Chủ đề ngẫu nhiên: Đoản khúc yêu thương-Hạc Đỉnh Hồng
Đánh giá chủ đề:
  • 11 Votes - 2.82 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Xóm cave ( sưu tầm )
#1
Video 
Cô tên là Nữ. Lý lịch trích ngang thế này. Tên đầy đủ, Nguyễn Thị Mỹ Nữ. Ở xóm Hạ, phường Thượng, quận Thanh. Quận này vừa lên đời từ huyện nên trong phường có xóm là thế. Mẹ bán thịt bò ngoài chợ xép, bố trước chọc tiết bò, một ngày hùng hục lăn ra rống như bò, thổ huyết rồi chết. Nữ sống với mẹ.Xóm Hạ lên phố cũng phải. Gần nhà Nữ, ca ve trọ thành bầy. Ngày im lìm đóng cửa, tối xe máy ra vào ầm ầm, cửa cọt kẹt như một tệ điệu của xóm này. Riết thành quen, có người còn gọi đây là xóm cọt kẹt. Nghiện cũng chả thiếu, con rạch đen ngòm có cái kè nhỏ, nhìn là thấy kim tiêm lởn vởn. Có những cảnh này, xem như có phố.Ngày xưa cũng vì chuyện đặt tên mà bố mẹ Nữ choảng nhau. Mẹ bảo:- Gớm.Mỹ với chả Nữ, lớn lên bán sắc mà ăn chắc.
Bố rống lên: Im mồm, đàn bà biết gì, đặt tên là quyền của tao. Đéo có sắc có mà lấy chó!Mẹ Nữ làu bàu: Mẹ nó, bà đây tên Dung, nhan sắc đấy, khối thằng thèm lại đi vơ phải thằng chó dái chọc tiết bò. Mẹ, giờ đời bà mới khổ thế này đây, suốt ngày dán mặt vào cái phản thịt…

***

Càng ngày Nữ càng đẹp. Đẹp nanh nọc. Hôm nọ đi sinh nhật đứa bạn về khuya. Thấy lão Bảo râu đi xe ôm đầu ngõ trong nhà đi ra, Nữ rứ lên: Không chiều được mẹ tôi à, héo thế? Lão Bảo lầm bầm: Con ranh!Vừa thò mặt vào nhà, bà Dung réo: Mày về khuya thế, coi chừng rụng trôn đó con, Liệu thần hồn! Nữ cười khanh khách: Về sớm, vướng víu mẹ lại chửi cho ấy chứ…Cởi hết đồ cứ thế Nữ vào nhà tắm dội nước rào rào và gọi ới lên nhà: Hỏng mẹ cái vòi sen rồi, nói mãi sao không mua cái mới?Tiền chứ phải cứt chó đâu mà hót, mày đi làm tiền mà mua- bà Dung trả lời con
**

Hằng và Lệ vạ vật dậy khi có cuộc điện thoại. Nữ tắm xong ra đầu hè ngồi tán phét với Hằng. Lệ xe ôm vừa chở đi.

Nữ hỏi vọng: - Chị Hằng chưa có cuốc nào à?

Hằng đáp: - Xui như chó! Ngày nay con Lệ ba cuốc, người ăn không hết người lần không ra.Giá cả tăng thế này có tăng giá lên không?Đang tính, tàu nhanh lít rưỡi, mà cũng ế bỏ mẹ, hàng họ đầy ra.Có thích không, kiếm tiền dễ thế, cho em làm với.Ngu gì, xinh như mày, lại đi học, cố mà kiếm thằng đại gia cho mẹ mày giải nghệ bán thịt…Hằng lóc cóc đi vào, Nữ ngồi đó nghĩ: Đếch có phản thịt thì lấy chó gì mà ăn, nhưng thế này mãi cũng chán, đi sàn với mấy đứa bạn, nhẹ cũng triệu bạc, bòn bà già lấy chó đâu tiền ra…

