Chủ đề ngẫu nhiên: Mở topic kiếm ngân lượng-mihoalai
Đánh giá chủ đề:
  • 17 Votes - 2.82 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Sương Khói Phôi Pha.
#1
Lời Tựa :
Cứ tới mùa gió bấc thổi về ta lại mang một nỗi buồn .. nó cứ như cái buồn của truyện buồn muôn thủa mà ta đã viết .. dẫu biết rằng cũng cũng nó vẫn thế .. nhưng cái tình với em vẫn đau đáu không phai .. bất giác ta muốn viết .. dù chỉ viết để viết chỉ vậy thôi.. câu chuyện có thể là của ta cũng có thể là của một gã nào đó có thể hoặc chưa bao giờ có mặt trên đời .. Chuyện bắt đầu từ một ngày trời mưa trên phố núi ..


Sương Khói Phôi Pha..




Ngạo Thế Cuồng Sinh



Mưa.. Mưa tầm tả..những cơn mưa nặng hạt cùng gió quăng quật lên căn nhà nhỏ xiêu vẹo trên triền đồi ..bụi chuối già nua đầu hè chao nghiêng tàu lá rách bươm vì gió bão..trông no sơ xác nhơ manh chiếu rách mà hắn đang ngồi vậy..
Hắn ngồi bất động trước chai rượu .. ánh mắt hướng về những dòng nước đang cuộn chảy như hàng vạn con tuấn mã đang phi nước đại trên triền đồi đất đỏ bạt ngàn cây lá ..
Trời lạnh.. lạnh lắm .. cái lạnh buốt óc .. tê cứng cả chân tay.. Nền nhà bằng xi_măng đang rịn nước khiến hắn liên tưởng tới cái lạnh mà người yêu hắn đang chịu đựng khi đang vùi mình dưới ba tấc đất ngoài kia ..
Người đã chết mà linh hồn dường như còn lẫn khuất đâu đây ..Một con bướm vô tình đậu lên vai cũng làm hắn ngẩn người rồi chăm chút nâng niu như đang chăm chút lấy người tình bé bỏng của hắn ...
Dốc ngược đáy ly rượu đế cay xè vào họng .. Nước mắt hắn như chực trào ra nhưng rồi nó lại quay ngược dòng thấm ngược vào lòng..
Cách hắn uống rượu chả giống con giáp nào .. chả khà ..tấm tắc khen ngon.. chả vổ đùi .. cũng chả thèm nhăn tẹo nào trên mặt vì cay đắng .. dường như hắn chỉ nuốt thứ chất lỏng say người này một cái vô thức và lạnh băng .. khuôn mặt lạnh như cả thế gian này có bao nhiêu cái lạnh đều thể hiện trên khuôn mặt điển trai của hắn ..

Ba Tháng .. kể từ ngày hắn mang người tình nhỏ bé lên chôn .. Phố núi chợt bàn tán xôn xao với lời đồn mị hoặc..
Căn nhà trên triền đồi đất đỏ có tay họa sĩ bị mát dây.. hay họa hình gì đó rồi khóc giữa những đêm trăng .. nhưng chỉ là những đêm trăng khuyết.. người ta mới ngh thấy những tiếng thét gào .. tiếng sáo vi vu sầu não .. và cả những khúc ca .. bi ai cất lên cám cảnh ..
Tựu chung sau những lời đồn đãi ..Triền đồi hoang vu bên lề phố Núi càng ít người lai vãng .. họ chỉ thấy một gã sớm đi tối về ..

Cũng từ đó hàng ngày ở đầu cầu thang chợ Đà Lạt .. ngay khu phố Hòa Bình người ta lại thấy một thằng họa sĩ ngồi sau giá vẽ với cây bút chì.. vẽ truyền thần .. Hắn vẽ cho du khách có .. xe ôm có .. mấy bà bán rau có ..Ngay cả gái điếm cũng có .Tóm lại hắn vẽ cho bất kỳ ai trả hắn 15 ngàn. Mỗi bức vẽ hắn nhì nhoằng tầm mươi phút .. Đặc biệt hắn không bao giờ đưa tay nhận tiền cũng như không bao giờ thối tiền cho khách .. họ cứ mặc nhiên quăng những đồng tiền vào cái lon dưới đất..Ngay cả hắn đôi khi cũng chảbiet61 mình đang ăn mày .. kẻ ăn mày dĩ vãng hay đang vẽ để mưu sinh.

Mưa đã tạnh .. những hạt nước còn đọng trên phiến lá long lanh như những hạt châu đang óng ánh dưới ánh nắng trời chiều ..như cùng khoe sắc với những đóa dã quì hoang dại ..

Hắn bất chợt chụp lấy giá vẽ rồi say sưa vung bút ..thoáng chốc trên khung vẽ hiện ra bức tranh một triền đồi đầy hoa vàng .. xa xa là một nấm mộ còn mới đơn côi..cùng với một bóng hình người thiếu nữ đang lẫn khuất trong mây trời ..
Dường như thoảng trong gió chiều se lạnh .. hắn lại đang thì thào ..
Nguyệt ơi ...\
Nguyệt .?? hắn đang khóc cho Nguyệt nào đó hay đang mơ ôm trăng mà khóc ..?

Hắn co mình sau tấm kính rộng của quán cafe Tùng cũ kỹ ..dõi mắt vu vơ ngắm dòng người đang tất tả ngược xuôi trên dòng đời .. hắm ngắm chỉ để ngắm vậy thôi bởi linh hồn hắn đang trôi dạt về nơi nào đó .. có chúa trời may ra mới biết.

Cộc .. Cộc..

Hú .. òa .. một cái đầu bù xù , tóc dài thòng chấm vai .. Râu ria xồm xoàm , phảng phất mùi chua loét của gã trai lâu ngày không tắm đang hiện diện trước mặt hắn rồi liến thoắng ..

_Hey .. Hạo .. phải mày là Hạo Điên họa sĩ không ?
_ ừ ..Biết tao à?
_ Biết .. mày nỗi tiếng diên trên Đà lạt rồi mà .!
_ Tao mà điên à .. Tao chỉ hâm thôi ku ạ.. cứ gọi tao là Hạo hâm được rồi ..
Thế mày không hỏi tên tao à?
_ Hê hê .. phải mày là cái thằng một tháng không tắm .. đang tè cũng giơ may lẹn chụp bồ câu bay .. nằm phơi sương 1 tháng rình chụp mấy con bọ cánh cứng ..
_ há há .. tao đấy .. Micheal Phước Khùng ..

