Chủ đề ngẫu nhiên: Tự sướng với âm nhạc-hvn
Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
TOÀN CHỨC CAO THỦ [Truyện về Game]
#11
CHƯƠNG 10: TÊN VÔ SỈ.

“Nhìn xem rớt ra thứ gì?” Hâm mộ xong, Trần Quả sáp lại xem thử những thứ rớt ra từ Ám Dạ Miêu Yêu, “Năm cái móng tay mèo, rác rưởi; Một kiện giáp da mèo, giữ để mặc a, trang bị cấp thấp cũng không sao; Hai cái móng tay Ám Dạ Miêu, một cái móng vuốt Ám Dạ Miêu, một viên đá mắt mèo, ừ, mấy thứ này không tệ, vật liệu của BOSS có thể giữ bán lấy tiền; Một quyển sách kỹ năng. . . Mẹ nó, ăn ở kiểu gì vậy?”

Trần Quả kêu lên, Diệp Tu lúc này cũng cảm thấy bất ngờ, một con BOSS cấp thấp thế mà rớt sách kỹ năng, số đỏ đến nhường nào a?

Sách kỹ năng là gì? Không phải dùng để học kỹ năng mà là tăng điểm kỹ năng, chỉ cần nhìn màu cam trên tên thì đủ biết giá trị của nó, sau khi đầy 4000 điểm kỹ năng mà vẫn muốn tiếp tục nâng cao, công cụ này chính là một cách trong đấy. Những thứ này không thể giao dịch, cho nên không thể mua, chỉ có thể dựa vào may mắn của bản thân. Sách kỹ năng Quân Mạc Tiếu vừa mới kiếm được có điểm không cao lắm, là 5 điểm, nhưng rớt ra từ trên người BOSS cấp thấp nhất, độ may mắn vẫn được xem như tốt đến không tưởng rồi.

Sách kỹ năng vừa cất vào túi chớp mắt đã được sử dụng, ngoài ra những thứ rơi ra trên người Ám Dạ Miêu Yêu đều là những vật liệu dùng để hoàn thành Ô Thiên Cơ, thí dụ như đá mắt mèo hay móng mèo. Tâm trạng Diệp Tu rất tốt, tiện tay lựa chọn, để Quân Mạc Tiếu rời khỏi phó bản.

“Cậu không đánh tiếp hả?” Trần Quả vô cùng kinh ngạc, tuy đội ngũ chỉ còn lại Quân Mạc Tiếu, nhưng đây là phó bản dành cho người mới, rất nhiều người có thể tự mình đi hết cả phó bản. Diệp Tu là tay tàn, nhưng Trần Quả không hề coi hắn là một tên kém cỏi. Trong vòng 40 giây đã có thể thắng đối thủ mà cô thua suốt 52 ván, cái thành tích này vừa mới xảy ra không lâu đâu đấy!

“Tôi đi đổi máy á!” Diệp Tu vừa nói xong đã chuẩn bị thoát trò chơi, Trần Quả nhìn màn hình, đột nhiên đưa tay ngăn lại: “Đợi chút, chuyện gì vậy?”

Chỉ thấy khung nói chuyện trên màn hình bị chiếm đầy một phần lớn, nội dung đều trước sau như một.

“Quân Mạc Tiếu là tên vô sỉ, vì muốn chiếm riêng BOSS mà cố ý không trị liệu, hại chết toàn đội. Mọi người hãy cẩn thận.”

“Quân Mạc Tiếu là tên vô sỉ, vì muốn chiếm riêng BOSS mà cố ý không trị liệu, hại chết toàn đội. Mọi người hãy cẩn thận.”

Trong số các câu có nội dung đồng nhất như thế này chen lẫn một vài câu khinh bỉ và mắng chửi, tuy hệ thống tự động che đậy những từ ngữ thô tục, nhưng trí thông minh của con người là vô tận, chỗ này thì những chữ đồng âm gánh vác sứ mệnh vô cùng tốt.