***

Nữ dẫn Nhật là bạn trai về nhà ra mắt mẹ. Nữ bảo làm cơm, bà Dung nhìn Nhật từ đầu đến chân rồi bảo: Chúng mày thổi cơm mà ăn với nhau, tao đi lấy thịt, lão Bình ốm, không mổ, tao đi tít tận gần Bình Đà. Rồi lôi chiếc xe Cúp đời 81 cả đến mấy năm không rửa đạp pèn pẹt rồi lao đi.Nhà em thế đấy, anh thấy sao? Nữ nói. Nhật không trả lời lao tới: Cơm nước mẹ gì, tẹo ra kia ăn cơm bụi. Cho anh nhá?Nữ mỉa: Cho gì?Thì còn cho gì nữa?Chưa được, anh phải đợi!Đợi đến bao giờ? Chịu thế đếch nào được.Không chịu được thì biến…Mà em giữ làm gì, đằng nào rồi em cũng cho anh mà!Anh dốt bỏ mẹ, bán trinh được vài chục triệu, bèo cũng mười triệu, em nghe bảo thế, tội gì! Anh có 20 triệu cho em không?Cho anh đi, anh biết trên Tràng Thi có lão bác sỹ vá lại như thật, mấy đứa vá rồi vẫn bán y như lần đầu ấy chứ…TThôi, nhịn đi, ngoài da thôi!***Bà Dung về hất mấy tảng thịt xuống chậu làu bàu: Ngựa già quá, Nữ ơi, lấy cho mẹ ít nghệ giã nhuyễn rồi mang nước ra đây. Bà Dung xoa xuýt thế nào mây tảng thịt ngựa trông hệt như bò thăn rồi hể hả cho lại vào túi hỳ hục xách ra chợ.Trước khi đi, bà ném lại một câu: Thằng gì bạn mày ấy, trông ái bỏ mẹ, đàn ông gì mà dậy dợ thế thì làm ăn gì! Nữ cười giòn: Ái hay không thử thì mới biết, mẹ có thích cho người ta lái máy bay bà già không?Bà Dung chửi: Tiên sư con mất dạy.


Mà cũng phải, có ai dạy đâu. Cái xóm này nó thế. Rồi phải khác đi, khác đi để ngóc khỏi cái vũng này, Nữ nghĩ vậy…

Nữ đến lớp học tiếng Anh. Không vui, không buồn, không uể oải. Hôm nay có giáo viên nước ngoài đừng lớp. Nữ nghĩ: Lấy mẹ nó thằng nước ngoài cho đỡ khổ. Bọn Tây nó đếch quan tâm lắm đến trinh tiết, cái này chỉ có dân Tàu.Nữ bỏ lớp tiếng Anh chuyển sang lớp tiếng Trung. Học đều. Chẳng vắng bữa nào. Mưa cũng đi học. Ông Thầy giáo có cảm tình đặc biệt với cô học trò này. Nhanh nhảu, thông minh và rất chăm chỉ. Nữ nghĩ bụng: Chăm làm chó gì, cố học mà tà lưa với mấy thằng Tàu ngố.Đưa đầy thế nào, ông thầy bảo: Để thầy giới thiệu em với mấy doanh nghiệp Trung Quốc, họ cũng cần người phiên dịch. Chỉ phiên thôi, còn muốn biên dịch thì em còn phải học nữa. Tất nhiên Nữ gật đầu cái rụp!Nữ biết dân Tàu có cái vụ mua trinh vừa để giải xui, vừa để cầu may trong chuyện làm ăn. Ông Thầy dạy tiếng Trung gọi cho Lý Mạc Phi 46 tuổi, Giám đốc công ty kinh doanh thực phẩm ăn nhanh. Nữ đến Gặp. Phi nhìn, gật đầu. Xập xọe mấy câu tiếng Trung, Phi lại càng gật. Nữ đi làm…Nữ về mà vẫn nhớ cái mặt núc ních và ánh mắt như muốn cởi cả su chiêng của Phi rồi rủa: Rồi mày cũng chết sớm thôi!

