Chủ đề ngẫu nhiên: Khê hứng - Đỗ Tuân Hạc-Ngạo
Đánh giá chủ đề:
  • 1 Votes - 4 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
THAO THỨC
[Hình: images?q=tbn:ANd9GcSBf_O3NWDz7iYbv91gQyf...Q2AFgsAuLw]

KHÍ PHÁCH


Trời dịu mát, ánh hồng thoảng nóng
Ngợp đóa vàng, sắc bóng hình Mai
Nhìn xem rộ nở ba ngày
Có ai hiểu thấu chuỗi dài phơi gan!

Xuân rực thắm trên ngàn hoa lá
Cảm lòng người, êm ả, chìm sâu
Đắng, cay, chua, chát, ngọt ngào
Suối nguồn thổn thức chảy vào, tim lay

Để ghi dấu tháng ngày đây đó
Bóng mờ thu vàng võ dưới trời
Nhặt từng chiếc lá khô rơi
Tủi hờn thân phận không lời ngày mai

Muôn sóng vỗ, ghịt xoay không vững
Chiếc thuyền nan lơ lửng, đong đưa
Cuồng phong chuyển mạnh cũng vừa
Tả tơi cánh bạc sớm trưa phũ phàng!

Tiếng chuông chùa bên làng thêm điểm
Kéo vọng sầu xao xuyến về đây
Cho thêm quằn quại lắc lay
Nỗi niềm khắc khoải phủ dầy tâm tư

Nào có đâu bến bờ để trụ
Chỉ yêu thương ấp ủ tim lòng
Trước cơn lồng lộng cuồng phong
Mảnh hồn mạnh mẽ trên dòng sông sâu

Dẫu đêm dài trải bầu sương lạnh
Ngày bủa vây canh cánh sầu ai
Hoàng hôn phơi trải u hoài…
Chưa lần chùn chí đường dài nấu nung

Ngày hôm nay tan vùng sương tuyết
Dãy không gian diễm tuyệt giăng đầy
Hương đưa ngát quyện nơi nầy
Phả cơn khắc nghiệt, trổi ngày phục sinh…

Gió thoảng nhẹ, thu hình nắng ấm
Lặng ngắm nhìn tươi thắm ngàn hoa
Biết bao rực rỡ, ngọc ngà
Đua nhau khoe sắc để mà tụ xuân

Đâu cũng đượm khắp vùng rộ nở
Sao thế nhân trăn trở, chọn Mai
Để làm một cánh hồn say
Phải chăng khí phách chuỗi dài phơi gan?!

Dập vùi chẳng quỵ Mai Vàng!

nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng,tham gia Thi Ẩm Lâu từ ngày Sep 2016.
Reply
Đã cảm
[Hình: images?q=tbn:ANd9GcRW6NbFcFf_3QXvmCyLyOS...sNcAQ3oTiQ]

Nỗi Đau Đớn Tột Cùng Bởi 
Sự Tàn Nhẫn


Ngươi tàn nhẫn! Thiệt là ngươi tàn nhẫn!
Lương tâm người đã quẳng mất đâu rồi?
Mặc tình ai chỉ biết có ta thôi
Bắt cóc trẻ tìm nơi mua để bán!

Chẳng hiểu được khổ sầu dâng ngút tận
Kẻ mất con uất hận tím bờ môi
Nào mặt mũi, nào tiếng khóc, tiếng cười…
Để giờ đây cả đời ray rứt mãi

Giấc mơ màng thoảng nghe và thoảng thấy
Đứa con yêu run rẩy sợ ngồi kia
Sắc bơ phờ, lấm lét lén nhìn qua
Khe khẻ gọi mẹ cha ơi! Đến cứu…

Ngày lại ngày mang nỗi niềm đau đáu
Chim nhốt lồng, cá chậu hẹp đường bơi
Con thể nào? Con hỡi! Hỡi con ơi!
Ôi! Lo lắng từng hồi lay gan ruột

Sáng trưa chiều thẫn thờ ôm nức nở
Héo hon dần, vàng võ, sắc màu thu
Cả bầu trời phủ kín dãy âm u
Bước trĩu nặng, vật vờ theo ngọn gió

Còn đâu nữa lăn xăn hình bé nhỏ
Đâu để bồng, để dạy, để cho thương
Chỉ giờ đây da diết nỗi đoạn trường
Chầm chậm đẩy bào mòn trong tấc dạ

Hẻm lớn nhỏ, xa gần… đều gửi mắt
Cõi lòng thì tan nát bởi ngàn đau
Con hỡi con! Con ơi! Con ở đâu?
Có hay biết vạn sầu cha với mẹ…

Thời gian chậm lững lờ trôi lặng lẽ
Bao năm dài ngấn lệ ướp bờ mi
Cả trăm lần nhìn vóc vạc đứa đi
Lan man nghĩ những gì coi có giống…

Cứ như thế hình hài cùng chiếc bóng
Đứa thơ ngây bé bỏng mãi chập chờn
Mỗi độ chiều canh cánh dưới hoàng hôn
Tiếng não nuột kêu con từ sâu thẳm!...