Diệp Tu xem kỹ vài lần, phát hiện tên người spam là Nguyệt Trung Miên, thậm chí còn có đồng đội trước là Dương Quan và một vị pháp sư, người này chết trước vậy mà dám ở đây điên đảo trắng đen.

“Chuyện gì xảy ra?” Trần Quả hỏi Diệp Tu.

Diệp Tu hết cách chỉ có thể giải thích lại.

“Móa, vô sỉ a, còn không biết xấu hổ!” Trần Quả nghe xong giận dữ.

“Đúng vậy, quá vô sỉ rồi.” Diệp Tu hùa theo.

“Sao cậu không tức giận?” Trần Quả cảm thấy rất kỳ quái.

“Tôi rất tức giận.” Diệp Tu nói.

“Cậu tức giận đấy hả? Sao chị nhìn không giống gì cả?” Trần Quả buồn bực, Diệp Tu đang nhìn chăm chú vào những lời vu khống trên màn hình, trên mặt căn bản chẳng có tí thay đổi nào.

“Tức giận không nhất định phải biểu hiện trên mặt.” Diệp Tu không những không giận mà còn cười, tiện tay thoát trò chơi tắt máy tính, đổi đến khu hút thuốc là việc hắn muốn làm nhất bây giờ.

“Chị bảo này, cậu ăn ở kiểu gì thế? Mới lần đầu đánh phó bản đã gặp nhiều chuyện như vậy, gặp BOSS ẩn, rớt sách kỹ năng, còn thuận tiện kết thù chuốc oán với người khác. Sáng mai chị đến xem cậu còn sống không.” Trần Quả nói.

“Chị chủ đi thong thả.”

Trần Quả đi nghỉ ngơi, Diệp Tu thì đến khu vực dành cho người hút thuốc. Bên này quả nhiên toàn khói thuốc, quạt hút khí điên cuồng làm việc cũng không thể lọc sạch bầu không khí nơi này, chỉ có thể ngăn khói không tràn sang khu không hút thuốc mà thôi.

Dù khói thuốc có nặng đến đâu thì cũng không ảnh hưởng gì đến dân hút thuốc ở đây, Diệp Tu vội vã châm một điếu thuốc, hòa mình vào biển người hút thuốc, quét mắt một cái, chỗ này còn đông hơn khu không thuốc lá. Đảng cú mèo rất ít người không cần hút thuốc mà vẫn có tinh thần thâu đêm.

Cũng may tiệm net đủ lớn, Diệp Tu đi vài vòng cũng tìm được máy, không cần để ý gì nữa, đi đến ngồi xuống. Hưng Hân cũng là một tiệm net khá cao cấp, mỗi máy tính đều có vách ngăn, xem như bảo vệ tính riêng tư. Cho dù không có, mọi người cũng sẽ đeo tai nghe mà chìm đắm vào thế giới của Vinh Quang, không hề quan tâm đến bên ngoài.

Diệp Tu lại một nữa đăng nhập vào trò chơi, đeo lên tai nghe.

Quân Mạc Tiếu vẫn ở ngoài Rừng Rậm Cách Lâm như cũ, đừng thấy nơi này đông đúc như vậy nhưng đeo tai nghe vào vẫn không đến mức chẳng nghe thấy được gì. Tựa như đi tới một khu chợ náo nhiệt, nó sẽ không ồn ào đến mức không nghe được người bên cạnh nói gì. Về phần những loại tin tức lặp đi lặp lại như mời tổ đội, chỉ đành dựa vào cách spam khung trò chuyện.

Diệp Tu nhìn qua khung tin tức, tin về Quân Mạc Tiếu đã không còn. Dùng tính năng tìm kiếm là có thể biết người chơi này còn lên mạng hay không, Nguyệt Trung Miên là tên lão làng, một chút thủ đoạn này gã cũng biết. Sau khi tìm thử Quân Mạc Tiếu không còn trên mạng thì ngừng hành động. Người chơi cấp 20 trở lên mới có thể rời khỏi khu vực người mới, đến kênh thế giới, chức năng như PK mới có thể mở ra, dưới cấp 20 chỉ có thể đấu võ mồm như ban nãy.