***

Nữ gọi điện cho Nhật nói: Tuần sau em đi dịch dưới Hải Phòng với giám đốc.Nhật hỏi: Về trong ngày à?Nữ đáp: Không ngày sau.Nữ đi về, Nhật hỏi: Xong rồi à, anh vẫn là thằng ăn xái phải không? Màu mè không?Nữ đáp: Mẹ, thằng mặt lợn, lăn vào em như bi. Ngu gì mà cho ngay để ngày mai nó tống em ra đường à?Đúng là Giám đốc Phi mê Nữ thật. Bao lần gạ, hứa mua cả nhà cho Nữ, Nữ vẫn chưa gật. Lần đi Hải Phòng, Phi cho Nữ 400đô tiêu vặt.Phi gạ Nữ: Lần sau anh đưa em đi Bắc Kinh chơi nhé. Nữ cười: Vợ anh cạo trọc đầu em thì sao? Phi bảo: Nó ở Hàng Châu mà! Nữ không ngờ giá của mình cao thế. Nữ sắm di động, ngoài số của Nhật, Phi thì toàn thức đêm nhắn tin trêu nhau với mấy chị cave gần nhà.Hằng cave nhắn: Lão giám đốc kết mày rồi, vờn vừa thôi kẻo nó có con khác là mày ra rìa.Nữ trả lời: OK!Đến công ty nữ vào thằng phòng Phi. Bao giờ anh tính về Trung Quốc?Cuối tháng được không?Anh là giám đốc mà, em chỉ là nhân viên.Cuối tháng đi!Mà qua bên đó anh ăn hiếp em, bán em cho nhà chứa thì sao? Việt Nam đầy người bị bán đấy.Có ai làm thế với người đẹp của mình không?Anh chỉ bông đùa với em thôi chứ gì? Anh có vợ rồi mà!Anh không đùa.Anh chứng minh đi! Em muốn anh chứng minh thế nào?Anh nhớ lời anh hứa chứ?OK, nhưng đấy sẽ là tổ ẩm của anh và em khi anh ở Việt Nam chứ?Tất nhiên, chẳng nhẽ là của em với ông bảo vệ công ty à?


**

Phi gọi điện: Thủ tục khá phức tạp em à, anh là người Trung Quốc, họ bảo có yếu tố nước ngoài nên mua nhà hơi rắc rồi.Nữ thỏ thẻ: Nếu anh tin em thì đứng tên em, còn thì tùy anh.Xem như xong nhé, đứng tên em cũng được!Ngôi nhà bên hồ Linh Đàm cũng không xa cái xóm Cọt kẹt của Nữ. Lên đời nhanh quá, mẹ Nữ sướng ra mặt. Bà Dung cũng rủng rỉnh đồng ra đồng vào. Bà bảo: Mày cưới thằng Tàu ấy đi, cái thằng Nhật bỏ đi cho rảnh nợ.Chiều nay, Nữ đi làm về sớm, mua mấy bông hoa huệ và túi trái cây. Ở nhà bà Dung làm mấy mâm cơm cúng. Nữ thắp hương trên ban thờ lầm rầm: Bố bỏ mẹ con tôi mà đi, nay giỗ bố tôi thắp hương mời bố về nhà. Không có bố, đời mẹ con tôi cũng khốn nạn, nhưng tôi sẽ bứt ra khỏi cái vũng này co bố xem…Hình như Nữ khóc thì phải, bà Dung lụi hụi dười bếp đi lên nhìn con trân trân. Bà chẳng thấy con gái khóc bao giờ, ngoài những lần ăn mấy cái tát vào mặt vì…mất dạy.Nữ nhìn mẹ: Mẹ làm sao mà ngây như phỗng thế, kinh quá, khói hương cay mắt bỏ mẹ, mờ mẹ nó mắt rồi…

