Chủ đề ngẫu nhiên: Những người già trên hè phố Sài Gòn...-Bỏng Ngô Ngố
Đánh giá chủ đề:
  • 18 Votes - 2.67 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Chuyện ở xóm Đại Vũ
#1
Dạo này người ta không thấy hắn chữi nữa, thay vào đó là hắn lại nghêu ngao ca hát. Cái chất giọng khàn đục, nhừa nhựa của hắn pha với mùi thuốc lá sền sệt không lẫn vào đâu được trong cái hẻm này.
Điều gì khiến hắn thay đổi đến vậy?
Ngày xưa, người ta nhắc đến tên hắn là nhắc đến cái điệp khúc chữi thề, ăn vạ. Cái nghề chữi mướn và ăn vạ khi bị đánh đòn không biết hắn học từ đâu ra? Chỉ biết rằng khi cái xóm ổ chuột này mọc lên vài cái ổ là người ta thấy hắn xuất hiện rồi.
Hắn thuộc loại vô gia cư, không nghề nghiệp, căn chòi rách nằm kế khu nghĩa địa là tổ ấm của hắn. Sau những lần nát rượu, quên trời quên đất, người ta thấy căn chòi ấy càng xơ xác hơn.
Dân trong xóm này không ai dám đụng đến hắn, không phải hắn giang hồ số má gì. Nhưng có lẽ người ta ngại hắn nhiều hơn sợ. Ngại hắn mần liều, dây dưa với hắn chỉ thêm nợ, hắn cứ bám theo lãi nhãi xin tiền uống rượu thì rách việc.

Nhưng đời hắn cũng có cái lạ là được lên tiểu thuyết mới chết chứ. Không biết ông bà, ông vãi hắn có phải là anh Chí Phèo trong tiểu thuyết của nhà văn Nam Cao không chứ dân ở đây thì quả quyết nói rằng hắn là truyền nhân của anh Chí. Giống hệt như đúc, từ cách hành xữ giang hồ cho đến kiểu uống rượu say xỉn, chữi thề!

Hắn cũng tên Chí nhưng biệt danh là Chí Đực, thật ra thì chính xác là tên Đực (Cu Đực) nhưng do quá đen và dơ nên người ta hâm mộ tặng cho từ Chí nữa (đen như chí).
Đời hắn đen từ nghĩa bóng cho đến nghĩa tối, mồ côi mẹ từ nhỏ, cha không rỏ nguồn gốc. Sống trong Cô Nhi Viện, nhưng do có ý định không nghiêm túc với một ma sơ nên bị tuồng ra ngoài. Hận đời, hận tình hắn lang thang đầu đường xó chợ, và trở thành kẻ nát rượu từ lúc nào không biết. Cuộc sống giang hồ rèn luyện cho hắn được hai ngón nghề, đó là chữi thuê và ăn vạ. Chỉ cần cho hắn vài xị đế là hắn có thể bật cái radio tự phát của hắn lên ra rả suốt ngày với đối tượng cần được giải quyết.
Có một điều là hắn chữi cũng văn chương lắm, không sến như bọn chữi thuê kia. Có lần người ta thuê hắn đi chữi một cửa hàng có tên Thăng Long, lý do là thiếu nợ hoài không trả. Thế là hắn đến mần luôn phát: Đèo mẹ cửa hàng Thăng long/ thiếu nợ không trả đừng hòng với ông/ ông đây là Chí đực này/ ông ngồi ông chữi chúng mày trả thôi! Và thế là hắn ngồi ra rả, nhai như nhai rẽ rách mấy câu lục bát cho đến khi hết rượu thì về.