Thế nhưng thủ đoạn của Nguyệt Trung Miên cũng khá độc ác, Quân Mạc Tiếu vừa được hệ thống thông báo là người đầu tiên giết BOSS, thế giới đều biết, Nguyệt Trung Miên lại nói tên của hắn, rất dễ khiến người ta chú ý. Kết quả chính là hiện tại Quân Mạc Tiếu không thể tổ đội, phát ra yêu cầu nào cũng bị cự tuyệt. Người chơi tuy không tin lời của Nguyệt Trung Miên nhưng cũng đã bắt đầu đề phòng Quân Mạc Tiếu.

Diệp Tu bất đắc dĩ đành cười cười, hắn muốn tổ đội cũng chỉ vì BOSS ẩn, hắn cần những vật liệu này. Nhưng hiện tại tổ không được đội, vậy bắt buộc hắn phải nhanh chóng đi cày cấp rồi.

Phó bản của Vinh Quang đều thuộc dạng người càng ít thì kinh nghiệm được thưởng càng nhiều, nhưng vẫn phải để tâm tới hiệu suất, nhiều người vẫn lợi hơn. Nhưng Quân Mạc Tiếu không giống như vậy, trong tay hắn là vũ khí bạc Ô Thiên Cơ cấp 5. Với những người chơi bình thường lúc này vũ khí trong tay đa phần đều là lam hoặc lục, lam lục so với Ô Thiên Cơ có thể kém tới 3, 4 bậc. Trong Vinh Quang, 5 cấp thì được tính là 1 bậc, như vậy Ô Thiên Cơ tương đương với vũ khí lam cấp 20 và vũ khí lục cấp 25.

Ưu thế này của hắn ở giai đoạn cấp thấp là khá trâu bò, bởi một món vũ khí của Quân Mạc Tiếu có thể đánh ra công kích bằng 4,5 món vũ khí khác, thuộc tính nhân vật cũng bị ảnh hưởng, một mình Quân Mạc Tiếu cũng bằng ba người, hơn nữa với kỹ thuật của Diệp Tu, một người đi đánh phó bản cũng không thua kém gì tổ đội năm người, so với một đội toàn người mới còn muốn nhanh hơn.

Quân Mạc Tiếu cất bước chuẩn bị một mình càn quét phó bản, chưa được vài bước trước mặt đột nhiên nhảy ra một người, Diệp Tu vừa nhìn, vậy mà là Nguyệt Trung Miên, ánh mắt tên này thật độc, giữa biển người tấp nập thế mà vẫn tìm ra hắn.

“Ê ê.” Diệp Tu nâng tai nghe, thử xem có nói được không.
“Ê con em mày!” Nguyệt Trung Miên ngược lại rất không lễ độ.


nguồn: truyenyy.com

Ta là một kẻ Lãng Du
Chờ trên năm tháng thiên thu gọi tìm
ღღღღღTài sản của aydada (View All Items) ღღღღღ
Reply
Đã cảm kanguru
#12
CHƯƠNG 11: THIẾU NGƯỜI THÌ THÊM TUI.

Diệp Tu thế mà vẫn tươi cười, mở miệng hỏi : “Có chuyện hả?”

Giọng điệu rất bình thản khiến Nguyệt Trung Miên không nói lên lời, gã không tin nỗi đây là cái thằng vừa bị mình spam mắng chửi cả tiếng. Nếu bảo quần chúng là bị che mắt, gã và Quân Mạc Tiếu lại biết rõ đấy chính là vu khống trắng trợn. Thì sao cái thằng này vẫn làm như chẳng có việc gì thế này? Lẽ nào hắn không nhìn thấy những lời mắng chửi vừa rồi?

“Quân Mạc Tiếu là tên vô sỉ, vì muốn chiếm riêng BOSS mà cố ý không trị liệu, hại chết toàn đội. Mọi người hãy cẩn thận.”

