẩm Lâu (https://thiamlau.com/forum) +-- Diễn đàn: Tửu Lầu (https://thiamlau.com/forum/forum-5.html) +--- Diễn đàn: Thi Ẩm Lâu (https://thiamlau.com/forum/forum-6.html) +--- Chủ đề: ...Sưu Tập Thơ... (/thread-124.html) |
RE: ...Sưu Tập Thơ... - 1t2u3a4n - 15-05-2012 Ngày ta chào Mẹ ta đi. Mẹ ta thì khóc, ta đi ta cười. Mười năm rồi lại thêm mười... Ta về ta khóc, Mẹ cười, lạ không ! "Ông là ai thế? chào ông" Mẹ ta trí nhớ trả hư không rồi. Mẹ thành đứa trẻ ngồi chơi, Ta thành ông lão đứng cười...huhu! (không biết của ai) RE: ...Sưu Tập Thơ... - lanhdien - 04-06-2012 Ta về Tô Thùy Yên Ta về một bóng trên đường lớn Thơ chẳng ai đề vạt áo phai Sao bỗng nghe đau mềm phế phủ Mười năm đá cũng ngậm ngùi thay Vĩnh biệt ta mười năm chết dấp Chốn rừng thiêng ỉm tiếng nghìn thu Mười năm mặt sạm soi khe nước Ta hóa thân thành vượn cổ sơ Ta về qua những truông cùng phá Nếp trán nhăn đùa ngọn gió may Ta ngẩn ngơ trông trời đất cũ Nghe tàn cát bụi tháng năm bay Chỉ có thế trời câm đất nín Ðời im lìm đóng ván xanh xao Mười năm thế giới già trông thấy Ðất bạc màu đi đất bạc màu Ta về như bóng chim qua trễ Cho vội vàng thêm gió cuối mùa Ai đứng trông vời mây nước đó Ngàn năm râu tóc bạc phơ phơ Một đời được mấy điều mong ước Núi lở sông bồi đã mấy ghi Lịch sử ngơi đi nhiều tiếng động Mười năm cổ lục đã ai ghi? Ta về cúi mái đầu sương điểm Nghe nặng từ tâm lượng đất trời Cảm ơn hoa đã vì ta nở Thế giới vui từ nỗi lẻ loi. Tưởng tượng nhà nhà đang mở cửa Làng ta ngựa đá đã qua sông Người đi như cá theo con nước Trống ngũ liên nôn nả gióng mừng Ta về như lá rơi về cội Bếp lửa nhân quần ấm tối nay Chút rượu hồng đây xin rưới uống Giải oan cho cuộc biển dâu này Ta khóc trả ơn đời máu chảy Ruột mềm như đá dưới chân ta Mười năm chớp bể mưa nguồn đó Người thức mong buồn tận cõi xa Ta về như hạt sương trên cỏ Kết tụ sầu nhân thế chuyển đời Bé bỏng thì cũng sinh, dị, diệt Tội tình chi lắm nữa người ơi Quán dốc hơi thu lùa nỗi nhớ Mười năm người tỏ mặt nhau đây Nước non ngàn dặm bèo mây hỡi Ðành uống lưng thôi bát nước mời Ta về như sợi tơ trời trắng Chấp chới trôi buồn với nắng hanh Ai gọi ai đi ngoài cõi vắng Dừng chân nghe quặn thắt tâm can. Lời thề buổi ấy còn mang nặng Nên mắc tình đời cởi chẳng ra Ta nhớ người xa ngoài cõi nhớ Mười năm ta vẫn cứ là ta Ta về như tứ thơ xiêu tán Trong cõi hoang đường trắng lãng quên Nhà cũ mừng còn nguyên mái, vách Nhện giăng, khói ám, mối xông nền Mọi thứ không còn ngăn nắp cũ Nhà thương - khó quá sống thờ ơ Giậu nghiêng, cổng đổ, thềm um cỏ Khách cũ không còn khách mới thưa Ta về khai giải bùa thiêng yểm Thức dậy đi nào gỗ đá ơi Hãy kể lại mười năm chuyện cũ Một lần kể lại để rồi thôi Chiều nay ta sẽ đi thơ thẩn Thăm hỏi từng cây những nỗi nhà Hoa bưởi, hoa tầm xuân có