Chủ đề ngẫu nhiên: Câu lạc bộ Đá đểu -Agift
Đánh giá chủ đề:
  • 32 Votes - 3.19 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Lảm nhảm
#21
Vậy đó, hôm nay lại vào lảm nhảm những từ vô nghĩa.
Sáng người mệt đừ sau mấy đêm không ngủ, lại bực dọc cái nhân tình cái mà thế thái nên cáu ghê gớm lắm. Nói nhiều câu không đáng nói...

Chiều, ngủ 1 giấc dài sảng khoái lại thấy yêu đời!

Tối, nhâm nhi ly rượu, tự nhiên thấy trong lòng có những khoảng trống không thể khỏa lấp được. Tự nhiên thèm khóc như trẻ con. Mà trót dại đọc cái vụ thái hành của lão Kỷ nên không khóc. Loay hoay kiếm hoài nhà chẳng còn miếng hành nào để thái. Haizz, thôi đành nhịn khóc để dành vậy!
Bao nhiêu là lá là hoa
Bấy nhiêu là nhớ riêng cho một người rose
ღღღღღTài sản của hothiethoa (View All Items) ღღღღღ
Reply
#22
Thế là anh đào sâu thêm khoảng cách
vô tình đẩy em ra xa
và thế là....
ta bắt đầu cách xa.
Em không nói...
nghĩa là em câm nín
và anh nơi này
lảm nhảm với câu chữ...vu vơ.
Bên kia thung lũng tôi là núi
Ngó xuống nhân gian vực thẳm buồn.

ღღღღღTài sản của lanhdien (View All Items) ღღღღღ
Reply
#23
MÁ, CON GÁI VÀ HỘT VỊT

(Post lại bài ni cho Điên huynh biết muội hem phải là con nhà gia giáo, dáng cây me cây táo gì ráo 005)

Ngày xửa ngày xưa, xưa lắc mà chưa kịp lơ (xưa ngót nghét hơn 1/4 thế kỷ gì đó), có một người phụ nữ mang trong "tinh thần thép" (tạm gọi thế) mới đủ "lớn gan" bỏ lại cái xứ "cá ăn đá, gà ăn muối" và một ông chồng "thà ở chuồng heo chứ không theo quê vợ", một mình ôm ba đứa con thơ trở về nhà cha mẹ đẻ. Những chuyện nội tình ruột gan phèo phổi bên trong "vụ án" này xin để dịp khác kể, lần này chỉ xin lảm nhảm cái chuyện người phụ nữ trên (nhân vật "Má", muốn thêm chữ "mì" vô lắm nhenbig green mà hổng dámnot worthy) - quản lý đứa con út (nhân vật "con gái") dưới đây.

Con gái là đứa sinh sau đẻ muộn, lại thêm đèo đẹt, èo uột nên nghiễm nhiên trở thành một "tiểu thơ con nhà nghèo bất đắc dĩ". Má buôn tảo bán tần đủ nơi đủ kiểu nhưng mà quản lý con gái thì ôi thôi chỉ "độc tài" cai trị có 1 kiểu thôi. Suốt thời tiểu học, trung học, quá giờ về thường ngày 5 phút vẫn chưa thấy con gái lò mò về là Má đi tìm rồi, về không khéo là ăn no đòn. ("Công cụ thi hành án" là mấy nhánh tầm vông nhỏ nhỏ Má ra đằng sau mương chặt về, dùng để "trị" chung 3 anh em. Công bằng mà nói con gái là đứa bị ăn đòn ít nhất, chắc tại mít ướt và nhát đòn nhất, mới giơ roi lên chưa quất đã nước mắt lã chã rơi rồiblushing).