Nguyệt Trung Miên vội vã gửi lại hai lần, chờ mong phản ứng của Diệp Tu, kết quả chỉ nghe Diệp tu nói: “Còn muốn mắng? Ông không đi luyện cấp hả?”

“Tao. . . Tao cho mày biết sự lợi hại của tao! Hiện tại biết công hội Nguyệt Luân của tụi tao không dễ chọc rồi chứ?” Những lời này của Nguyệt Trung Miên vốn đã được chuẩn bị tốt, nhưng hiện tại nói ra chỉ thấy toàn bộ ngữ cảnh đều không hợp, thật giống như phi dao vào gối bông, không hề gây sát thương.

“Biết chứ, bây giờ tui hết tổ đội được rồi.” Diệp Tu nói.

Nghe xong lời này, Nguyệt Trung Miên rốt cuộc cũng hơi thoải mái, ha ha cười nói: “Cho mày hết dám coi thường.”

Không ngờ Diệp Tu lại nói tiếp câu nữa: “Không phải mấy ông thiếu người hả? Thêm tui với?”

Nguyệt Trung Miên lập tức há miệng trợn mắt nhìn hắn: “Đệch, mày thật sự quá đáng khinh a. . .”

“Ha ha, thêm cái nào thêm cái nào, hiện tại đôi bên đã hiểu nhau, chúng ta hợp tác có được không?” Diệp Tu vừa nói vừa chủ động gửi qua một cái yêu cầu xin vào đội.

Bên Nguyệt Trung Miên thật sự chỉ có bốn người, đương nhiên không phải là những đội viên lần trước, ba người này đều cùng công hội Nguyệt Luân với Nguyệt Trung Miên. Nhưng lập công hội vẫn là chuyện sau khi rời khỏi thôn tân thủ, có thể nhận ra tất cả đều là người của khu cũ chuyển đến khu 10 khai hoang, kết quả được phân đến cùng một thôn. Nguyệt Trung Miên muốn đi đánh BOSS, không có cách nào cùng người nhà chung đội, đành phải tham gia một cái dã đội, kết quả hành nghề bất lợi, đụng phải Diệp Tu, mất cả chì lẫn chài. Vội vã gọi người trong công hội đến làm viện binh, thuận tiện lừa gạt những đội viên vừa nãy phụ spam, bôi xấu Quân Mạc Tiếu.

Kết quả thì sao? Kết quả người ta lại không để ý chút nào, không có tổ đội, lại thẳng thắn đến xin vào đội của gã. Nguyệt Trung Miên nhìn yêu cầu vào đội trước mặt, không biết nên nhấn đồng ý hay cự tuyệt.

Nguyệt Trung Miên nhất thời mờ mịt, đã có vết xe đổ, hắn cảm thấy người này không hề đơn giản, làm như vậy là có mục đích gì? Đang do dự thì bạn thân gửi cho hắn một tin mật: “Thêm hắn đi, tên này tự mình tìm chết, vào phó bản còn chẳng phải cho chúng ta đùa giỡn sao?”

Nguyệt Trung Miên nghĩ thấy cũng đúng, bọn hắn có bốn người, tất cả đều là người nhà, hoàn toàn không có lý do để sợ hãi đối phương.

Vì vậy Diệp Tu lại cùng bốn người này vào Rừng Rậm Cách Lâm, lần này may mắn không bùng nổ, đi vào cũng không thấy Ám Dạ Miêu Yêu. Diệp Tu cười hỏi: “Còn cần tui trị liệu không?”

“Không cần. Mọi người cùng nhau giết.” Đám Nguyệt Trung Miên nói xong đã xông về phía quái, bốn người này hiển nhiên cũng không phải người mới, kỹ thuật đều thành thạo, trình độ như vậy chỉ cần hai ba người cũng có thể đánh xong phó bản Rừng Rậm Cách Lâm, hiện tại là một đội đủ người, hiệu suất như tên lửa. Diệp Tu cũng không nói nhiều, chỉ huy Quân Mạc Tiếu sử dụng Ô Thiên Cơ dưới hình dạng trường mâu ra trận.