Nhưng kỷ lục nhất là chuyến đi chữi thuê cho một ả làng chơi. Chuyện là như thế này:
Ả này bị một tên du đảng chơi chùa, không phải một lần mà bị nhiều lần, nên ả căm lắm. Một hôm gặp hắn từ trong hẻm Đại Vũ đi ra, điệu bộ cũng ngất ngưỡng lắm rồi. Hắn thấy ả đang ngồi xì xụp tô cháo trắng của con mẹ Mén nên sà lại, hai con mắt hắn như con lợn chọc tiết nhìn chằm chằm vào bộ ngực silicon của ả làng chơi. Ả làng chơi thấy vậy ngứa mắt nói:
- Nhìn éo gì, muốn thì ói tiền ra chị cho sướng, hay là mày cũng giống như thằng Kiến càn hả con?
(Thằng Kiến càn là tay du đảng, hay chơi chùa ả, nên ả còn căm)
Gã cúi gằm mặt xuống và nuốt nước bọt len lén quay lưng. Bất chợt ả giang hồ nói với theo:
- Này! Mày có ngon thì ra tìm thằng Kiến càn chữi nó cho tao, 2 bát cháo lòng với một đêm miễn phí nhé!
Mắt hằn như sáng rực lên, liền vội vàng đi tìm gã Kiến càn. Cần phải nói thêm về tay Kiến này một chút, hắn vốn là một tay du đãng có tiếng. Chuyên sống bằng nghề môi giới, một kẻ chuyên cơ hội. Thấy cái gì giựt được là giựt liền, miễn là có tiền, nhưng gã có thói quen ăn quịt và làm càn. Cứ nhào vô ăn đại xong đứng dậy đếch trả tiền, hẹn hò cho qua chuyện. Nói chung mặt dày như cái đít chai, nên mọi người gọi hắn là Kiến càn

Chí Đực đi tìm Kiến càn thiệt, để lấy cái dũng khí như thường lệ là phải làm xong cái thủ tục “nạp đạn”, hắn nốc 1 hơi hết nửa xị đế để cho dễ lên gân và bắt đầu những bước chân ngật ngưỡng xuống bến đò. Hắn đang có thông tin Kiến càn đang uống cà phê ở đó, thật tình hắn cũng sợ Kiến càn, Kiến càn thì to xác bặm trợn còn hắn vặt vẹo lây lất. Nhưng nghĩ đến bộ ngực ứ nự của ả gái điếm kia khiến hắn đổ liều, đúng là “ thân si da mà còn xông pha đi hiến máu”.

Hắn lê chân đến quán cà phê bờ sông thì gặp Kiến càng ở đó, quắc cặp mắt đỏ ngầu như tiết lợn nhìn vô mặt Kiến càn lè nhè:
-Mày là thằng kít, mày thuộc hạng nhà mặt phố, bố làm quan to mà sao chơi gái không trả tiền hả con?

-Á ! cái thằng này. Mặt Kiến càn há hốc nhìn Chí sững sốt, cái khu ổ chuột này chưa ai dám nói hắn to tiếng như vậy. Thế mà cái thằng ôn này dám lên tiếng trước mặt hắn chứ, từng thớ thịt trên gương mặt gã lúc này giật mạnh, hai hàm răng nghiến trèo trẹo, rồi gã gầm lên:
-Mày cút cho tao!
- Cút đếch gì được, ông đến để chữi mày đấy. Vừa nói Chí Đực vừa đưa chai rượu lên nốc.
Cơn tức giận trong người gã du đãng bốc lên dữ dội, gã điên tiết đứng dậy tung cước đá văng chiếc ghế và lao đến Chí đực như con cọp thiến, đồng thời vung quyền nhắm vào mặt Chí mà đấm mà thoi. Nói thì hơi lâu chứ Kiến càn làm nhanh lắm, trong tích tắc đã thấy Chí đực nằm một đống dưới đất rồi. Thật ra thì Chí Đực không chống trả, hằn biết có chống cũng không lại nên để vậy mặc cho Kiến mần gì thì mần. Sau một hồi đấm đá liên hoàn, Kiên càn dừng lại thở dốc và chỉ thẳng mặt Chí Đực mà nói rằng:
-Mẹ kiếp!, con điếm nó xúi bậy mà mày cũng nghe hả thằng chó, lần sau thấy mặt ông thì chừa ra nhé. Gưừ…đã ngu mà còn cố tỏ ra nguy hiểm.
Chí Đực quằn quại dưới đất bất chợt đứng dậy chữi tiếp, lần này hắn chữi còn thê lương hơn lần trước. Gã Kiến càn điên tiết lao vào đấm đá một trận nữa cũng tơi bời hoa lá.
Nhưng khi gã ngưng tay là Chí đực lại chữi, cứ thế đến mấy chục lần, người đánh cũng mệt mà người chữi thì càng thê thảm hơn. Thật ra đối phó với Chí đực thì Kiến càn giải quyết theo kiểu giang hồ không được, vì hắn cũng chẳng có số má chi, với lại kẻ nát rượu, đánh chẳng qua là dằn mặt. Nhưng đối phương lần này dai quá, nói chính xác là bựa, nhất thời gã cũng không biết giải quyết như thế nào. Thấy Kiến càn ngưng đánh Chí đực càng cố chữi, hắn nặn thêm mấy câu như: Đồ mặt dày như đít chó…không biết cái đít chó có dày không chứ nghe hắn chữi vậy ai nghe cũng sốc.