Nhớ hồi mới vô cái "trường xưa", được người ta tặng vé đi xem ca nhạc, nhưng nhà xa quá tối không thể về được nên con gái xin má cho đi xem ca nhạc xong ở lại ký túc xá ngủ với nhỏ bạn. Má nhất định không cho đi; con gái kiên quyết dắt xe đạp đi ra. Má cầm cây chổi lông gà lăm lăm trên tay, bảo: "Mày có giỏi mày đi tao coi." Con gái nước mắt lã chã: "Má có đánh chết con, con cũng nhất định đi." Má hết cách đành để con gái đi, keke. (Ôi cái thời nông nổi ấy! Nhớ cái giường có "con ma ngủ" của nhỏ C. Ù quáwhistling). Đến giờ vẫn vậy, vẫn "giờ giới nghiêm", câu Má thường "nổi lửa" nhất là "Mày đang ở đâu mà giờ này chưa chịu về nữa hả?"angry, còn câu con gái hay "chữa cháy" nhất là "Dạ, con đang trên đường về". not listening

Túm lại, con gái lại là đứa "ngỗ nghịch nhất nhà", "phá sản nhất nhà" (nguyên văn lời má). Khi nói giảm nói tránh hơn tí thì Má nói: "Tao đẻ mày thật là vô ích. Biết vậy hồi đó tao đẻ trứng gà, trứng vịt gì cho rồi. Luộc ăn còn béo bổ, không nở bề ngang cũng nở bề dọc. Đẻ mày, phải nuôi mày lớn, nuôi mày ăn học, tiền chất ngập đầu mà cuối cùng tao hổng có thu được lợi ích gì hết." (Ôi tội nghiệp Má, đầu tư nhầm vô dự án không khả thi rồisilly).

Má không biết cách xài điện thọai di động. Lần nọ, con gái chở Má đi châm cứu nhưng có việc đi 1 lúc, chở Má lại Maximax CH chơi rồi lát trở lại đón. Cẩn thận lấy điện thọai anh Hai bỏ vào túi áo khóac Má hẳn hòi, còn chỉnh vừa rung vừa reng nữa, chỉ dẫn là chỉ cần bấm cái nút này là nghe thôi,... vậy mà lúc con gái quay lại gọi cả mấy cuộc mà Má vẫn "ngây thơ không nghe gì".chatterbox Hôm nay, đang giờ làm việc, thấy số chị Ba gọi, con gái bắt máy. "A lô, em nghe nè". Bên kia im lặng, đằng hắng rồi cười hí hí: "Má nè, hổng có gì đâu, tự dưng gọi mày chơi thôi chứ hổng có gì... Thôi má tắt máy à nghen" , nghe tiếng chị ba cười và tiếng má hỏi "ủa bấm nút này tắt phải không mậy?" rồi nghe tiếng "tút tút" cúp máy. "Tự dưng" con gái thấy vui vui. Ố là la. Má của con!love struck

...
ღღღღღTài sản của TieuChieu (View All Items) ღღღღღ
Reply
#24
"Mày có ở nhà ko ?
Có, chi vậy anh ?
Cho tao gặp thằng nhóc tý nào !
.....Minh Trí ơi ! Lại đây cô cho nói chuyện điện thoại với bố này !
Alo ! Minh Trí hả ? Đang làm gì đấy ? Chào bố chưa ?
Chào bố....!
Uhm, con ở nhà ngoan hok ?
Ngoan.
Có tè dầm ko ?
Có.
Chết chết ! Sao lại tè dầm ? Tè dầm ra đệm của ông nội phải ko ? Chết thôi, vậy mà ngoan hả ? Thế có ị ra quần ko ?
Không. ( sợ..!)
Một ngày con chỉ ị ra quần 3 lần làm bà nội phải thay thôi - Tiếng bà nội nói vọng vào.
Chết thôi cái thằng này, thế đã đi học chưa ?
Chưa.
Thế có nhớ cô giáo ko ?
Nhớ.
Thế để bố gọi điện nói cô giáo, sáng mai vào đón Minh Trí đi học nhá !
Hì, không.
( Tiếng bà nội và cô cười ngặt nghẽo trong điện thoại !)
Thôi ở nhà ráng ngoan, vài bữa bố về rùi bố mua cho Minh Trí thùng sữa "Cô Lan" to thật to nha ! Minh Trí Chào bố đi nào ! Chúc bố ngủ ngon đi ! Bai .....!
Hông có...sữa...đừng về."
Tút...Tút...Tút....!
rolling on the floor Nghe nó chốt hạ, muốn xỉu quá !
Ừ, thì thôi ...... !
ღღღღღTài sản của MrCafeSua (View All Items) ღღღღღ
Reply
#25
(18-02-2011, 11:41 AM)TieuChieu Đã viết: MÁ, CON GÁI VÀ HỘT VỊT