_ Ối đời .. thằng Hâm quen với thằng Khùng .. thế là đúng chất rồi còn gì .. ngồi đi Ku ..

Câu chuyện rôm rã giữa 2 gã chỉ có 2 gã hiểu.. đôi lúc mặc xác kẻ kia nói .. kẻ nọ cứ thế thả hồn phiêu lãng ..kệ .. miễn 2 gã thấy vui thì kệ bố đời thiên hạ ..

_ Phước Khùng ..
_Hả ..
Mày có coi tao là bạn không ??
- Có chứ ..? mà sao..
_ Có thì mày đi tắm giùm tao ..
_ Đéo tắm ..
_ Ơ..
_ Đ...M .. tắm mệt lắm .. tao quen rồi ..
_ Mày Đéo tắm .. tao cóc chơi với mày ..Biến .
_ Mẹ thằng biến thái ..
Thằng Hâm này khó chơi quá ..Ừ tao tắm .. nhưng tao sẽ tắm trần truồng ở cầu đen bên bờ hồ Xuân Hương cho bàn dân thiên hạ biết tao vì thằng Hạo Hâm nó xúi ..
Tao mà có chết nước tao cũng ráng bò về bóp cổ lè lưỡi thằng cha mày ra ..
_ Ê ku .. không lôi phụ huynh tao ra mắng nhá ..
_Mệ .. thằng hâm .. mà này .. có phải mày hâm vì em nào không ..
_Tao hâm vì một em .. giống cái mặt trăng khuyết ấy .. hoho..
Ngồi cafe chán bỏ mẹ .. về nhà tao nhậu đi Phước Khùng ..

Hai bóng người choàng vai nhau bóng trãi dài trên phố chợ .. Bóng họ lùi dần vào ngõ tối rồi biến mất trên triền đồi đất đỏ bazan trơn trợt ..

Oạch ..
_ Đ..M..dơ hết đồ của tao rồi Hạo Hâm .. Mẹ kiếp..
_há há .. thằng Phước Khùng mà biết sợ dơ .. nói ra thiên hạ cười thối mồm cho .. rõ dơ ..

gã khùng làu bàu :
Mày chui rúc chi cái triền đồi khốn nạn này để tao phải tắm hả thằng hâm kia ..

Tuềnh toàn .. gớm ..chả giống cái nhà .. cứ như cái chòi .. mặc may nó giống cái lều của mấy thằng thi sĩ mướp ..hoho.
Xem nào .. thư pháp .. tranh .. bàn cờ ..trà mốc .. bonsai.. Ối đời thằng Hạo hâm mày ba mươi sao giống mấy thằng cha sáu mươi bị quẹo hàng thế hử ..
Nhà ********* gì không đàn bà .. không xếch -xi ..
Xem nào .. thơ với thẩn.. tao xem mày viết được thứ gì..



Trời cuối thu rồi ..
trời mưa ngâu..
Quan tài buốt lạnh..
đất đỏ ngầu..
Hỡi thần chết !
sao buộc em phải chết
Ngàn vạn thương nhớ
ngàn vạn đau ..

Em đã về đâu
..Đi về đâu..?
Gửi lại tàn tro tim rỉ máu..
Bài thơ tình xưa còn dang dở ..
Nối tiếp vần mơ ..
ta nguyện cầu

Ván đóng chặt đinh..
vùi thân xác
Run rẩy dưới mưa..
tim chết ngạt
Đưa hồn phiêu lãng vào năm trước..
Dã quì còn đó ..
tình chưa tan ..

Em có khóc không
.. người yêu cũ ..?
Lá có rơi không ..chốn thiên thu..?
Hình hài nguyên vẹn
hay xương trắng..
Lệ sầu tuôn
mặn đắng
trên môi ..
Người ta yêu dấu chết rồi ..
Chim quyên kêu khóc trên ngôi mộ này ..
Đêm tàn ..chấp chới dơi bay ..
Hồn em quấn quít ..trú cây hoa quỳnh
Người xa cách
U minh một cõi ..
Ta khóc lặng
mắt dõi ngóng trông ..
Cài lên ngực áo sen hồng ..
Nhung nhung nhớ nhớ ..
tang chồng khăn tang ..
Hạ huyền
một mảnh trăng tàn ..
Nhang trầm một nén
mong nàng siêu sinh ..


Đúng thơ của thằng hâm..Vừa song thất lục bát .. vừa thất ngôn tứ tuyệt . vừa lục bát . sai be bét luật .. há há ..Cũng may nó mô tả được cái tình với người chết ..
Gã khùng cứ mãi huyên thuyên độc thoại một tràng dài .. để mặc hắn với khuôn mặt buồn so chảy dài..
Nền trời đen thăm thẳm .. đêm nay trời không trăng .. đâu đó le lói ánh ánh của vài vì sao nhỏ đơn côi ..Trời chỉ toàn là gió .. từng cơn gió lùa từng cơn lên tàn cây liễu rũ làm nó cọ vào mái tôn ..nghe như tiếng hồn ma nào đó đang thì thào .. thì thào lời của gió ..
Trên manh chiếu rách hai gã trai nằm say khướt .. bỏ mặc sự đòi .. bỏ mặc luôn cái cái lạnh đang len lỏi khắp phố Núi mờ sương ...


Tình bạn của 2 gã hâm và khùng cũng như cái biệt danh của họ ..
Khi gặp nhau giữa phố cũng đếch thèm ngó lấy cái mặt .. khi lại vồ vập chạy tìm nhau như mươi mấy năm xa cách ..

Buổi sáng nọ .. khi mặt trời còn ngái ngủ ..hắn đang chiêu một ngụm trà rồi rít thuôc lào thả khói trắng cả căn phòng .. thì gã Phước Khùng chả biết từ đâu tay lôi xềnh xệch một con bé gầy nhom ..quần áo lôi thôi lếch thếch như vừa móc dưới bùn lên ..rồi quăng vào nhà hắn như quăng vào một con chó con ..