Một tên mặt dày la liếm gặp một thằng mặt mốc la làng quả thật kỳ phùng địch thủ, gã Kiến càn thấy Chí đực bựa quá thì cũng chẳng muốn ra tay thêm làm gì nữa, nên hằm hằm bỏ đi. Dân khu bến đò thấy vậy ai cũng ngạc nhiên vì xưa nay ít khi nào thấy Kiến càn chịu nhục như vậy, người ta nhìn Chí Đực với cặp mắt thương xót pha lẫn chút kỳ dị.

Chí lê tấm rệu rã và khuôn mặt bê bết máu và cát đi về lại khu nghĩa địa, hắn trở về cái căn chòi lá của mình để chờ đón ả gái điếm như lời hứa. Nằm vật xuống tấm cót hắn nhìn lên trời và thở dốc, vết thương trong người hắn cũng nhói lên từng hồi, nhưng quan trọng là bây giờ hắn đang hồi hộp, đang tưởng tượng mấy cảnh sung sướng mà lát nữa đây hắn sẽ được hưỡng thụ. Lim dim đôi mắt mơ màng hắn ngủ đi lúc nào không biết…

(hết phần 1)
* viết vội chưa kịp chỉnh sửa
Bên kia thung lũng tôi là núi
Ngó xuống nhân gian vực thẳm buồn.

ღღღღღTài sản của lanhdien (View All Items) ღღღღღ
Reply
#2
tiếp đi bác ui, đang đến đoạn máu lửa 033
ღღღღღTài sản của hvn (View All Items) ღღღღღ
Reply
#3
Phần 2

Đêm dần khuya, cơn gió nhẹ nhẹ, lay lay những tàn cây dại trên nghĩa địa, cái căn chòi cũ kỹ của hắn cũng khẻ rung rung trước gió. Gió vuốt lên vết thương của hắn bằng chút mơn man lạnh lạnh, như một sự an ủi hay vỗ về nào đó dành cho nó một chút ân huệ trong cuộc đời này.
Ả giang hồ đến sát bên hắn, khẽ vuốt nhẹ lên mái tóc rối bù như tổ quạ của hắn, bàn tay từ từ cỡi lần từng chiếc khuy áo. Hắn nằm im bất động, chờ đợi bàn tay của ả giang hồ lột từng món y phục trong người hắn ra. Cảm giác đê mê bắt đầu ngấm sâu vào trong đầu óc hắn, hắn co người lại và nhìn chằm chặp vào ả giang hồ đang trút bỏ từng lớp y phục của ả. Bàn tay ả từ từ lột cái xú chiêng và tiếp đến là cái quần lót trông thật điệu nghệ làm sao, hắn nhìn tấm thân trắng nõn và nhất là bộ ngực phập phồng và đầy đặn của ả giang hồ như hút hồn. Hắn muốn chồm dậy và nhai ngấu nghiến cái bộ ngực kia như từng nhai mấy miếng xí quách của mấy tay bán hủ tíu gõ, nhưng toàn thân hắn bất động, dường như hắn không còn một chút sức lực nào.