nở? Mười năm, cây có nhớ người xa? Ta về như đứa con phung phá Khánh kiệt đời trong cuôc bể dâu Mười năm, con đã già trông thấy Huống mẹ cha đèn sắp cạn dầu Con gẫm lại đời con thất bát Hứa trăm điều một chẳng làm nên Ðời qua lớp lớp tàn hư huyễn Giọt lệ sương thầm khóc biến thiên Ta về như tiếng kêu đồng vọng Rau mác lên bờ đã trổ bông Cho dẫu ngàn năm em vẫn đứng Chờ anh như biển đã chờ sông Ta gọi thời gian sau cánh cửa Nỗi mừng giàn giụa mắt ai sâu Ta về như máu ân tình chảy Tự kiếp xưa nào tưởng lạc nhau Ta về dẫu phải đi chân đất Khắp thế gian này để gặp em Ðau khổ riêng gì nơi gió cát Thềm nhà bụi chuối khóc thâu đêm Cây bưởi xưa còn nhớ trắng hoa Ðêm chưa khuya quá hỡi trăng tà Tình xưa như tuổi già không ngủ Thức trọn, khuya từng nỗi xót xa Ta về như giấc mơ thần bí Tuổi nhỏ đi tìm một tối vui Trăng sáng soi hồn ta vết phỏng Trọn đời nỗi nhớ sáng khôn nguôi Bé ơi, này những vui buồn cũ Hãy sống đương đầu với lãng quên Con dế vẫn là con dế ấy Hát rong bờ cỏ giọng thân quen Ta về như nước Tào khê chảy Tinh đẩu mười năm luống nhạt mờ Thân thích những ai giờ đã khuất Cõi đời nghe trống trải hơn xưa Người chết đưa ta cùng xuống mộ Ðâu còn ai nữa đứng bờ ao Khóc người, ta khóc ta rơi rụng Tuổi hạc ôi ngày một một hao Ta về như bóng ma hờn tủi Lục lại thời gian kiếm chính mình Ta nhặt mà thương từng phế liệu Như từng hài cốt sắp vô danh Ngồi đây nền cũ nhà hương hỏa Ðọc lại bài thơ thuở thiếu thời Ai đó trong hồn ta thổn thức Vầng trăng còn tiếc cuộc rong chơi Ta về như hạc vàng thương nhớ Một thuở trần gian bay lướt qua Ta tiếc đời ta sao hữu hạn Ðành không trải hết được lòng ta. RE: ...Sưu Tập Thơ... - rêu - 14-06-2012 Lá mồng tơi Hoa lá quanh nàng lác đác rơi Cuối vườn đeo giỏ hái mồng tơi Mồng tơi ứa đỏ đôi tay nõn Cô bé nhìn tay, nhí nhảnh cười Cách tường tiếng gọi sẽ đưa sang Rẽ lá cô em trốn vội vàng Quên giỏ mồng tơi bên giậu vắng Ta qua nhặt lấy gửi cho nàng Năm tháng ta chen chốn bụi hồng Cảnh xưa dừng bước một chiều đông Cây trơ dậu đổ, mồng tơi héo Cô bé vườn bên đã lấy chồng. Lưu Trọng Lư (Tiếng Thu - 1939) RE: ...Sưu Tập Thơ... - thangdiennhat - 15-06-2012 Minh khúc 9 Tác giả: Nguyễn Tất Nhiên đong tình đong nghĩ cho nhau trái tim nhân loại dù sao cũng còn đâu đây, đâu đó, bên đường… có thêm một tấm lòng thương tấm lòng! nợ đời, trả kiếp chưa xong ai đem đổ biển đổ sông nợ tình… cho nhau nhiều ít chân thành cũng như hương lửa ba sinh hãy còn sẻ chia khúc ruột đoạn trường kẻo vua Lê trách chàng Trương phũ phàng![1]. nợ đời, trả chút văn chương nợ tình, ừ, trả con đường em đi… sông không trách nước không về qua sao trách bậu lỗi nghì trúc mai chỉ xin sợi vắn sợi dài tóc mai nhắn gió thương hoài ngàn năm… bữa qua qua bỗng đau lòng nhớ hôm bậu hát bài đừng xa nhau… * [1] Nhắc