Nữ về chơi với mẹ đều đều sau khi chuyển hẳn ra ở ngoài căn nhà chung cư mà Phi mua. Lần nào về Nữ cũng tạt qua thăm Hằng và Lệ trong cái xóm “cọt kẹt” của mình. Nữ nghĩ thầm: “Mẹ, chỉ có mấy bà chị cave này là sống thật, còn lại toàn dối trá, mở miệng ra là điêu đéo nghe được”. Thấy Nữ, Lệ ré lên: “Con phò non này dạo này phốp pháp quá, thằng Tàu nó xơi mày chưa em?”. Hằng thì nằm đọc sách, một thú vui rất xa xỉ trong làng cave. Nữ bảo: “Thân này á, vẫn trắng tinh tỉnh tình tinh”. Hằng chêm vào: “báu lắm đấy mà giữ”.Ba chị em chọc nhau cười tung tóe, Nữ thấy Hằng đọc cuốn “Người con gái quỳ khóc” của một tác giả có tên là Dương Thi Ca. Nữ bảo: “Gớm, thanh tao quá nhỉ, đọc sách cơ đấy, thấy bảo lớp một cô giáo chết, lớp hai trường cháy, hận đời mới đi làm cave cơ mà”. Hằng cười: “Buồn bỏ mẹ, đéo biết làm gì. Mà sách này viết về cave thì tao mới đọc…”Nữ dằng lấy cuốn sách bảo: “Thế cho em mượn đọc với.” Hằng bảo: “Tao đọc chưa xong, mà mày đọc làm chó gì, viết ngu bỏ mẹ”. Rồi Hằng trở thành nhà phê bình, Hằng lý luận: “Nó viết về nỗi khổ của chị em cave nhà tôi, mà này, đéo ai bảo cave khổ, như chị em nhà tôi đây, vừa được sướng, vừa có tiền. Dễ gì lao động năm mười phút kiếm được trăm bạc. Mà đàn ông bây giờ đéo hiểu sao yếu lắm, có khi chẳng được năm phút. Qua đêm với nó, ngủ nhà nghỉ chả sướng hơn ở trọ à, lại có đôi trăm. Khổ chó gì mà khổ, sao cái lão nhà văn này rỗi hơi mà đi thương vay khóc mướn thế không biết…Ờ, mà đàn ông nó cũng đéo có tội gì, vợ không chiều được, là nhu cầu cơ mà, nó phải đi với gái thôi. Gì mà phải chửi bọn đàn ông là vùi hoa dập liễu, rồi là thuần phong mỹ tục với chả đạo đức. Đọc báo thấy Thái Lan kìa, nó còn kinh doanh ấy chứ. Tao làm cave đây, tao có thấy nhục đâu, có cầu có cung mà. Ờ, vui ấy chứ, nghề này còn mang lại niềm vui ấy chớ, tao cũng vui, bọn đàn ông cũng vui…mà đi với gái về chúng nó lại làm việc tốt hơn ấy chứ. Gớm, mấy cái lão không biết trút vào đâu mới khổ…”Hằng lý luận một mạch làm Nữ không kịp nói lấy một câu. Lệ chen vào: “Con điên này, sao nay mày lắm mồm thế, chê thì vứt mẹ nó đi đừng đọc nữa!”.Hằng bảo: “Thì đọc cho vui, để tau viết về đời cave của tao cho mà đọc, khối chuyện hay. Toàn chuyện vui thôi…”Nữ nói: Em qua chào hai bà chị để đi Trung Quốc đây, hai tuần em mới về. Nữ qua bên mẹ, lầm bầm: Bà Hằng nói có lý đấy chứ!

***

Vừa qua đến Bắc Kinh, nhận phòng xong Phi đi tắm. Phi tắm xong ra thấy mấy chữ Tàu viết nguệch ngoạc bằng bút chì trên tờ giấy. “Anh Phi về Hàng Châu thăm vợ đi, em đi chơi rồi, đừng tìm em và sau này cũng đừng tìm em”. Chẳng kịp mặc quần, quấn cả khăn tắm Phi chạy như điên xuống chỗ lễ tân. Lễ tân bảo: “Cô ấy vừa đi taxi với hành lý của mình”. Phi chửi: “Mẹ con đĩ!” rồi lên phòng bấm máy gọi lễ tân: “Điều cho phòng 303 một nhân viên mát xa, xinh vào, ở qua đêm càng tốt!”

***

Phi về tìm đến căn hộ chung cư của mình. Cửa đóng. Khóa đã thay.Chẳng thấy Nữ đâu. Về công ty, mặt Phi cau cau, gặp chuyện không ưng ý là chửi. Từ ngày biết Phi, Nữ chưa dẫn về xóm “cọt kẹt” bao giờ nên Phi chẳng biết tìm ở đâu. Bốc máy gọi cho ông thầy dạy tiếng Trung, Phi thêm hậm hực vì được nghe: “Thấy nó giỏi và chăm thì giới thiệu chứ có biết gì về Nữ đâu…”.Chơi Trung Quốc chán, Nữ vào Sài Gòn thăm một người bạn “chát”, quen qua mạng nhưng tâm đắc. Chẳng đợi Phi tìm, Nữ đến cồng ty rồi chìa cái đơn xin thôi việc. Phi gầm lên: “Em đi đâu, đi đâu? Đi đâu?”. Chắc điên quá nên Phi không tìm được câu gì để nói. Nữ bảo: “Đi đâu là quyền của tôi, liên quan gì đến anh”. Phi chồm tới định tát, Nữ ré lên: “Mọi người ơi, giám đốc bắt ép, hành hung nhân viên…”. Mọi người xúm vào, Phi lúng ta lúng túng. Nữ diễn: “Ông ấy gạ gẫm em, em không cho nên nối điên lên…”. Có người xoa xuýt: “tội nghiệp con bé, thôi, nghỉ việc là phải em ạ…”.