1/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng,tham gia Thi Ẩm Lâu từ ngày Sep 2016.
Reply
Đã cảm
[Hình: images?q=tbn:ANd9GcRT9WfQ0c3GsJbaaB3_gpN...FNTc5WrMWR]

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (31)

VẪN MÃI TRONG TIM

Ta với nàng hẹn nhau từ tiền kiếp 
Sẽ tái sinh, gặp lại cõi trần ai 
Để nối lại tình dài duyên dang dỡ 
Mà đôi ta nặng nợ với yêu đương! 

Nhưng nàng hỡi! Hồn thương lạc bước đường 
Nên cách biệt, ngàn phương xa vạn lý 
Trăng nhuốm buồn, đợi gió về hủ hỉ 
Bút thơ nầy giờ chỉ đón thi nhân! 

Sao lạc bước! Để nay phải bâng khuâng! 
Để cảm xúc, trào dâng nguồn nhung nhớ 
Biển mênh mông từ xa xưa muôn thuở 
Thiếu sóng cồn, than thở cảnh chiều thu! 

Hồn thương ơi! Cõi lòng ta ấp ủ 
Một nỗi buồn liễu rũ vắng xa ai! 
Để từng đêm nhơ nhớ với u hoài 
Nghe vương vấn tình dài nơi bến mộng! 

Hỡi gió trăng! Hỡi khung trời lồng lộng! 
Một cuộc tình thơ mộng phải xa xôi 
Để hằng đêm nghe trăn trở lòng tôi! 
Mượn cánh gió tìm nơi hồn gặp gỡ! 

Em sẽ buồn, đêm về anh không tới 
Anh sẽ sầu vời vợi nhớ hồn thương 
Đêm tỉnh mịch phủ trải trọn bước đường 
Hoa lá rũ, đêm sương buồn lặng lẽ!... 

Ta chợt tỉnh, thấy lòng mình mạnh mẽ! 
Cớ sao buồn, quạnh quẽ với đêm sâu! 
Chẳng ra đi tìm bạn lại âu sầu! 
Lại than thở một câu tình xa cách! 

Kéo gió mây! Trở về ta hồn quách! 
Rồi lẹ làng một mạch gặp người thương 
Rực hăng say trên khung rộng bước đường 
Để gặp gỡ hồn thương nơi phương ấy! 

Nàng kia rồi! Đã chờ ta! Và thấy 
Hai mảnh hồn phơi phới với tình thơ 
Nàng ơi! Bù cho em phải chơ vơ 
Trọn nồng cháy nhiều giờ trong bể ái! 

Để xa nhau năm tháng với u hoài 
Luôn tưởng nhớ đêm dài ta yêu dấu 
Thuyền dẫu xa tận cõi ở nơi đâu 
Nhưng vẫn mãi nằm sâu trong biển lớn 
Xa cách trở! Mãi luôn là lởn vởn!...

Nguyễn Thành Sáng

CON ĐƯỜNG MÃI XANH

Tình cờ lạc một bước chân 
Bỏ đi lại thấy bâng khuâng bồn chồn 
Tim ta như có sóng cồn 
Nhớ ai ai nhớ dạ hồn chẳng yên 

Trời chiều bóng nắng đang nghiêng 
Bến xưa vẫn một con thuyền đang neo 
Thầm thì tiếng gió đang reo 
Chuyện ngày xưa ấy vẫn theo nhau về 

Gió trăng vời vợi tình quê 
Tình thơ hai đứa đắm mê mỗi ngày 
Xa xôi từ bấy đến nay 
Chờ nhau quấn quýt vơi đầy vấn vương 

Trong tim khắc trọn yêu thương 
Dẫu xa ngàn dặm con đường mãi xanh. 