Ả giang hồ từ từ tiến đến và nhẹ nhàng gắn lên đôi môi nó một nụ hôn thật ngọt ngào, hắn muốn hả họng ra thật to để đớp lại một phát cho đã, nhưng mọi sự phản ứng đều bị tê liệt. Hắn như chết trân khi thấy ả kia dạo cái lưỡi kia quanh miệng mình như người ta làm xiếc. Ả giang hồ luồn tay qua người hắn và xốc hắn lên, đôi môi vẫn dính chặt vào miệng hắn, hắn nuốt nước miếng ừng ực, cái cảm giác đó hình như đã hơn cái lúc nó uống rượu gấp ngàn lần. Bộ ngực của ả giang hồ rà sát vào da thịt của hắn nóng hổi, cuống họng hắn vang lên tiếng ứ ứ như con chó con được bú, nghe rất tội nghiệp…

Rầm….ầm…Một âm thanh không lớn lắm, kèm theo một cái gì đó nặng nặng đè lên ngực của hắn rất khó thở. Hắn hoảng hốt giật mình và nhìn quanh thấy tối thui, đưa tay hất cái vật văng cái vật đang đè lên người, hắn mới phát hiện là tấm tôn che mưa của căn chòi hắn bị gió hất xuống. hắn dáo dác nhìn quanh xem ả giang hồ kia đâu thì chỉ thấy một khoảng trống vắng lặng đến thê lương của khu nghĩa địa. Thì ra hắn đang nằm mơ, hằn đưa tay sờ lên mặt mình và nghe rát buốt, những vết thương khi chiều của Kiến càn dành cho nó giờ đang âm ỉ. Nhưng đâu thấm bằng nỗi đau trong lòng hắn!

Hắn bị phản bội, hắn tổn thương? Nghe có vẻ cũng rất hợp lý.

Thật ra từ xưa đến giờ hắn cũng từng nếm mùi vị đàn bà, nhưng cái cảm giác đó cũng mất từ khi hắn bắt đầu nghiện rượu. Không biết ma xui quỷ khiến giống gì mà sáng nay hắn lại thèm chi lạ, hơn chục năm không thèm bây giờ lại thèm mới đểu chứ? Cho nên hắn “đánh bom liều chết” mà tìm Kiến Càng chữi rủa, mục đích là giải quyết cái nhu cầu mà hắn mới vừa lượm lại được. Mừời mấy năm “ nằm đường nếm đủ thứ” cũng tích tụ lại trong người hắn một ít “ hàng tồn kho”, bằng chứng là chúng đang phơi bày ướt át dưới đũng quần của hắn. Thế mà. Đèo mẹ đời nó như rẽ rách!

Hắn bắt đầu chữi, hắn chữi vang vang trong khu nghĩa địa. Hắn lôi con gái điếm lên chữi trước, nguyền rũa và trù cho nó hết kiếp này bị người ta chơi chùa, chữi ả gái điếm chán chê hắn quay sang chữi Kiến Càn, hắn chữi Kiến càn là thằng chẳng ra gì, nên đánh hắn bị thương…

Bây giờ thì hắn lại chữi ông trời, tại ông trời không có mắt khiến hắn ra nông nỗi như thế này, ngay cả giấc mơ cũng đếch cho hắn mơ trọn vẹn. Đang lúc cao hứng thì giật dây cho rớt tấm tôn xuống, phá hỏng giấc mơ đẹp mà hắn đang hưởng thụ. Chung quy hắn buộc tội ông trời là éo xứng đáng làm ông trời, một kẻ phá hoại, một thằng đánh cắp những ước mơ kẻ khác vưng vưng và vưng vưng.