(Post lại bài ni cho Điên huynh biết muội hem phải là con nhà gia giáo, dáng cây me cây táo gì ráo 005)

Hihi, hôm nào tớ kể chuyện tớ xem tên nào phá hơn nhé 014

Giờ tớ phải đi trình diện đây (tên nào đi trễ 5p là cứ nộp 500K crying... rõ là sếp a...c)

014
Nhắm mắt bên người để mộng trôi
Cho em thanh thản giấc mơ đời
Không vướng bận sầu, không lo lắng
Yên bình một cõi dấu yêu ơi!
ღღღღღTài sản của Vũ Thiên Di (View All Items) ღღღღღ
Reply
Đã cảm TieuChieu , Ngạo , hothiethoa
#26
Nhiều lúc, thấy thật tầm thường !
Những đam mê, dục vọng vấy bẩn đầu óc, mọi thứ nhạt nhẽo vô vị. Đang hướng về đâu, về điều gì, mục đích ?
Rốt cuộc thì, tâm hồn vẫn chẳng có nơi neo đậu, vui được mấy mà buồn lại bất tận.
Giữa vô thường, làm người khổ nhất !
Ừ, thì thôi ...... !
ღღღღღTài sản của MrCafeSua (View All Items) ღღღღღ
Reply
#27
ÔI CÁI SỰ HỌC!

Ngày xưa, cái ngày “em chưa biết gì”, chỉ vì “ham hố đi thi” và phần nào bức xúc cái câu mẫu thân nó bảo “Kỹ sư kỹ xiếc gì, xưa nay tao nghe ông kỹ sư này ông kỹ sư nọ chứ có nghe bà kỹ sư nào đâu, đàn bà đáy không qua đọt cỏ…” mà nó “bon chen” bu vào cái trường là “trung tâm đào tạo, nghiên cứu khoa học – chuyển giao công nghệ hàng đầu tại Việt Nam. Trường cung cấp nguồn nhân lực chất lượng cao, bồi dưỡng nhân tài, phục vụ đắc lực sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa cho phía Nam và cả nước, vươn tới trình độ khu vực Đông Nam Á và thế giới” (nguyên văn cái “sứ mệnh” của trường).. Bà con có những đứa hết sức “yêu quái” (ý nói là tụi nó hổng phải giỏi “phình phường” mà là “cực giỏi” ấy), nhưng số này kể cũng chiếm sỉ số khá khiêm tốn, đại đa số là giống nó: Học hành thì ôi thôi, ạch đụi, rớt lên rớt xuống, học đi học lại, học hoài mà hổng hiểu ta học gì. Mà cái trường này không có vụ được “đi vé vớt”, môn nào thi 1 lần không đậu là y lệnh “đóng tiền học lại”, những đề thi thì “không biết tại sao mình làm vậy mà đậu (hay rớt) được”, bởi vậy lúc nào trong trường này cũng tấp nập người qua kẻ lại, người vào lớp ra lớp, người ngồi ghế đá ghế đất, bất kể ngày thường hay chúa nhật, ngày nắng, ngày mưa hay ngày bão, ngày giông, buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều hay buổi tối. Được cái trường này đào tạo cho “ét – vê” khả năng “tự nghiên cứu” cao (chắc được rèn luyện thông qua việc tụi nó cúp học thường xuyên, đến cuối kỳ mới gom 1 đống sách vở, tài liệu lại cặm cụi thức khuya dậy sớm ngấu nghiến nghiềm ngẫm) và khả năng “thích nghi” cao (bằng chứng là hơn phân nửa khoa nó ra trường toàn làm những nghề không đúng “chiên môn đàu tạu”, mà tụi nó “vẫn chạy tốt”). Thật là lãng phí mấy năm “chà lết quết xảm” trên giảng đường và công đào tạo của xã hội. Điều mà nó (mà chắc nhiều đứa lắm) thích nhất ở cái trường này là khuôn viên trường, rộng rãi thóang mát, rất nhiều cây xanh, đặc biệt đến mùa lá rụng đứng trên lầu ngắm hay đi dưới những tàn cây lá hoa bay lất phất, đẹp tuyệt (chắc hôm nào phải làm 1 bài thơ ca ngợi cái cảnh này mới được). Điều vui là tại “lầm đường lạc lối” mà nó kết được mấy đứa bạn của hội “lông vũ”, cũng vui là thầy cô trong khoa (nhất là thầy cô bộ môn) nhìn chung đều “sạch” và có tâm với nghề (mặc dù “giết” sv bằng nhiều đường, nhất là mấy môn QT&TB, có người học đến 7 lần vẫn chưa qua, a-men!). Rồi nó cũng thành “kỹ sư giấy” mà ra trường, hehe.