Thi Hoàng
Nguyễn Thành Sáng,tham gia Thi Ẩm Lâu từ ngày Sep 2016.
Reply
Đã cảm
[Hình: images?q=tbn:ANd9GcQm5fYnWpbpfDN0Lzw4wfi...kWRUjOfSS6]

NỖI NIỀM LẶNG LẼ

Mới đó Hạ về sôi sục lửa
Rồi Thu bàng bạc khúc đăm chiêu
Đến Đông giá rét hồn tê tái
Nay lại Xuân tràn rực sắc yêu!

Cuộc đời cứ thế, cánh thời gian
Chầm chậm như mây tận chốn ngàn
Cứ mãi trôi hoài theo vạn kỷ
Chưa hề dừng lại cõi thênh thang

Để cho nhân thế muôn tâm sự
Giữa nẻo mông mênh mặt biển trời
Có cánh tay thần đưa của gió
Vui thì êm ả, giận cuồng tơi

Còn đây loáng thoáng chút xanh lơ
Mấy chục chậu mai tự bấy giờ
Thả nhẹ, bay xa nơi bến lạ
Xuân nầy còn lại bóng hồn mơ!

Có giống cuộc đời ta lắm không
Chuốt trau tự thuở buổi hừng đông
Nhưng chìm quạnh quẽ bầu trăng chết
Sắc thắm, hương ngàn cũng viển vông

Nên buồn, nên tiếc hoặc nên thương
Chiếc bóng, cầu treo, lắc đoạn trường
Tiếng hú, rừng hoang nơi lặng vắng
Âm thầm, trầm tịch ngắm mây sương

Cố nén trong tim một nỗi hờn
Tiếng lòng lai láng nhịp từng cơn
Ai vui xuân thắm, bầu thanh đãng
Ta khảy du dương tiếng nhạc đờn!...

Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng,tham gia Thi Ẩm Lâu từ ngày Sep 2016.
Reply
Đã cảm
[Hình: images?q=tbn:ANd9GcQVLSn2n96vtqUMmlY3kE6...8q-EvykRZA]

Gặp Lại Người Năm Xưa

Em ngồi trên chiếc Honda
Chạy qua chầm chậm để mà nhìn tôi
Môi hồng nhoen nhoẻn nụ cười
Dưới đôi mắt biếc…nói lời thân quen!

Bâng khuâng nghĩ ngợi cái tên
Một thời sớm vội tìm quên để đừng
Tủi cho cảnh sống nhọc nhằn
Cánh chim trôi giạt giữa màn tối tăm!…

Năm xưa sau chuyến bổ hàng
Xe đò bất chợt ngồi gần bên nhau
Lâng lâng liếc trộm hoa đào
Hồn mơ thoáng chốc dạt dào say sưa

À…à…Cô ghé về đâu…
Thêm… thêm… mấy tiếng, mấy câu những gì…
Áng mây giạt khỏi trăng thề
Long lanh phơi ửng, nẻo về lộ ra…

Thế rồi bỗng chốc phương xa
Cánh thư em gửi đến nhà thăm anh
Từ trong nhè nhẹ rung rinh
Tiếng đàn trổi khúc nhạc tình du dương

Chẳng màng cát bụi phong sương
Chẳng màng thân phận sang hèn làm chi
Chỉ cần một bịt thuốc rê
Chút tiền lộ phí…cũng phê... cũng mình

Nào hay cái chữ nhục vinh
Nào hay muốn có cái xinh…phải tiền!
Giờ đây em hỡi! Em hiền
Nhìn tôi chi nữa…Để phiền cho tôi!

                                1/12/2017
                        Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng,tham gia Thi Ẩm Lâu từ ngày Sep 2016.
Reply
Đã cảm
[Hình: images?q=tbn:ANd9GcRN9ZSK92-XSf77CyqL67w...aNntQe2Pow]
Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (32)

DÒNG SÔNG VÀ THUYỀN MỘNG

Ngày nào nắng tắt chiều chiều 
Nghe lòng cảm thấy thật nhiều bâng khuâng 
Nỗi niềm khát vọng hồn trăng 
Từ trong tiềm thức lòng anh mong chờ 

Thế rồi gặp được tình thơ 
Một người thi nữ cũng mơ trăng vàng 
Hồn anh quyện với hồn nàng 
Thơ thương thắm thiết nhẹ nhàng cảm rung 

Thiếu trăng gió biến lạnh lùng 
Trăng kia vắng gió mịt mùng đêm sâu 
Hồn thương trăng gió gặp nhau 
Cho khung trời đẹp một màu sáng soi 

Nàng ơi! Em hỡi! Hồn tôi 
Có nghe anh nói những lời hôm nay? 
Thiếu em có lẽ anh say 
Bởi trăng đã vắng, đêm dài còn chi!... 