Hình như hắn ngưng chữi thì phải? Cái không khí tiêu điều và hoang vắng của khu nghĩa địa này được hắn trả lại, thay vào đó là từng cơn đau rát trên cơ thể hắn cộng với cái bụng đang kêu ót ót liên tù tì. Thật ra hắn cũng hết sức rồi, đói, mệt, đau…không cho phép hắn rặn thêm lời nào nữa, con sâu rượu trong người hắn cũng tỉnh dậy rồi, và đang gặm nhấm hắn từng hồi khũng khiếp.

Hắn cố gượng đứng dậy và giữ cho thăng bằng, hai con mắt lừ đừ nhìn xung quanh để định hướng, bất chợt hắn bắt gặp dưới cuối xóm, gần chổ con kênh đen vẫn còn ánh đèn sáng. Hắn định thần nhìn thêm một lần rồi lê những bước chân xiêu vẹo đi về cuối xóm…

(hết phần 2)
Bên kia thung lũng tôi là núi
Ngó xuống nhân gian vực thẳm buồn.

ღღღღღTài sản của lanhdien (View All Items) ღღღღღ
Reply
#4
Bước chân xiêu vẹo của hắn cũng lê lết đến được ngôi nhà ở cuối xóm, hắn ghé sát lại và đưa mắt nhìn qua khe cửa. Bên trong ngôi nhà có một người đàn bà đang ngồi gác chân trên ghế, thân hình có phần hơi phì nhiêu một chút. Nhưng hắn quan tâm làm đếch gì nhỉ? Mụ Mén mập hay ốm chẳng ăn nhằm gì so với cái bao tử lép kẹp của hắn, hắn đưa tay lên gỏ cửa rồi cất giọng rè rè:
-Còn cái gì ăn không mụ Mén ơi, đói lắm rồi?
Mụ Mén chợt giật mình vì bị bất ngờ nên nói liệu:
_ Đói , đói, đói, thằng nào con nào đói?
- À! Thằng Chí Đực hả, khuya rồi mà ăn uống cái gì, sao mày không chữi nữa đi?
Chí Đực bực dọc đáp:
-Chữi đếch gì, đói bỏ mẹ. Bà còn gì cứu đói Chí cái.
Mụ mén bực mình văng tục:
- Còn cái l.. tao này, mày có giỏi vào đây mà đớp
Nói vậy chứ mụ cũng đứng dậy mở cửa cho Chí Đực vào, Chí Đực thấy mụ mở cửa cười hềnh hệch, khuôn mặt hắn lúc này trông thật đê tiện với những nét xun xoe, nịnh nọt, khúm núm…

Trong xóm này mỗi mụ Mén là hay cưu mang nó sau những trận đói và trận đòn tơi tả của thiên hạ. Một ít cháo thừa còn sót lại dù gì cũng đổ, thay vào đó cho hắn coi bộ cũng được hơn, nên mụ Mén cũng chẳng đắn đo gì khi làm mấy việc này.

Múc bát cháo còn thừa dưới đáy nồi, rắc vài cọng ngò và một ít hành phi chưa rỏ nguồn gốc, mụ đưa bát cháo cho hắn và nói:
- Ăn đi cho khỏe, có sức rồi ra đường cho thiên hạ đấm.
Chí Đực hai mắt nhìn thao láo vào bát cháo có nghe lời mụ Mén nói đâu, vội vàng đưa lên miệng húp sồn sột, bất chợt hắn dừng lại và đưa mắt nhìn về phía góc phòng, nơi lưu trữ mấy hũ rượu của mụ Mén. Mụ Mén lườm hắn một cái rồi phán:
- Đúng là được voi đòi Hai Bà Trưng, đã cho ăn cháo mà còn đòi có rượu.
Nói vậy thôi chứ mụ cũng đứng dậy lại múc cho hắn một ly đầy. Mắt hắn sáng rực và đưa lên nốc một hơi hết sạch, xong xuôi hắn làm nốt phần còn lại của bát cháo rồi khề khà nói:
- Bà mẹ con điếm thối kia, nó làm ông nó ra nông nỗi này!
- Chuyện gì? Mụ Mén hỏi
Chí Đực sau khi được chống đói mới bắt đầu kể lể cho mụ Mén nghe câu chuyện khi sáng của nó…
Mụ Mén nghe xong ra chiều thông cảm, rồi bất chợt hỏi Chí Đực:
-Bộ mày thèm cái đó dữ lắm hả?
-Thèm chứ sao không, phê lắm. Chí Đực khẳng định
-Tao đếch biết cái quả ấy, mụ Mén ngượng ngập
-Mụ mà biết đếch gì, Chí Đực tỏ vẻ tinh tướng
Mụ Mén chùng khuôn mặt xuống bí xị, bỡi hắn nói đúng. Thân hình phì nhiêu và nhan sắc góc cạnh (góc nào, cạnh nào cũng xấu tệ) đâu có ma nào dám rớ, thì từ xưa đến giờ chưa một lần kinh qua chuyện tình ái chứ nói chi đến tình dục.