Thiên Kích, Long Nha, hai chiêu này là kỹ năng công kích. Trừ kỹ năng thì nhân vật đương nhiên cũng có thể tấn công bình thường, tấn công thường đều dựa vào phương hướng của người chơi và lực khống chế độ mạnh yếu mà xuất hiện nhiều kiểu đánh khác nhau, như đâm thẳng, bổ ngang, chém dọc, hất lên. Những công kích này lúc ra chiêu có đôi khi nhìn khá giống nhau nhưng hiệu quả lại không giống. Ví dụ như Thiên Kích chính là đánh hất lên trên, nhưng hiệu quả hất lên mạnh hơn so với tấn công thường, thương tổn cũng lớn hơn. Còn Long Nha là đâm thẳng, ra chiêu thu chiêu nhanh hơn đâm bình thường, hơn nữa trong giây lát có thể làm cho mục tiêu dính trạng thái Đông Cứng, không thể làm bất cứ động tác nào.

Diệp Tu lúc này không cần sử dụng kỹ năng, chỉ cần tấn công thông thường cũng đủ đem tiểu quái trong phó bản Rừng Rậm Cách Lâm đánh chết một cách thuận lợi. Chỉ là khi vừa thu lại trường mâu, nơi vốn không còn quái đột nhiên bị người gom quái lại. Diệp Tu cười cười không để ý tới, tiếp tục đánh, biết rõ đây là quỷ kế của Nguyệt Trung Miên cùng những người kia, muốn bao vây chính mình.

Nhưng vây thì vây, với thực lực một mình càn quét phó bản như Diệp Tu sao để ý mấy thứ này? Mỗi lần bị năm con tiểu quái vây quanh, một cái Thiên Kích đánh chúng văng ra xa, trở tay chém ngang một cái, trái bổ phải chém, năm con tiểu quái đều bị hắn hành hạ. Nguyệt Trung Miên bốn người cố ý khoanh tay đứng nhìn, kết quả chỉ thấy Quân Mạc Tiếu đem lũ quái giết tới giết lui, vô cùng uy phong, nhìn đến mức cả đám đều cảm thấy ghen tị.

“Tên này kỹ thuật không tồi.” Một người trong đội tên Điền Thất gật đầu khẳng định đầu tiên.

“Là tay lão làng, nhìn thủ pháp của hắn, tao thấy một mình hắn càn quét Rừng Rậm Cách Lâm cũng không khó.” Lại một người nói.

“Hắn thật sự có tài, Ám Dạ Miêu Yêu cuồng bạo do mình hắn giết a, thật sự không ngờ đến, trình độ của hắn còn hơn cả tao.” Nguyệt Trung Miên nói.

“Thế thì hắn sẽ không thể nào chết ở Rừng Rậm Cách Lâm được.” Một người rút ra kết luận.

“Nếu không chúng ta đánh phó bản cấp 10 Huyệt Động Nhền Nhện đi?” Điền Thất nhìn ba người kia.

Huyệt Động Nhền Nhện là phó bản từ cấp 10 đến 15, khó hơn Rừng Rậm Cách Lâm rất nhiều, nếu như nói Rừng Rậm Cách Lâm là phó bản để người ta quen với trò chơi thì tới cấp 10, từ Huyệt Động Nhền Nhện trở đi, người chơi bắt đầu cần một chút kỹ xảo. Huyệt Động Nhền Nhện đúng như tên, tiểu quái đều là nhện, chủ yếu có hai loại, một loại là tấn công từ xa, bắn tơ có khả năng trói buộc, người chơi bị trói buộc không thể di chuyển. Một loại khác là cận chiến, bị cắn sẽ có khả năng trúng độc, người chơi bị trúng độc máu giảm liên tục. Giống như trạng thái công kích của BOSS ẩn Rừng Rậm Cách Lâm.