Năm xưa tuổi độ xuân thì 
Anh từng mong ước những gì biết không? 
Mong rằng đi đến dòng sông 
Gặp thuyền bến mộng chung lòng cùng anh 

Nhưng sao nó cứ mong manh 
Để cho hiu hắt, chông chênh nỗi niềm! 
Nỗi buồn cứ đến từng đêm 
Nghe lòng nặng trĩu bên thềm thiếu trăng 

Thời gian mấy độ xa gần 
Nỗi buồn lạnh lẽo theo dần tháng năm 
Tìm đâu để gặp hồn trăng? 
Cho ta được sống một lần mà thôi!... 

Hoàng hôn phủ bóng đây rồi 
Ngờ đâu duyên phận “hồn tôi” trở về 
Dòng sông năm cũ anh đi 
Thuyền em đã đến, những gì chờ mong 

Dẫu chiều trầm lắng đông phong 
Mà hồn như trẻ trên dòng sông thương 
Từ nay ta bước chung đường 
Em ơi! Hồn mộng anh thương vô cùng 
Gió trăng tan biến mịt mùng!...

Nguyễn Thành Sáng

SÔNG THƯƠNG

Thuyền ai về với sông thương 
Để quên đi những đêm trường lẻ loi 
Khát khao nay đã gặp rồi 
Gió nâng cánh hạc cho đời thêm yêu 

Bến tình đã hết cô liêu 
Trăng vàng mộng ước cầu kiều ta sang 
Thơ em cùng với tình chàng 
Đêm đêm thủ thỉ dịu dàng bến mơ 

Ước ao nay chẳng hững hờ 
Lối đi đã có một bờ hoa xuân 
Sông thương ai đến một lần 
Gửi thương gửi nhớ trong ngần cho nhau. 

Thi Hoàng
Nguyễn Thành Sáng,tham gia Thi Ẩm Lâu từ ngày Sep 2016.
Reply
Đã cảm
[Hình: images?q=tbn:ANd9GcQ0F9-glpr0maKDpJYYaI0...wPdWiZJKeQ]

CHUỖI MÙNG MỘT


Mùng Một! Ơ nầy! Các tụi bây
Đằng kia pháo nổ trước nhà ai
Đi xem sướng lắm hà hà nhé
Còn sót lượm về đốt đả tay!

Thoáng chốc mây dần lững thững qua
Xuân đi, hạ đến, chuyển thu tà
Rồi đông trôi nữa và đưa lại
Mùng Một muôn vàn nỗi xót xa

Dang dở mộng đời thả cánh bay
Bởi vầng mây ám trải dài tay
Phủ che kín mít bầu quang đãng
Mùng Một bên đường ngậm đắng cay

Cứ thế mà đi giữa nẻo đời
Dặm ngàn tuyết giá, cõi chơi vơi
Đôi chân nặng trĩu, hồn tê tái
Mùng Một nghẹn ngào, chỉ hỡi ơi!

Lặng lẽ âm thầm dưới bóng đêm
Lắng nghe khe khẻ tiếng con tim
Dẫu cho tan tác, không lùi bước
Mùng Một thu hình định chữ kiên

Sáng nắng, chiều mưa lắm tảo tần
Tả tơi, khói lửa dập vùi thân
Canh sương thao thức, niềm u ẩn
Mùng Một then cài, chẳng thở than

Dưỡng chí, rèn tâm trước sóng ngàn
Chực chờ, phủ chụp mảnh thuyền nan
Biết bao cuồng nộ lần qua được
Mùng Một bây giờ ló dạng Trăng!

Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng,tham gia Thi Ẩm Lâu từ ngày Sep 2016.
Reply
Đã cảm
[Hình: images?q=tbn:ANd9GcTv950w-GT9zWjRGkQ5q1E...Mjl_mVrzyy]

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (33)

CHIỀU CHIỀU THAO THỨC

Đêm nay tối, cảnh trời vắng vẻ 
Từ xa xa tiếng bé nhà ai 
Giật mình trở giấc ngủ say 
Bé đòi sửa mẹ, đêm dài cho con! 

Tình lẻ bạn, héo hon cuộc sống 
Dòng sông buồn, vắng bóng thuyền đưa 
Trăng trời thiếu quyện đêm khuya 
Thì đâu cảnh đẹp đi về lòng ai! 