_ Hạo hâm .. chăm con bé giùm tao.. tao đi chụp đám cưới ..
Hắn chưa kịp từ chối hay chí ít cũng hỏi vài câu thì thằng khùng kia lại bay biến như chưa từng xuất hiện..
Hắn cáu bẳn quay lại rồi lạnh tanh :
_Tên Gì..
_ Nguyệt ..
_ Ơ ..đi bụi ?
_ Không ..
_ Làm gái ? .. Dạt net ..?
_ Không ..
_ Chứ thứ gì ..
_ Mồ côi .. năm nay 18 không ai chứa .. lang thang ..
_ Ừ ..

Thế thôi .. rồi hắn cắp chiếc giá vẽ lửng thửng rời bước .. chả thém ngó lấy mặt ngang mũi dọc con bé ..
hắn bỏ lại sau lưng con nhỏ mồ côi đứng đó với vô vàng cảm xúc .


Chuênh choáng hơi men hắn rảo bước về căn nhà nhỏ..hai gói mì .. một mớ cải ..Có lẽ với hắn ăn chỉ là để sống,và sống chỉ là đang thở,thế thôi.Cái sự thở có thể chứng minh là hắn đang sống.Một nữa linh hồn của hắn đã theo em đi xa ..đi xa lắm .. hắn chẳng biết nơi đó ở đâu..chỉ biết nơi đó vô cùng xa.. không chạm vào được cũng không nghe được ..chỉ có thể cảm nhận qua làn gió lạnh đang vi vu thổi qua hàng thông già đang sừng sững giữa đất trời mà thôi..

Mùi thức ăn..cái mùi thơm ngào ngạt của cơm nóng canh sốt như đánh thức cái dạ dày chứa toàn rượu của hắn dậy ..
Bụt?? không ..
Tấm .??không ..có lẽ là ma,một con ma nào đó đã nấu cơm cho hắn chăng..
Thịt kho trứng cút,canh cải xanh nấu gừng..cà pháo ..
Hơ nếu là ma thì con ma này biết cả hắn thích ăn gì sao..

_Mày hả Phước Khùng .. là phúc hay họa mà mày ..
Chợt thấy tấm giấy trên bàn :
<< _ Hạo hâm.Ăn cơm đi .. em đang ngủ đừng kêu em >>


_Chơi cả icon à?hic..hắn quên bẳng cả con bé mồ côi lúc sáng được hoặc bị quăng vào nhà hắn,bất giác hắn nhẹ bước rón rén rồi ngó nghiêng vào phòng ngủ..
Ối đời .. mặc cả áo ngủ nhá.. không mặc cả áo ngực nhá..Chả hiểu con bé lôi ở đâu về được một tấm nệm ..trên đầu giường còn có cả một bình hoa được cắm ba đóa dã quì ngu ngơ.
Chiều hôm đó hắn ăn thật ngon miệng .. hắn ngấu nghiến như hổ vồ.. Hắn nào biết sau cánh cửa phòng đang hiện diện một nụ cười tinh nghịch với ánh mắt nâu tròn đang nhìn hắn ăn một cách thích thú..

Tiếng sáo bay vút lên thinh không rồi chùng xuống nỉ non hòa chung với gió .. hắn như hóa hình cùng cơn gió và làn điệu phôi pha ..Đêm nay trăng sáng mờ ánh trăng hạ huyền hình chữ D ngược đang treo lơ lững.. ánh sáng bàn bạc của vầng trăng khuyết.Có lẽ hắn đang nhớ người tình của hắn ..trong tiếng sáo người ta có thể cảm nhận âm hưởng buồn u uất .. nỗi buồn có tên .. nỗi buồn thăm thẳm như thung lũng hoang vu .. buồn như màn đêm vắng lặng đang ngập trong sương mù của phố núi thênh thang..

Tiếng sáo vừa dứt thì hắn cũng vừa kịp nhận ra hơi ấm từ thân thể gầy nhom của con bé.. một hình hài chưa trọn để có thể gọi là đàn bà .. trông con bé như loại trái cây còn xanh hoặc như một nhành lan khẳng khiu vừa tách nụ ..Cặp mắt quá khổ tròn xoe đang treo trên khuôn mặt trái xoan..làn môi cong cong ẩn hiện trên là da nâu bóng..Ơ hay sao mình ngắm nó kỹ thế? Có lẽ vì bữa cơm chiều ngon miệng .. hắn tự nhủ rồi lơ lững:
_ Không ngủ nữa hả nhóc ?
_ uhm .. Hạo Hâm thổi sáo cứ như đàn sói đang tru trăng ,ngủ được chết liền ..
_ hờ hờ .. hắn nhếch miệng cười .. cười mà mặt lạnh băng gần như vô cảm.. thà chả cười còn hơn.
_ Nhóc là cái gì Nguyệt nhỉ ..?
_ Y Nguyệt ..50 phần trăm là dân tộc thiểu số ..
_50% là người gì?
_Hạo hâm không biết ca sĩ Y Moan à ?
_ Biết .. thì sao ? bà con hay bố đẻ ..
_ Hàng xóm em đấy ..
_ Mẹ kiếp .. trớt quớt ..hắn văng tục nhưng lại thầm cười con bé láu lĩnh và mình lại ngây ngô..
_ Đùa đấy .. cùng họ thôi ..

_ Này Y Nguyệt .. em có biết hát cái bài mà con mụ béo núc hay cười hố hố trong VietNam Idol hay hát đấy không ?
_Ly cà phê ban mê ..Siu Black ??
_ uhm.. nó đấy ..nghe con mụ ấy hát thì cứ bịt hẳng mắt lại chỉ nghe bằng tai thì mới thẩm thấu được..

Chẳng cần lấy hơi.. tiếng hát trong veo cao vút ngân lên .. tiếng hát như con chim sơn ca của núi rừng đang hót hót giữa đại ngàn xa xăm vọng về..