Ngoại trừ những con tiểu quái thường, Huyệt Động Nhền Nhện còn có 3 BOSS, một con BOSS đánh xa, một con BOSS cận chiến, và BOSS cuối Nhền Nhện Vương. Cũng sẽ có tỷ lệ gặp phải BOSS ẩn là Nhền Nhện Tinh, Chiến Sĩ Nhền Nhện và Lãnh Chúa Nhền Nhện.

Bởi vì từ cấp 1 đến 10 thăng cấp rất nhanh, nếu thực sự là người mới, chắc chắn chưa thể luyện ra kỹ thuật gì, lúc này đi vào phó bản Nhền Nhện chẳng khác nào một đi không trở về, vì vậy trong bản hướng dẫn người mới cũng sẽ không bao giờ đề cử Huyệt Động Nhền Nhện. Suy nghĩ đi vào loại phó bản này cũng chỉ những người chơi lâu năm có kỹ thuật nhất định như đám Nguyệt Trung Miên.

“Nếu như tên kia chết trong Huyệt Động Nhền Nhện thì chúng ta cũng chỉ còn 4 người, có thể hoàn thành phó bản đó ư?” Nguyệt Trung Miên có hơi nghi ngờ.

“Không gặp BOSS ẩn ắt hẳn không thành vấn đề.” Điền Thất nói.

“Gặp BOSS ẩn, có hắn cũng không đánh được a, Huyệt Động Nhền Nhện khó hơn bên này nhiều.” Một người nói.

“Nói cũng đúng, bây giờ chúng ta chú trọng thăng cấp, đợi đến cấp 10 thì đi Huyệt Động Nhền Nhện.” Nguyệt Trung Miên nói.

Lúc này có một tên từ nãy đến giờ chưa nói câu nào đột nhiên mở miệng hỏi: “Chúng ta kéo hắn đi thăng cấp ké? Sau đó để hắn chết một lần?”

Nguyệt Trung Miên nghe xong ngẩn ra, vừa nghe đã thấy kế hoạch của bọn họ thực sự rất đau bi, nhưng Điền Thất cũng tìm được cách giải thích khác: “Phải nói là trước xem hắn như culi, sau đó một cước đá hắn ra ngoài.”
“Đúng đúng đúng, chính là như thế.” Nguyệt Trung Miên hết sức vui mừng.

nguồn: truyenyy.com

Ta là một kẻ Lãng Du
Chờ trên năm tháng thiên thu gọi tìm
ღღღღღTài sản của aydada (View All Items) ღღღღღ
Reply
Đã cảm kanguru
#13
CHƯƠNG 12: HUYỆT ĐỘNG NHỀN NHỆN (1).

Bốn tên này quả thật quá trắng trợn, vụng trộm ở một bên bàn tính, để một mình Diệp Tu làm culi ở bên kia. Cũng may cả đám vẫn chưa hoàn toàn xem Diệp Tu như thằng ngu, tính toán xong bốn người mới chịu đến giúp Diệp Tu đánh quái, vừa đánh vừa giải thích cho hành vi lười biếng lúc nãy: “Vừa rồi công hội có chút chuyện, không chuyên tâm được, giờ thì tốt rồi.”

“Mọi người nỗ lực lên.” Diệp Tu thản nhiên nói một câu, không hề nghi ngờ.

Bốn tên kia mừng thầm trong bụng. Vì vậy suốt cả giai đoạn hợp sức cùng nhau này, bốn vị lão làng lại thêm một cao thủ là Diệp Tu, đánh phó bản này rất có phong thái nghiền ép, ai cũng giết thật sảng khoái, nhìn từ ngoài vào không thấy bất kỳ âm mưu nham hiểm nào.

“Công kích của tên này rất cao a, có phát hiện không?” Điền Thất bên này nhỏ giọng nói thầm với Nguyệt Trung Miên.

“Hình như là do cây trường mâu kia, tao chưa thấy nó bao giờ.” Nguyệt Trung Miên nói.

“Tao cũng không biết, không chú ý mấy cây trường mâu cấp thấp lắm.” Điền Thất bảo.