Có người khóc, u hoài thân phận 
Kiếp lục bình lận đận trôi dòng 
Dật dờ điểm tựa trên sông 
Biết đâu dừng lại, một lòng bến trăng? 

Theo sóng nước, bâng khuâng thương nhớ 
Thân bọt bèo trăn trở nỗi niềm 
Trăng ai toả sáng bên thềm? 
Trăng tôi mờ nhạt, hằng đêm muộn phiền 

Lòng canh cánh một giềng chỉ mối 
Biết tìm đâu để nối tim tôi? 
Nỗi buồn sao rụng trên trời 
Tơ lòng đoạn khúc, cắt rời hồn mơ! 

Để người ấy thẩn thờ ước vọng 
Một cái gì khuấy động xa xôi 
Phải chi kéo đến cho tôi 
Niềm thương, nỗi nhớ một đời luyến lưu! 

Chim lẻ bạn, sầu ưu tiếng hót 
Kẻ cô đơn vàng vọt tâm hồn 
Sông sâu sóng nước dập dồn 
Thuyền xa thăm thẳm, chập chờn nhớ nhung! 

Ai chẳng tim? Chẳng từng rung động? 
Và thấy lòng mơ mộng yêu đương 
Có ai chẳng bước trên đường? 
Có ai chẳng tủi canh trường cô đơn? 

Ôi thương quá! Tình hồn quạnh quẽ! 
Sống tháng năm lặng lẽ bóng hình 
Nỗi niềm thui thủi một mình 
Thiếu ai bầu bạn. chữ tình mến yêu! 

Trời lộng gió, sáo diều ngân tiếng 
Thấy nhớ thương, lưu luyến xa xôi 
Đôi dòng ngấn lệ lòng rơi 
Buồn cho thân phận một đời quạnh hiu 
Để rồi thao thức chiều chiều!...

Nguyễn Thành Sáng

BẾN SÔNG XƯA

Bến sông xưa đã lở rồi 
Gốc đa còn đó mình ngồi đợi ai 
Mộng tình nương cứ mộng hoài 
Gió lay lướt thướt đêm dài nhớ nhung 

Bến sông xưa vẫn còn trông 
Bữa nay mình tới mà không còn đò 
Mỗi lần sóng cả nước to 
Thuyền xuôi bến lại càng lo cùng thuyền 

Đợi thầm chỉ nửa chữ duyên 
Mà sao chẳng thấy chỉ phiền muộn hơn 
Còn không nói rõ nguồn cơn 
Bến xưa ơi chớ giận hờn trách nhau 

Mình buồn ta có vui đâu 
Hãy quên đi nhé cái sầu ngàn năm 
Hãy vui như ánh trăng rằm 
Để cùng thoả nguyện thăng trầm tình ta... 

Thi Hoàng
Nguyễn Thành Sáng,tham gia Thi Ẩm Lâu từ ngày Sep 2016.
Reply
Đã cảm
[Hình: images?q=tbn:ANd9GcTbWBlMLxzqEcctj3vcwiZ...ib1mfHCpD1]

Một Thoáng Đong Đưa

Từ khi cánh tung bay vào cõi mộng
Chưa một lần chiếc bóng phải dừng tay
Vươn dài ra nắm bắt một vầng mây
Thả lên đó mơ say về viễn xứ!

Bỗng sáng nầy nghe như niềm tư lự
Nỗi đăm chiêu bàng bạc nẻo xa xôi
Tiếng tấc lòng khuấy động mắt, bờ môi
Bao nghĩ, thấy để rồi đan khép kín

Khung xoải cánh chẳng từng phen bịn rịn
Đeo gươm thần ngang dọc cõi trời mây
Thế mà nay xúc cảm, thoáng chùn tay
Vói sau rút, loang hoài không sắc ảnh

Đây có phải ngậm ngùi nhìn trăng chạnh
Nghẹn lu mờ ánh tỏ bởi mưa sa
Hay mỏi mê trước ngút ngàn biển cả
Vạn sóng cồn nghiệt ngã mãi vờn theo!

Cho da diết, thẫn thờ, khô úa héo
Như bã buồn, thắt thẻo cuốn tâm tư
Bao lần gom tiếng lộng kết vào thơ
Rồi loãng nhạt từng giờ trong khắc khoải…

Chợt đâu đây âm vang xa vọng lại
Vì sao hồn bảng lảng nét phôi pha?
Vì sao hồn dờ dật nhịp đàn ca?
Để ước hẹn biến ra vầng mây khói…

Phong vũ hỡi! Mênh mông ngân tiếng nói
Như suối nguồn lai láng chảy tâm can
Dẫu xuân về thao thức, chút mênh mang
Lời năm cũ, đá vàng không thay đổi
Đường diệu vợi, thênh thang luôn chuyển tới!...

Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng,tham gia Thi Ẩm Lâu từ ngày Sep 2016.
Reply
Đã cảm
[Hình: images?q=tbn:ANd9GcTwiJ9ivzOIEiHkUuQ7afh...xb3YPLmjeo]

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (34)

VỢ BỆNH

Hớn hở về đến nhà 
Sao cảm thấy như là lạ 
Tiếng yêu quen thuộc đâu rồi? 
Thoáng chơi vơi! 
Nhìn cửa nẻo im lìm đóng kín 
Gọi hoài không thấy vợ ơi! 
Vòng ra sau 
Thì ra vợ đang đau! 
Nằm thiêm thiếp dàu dàu ảm đạm 
Thương vợ quá! Bạn lòng bao năm tháng 
Bị bệnh rồi! Nằm đó một mình thôi! 
Xót quá đổi! 
Anh đây em hãy tựa vào 
Để anh rút hết nhiệt nhàu em tôi 
Em bệnh rồi! 
Cảnh nhà ta quạnh quẽ 
Thiếu tiếng cười, tiếng nói thân thương 
Như giọng ca hay thiếu tiếng nhạc vấn vương 
Nghe trống vắng đi vào nhạt nhẽo 
Thiếu lời hỏi yêu: 
Anh thèm ăn gì? Em mua nhé! 
Thiếu bâng khuâng! 
Khi vần thơ ai chưa kịp gửi 
Thiếu ai thay áo gối cho anh nằm 
Thiếu bao lần! 
Anh ngứa lưng, em xuýt xoa, em gãi! 
Thiếu vắng anh! 
Lòng em nhớ thương tê tái 
Thiếu đêm nay, vợ chồng ta ngồi dưới trăng vàng 
Cùng nhau mơ màng! 
Vọng hướng xa xôi! 
Cùng hoạ thơ tô thắm cuộc đời 
Thiếu đầy vơi tình chồng, nghĩa vợ! 
Em thiêm thiếp nằm đó 
Sốt cao người mệt mõi 
Tôi nghe lòng buồn quá đổi 
Em bệnh rồi, như trăng sáng thiếu gió đong đưa 
Để bầu trời chưa vẹn vẻ! 
Mai nầy em mạnh khoẻ 
Cho nụ cười, dáng nét mãi xinh tươi 
Để nhìn hoài, ấm áp cõi lòng tôi 
Vợ vợ ơi! 
Lòng anh ấp yêu trăn trở 
Em đang nằm, anh chẳng để chơ vơ 
Hết bệnh đi! 
Niềm vui, hạnh phúc mãi đang chờ!...

Nguyễn Thành Sáng

THAY LỜI VỢ BỆNH

Hôm nay vợ bệnh nằm nhà 
Chồng thì đi vắng ở xa chưa về 
Não sầu day dứt ủ ê 
Im lìm ở chốn thôn quê nửa mùa 

Chồng à có biết hay chưa 
Người đi đâu để em càng bơ vơ 
Thấy chàng ở chốn mộng mơ 
Cùng nàng áo trắng lững lờ cung mây 

Hai người vừa đắm vừa say 
Dìu nhau tay nắm trong tay nói cười... 
Biết chăng vợ bệnh chàng ơi 
Thốt lên câu đó nghẹn lời lệ tuôn 

Tỉnh ra lòng thấy thật buồn 
Ai ơi cái tổ chuồn chuồn ở đâu 
Chàng ơi chớ để thiếp sầu 
Về đi thôi nhé chung câu ân tình 

Vắn dài nước mắt long lanh 
Ào vô chàng nói:"Có anh bên nàng" 
Chao ơi! một giấc mộng vàng 
Cám ơn duyên phận dịu dàng buộc nhau 

Chồng về nên vợ hết đau 
Tào khang ta hãy giữ màu chớ phai. 

Thi Hoàng
Nguyễn Thành Sáng,tham gia Thi Ẩm Lâu từ ngày Sep 2016.
Reply
Đã cảm


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  Thơ thể thao. 1t2u3a4n 7 10,445 27-10-2012, 12:12 PM
Bài mới nhất: 1t2u3a4n

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)