tới câu thơ “Khá trách chàng Trương khéo phũ phàng” trong bài “Miếu vợ chàng Trương” của vua Lê Thánh Tông. Bài thơ được khắc vào bia đá trước miếu bà Trương, tức Vũ Thị Thiết tại bờ Hoàng Giang thuộc làng Vũ Điện, huyện Nam Xương (nay thuộc huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam) RE: ...Sưu Tập Thơ... - thangdiennhat - 15-06-2012 Cho Nhỏ ngày thi ! Ngày thi sắp gần kề rồi đó nhỏ Nhỏ lo năm mà ta ngại tới mười Sợ bài thi làm nhỏ biếng môi cười Ta thật sự nghe lòng đau khôn xiết Ta tưởng tượng nếu nhỏ mà thi rớt Nhỏ sẽ buồn như những lá thu bay Lệ thắm nồng ướt đẫm chiếc khăn tay Như có dạo nhỏ buồn ta phải đỗ Ta tưởng tượng nếu nhỏ mà thi đỗ Nhỏ có mừng chưa chắc đã hơn ta Nụ nhỏ cười sẽ rực rở như hoa Nỗi sung sướng ửng hồng đôi má đỏ Ngày thi đã gần kề rồi đó nhỏ Ta không thi nhưng hồi hộp lạ thường Đêm ta nằm cầu mong Chúa xót thương Cho nhỏ đỗ dẫu ta… người ngoại đạo Nguyễn Tất Nhiên RE: ...Sưu Tập Thơ... - thangdiennhat - 20-06-2012 Không đại diện cho điều gì! Thế hệ tôi, một thế hệ cúi đầu Cúi đầu trước tiền tài, cúi đầu sau mông người khác Cúi đầu trước chính mình, cúi đầu bạc nhược Chỉ ngầng đầu... ...vì... ...đôi lúc... ...phải cạo râu! Thế hệ tôi, cơm áo gạo tiền níu thân sát đất Cuộc sống bon chen Tay trần níu chặt Bàn chân trần không dám bước hiên ngang. Thế hệ tôi, nhận quá nhiều những di sản hoang mang Đâu là tự do, đâu là lý tưởng? Đâu là vì mình, và đâu là vì nước Những câu hỏi vĩ mô cứ luẩn quẩn loanh quanh... Thế hệ tôi, ngày và đêm đảo lộn tanh bành Đốt ngày vào đêm, và đốt đêm không ánh sáng Nếu cho chúng tôi một nghìn ngày khác Cũng chẳng để làm gì, có khác nhau đâu? Thế hệ tôi, tự ái đâu đâu Và tự hào vì những điều huyễn hoặc Tự lừa dối mình, cũng như lừa người khác Về những niềm tin chẳng chút thực chất nào! Chúng tôi nghe và ngắm những siêu sao Chỉ với mươi lăm nghìn cho vài ba tin nhắn Văn hóa ngoại giao là trà chanh chém gió Và nồi lẩu tinh thần là những chiếc I-phone Thế hệ tôi, ba chục đã quá già Và bốn chục, thế là đời chấm hết Không ghế để ngồi, thì thôi, ngồi bệt Mối lo hàng ngày là tiền trong tài khoản có tăng lên? Thứ đắt nhất bây giờ là từng lạng NIỀM TIN Thứ rẻ nhất, lại là LỜI HỨA Sự dễ dãi đớn hèn khuyến mại đến từng khe cửa Có ngại gì mà không phản bội nhau? Không, tôi không đại diện thế hệ mình đâu! Và thế hệ tôi cũng không đại diện cho điều gì sất! Trăm năm sau, lịch sử sẽ ghi vài dòng vắn tắt: Có một thế hệ buồn, đã nhạt nhẽo đi qua... (Cộng. Một ngày không lý trí. Đừng vội gán mình vào, bạn có thể rất khác. Nếu vậy, xin chúc mừng! Còn nếu bạn ấn like, có lẽ, xin chia buồn...) Gia Hiền RE: ...Sưu Tập Thơ... - TieuChieu - 15-07-2012 VẪN LÀ NỖI NHỚ TRẦN HOAN TRINH Bỗng gặp em về trong giấc mộng Áo vàng bay tha thướt phố chiều