“Nếu giết chết tên này xong mà rớt ra được thì tốt rồi.” Nguyệt Trung Miên nói.

“Rớt ra để làm gì chứ, công kích cao tới đâu cũng chỉ là hàng cấp thấp, dùng không được mấy ngày.” Điền Thất nói.

“Vậy cũng đúng.” Nguyệt Trung Miên gật đầu.

Hai bên không đụng chạm lẫn nhau, cùng nhau hợp tác, ra ra vào vào Rừng Rậm Cách Lâm, hiệu suất cực kỳ tốt, có hơi đáng tiếc là bọn họ không được gặp BOSS ẩn Ám Dạ Miêu Yêu.

Giết xong mấy lần, Quân Mạc Tiếu là người đầu tiên đạt cấp 10. Không có biện pháp, ai bảo hắn là người đầu tiên giết chết Ám Dạ Miêu Yêu chứ, kinh nghiệm thưởng khá nhiều. Rừng Rậm Cách Lâm cũng chỉ có một con BOSS ẩn, một lần thế này cũng khiến Quân Mạc Tiếu leo được khá cao trên bảng cấp bậc khu 10, tiếc là người đầu tiên đột phá cấp 10 không phải là hắn. Mà là một người chơi tên Lam Hà, lúc lên cấp 10 là lần thứ hai người này leo lên hệ thống thông báo, lần đầu tiên là cùng một đội bốn người qua cửa đầu tiên phó bản Rừng Rậm Cách Lâm.

Thấy được Quân Mạc Tiếu lên cấp 10, cả lũ Nguyệt Trung Miên khẩn trương, e sợ tên này viện cớ phải đi làm mấy nhiệm vụ cấp 10 mà trốn đi. Ai ngờ Diệp Tu chỉ cười nói một câu “Lên rồi”, sau đó trong tiếng chúc mừng lại cùng bọn họ vào Rừng Rậm Cách Lâm.

Lần đầu giết Ám Dạ Miêu Yêu cũng không kéo kinh nghiệm cách xa bao nhiêu, lần đánh phó bản này bốn người Nguyệt Trung Miên đồng thời đạt cấp 10. Trên người năm người họ cũng đã bổ sung không ít trang bị.

“Người anh em, chúng ta phối hợp rất tốt, hiện tại bốn người chúng ta ai cũng cấp 10, đi đánh Huyệt Động Nhền Nhện không?” Điền Thất nói với Diệp Tu. Nguyệt Trung Miên và Diệp Tu từng xảy ra xung đột, đột nhiên trở nên thân thiết thế nào cũng khiến người ta cảm thấy kì lạ. Vì vậy Nguyệt Trung Miên vẫn giữ thái độ không vừa mắt, Điền Thất đứng ra làm người hòa giải thỉnh thoảng cười nói ha ha với Diệp Tu.

Diệp Tu vô cùng đồng ý với đề nghị này, chỉ bày tỏ muốn đi trước học một ít kỹ năng. Điểm kỹ năng không chỉ được thưởng lúc làm nhiệm vụ thông thường, ngoài ra còn có khen thưởng khi lên cấp, đánh quái đến một số lượng nhất định cùng với một số nhiệm vụ khiêu chiến, chỉ cần thực hiện đầy đủ những chỉ tiêu máy móc này điểm kỹ năng có thể lên đến 4000. Vừa rồi từ cấp 7 lên đến cấp 10, điểm kỹ năng cũng tích cóp được một ít, chủ yếu dùng vào kỹ năng mới mà cấp 10 có thể học.

Bốn người khác đương nhiên cũng muốn học. Vì vậy trước tìm thầy dạy kỹ năng, sau sẽ tập hợp ở Huyệt Động Nhền Nhện.

Ngoài cửa Huyệt Động Nhền Nhện không có nhiều người, dù sao cả đội bọn họ tăng cấp xem như khá nhanh, hơn nữa người chơi mới nếu xem hướng dẫn cũng sẽ không chú ý đến phó bản này.