Ngày nay, mẫu thân lại bảo: “Người ta lấy thúng đựng thóc chứ ai lấy thúng đựng chữ bao giờ hả con (Nghe đồn câu này trong film “Người đẹp Tây Đô”), con gái học hành chi nhiều, lo chuyện chồng con đi.” Ừ thì lần này thấy mẫu thân “hết sức chí lý” nhưng ngặt nỗi chẳng có anh chàng nào xung phong bỏ “4 bát bánh đúc” mà “nhặt” nó dzìa như trong truyện “Vợ nhặt” nên nó bất đắc dĩ phải “bon chen” đi học cho “qua ngày đọan tháng”. Lớp học bây giờ khác xa hồi xưa, laptop chật bàn trên ghế dưới, người thì lớn nhỏ đủ lọai (cả tuổi tác lẫn chức vị), bàn luận, tranh cãi, ý kiến ý cò ôi thôi chẳng thua gì chất vấn các ĐB QH. Nó thuộc dạng “dựa cột mà nghe” nên cứ ngồi “giương mắt ếch mà ngó, “vểnh tai trâu” mà hóng hớt chuyện thiên hạ, thỉnh thoảng ngáp dài 1 cái, dụi dụi mắt mấy cái. Đi học thì bữa đực bữa cái, lúc nghe thầy nói, lúc bịt lỗ tai, lúc hồn lửng lơ ngòai cửa sổ. Cơ khổ, cơ khổ!

Ừ, phen này tính lại xem, chắc dzìa treo bảng “chiêu phu” trước cửa nhà xem có ai đi qua “nhặt” mình làm phước cho mẫu thân nhểy.laughing

...
ღღღღღTài sản của TieuChieu (View All Items) ღღღღღ
Reply
#28
(19-02-2011, 08:27 PM)TieuChieu Đã viết: Ừ, phen này tính lại xem, chắc dzìa treo bảng “chiêu phu” trước cửa nhà xem có ai đi qua “nhặt” mình làm phước cho mẫu thân nhểy.laughing

Vãi chưởng cái vụ này. Khổ chủ thấy chả mần sao mà dư nụn sã hậu ghê quá, định kiếng gớm quá, thâu đành nhắm mắt chiêu phu. (Chiêu phu này lẽ ra phải là... Chiêu Quân mới chuẩn, chớ chiêu phu thiệt không khác gì ... mộ phu vậy, hố hố).