Một sự ghen tị manh nha trong lòng mụ, và tự nhiên mụ cũng có cái cảm giác thèm thuồng, không phải tò mò thì đúng hơn. Mụ cũng muốn biết cái giống quỷ kia rốt cuộc là cái giống gì, là gì đi nữa thì cũng thử một lần cho biết?

Chí Đực đứng dậy chuẩn bị ra về sau khi giải tỏa cơn đói, mụ Mén thấy vậy lật đật nói:
- Làm ly rượu nữa đi Chí
- Hôm nay khuyến mãi hả, sao tử tế thế?
Mụ Mén không thèm trả lời câu hỏi hắn mà vội vàng chạy lại múc cho hắn một ly đầy nữa, hắn cũng chẳng bận tâm mụ Mén tốt với hắn làm gì, nên chỉ biết cái ly rượu kia thôi.

Mụ Mén xuống nhà lấy cái thau nhỏ và đổ vào một ít nước sôi, pha thêm nước lành cho nó ấm ấm rồi đem lại đưa cho Chí Đực
-Lau mặt đi cho nó tỉnh táo
Chí đực nghệch cái mặt ra thiếu điều dài đến hai thước, cha sinh mẹ đẽ đến giờ mới có người đưa nước cho hắn rữa mặt. Trong nhất thời hắn cũng chẳng biết giải quyết cái thau nước như thế nào, nên tay chân lóng ngóng như người ta mắc bệnh đàng bố. Mụ Mén thấy hắn vậy thì lật đật lại gần, vớ lấy cái khăn lau mặt của mình treo trên ghế, bất ngờ nhúng vào thau nước, sau đó vắt thật khô và nhẹ nhàng lau mặt cho hắn.

Hắn ngồi chết trân, hai con mắt thao láo nhìn chòng chọc mụ Mén, mụ Mén thấy vậy nên cả khuôn mặt từ từ đổi màu, từ trắng nhạt chuyển sang đỏ gay lúc nào không hay. Hai má mụ nóng bừng, nét thẹn thùng của mụ bây giờ khó mà tả nổi, nó giống như ngây ngây, dại dại, vừa hoang dã vừa hoang đàng cái điếu gì không kể được.