_ Hạo hâm không vỗ tay cho em à ..
_ À .. ừ .. em mà đi thi thì bét cũng hạng tư ..
_ Hạo hâm .. trả lời em nhá ..
_Ừ
_ Ngôi mộ kia là của vợ anh?
_ Không phải vợ .. chỉ là người tình ..một người tình đã khuất ..
_ Thất tình có thể làm người ta hóa hâm à.
_ Không .. thất tình thì thường thôi.. có lẽ anh hóa hâm vì đau tình.!
_l'amour est ambigu
_Em nói gì đấy ?
_ Tiếng Pháp .. Tình yêu là thứ mơ hồ .Mồ côi trường dòng thánh Paulos mà..
_ Này nhóc!
_ Gì Hạo ..
_ Ngực em còn xanh lắm .. đừng khoe trước gió .. hãy kiếm cái gì ủ vào cho nó chín đi nhá ..
_ Thế nó có đẹp không .. con bé lúng liếng tinh nghịch ..
_ Hắn nhăn mặt rồi đáp ..Đẹp nhưng nó vẫn cứ còn xanh ..
_ Hứ thôi em đi ngủ .. mai em đi thử việc ở XQ

Nó hôn nhẹ lên má hắn rồi chạy vù vào phòng trùm chăn bít đầu .. có lẽ nó đang dấu hoặc ủ cho trái cây còn xanh kia chín dần ..
Nụ cười nở nhẹ trên môi ..mắt hắn lóe lên chút tia ấm áp rồi vụt tắt quay lại trạng thái lạnh băng như chưa hề cười qua ..


Đời vẫn cứ thế mà trôi .. hắn vẫn ngày ngày đi vẽ .. Y Nguyệt ngày ngày đi thêu ở XQ .. Phước khùng vẫn cứ Khùng dù nổi danh khắp đông tây với những bức ảnh mang cả hơi thở của cao nguyên lộng gió .. hắn vẫn cứ thích đi chụp dạo cho du khách thích thế và chả cần biết mình làm vì cái gì ..Một dạo hắn cố gặng hỏi là lão khung lôi đâu về con bé Y Nguyệt thì hắn cũng chỉ bảo ..Tao quên mẹ nó rồi .. đừng hỏi để tao nổi khùng .. cơ mà tao là khùng mà mày nhỉ ..Mày không thích nó thì nhấn nút cho nó biến .. đừng phiền tao.

Trời đã lập đông triền đồi chỉ còn lát đát một vài đóa dã quì .. tàn cây dã quì rụi lá thay vào đó là sắc đỏ phơn phớt của Mai Anh Đào..Thu của hắn đã phai .. mà cơn đau tình của hắn dường như vẫn chưa dứt..

_ Hù ..
_Mẹ .. cái mùi chua loét của mày từ xa đã ngửi được .. khỏi hù tao .. Đi Tắm đi ku..
_ Bố khỉ .. gặp mày là mày bắt tao tắm ..Cái sự ở dơ của tao ngăn cản hòa bình thế giới hay làm đảo lộn thị trường chứng khoán à ..Mà này .. ắn hạ giọng thì thào ..
_ Mày búm bùm con bé ấy chưa ..
_ Búm con mắt mày nè Phước Khùng ..
_ Đéo tin.. xinh tươi hơ hơ mà mày tha à ?/Thôi bỏ .. nói vậy thôi chứ tao biết thằng cho rách mày còn yêu cái nắm xương tàn ngoài kia hơn người sống..Mày nghe tao hỏi nhá ..
_ Con bé Y Nguyệt có xinh không?
_ Có.
_ Bằng con bé chết rũ ia không ?
_ Bằng
_ Nó có thương mày và chăm sóc mày chu đáo không ?
_ Có .
_ Thế thì việc quái gì mày không đáp lại tình yêu của nó.
_Có lẽ vì tao chưa quên..Mày thấy con bướm đó không .. tối nào nó cũng bay vào nhà chơi với tao ..Chắc là Nguyệt của tao đang hóa hồn ..
_ Vứt mẹ đi cái chuyện liêu trai của mày vào sọt rác .. người sống sờ sờ không quan tâm ... quan tâm tới cái bóng hồn phất phơ .. Mày hâm bỏ mẹ ..
_ Hơ .. tao là Hạo Hâm .. mày quên?
_ Biết rồi ..Thôi mặc xác mày .. tao đi Sing triển lãm về .. thửa được chai John xanh.. Nào Nốc..

Hắn tỉnh dậy trong mùi thơm của tô cháo thịt bò trộn tía tô và tiêu sọ thơm phức ..

_ Hạo ..anh lại buồn à?
_ Ừ .. mà không .. đôi khi chỉ buồn như thằng cha Xuân Diệu tả mà thôi.
_ Là Sao..
_ Hôm nay trời nhẹ lên cao,
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn...
_Hạo ăn đi cho nóng ..

Tháng ngày qua hắn mặc nhiên tận hưởng sự chăm sóc của em .. từ manh quần tấm áo .. đến giấc ngủ miếng ăn .. cả bình trà và gói thuốc lào say ngất .. hắn chỉ làm mỗi một việc là quăng bừa cái lon chứa tiền công vẽ lên bàn .. thế thôi.. mặc nhiên tận hưởng như vốn dĩ nó phải thế ..

_ Hạo .. hôn em được không ?
_ Không .
_ Thế Hạo giúp em thành đàn bà được không ?
_ Không .. cơ mà vốn dĩ em là đàn bà mà ?/
_Không .. em chỉ là thiếu nữ.. em muốn thành đàn bà .. đàn bà của anh và chếm lấy một góc nào đó trong anh..
_ Rồi sao nữa .. anh chỉ là người đi gieo nỗi b..

Hắn chưa dứt lời thì làn môi cong cong xinh xắn kia đã bịt chặt lấy môi hắn ..môi cuốn lấy môi .. vòng tay nhỏ ôm xiết lấy hắn rồi giật tung đi tất cả .. áp sát vào người hắn nóng bỏng thân thể căng tràn nhựa sống .. từng nụ hôn vuốt lên từng ô vuông của da thịt .. bất chợt hắn thấy mình ngập sau trong em cùng tiếng rên khẻ bên tai ...bờ ngực mà hắn thường chê còn xanh .. phút chốc chín mọng cong vút lên cuộn trào khát vọng ảo ảnh..

Đêm đó cũng là một đêm trăng khuyết nhưng người ta không nghe tiếng sáo .. lời ca ..chỉ là thoảng trong gió .. dường như có lời thì thầm của cây cỏ đang quyện chung cùng hai thân thể uốn lượn bay bổng trong đất trời ..
Màn sương phố núi vô tình hay hữu ý lại phủ xuống triền đồi đất đỏ hoang vu...