***

Phi kiện Nữ để đòi lại căn nhà, lý do là: Tôi ăn ở với cô ấy như vợ chồng, mua nhà cho tôi chứ không phải cho cô ấy, đó là tài sản tôi bỏ tiền ra mua…đại khái là 7 phần sự thật nó thế. Chả cần luật sư, các phiên sơ thẩm, phúc thầm, Nữ tự bào chữa cho mình. Nữ bảo: “Thưa quý tòa, tôi không có quan hệ với ông ta như vợ chồng. Chúng tôi không có hôn thú, vả lại xin lỗi quý tòa, tôi vẫn còn trinh, sao ăn ở như vợ chồng được ạ, đây ạ, giấy của viện phụ sản chứng minh tôi vẫn còn trinh…Còn căn nhà, đây là toàn bộ giấy tờ mang tên tôi, do tôi mua, có đầy đủ giấy tờ chứng minh…”.Tòa tuyên không Phi có cơ sở để kiện Nữ. Nữ thắng, cười giòn. Phi nổi điên chửi: “Mẹ tòa, xử thế à?”. Nhưng rồi cay đắng nhận ra: “Mình ngu như chó, ngần này tuổi còn bị con ranh Việt Nam nó lừa…”.


Nửa đêm đang ngủ thì chuông cửa réo ầm ỹ. Nữ làu bàu: Đứa nào hâm mà còn gọi cửa giờ này. Nữ vừa mở cửa thì Nhật ào vào. Nữ quạu:

Anh có hâm không mà giờ này xông vào nhà em.

Đếch ngủ được, có tý men thèm bỏ mẹ, mà anh thì làm chó gì có giờ giấc.

Anh về đi!

Không, tối nay anh ngủ đây với em!

Ơ! Anh hâm à, cứ làm như đây là nhà anh ý.

Gớm, nhất định đêm nay em phải cho anh.

Anh về đi!

Em đuổi anh đấy à, gớm, cao giá nhỉ?

Anh về đi!


Mắt Nhật vằn lên, như con thú lao vào đè nghiến Nữ ra. Nữ đang ngủ chẳng mặc đồ lót, nghe chuông thì khoác hờ tấm áo choàng mỏng đi ra. Chẳng khó cho Nhật chút nào để lột trần Nữ ra, dãy dụa dưới sàn.

Nữ ré lên: Thằng chó, còn chút tình, tao cảnh cáo mày đấy. Mày còn làm tới mày biết tay tao.

Á, buông ra.

Tao chưa từng yêu mày đâu, đừng tưởng bở.

Nhật nói: Đồ đĩ như mày bố cũng đéo thèm yêu, tao chỉ thèm ngủ với mày thôi.


Nữ đẹp. Lột sạch ra trong lúc điên tiết, Nữ càng đẹp. Nhật nơi tay mở thắt lưng, Nữ chồm dậy vớ cái vỏ chai rượu hôm nọ uống dở để ở mép bàn đập vào đầu Nhật nhưng đập hụt. Cái chai vỡ tan tành. Nữ hô lên: Cướp! Nó hiếp tôi…

Nhật bị xử 11 năm tù về tội hiếp dâm. Phiên tòa hình sự hôm đó Nữ ráo hoảnh. Người làm chứng đầy cho Nữ. Bà Ấn mẹ Nhật van như bi: Mày nói hộ nó một tiếng đi Nữ. Nữ đáp: Tôi cảnh cáo rồi nó không nghe, 11 năm là còn may cho con bà…

Bà Ấn ức: Con đĩ, mày hại con bà thì có!

Chủ tọa đập bàn nhắc: Không được gây rối phiên tòa…

***


Nữ thành hiện tượng của cả xóm. Ai cũng biết thành tích chưa đầy một năm là “nhân vật chính” trong hai phiên tòa, một dân sự, một hình sự vừa xử. Hằng gặp Nữ sau phiên tòa chúc mừng: Mày con trẻ mà lạnh phát sợ. Nữ cười: Đến cả bà chị mà cũng chẳng hiểu em!. Hằng đáp: Hiểu quá đi chứ, cứ thằng nào đụng phải mày thể nào cũng dính đến tòa án. Nữ đốp: Con mẹ này hâm, bọn nó có xứng đáng như vậy không. Em không thế đời em nát tan từ lâu rồi.

Hằng nín tịt và nghĩ: Cũng phải, cái lũ đàn ông đó phải vài tay con Nữ thì mới xử được…Duy có điều Hằng lăn tăn mãi, sao giờ này mà nó vẫn…còn trinh?