-Mụ tính làm trò gì đây! Bất ngờ Chí Đực hỏi vậy, nên mu Mén cũng luống cuống ngượng ngập, nhungt7 rồi cũng nhanh nhẩu đáp:
-Trò đếch gì, cùng lắm 4 tô cháo lòng với một đêm miễn phí.
Nói xong mụ cười khành khạch ra vẻ thỏa mái và coi như trút được gánh nặng.
-Với mụ hử?
Chí Đực giật nãy mình, hai mắt cũng dựng ngược lên. Rồi bất ngờ hắn nói:
-Không được! Còn khuya mới đến mụ.
Cũng lạ và đáo để thiệt, ất ơ cũng có giá của ất ơ chứ. Mụ Mén cũng bất ngờ khi nghe hắn từ chối, cứ cho là mụ chẳng danh giá gì nhưng rẽ rách như hắn mà cũng lên mặt với mụ thì thật sự quá nhẫn tam, quá phủ phàng.
-Thế mày có muốn ăn cháo miễn phí suốt đời không hả thằng ôn dịch kia?
-Dĩ nhiên là muốn, nhưng mà giá có vẻ hơi thấp. Chí Đực bình thản đáp
-Mày đánh giá mày lên quá cao rồi đó con. Giọng mụ Mén đanh lại
-Phải có rượu miễn phí suốt đời và…nói đến đó Chí Đực lấp lững
-Và còn gì nữa, nói luôn đi. Mụ Mén sốt ruột thúc giục
-Đám cưới chớ chi!
Nghe hắn nói bật chợt mụ Mén bàng hoàng, giống như sét đánh ngang tai, trong nhất thời không biết trả lời sao.

Sau một hồi suy nghĩ, mụ cảm thấy cuộc đòi mình cũng chẳng có gì để đáng bận tâm, trong nhà thiếu một người đàn ông để làm điểm tựa (mặc dù hắn lây lất nhưng ít gì cũng nghiêng vai một chút trước khi gió mạnh) thế nên mụ quyết định gật đầu.
Riêng về phần Chí Đực không phải vô duyên vô cớ mà hắn nói vậy, hắn chỉ nghĩ đơn giản là cưới mụ Mén hắn sẽ không lo bữa ăn, không lo hết rượu và căn chói lá của hén bây giờ cũng bay mất nóc rồi, chỉ còn trơ lại mấy cái gốc cột. Hắn sẽ về ở với mụ mà không phải lo mưa lo nắng.

-Cưới cũng được nhưng trước hết phải sống thử trước
Mụ Mén quả quyết như vậy, Chí Đực gật đầu lia lịa, sao cũng được miễn là bản thân hắn thấy khỏe là được rồi.
Mụ Mén nghĩ đến việc mình lấy chồng cũng cảm thấy vui vui, nên tủm tỉm cười hoài rồi lại gần hắn thỏ thẻ:
-Sống thử nhưng tối nay phải thiệt chứ?
-Thích thiệt thì thiệt thôi! Chí Đực cũng hóm hỉnh trả lời không quên kèm theo một cái nheo mắt rất điệu nghệ mà hắn học được ở mấy gã cua gái ngoài phố.
-Vậy đi ngủ thôi! Nói xong mụ Mén kéo hắn vào trong phòng mình và tắt điện.

Chao ôi! Chuyện gì đã đến thì nó cũng đến, một người chưa biết nếm mùi tình ái và một kẻ thực tập sinh trên giường thế mà vẫn ì đùng máu lữa. Sự dồn nén của hai người hôm nay được khai hỏa, tiếng cót két của cái giường, tiếng rên rĩ, thút thít kèm theo vài tiếng chữi thề, cứ thế mà nó nháo nhào nguyên một đêm.

(còn tiếp)
Bên kia thung lũng tôi là núi
Ngó xuống nhân gian vực thẳm buồn.

ღღღღღTài sản của lanhdien (View All Items) ღღღღღ
Reply


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  Nói chuyện với người tình không chân dung tuyenlinh47 0 680 10-05-2013, 11:39 AM
Bài mới nhất: tuyenlinh47
  Chuyện phiêu lưu của nàng Liberta lanhdien 0 661 27-09-2012, 08:55 PM
Bài mới nhất: lanhdien
  Chuyện lượm lặt hothiethoa 1 1,163 07-01-2012, 09:43 PM
Bài mới nhất: Tử Diệp Nguyệt
  Câu chuyện cảm động (sưu tầm) hvn 5 1,729 17-11-2011, 02:31 PM
Bài mới nhất: Phụng
  Chuyện Đọc hothiethoa 2 1,148 10-04-2011, 09:43 PM
Bài mới nhất: hothiethoa

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)