傲Ngạo Vì Bản Chất Đã Ngạo 傲
Sở thủ hoặc phi thân
Hoá vi lang dữ sài
Triều tị mãnh hổ
Tịch tị trường xà
Ma nha doãn huyết
Sát nhân như ma
ღღღღღTài sản của Ngạo (View All Items) ღღღღღ
Reply
#2
Hắn choàng tỉnh khi trời còn mờ sương, bất chợt đâu đó ngoài hiên hiện hữu một bóng hình , có lẽ không phải hiện hữu ngoài trời kia mà hiện hữu trong tâm trí hắn . Hắn lao mình chạy vụt ra nơi mộ của em .
Hắn khóc ,khóc vì hắn mang tất cả dấu yêu mà hắn nén chặt trong lòng lâu nay , rồi trút lên một thân thể khác trong khi cả trái tim yêu hắn luôn hướng về em , một người con gái cùng tên Nguyệt , nhưng là Hạ Nguyệt..Có lẽ vì vậy mà hắn luôn lên cơn đau tình mỗi khi trăng khuyết treo ngang đầu ngọn núi.

3 Năm trước
Huyện Tiên Du..Trấn Lim một trấn nhỏ nằm phía bắc con sông Đuống đang mơ màng chảy,những dòng chảy có lẽ rồi cũng sẽ chảy về biển.Hắn lang thang tới cái thị trấn này cũng chỉ vì cái tên Tiên Du , hắn cơ hồ rằng hắn may mắn sẽ gặp tiên .Ngày ấy hắn chưa hâm vì đau tình nhưng hắn hâm từ trong suy nghĩ và có lẽ hắn hâm vì nghệ thuật mà hắn theo đuổi .30 tuổi .. số tuổi không già không trẻ .. nhưng những bức tranh hắn vẽ được bán ra với giá cả nghìn đô.. hắn tuyệt nhiên không vẽ tranh chợ , thứ tranh nhạt nhẽo mà với hắn là phi nghệ thuật .
Khung vẽ vẫn còn trắng toát ... mờ xa bên sông tiếng quan họ đưa chao chợt làm hắn nỗi máu me .. hắn rút sáo họa theo ,cứ thế chả biết bao lâu thì tiếng hát của em đã sát ngay gần .

_Thời buổi này mà còn kẻ thích phiêu cũng chơi quan họ* như anh cũng hiếm ..
_Chào em cô gái Bắc Ninh
Trông duyên duyên quá hay mình làm quen
_hihi .. lại cả thơ .. định tán tỉnh em à .
_ Không định , mà anh đang tán đấy .Anh là Hạo .. Hạo Hâm.
_Hâm cơ á
_ Ừ hâm nhưng không nặng .. vẫn phân biệt được nam nữ để không yêu nhầm .
_ hì .. em là Hạ Nguyệt , muốn gặp lại em thì cứ đêm trăng khuyết anh ra bờ sông này thổi sáo sẽ gặp em .

Bỏ lại hắn sau lưng chiếc thuyền con rẻ sóng đi xa bỏ lại cả những vòng tròn lan tỏa trên mặt sông, nếu không có những vòng sóng chắc hắn đã ngở mình gặp tiên.

Những chuỗi ngày sáng tác của hắn kéo dài. những chuyến đi về giữa Bắc Ninh và Hà Nội ngày càng dày hơn, mối tình của em với hắn cũng được bồi đắp như con sông Đuống vẫn bồi đắp phù sa cho những cánh đồng thơm lừng hương đồng nội .

_ Hạo .. em thích hoa Dã quì mà chưa một lần được ngắm chỉ xem hình .
_ Thế mình cưới nhau xong mình chuyển lên phố núi sống nha em , nơi đó dã quì sống hoang sơ hồn nhiên như em vậy .
_ Lại tán , nởm à .
_ Anh sẽ mua một căn nhà trên triền đồi , ngày anh đi vẽ .. em ở nhà trồng trà , tối về mình .. ấy ấy ... haha ..
_ Rõ dơ .. ai cho anh mà anh đòi ấy với chả kia .Nhưng này .. anh hứa với em rồi đó , có chết em cũng đòi bằng được căn nhà nhỏ trên triền đồi để sống cùng anh trên phố núi mờ sương .
Cứ thế chuyện tình của hắn cứ diễn ra như trong mơ , ngày hắn về lại Hà Nội để mời bố mẹ ra bắc cưới em , thì cũng là lúc dòng sông Đuống khi cuồng nộ đã cướp mất em .Lễ hỏi đã xong chỉ còn mỗi cái đám cưới và hôn thú .Bay ngược ra bắc lần này hắn hóa hâm vì đau tình . Hắn mang em về phố núi cùng cơn đau tình và cả khúc quan họ da diết sâu đậm như tình em trao.


Những cánh lá thông xoay xoay trong gió ,màu vàng óng của những cánh lá phủ kín cả một góc sân con con. Hắn đăm chiêu nhìn những cánh lá rơi rụng trong một buổi chiều nhạt nắng .. ánh mắt xa xăm ấy dường như làm cho người ta liên tưởng hắn không hiện hữu trong khung cảnh này ..Có lẽ vậy .. những luồng xoáy của hồi ức kéo tuột hắn về với quá khứ nơi mà hắn không thể quên .. mà có muốn quên cũng chẳng được ..hắn đang nhớ em .

Những cánh lá cứ vẫn tiếp tục chao nghiêng trong gió bất chợt nhòa đi rồi trộn lẫn với những ánh mây mang sắc màu của tịch dương . Bỗng dưng làm hắn liên tưởng tới sắc màu của cầu vồng .. chỉ có chiếc cầu đó mới có đủ chiều dài để nối hắn với em ..
Chao ơi .. những xa cách trong tình yêu cứ làm người ta đau khổ thế nhỉ..
Bắt đầu của cuộc tình này dường như là ảo mộng..phải không em .. hắn tự nói rồi cũng tự trả lời .. vì em của hắn đang ở một phương trời rất xa .. xa lắm ..xa đến nỗi không gì có thể mang hắn đến được bên em .. chỉ có trong mơ .. vâng chỉ có trong mơ hắn mới có thể ôm em của hắn trong vòng tay .
Chẳng biết tự khi nào hắn và em yêu nhau .. chỉ biết những làn điệu Quan Họ đã cuốn anh và em vào nhau , những bức tranh thấp thoáng dáng em cứ lần lượt được triển lãm , hắn chỉ giữ lại một bức chân dung .. tình cảm của hai đứa cứ quấn lấy nhau .. đan xen vào nhau .. rồi đến một ngày cả hai nhận ra mình đã yêu
.. cứ thế mãi cuốn cả hai ta vào cơn lốc tình ..