Anh gọi khẽ nghe tim mình rung động Tên em dài như cả một trời yêu Bỗng nhớ hết những tháng ngày thơ dại Bờ sông xưa hàng ghế đá hòang hôn Con đường nhỏ hai hàng cây đứng lặng Em đi qua buồn thao thức cả hồn Bỗng nhớ lại thời gian xưa hoa mộng Chiều tan trường bước chân nhỏ mau mau Thành phố đó em một thời con gái Mới nhìn nhau đã vội vã cúi đầu Tay năm ngón xoa hòai vùng tóc rối Anh ngu ngơ chẳng biết nói năng gì Em trong trắng như thiên thần vô tội Anh bàng hòang hóa đá bước chân đi Em tinh khiết mà anh thì bụi bặm Em đài trang anh là kẻ phong sương Sợ lời nói làm tình yêu vấy bẩn Nên lặng câm đi theo hết con đường Và cứ thế rồi xa rời mãi mãi Em hào quang bay vút tận trời cao Anh cúi xuống lượm chút tình rớt lại Nghe trong hồn từng nỗi nhớ xanh xao . RE: ...Sưu Tập Thơ... - MrTee - 19-07-2012 Ngày tháng Sáu Thái Bá Tân Hôm ấy là một ngày tháng Sáu Chàng trai và cô gái gặp nhau, Cùng đi dạo giữa cánh đồng lúa chín, Chim líu lo trên đầu. Khi đã yêu, không cần lời thổ lộ - Có riêng tiếng nói trái tim, Nên tuy có rất nhiều điều đáng nói, Nhưng họ... đã lặng im. Rồi đông đến, tháng Giêng, trời lạnh, Tuyết và bão đêm ngày. Họ không thể cùng nhau đi dạo Giữa đồng, tay nắm tay. Và chàng trai trở thành người bất hạnh , Cô gái cũng buồn đau. Giá họ nói, một câu thôi, ngày ấy... Họ đã suốt đời bên nhau. RE: ...Sưu Tập Thơ... - Hồ Yên Dung - 19-07-2012 Về Tác giả: Mường Mán Về ngang qua đường cũ Lá vẫn xanh nguyên màu Có đôi chùm hoa lạ Chợt tím vì mong nhau Về ngang qua quán cũ Nhạc vẫn vang trong chiều Lời ca như sóng vỗ Cuốn lòng ta bay theo Về ngang qua sông cũ Đò xưa nay đã già Trăng hẹn hò thuở nọ Giờ tách bến nào xa Về ngang qua phố cũ Lòng đàn theo nhạc mưa Ngỡ hai đứa còn đứng Chụm đầu dưới hiên xưa Về ngang qua trường cũ Không dưng thèm vu vơ Trái me ai chia nửa Đến bao giờ thôi chua? RE: ...Sưu Tập Thơ... - 1t2u3a4n - 19-07-2012 (19-07-2012, 12:48 PM)MrTee Đã viết: Ngày tháng Sáu Bài này sao từa tựa "Câu chuyện 10 năm" của Onga Becgon thế nhỉ? Chỉ có một lần thôi Em hỏi anh im lặng Thế mà em hờn giận Để chúng mình xa nhau Biết đi đâu về đâu Con đò không bến đợi Ôi cây xanh tình đời Có nghe lời ta gọi Những mùa xuân đã qua Tiếng ve về thổn thức Gió thổi vào đêm hè Kể chuyện mười năm trước Chỉ có một lần thôi Em hỏi anh im lặng Thế mà em hờn giận Để chúng mình xa nhau Nơi tình yêu bắt đầu Cũng là nơi khó nhất Trái tim dù biết hát Nhưng tình đời dễ đâu Những đôi lứa yêu nhau Có nghe tôi kể lại Chỉ một lần trót dại Thế mà đành chia phôi Chỉ có một lần thôi Em hỏi anh im lặng P/s: Trong đầu mình thì nghĩ là của Onga Becgon, nhưng gú gồ thì tìm không ra dịch giả. Ai có nick thivien.net có thể tham khảo thêm ở đây, nếu muốn: http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=65 |