Từ độ 28 cái đến giờ, cũng nghe ì xèo miếc dzụ ni, mà tai bơ mắt biếng hết. Có 3 người nhắc đến thì mới ra chiều nghĩ ngợi, làm bộ lung lắm, rồi lại đủng đỉnh như cũ, mồm miệng ngâm ngợi: Cô nhân tình bé ở mô ơi, í i i theo điệu chi chi bố con ai biết được.
Dodgy
ღღღღღTài sản của 1t2u3a4n (View All Items) ღღღღღ
Reply
#29
(19-02-2011, 08:27 PM)TieuChieu Đã viết: Ừ, phen này tính lại xem, chắc dzìa treo bảng “chiêu phu” trước cửa nhà xem có ai đi qua “nhặt” mình làm phước cho mẫu thân nhểy.laughing

Lại nhớ đâu đó mấy câu....


" Nếu anh còn trẻ như năm ấy
Quyết đón em về sống với anh.
Những khoảng chiều buồn phơ phất lại,
Anh đàn em hát níu xuân xanh..."

Chẳng còn ham hố nữa !
Hay là cũng về nhà, làm cái bảng " chiêu thê" trước ngõ, kê thêm một cái bàn nhỏ đựng ít bánh đúc, học theo Khương lão tiền nhân câu cá, biết đâu lại có người tình nguyện đến nằm vạ cho mình " nhặt" nhỉ ?016
Ừ, thì thôi ...... !
ღღღღღTài sản của MrCafeSua (View All Items) ღღღღღ
Reply
#30
Có nhiều điều khó hiểu làm sao
Các vị năm nao cũng thét gào
"Cải cách! (Ưu tiên ngành giáo dục!)"
Thế nhưng kết quả thực như nào?

Mớ "bòng bong" lạc hậu từ lâu
Vẫn bắt học sinh nhét chật đầu
Trèo trẹo nhai những điều "móm" sẵn,
Viết i xì kiếm điểm thi cao.

Cứ ngỡ nhà trường - chốn đánh nhau
Đủ chiêu thi triển, gớm ghê sao
Đâm thầy, đánh bạn, "lộ hàng hót",
Lại có thầy "yêu trẻ" phổng phao.

Tự tin vì những vẻ bề ngòai -
Quần áo đẹp, xe xịn, "dế" hay
Hợp tác? - Chỉ tòan bài "thọc gậy"
Kỹ năng? - Rùa rút cổ vô mai.

Chạy trường, chạy điểm, rồi chạy bằng
"Tiến sĩ giấy" - vài tháng học xong
Quan giáo dục ngâm bài "đạo đức":
"Giáo viên sẽ sống được bằng lương".

Chẳm dám trông xa mấy "nước Rồng"
Chỉ dòm mấy nước xứ Ây -Sân (Asean)
Thái, Sing, Mã,... tiến lên rầm rập
Mình ta lạc lõng "đứng ngòai sân".

Ru ngủ ta trong giấc "tự hào"
Ôi nền giáo dục sẽ về đâu?
Hỏi ông cải cách hô hào lắm:
"Ông thấu hay chưa: Cải cách nào?"

P/s: Lảm nhảm nhân ngày đi "hẹn hò mí thầy giáo". "Thèng" giáo dục có phần "chách nhiệm" hông nhỏ trong chiện tạo nên những "sản phẩm nặng mùi" (giá trị văn hóa có ảnh hưởng tiêu cực tới sự hợp tác kinh doanh QT) của VN, nhưng chữa trị "nó" như thế nào thì đúng là "Một câu hỏi lớn không lời đáp" (Mà có lời đáp chăng thì cũng vậy thôi,...,nó dzị ròai, haizzzzz)

...
ღღღღღTài sản của TieuChieu (View All Items) ღღღღღ
Reply


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  Lễ nhậm chức Thi Nhũn lanhdien 13 5,135 24-08-2012, 11:40 AM
Bài mới nhất: hothiethoa

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)