Những cánh lá thông vẫn cứ xoay .. hắn ngẫng đầu lên trời và thầm ước .. ước gì những chiếc hoa kia có thể giúp hắn xoay ngược dòng thời gian ..ngược cả nắng .. ngược cả gió .. ngược cả dòng nước đang bảng lãng trôi để đ một lần được bên em,bên em thật sự .. Liệu có ngày nào đó .. những ước mơ bình dị của hắn trở thành hiện thực không nhỉ ..
Những cơn đau tim cứ kéo hắn lại thật gần mặt đất .. hắn lại tự vấn .. liệu nơi âm ty đó hắn có được tự do để mà yêu em không..
Hắn muốn gào lên cùng đất trời là hắn yêu em .. nhưng than ôi .. hắn chỉ biết nén nỗi đau này lại ..
Cuộc đời này tại sao ta cứ mãi xoay vần như những chiếc lá thông ..
Hắn .. sinh ra từ gió .. những con gió ngông cuồng hung bạo .. nhưng sao từ dạo ấy .. hắn ước mình là cơn gió nhẹ .. ve vuốt lên ngọn Cỏ mong manh ..mong manh như hình hài em
Rồi cứ thế .. ngày nối ngày .. tâm hồn của Gió bỗng chẻ làm hai nữa..
Ở đâu đó trong góc khuất tâm hồn .. Bóng của Gió đã lấn át thực thể .. để rồi .. hắn nhận ra .. hắn không thể thiếu em trong đời .. hắn đang sống .. nhưng chỉ sống bằng ... Bóng của Gió mà thôi ...

Cũng như thế mấy tháng nay hắn sống chung với Y Nguyệt .. hắn vui đấy cười đấy nhưng chỉ là mang chiếc bóng của Gió .. một con gió lạ trôi dạt từ phương bắc để rồi đậu lại trên phú núi mờ sương .. một căn nhà trên triền đồi như ước nguyện của em .. vâng .. khuya qua hắn cuồng nhiệt .. nhưng sự cuồng nhiệt với tư tưởng là hắn đang làm tình với vợ sắp cưới của hắn .. ngay cả khi hắn kêu Nguyệt ơi anh yêu em .. thì cũng là lúc hắn gọi tên Nguyệt của Hạ Nguyệt .. một vầng trăng khuyết mà hắn mê đắm trong cõi U minh ..
Hắn có thể cảm nhận được sự cam phận .. cam phận nấp sau ảo ảnh của Y Nguyệt để được hắn yêu thương .. được lấp đầy cảm giác chông chênh của số phận mồ côi .. con bé lầm lũi đi về .. không cần bất cứ gì ngoài được sống bên hắn và chăm hắn .. Bất chợt hắn ước mình hóa thành 2 nữa .. một nữa dành cho em .. một nữa để sống với người sống .. hắn tham hay hắn mâu thuẫn cũng chả cần biết .. hắn chỉ biết .. lặng khóc trên nấm mộ ..
Một nấm mộ tự tay hắn xây..
Đóa dã quì còn sót lại của trời đông đang cọ vào má hắn như an ủi..
_ Này Hạo .. anh hãy yêu .. hãy yêu như yêu em .. chính em ..Vì đó là em .. vẫn là Hạ Nguyệt của anh..
_Hạo .. bụi bay vào mắt hay anh đang khóc ..?
Y Nguyệt đứng sau lưng hắn hướng về ngôi mộ vái nhẹ rồi tiếp ..
_Trời lạnh lắm ..Hạo vào nhà uống trà cho ấm nha..
Con bé không đá động gì đến chuyện tối qua ..không buồn không vui nó cứ thế lầm lũi bên hắn .. trao cho hắn tất ..cả caí quí giá nhất của người con gái em cũng trao cho hắn và tuyệt nhiên không vòi vĩnh..

Hôm nay hắn không muốn đi ra khỏi nhà ..hắn ngồi đó giương mắt nhìn theo hình hài nhỏ bé đang liêu xiêu đi xuống triền đồi mờ sương ..Bất giác hắn cảm thấy nao lòng ...

3 tháng .. rồi lại ba tháng nữa trôi qua ..căn nhà nhỏ của hắn cũng thay đổi theo thời gian ..lắm lúc hắn tưởng như không còn nhìn ra..
Nó không còn tuyền màu vàng của loài hoa dã quì ..mà nó cùng đất trời cộng với bàn tay chăm sóc của em đã trổ ngập các loài hoa lạ..
Nào giàn hoa móng tay vàng cam ..

nào hoa cocolyco đỏ trắng

Cẩm Tú cầu xanh tím..


Hồng ..thược dược .. Vườn hoa đầy màu sắc và sinh động như em..
Còn hắn ..hắn như phân khúc mình ra để sống và yêu .. thoạt cười.. thoạt lạnh .. khi xa vắng .. lúc rộn rã.. hắn đuối mình cùng em vào những đêm ái ân ngọt đắm ..và lần nào ở đỉnh hắn cũng gọi .. Nguyệt ơi ..hắn bất chấp là đang gọi Nguyệt nào ..mà cũng có thể hắn gọi tên cả hai Nguyệt cũng nên ..Rốt cuộc hắn cũng biến em thành ngừoi đàn bà thuần thục ngay ở ngưởng tuổi 19..Nhìn nhà cửa tinh tươm sạch sẽ..hắn chả hiểu em thu vén thế nào với đồng tiền mà giờ đây nhà hắn không thiếu thứ gì .. ngay cả chiếc xích đu nhỏ mà em hay ngồi cắn hạt dưa ngắm núi..