**



Nữ Onlien muộn hẹn gặp Khánh. Tối Khánh đi dạy thêm về muộn nên 11h Nữ mới Online. Nhảy Audition chờ mãi mới thấy Khánh mới sáng nick. Khánh gửi mess: Anh đi dạy thêm về,còn chưa ăn gì,lao lên chat với em đấy!.

Nữ trả lời: Em cũng…nhảy Au mãi chờ anh đấy, sốt ruột!

Khánh gõ: Đi về ngang nhà trọ, hoa sữa thơm ngào ngạt em à.

Nữ nghĩ thầm: Mẹ, nồng nặc,thối bỏ mẹ lại bảo thơm, nhưng rồi đặt tay lên bàn phím: Vâng, em cũng thích hoa sữa…

Nhìn lại mess vừa gửi đi, Nữ phá lên cười và lẩm bẩm: Mình thảo mai từ bao giờ ý nhỉ?

Chẳng hiểu sao Nữ thấy có cảm tình với bản mặt kênh kênh của Khánh. Đẹp trai nhưng lãng mạn và hoa lá cành quá. Nữ gặp Khánh trong cái đận đi nhảy với lũ bạn trên Bar X7 gần nhà. Cả lũ lắc lư điên cuồng, Khánh thì trầm ngâm một cách rất không hợp trong Bar chát chúa tiếng nhạc.

Nữ gõ tiếp: Mà Khánh này, em không như anh nghĩ đâu, em hư lắm.

Khánh hỏi: Em hư cỡ nào?

Nữ cũng chẳng biết diễn tả là mình hư cỡ nào nên diễn đạt linh tinh cả lên: Em chẳng thùy mị, không hợp với anh đâu. Em là thứ cón gái dùi đục chấm mắm tôm. Em thẳng, đứa nào mà chọc em thì liệu hồn…

Càng diễn đạt,lại thấy mình điêu như “ngày xưa” mới thảo mai với Khánh:

Ý em là em ăn nói vung mạng lắm và tục nữa…

Khánh thì cũng choáng từ lúc gặp Nữ nhưng thấy Nữ hiện đại và sắc sảo quá nên sợ,chỉ thấy thích mơ hồ vậy thôi. Nhưng chắc Khánh hơi “ẻo” nên càng nghĩ lại càng thấy kết cô bạn mạnh mẽ này. Cứ thế nên cho nick chát qua chát lại để mết nhau lúc nào chẳng hay.

Khánh cũng không tự tin: Anh nhà quê lên,em cam sành quá, làm sao anh chiều được em?

Nữ gõ: Em thấy anh nhà quê từ cái ngày anh ngố trên sàn.

Định nhấn Enter nhưng thấy phũ quá, Nữ sửa lại: Trong mắt em, anh không nhà quê là được!






***


Khánh đèo Nữ trên chiếc xe máy của Nữ. Nữ vẫn thích cái xóm cọt kẹt này hơn căn nhà rộng rãi là chiến lợi phẩm của mình. Thấy Nữ ôm eo Khánh đi lướt qua, xóm cave bàn tán: Con Nữ lại tà lưa thằng nào rồi, mặt non choẹt. Và rồi chuyện của Nữ là đề tài xôn xao bàn tán của cái xóm nhỏ mà cô ca ve nào bị mất quần lót là mấy giây sau cả xóm đều biết.






***



Hà Nội vào thu khẽ khàng cơn gió lành lạnh trong lớp sóng Hồ Tây. Nữ áp má vào lưng Khánh ấm áp trong vòng tay ôm chặt qua eo. Khánh nói: Áo chưa giặt đâu đấy! Nữ cười, định buột miệng nói: Kệ mẹ nó, em thích thế, nhưng kịp control lại: Thơm mà!
Vòng vèo trên từng con phố, cảm giác lạ lẫm vô cùng. Bao lần,bao ngày đi qua, đông nghẹt, tắc đường và cau có nhưng sao Nữ thấy vẫn con phố đấy bình yên như mình mới đi qua lần đầu. Nhẹ nhàng, như vừa ra khỏi cánh cửa vũ trường đóng sập sau lưng ngập ngụa hơi men quyện trong đặc quánh khói thuốc lá. Qua phố con phố nhỏ cắt qua đường Hồ Trúc Bạch, một chút hương hoa sữa lãng đãng, và chưa bao giờ Nữ thấy hoa sữa thơm như đêm nay…
00000800000
Tâm rồi sẽ bình an
ღღღღღTài sản của Quang Tạ (View All Items) ღღღღღ
Reply


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)