Click/ Click..
_Há há ..chộp được lúc thằng Hạo Hâm đang xuất hồn đi chơi với con ma rồi ..
mà này ..cho taomựon đống tranh bỏ đi của mày nha Hạo Hâm..
_ Ừh.. Đem bán à ..bán được tặng mày 30% ..cộng với hộp đá cho mày đập..
_ Đếch chơi cái thứ hại não ấy ..
Gã Phước khùng cặm cụi lôi đống tranh chưa lồng khung ra phủi bụi thời gian rồi nâng niu như báu vật .. nhưng rồi lại tống vùi tất cả vào cái balô to vật sau lưng..hắn bỏ đi mà chẳng thèm chào..coi như mình mới nhặt phế thãi ở một bãi rác nào đó chứ không phải là lấy từ trong nhà Hạo Hâm..

Một tuần sau ..Phòng triển lãm tranh sau lưng rạp hát Hòa Bình ngừoi ta nhìn thấy Băng _ rôn to vật :
_ Hạo Hâm_ Trăng _ Đàn Bà và Dã Quì ..

Gã tíu tít giới thiệu tranh.. chả hiểu Gã Phước khùng lôi đâu lên đựoc mấy bài báo cũ viết về hắn và cuộc đời sáng tác .
cái sự nổi tiếng của hắn sau một tuần thu hoạch được những 5 nghìn đô..
Hắn có nghèo gì cho cam .. nhưng hắn vẫn ngồi ngay đầu cầu thang chợ..vẫn ngồi đó với vẻ mặt đau tình lạnh băng và cả cái ống lon đựng tiền..
Phố núi dường như có chút ấm lên..gió vẫn cứ nhiều ..sương mù lẫn khuất vẫn cứ phủ ..và hắn .. hắn vẫn chưa giải quyết xong mối quan hệ giữa người và ma ..

_ Hạo... Anh biết con kiến làm sao để khiến voi xỉu không?
_Cắn vào tai à ..?
_ Không ..
_hay nó nói.. anh ơi em có thai ..
_ Vâng ..Anh Ơi em có thai..
Bất chợt hắn như lờ mờ hiểu ra vấn đề .. vì trông em thật nghiêm túc ..
_ hey hey ..Nào ..em có baby à..

_ Vâng..tiếng vâng nhỏ như gió thoảng .. hắn ôm em vào lòng ..lời gì để hắn nói .. hắn chỉ xoa nhẹ tay lên bụng em nơi đang chứa một sinh linh..

_ Này Y Nguyệt ..mình đừng làm đám cưới .. em không có gia đình và chúng ta không có bạn ..Chúng ta sẽ làm hôn thú ... và mời thằng Phước Khùng làm chứng ..

_ Dạ Vâng anh... con bé nép mình bên hắn như muốn hắn chở che ..

_l'amour est ambigu..Tình yêu là mơ hồ ..phải chăng chỉ có gia đình là tồn tại hả Hạo ..

_ Anh không biết nhưng hãy thế em ạ...

Một tờ hôn thú .. một lời thề trong ngày cưới kỳ quặc nhất từ lão Phước Khùng ..

Hạo ..con có thề sẽ quên con ma đang nằm dưới đất để yêu thương vợ con không ..con có thề là sẽ thôi tru như sói để dân Đà Lạt đựoc ngủ yên không... Con có thề là sẽ chăn Y Nguyệt như chăn cừu không ..??
Tất thảy hắn đều nói có ..Hắn cùng em say..say mật tình có .. say rượu có .. nhưng ..sáng hôm sau thì cô dâu của hắn đã không còn trên Phố núi ..

Hắn vẫn ở đấy ..hắn vẽ ..hắn gia nhập nhóm du ca mặc dù chả lang thang .

Hắn cứ ở trên triền đồi hoang vu vẫn đau tình .. vẫn thổi sáo ..Vẫn chơi quan họ giữa những đêm trăng khuyết .
Ngày trôi ngày .. mãi đến khi hắn lục lại những kỷ vật về Y Nguyệt thì một mảnh giấy nhỏ rơi ra
<<Hạo .. em yêu anh ..rất yêu anh..nhưng anh ơi em không thể sống mãi với nỗi buồn của anh .. em chấp nhận được một lần là đàn bà của anh rồi đi xa mãi .. em mang theo giọt máu của anh coi như món quà lớn nhất mà anh dành cho em.. Anh hãy sống tốt .. hãy yêu .. yêu chị Hạ Nguyệt như anh từng yêu ..chỉ đến khi nào .. anh thật sự sống .. sống trọn cả tâm tư cùng em thì hãy kiếm em..
Mà này Hạo ..biết đâu em ra thủ đô..nơi anh sanh ra ấy ..em có mang theo hôn thú .. biết đâu em sẽ được có cha mẹ và được làm dâu..>>

hắn thả bước về căn nhà đầu con phố Hàng Buồm ..
-Chào chú ..
_Chào con..Con tên gì nào .,..
_ Dạ thưa chú con 3 tuổi ..tuổi con lợn con.. ba con là Hạo Hâm ..con là Hạo Phong ..mẹ con nói con giống ba con.. ba con là gió ..

Có lẽ con gió lạ của miền bắc năm nào đã trở về nhà ..Con gió có thể thôi đau hoặc không..chỉ biết rằng trên triền đồi đất đỏ mờ sương .. thi thoảng người ta vẫn kể cho nhau nghe về chuyện có tiếng khóc phát ra từ ngôi mộ lâu ngày không hương khói ..


_______________Hết___________-

4.11.2010

Ngạo Thế Cuồng Sinh
傲Ngạo Vì Bản Chất Đã Ngạo 傲
Sở thủ hoặc phi thân
Hoá vi lang dữ sài
Triều tị mãnh hổ
Tịch tị trường xà
Ma nha doãn huyết
Sát nhân như ma
ღღღღღTài sản của Ngạo (View All Items) ღღღღღ
Reply
#3

khi đọc đến đoạn :Này Y Nguyệt ..mình đừng làm đám cưới .. em không có gia đình và chúng ta không có bạn ..Chúng ta sẽ làm hôn thú ... và mời thằng Phước Khùng làm chứng ..

UU đã nhếch mép cười khẩy.

Ngạo đã phô bày 1 thực tế đốn mạt về bộ mặt của cái gọi là nghệ sĩ , là chung tình .
Chỉ vì sinh linh ấy mang dòng máu của hắn?
Hay hắn trỗi dậy trong lòng tình phụ tử?
UU không mạn đàm đến mối đau tình của người họa sĩ . Nhưng người con gái Y nguyệt có phải chỉ xuất hiện trong văn học?

UU tự hỏi rằng liệu con kiến không nói với con voi : anh ơi em có thai thì bao h cuộc tình của người nghệ sỹ và y nguyệt đc kết thúc ?

Đúng , 1 câu chuyện kết thúc có hậu , người viết phơi bày hoàn toàn tính cách của một người nghệ sỹ vào văn học . Nhưng tự trong thâm tâm UU , cay đắng cho phận đàn bà .
em sẽ viết một mùa thu rất khác
ở cái nơi không có lá vàng
hoa sữa chẳng báo được thu sang
vì em khác nên mùa thu sẽ khác...
ღღღღღTài sản của Violet (View All Items) ღღღღღ
Reply
#4
dù sao người viết cũng là đàn ông, góc nhìn hơi thiên lệch, Và Cô gái Y Nguyệt hoang dại chỉ chưa tròn 20..cách suy nghĩ và cách làm chưa chín chắn, chỉ bộc phát hết yêu thương và cháy với nó
còn đổi sắc cái đồi Dã quì chẳng qua Y nguyệt muốn thay đổi hoàn cảnh thông qua đó tạo khung trời riêng
thoát cảnh cũ
và để yêu
傲Ngạo Vì Bản Chất Đã Ngạo 傲
Sở thủ hoặc phi thân
Hoá vi lang dữ sài
Triều tị mãnh hổ
Tịch tị trường xà
Ma nha doãn huyết
Sát nhân như ma
ღღღღღTài sản của Ngạo (View All Items) ღღღღღ
Reply
#5
Lẽ ra Y nguyệt phải Yêu Hoa Dã Quỳ.

Lẽ ra nên thế !
em sẽ viết một mùa thu rất khác
ở cái nơi không có lá vàng
hoa sữa chẳng báo được thu sang
vì em khác nên mùa thu sẽ khác...
ღღღღღTài sản của Violet (View All Items) ღღღღღ
Reply
#6
(04-12-2011, 02:24 AM)Violet Đã viết: Lẽ ra Y nguyệt phải Yêu Hoa Dã Quỳ.

Lẽ ra nên thế !


UU nói đúng..lẽ ra không nên ganh tỵ với người đã khuất.

Nhưng đàn bà không ghen hiếm hoi lắm.Ta không tin đàn bà không ghen.

Vừa đọc truyện này..vừa nghe bài nhạc này .Có khi cắn lưỡi cũng nên.
傲Ngạo Vì Bản Chất Đã Ngạo 傲
Sở thủ hoặc phi thân
Hoá vi lang dữ sài
Triều tị mãnh hổ
Tịch tị trường xà
Ma nha doãn huyết
Sát nhân như ma
ღღღღღTài sản của Ngạo (View All Items) ღღღღღ
Reply
#7
[Hình: ruc-ro-hoa-da-lat.jpg]


Đây là Hoa Cocolico

[Hình: 257ljes%5B1%5D.jpg]


Cẩm Tú Cầu

[Hình: hoa%20m%C3%B3ng%20tay.jpg]

Hoa móng tay

[Hình: 20823304_images1694074_Phuoc-Khung-1.jpg]

Michel Phước Khùng

[Hình: Da+quy.JPG]

Hoa Dã Quì

[Hình: images580649_quy_5.jpg]

Đồi Dã Quì


[Hình: daquy1.jpg]

Coan Quỉ Già
傲Ngạo Vì Bản Chất Đã Ngạo 傲
Sở thủ hoặc phi thân
Hoá vi lang dữ sài
Triều tị mãnh hổ
Tịch tị trường xà
Ma nha doãn huyết
Sát nhân như ma
ღღღღღTài sản của Ngạo (View All Items) ღღღღღ
Reply
#8
Yêu mà Không ghen nó phí.

Ta thích thấy phụ nữ ghen.

Nhưng ghen như Y Nguyệt là đỉnh cao của ghen.

Nàng trồng cocolico để khẳng định mình mong manh rực rỡ và độc giống anh túc(hoa tiên nâu, thuốc phiện) ghiện chị đi cưng rồi hiểu.

Nàng trồng Tú Cầu để mong viên mãn sum vầy

Nàng loại bỏ Dã Quì vì muốn thoát khỏi ám ảnh, và muốn mình bứt khỏi rừng.Cắt cơn nhớ của Hạo..


Nghen tinh vi vậy thôi chứ, có cào cấu mắng mỏ chi mà ko dc, chỉ trồng hoa móng tay để nói : Quít dày móng tay nhọn

Ghen thông minh, và đáng yêu..mấy chị nên học tongue

I like its
傲Ngạo Vì Bản Chất Đã Ngạo 傲
Sở thủ hoặc phi thân
Hoá vi lang dữ sài
Triều tị mãnh hổ
Tịch tị trường xà
Ma nha doãn huyết
Sát nhân như ma
ღღღღღTài sản của Ngạo (View All Items) ღღღღღ
Reply
Đã cảm Phụng , quynhhuongtvvk
#9
ui da! đọc mệt nghĩ luôn á! hehe tưởng Ngạo thất tình nữa hè!
034
Cắn môi em níu giọt lệ tình đừng rơi nữa
Chân tâm này mãi mãi chôn vùi……
Xa anh thôi,
Xa ngay phút đầu gặp gỡ mà luyến nhớ như đã!
ღღღღღTài sản của quynhhuongtvvk (View All Items) ღღღღღ
Reply
Đã cảm Ngạo , Phụng
#10
(29-12-2012, 09:12 PM)quynhhuongtvvk Đã viết: ui da! đọc mệt nghĩ luôn á! hehe tưởng Ngạo thất tình nữa hè!
034

^^ chuyện này có thật hay không chỉ có Ngạo biết thôi QH ^^
傲Ngạo Vì Bản Chất Đã Ngạo 傲
Sở thủ hoặc phi thân
Hoá vi lang dữ sài
Triều tị mãnh hổ
Tịch tị trường xà
Ma nha doãn huyết
Sát nhân như ma
ღღღღღTài sản của Ngạo (View All Items) ღღღღღ
Reply
Đã cảm quynhhuongtvvk , Phụng


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)