Bên ngoài chỉ có một ít người chơi đã có đội, bởi vì độ khó của phó bản rất cao, cho nên lúc thêm đội đều hỏi một chút tình huống trang bị thế nào, tổ đội không hề thoải mái. Năm người bọn Diệp Tụ lại rất dứt khoát, tới cũng không nói gì, trực tiếp đi vào, lúc này đây, đám người Nguyệt Trung Miên lén lút thì thầm với nhau.

“Lập tức để hắn chết hay còn xem tình huống?” Một người nhỏ giọng hỏi.

“Xem thử cái đã, người này rất lợi hại, trước cứ lợi dụng hắn, đến khi đánh BOSS thì mới tiến hành, thế nào?” Điền Thất đề nghị.

“Ừ.” Những người khác đều không có ý kiến, thành thật mà nói bọn họ không có thù hằn gì với Diệp Tu, thấy thao tác của người này xuất sắc, là người đánh ra sát thương cao nhất trong đội, đều không nỡ để hắn đi, nhưng nể mặt bạn bè là Nguyệt Trung Miên, rốt cuộc vẫn đi đến một bước này, cả đám ngoài miệng không nói nhưng trong lòng thầm tiếc nuối.

“Có mang theo thuốc giải độc hết chưa?” Sau khi vào phó bản Điền Thất hỏi mọi người, tất cả mọi người đều đáp ừ, chỉ có Diệp Tu tùy ý cười nói: “Không cần.”

“Tên này, muốn chết.” Nguyệt Trung Miên rất khó chịu với giọng điệu tràn đầy tự tin của Diệp Tu.

“Càng tiện cho chúng ta hành động.” Điền Thất ngược lại nghĩ rất thoáng.

Bên trong Huyệt Động Nhền Nhện khá tối, có thể nhìn thấy mạng nhện giăng đầy, trên mặt đất thỉnh thoảng thấy một ít hài cốt, trông thật u ám và kinh khủng. Đám người Nguyệt Trung Miên hơi khẩn trương, ở Vinh Quang khi chết cũng sẽ rơi kinh nghiệm, ở thế giới bình thường là 10%, trang bị cũng có khả năng rơi xuống, nhưng tỷ lệ thấp. Khi tới Thần Chi Lĩnh Vực lại càng đáng sợ, chết sẽ mất 20% kinh nghiệm, tỷ lệ rớt trang bị cũng cao hơn.

Lại nhìn Quân Mạc Tiếu, hắn lúc này giống như vẫn đang ở Rừng Rậm Cách Lâm, cầm theo chiến mâu tiến về phía trước. Bốn người Nguyệt Trung Miên vừa thấy tên này chủ động dò mìn, cảm thấy thực tiện.

Diệp Tu đối với phó bản cấp thấp đều sớm quên sạch, trong ấn tượng của hắn thì hình như mình có viết một cái hướng dẫn về Huyệt Động Nhền Nhện, hiện tại chẳng nhớ gì cả, ngẫm lại đã là chuyện của mười năm trước rồi.

Diệp Tu còn đang thổn thức tưởng nhớ, rất nhiều bóng đen đột nhiên xuất hiện từ phía khe đá, nhắm mặt Quân Mạc Tiếu mà đánh. Diệp Tu tay trái nhấn phím tay phải cầm chuột, Quân Mạc Tiếu lăn mình về phía sau né đòn công kích, vừa đứng dậy thì đánh ra một đòn Thiên Kích.

Thứ đang nhào đến chính là Nhền Nhện Xanh thuộc loại cận chiến, sau khi trúng một đòn công kích thì lật ngược chiếc bụng to văng ra ngoài, ra đòn với một mục tiêu đang bị đánh bay chính là thao tác cơ bản nhất trong Vinh Quang, Diệp Tu sao có thể bỏ qua? Sau một chuỗi âm thanh nhộn nhịp của chuột lẫn bàn phím, Quân Mạc Tiếu cầm chiến mâu nhảy lên, từ trên không đâm điên cuồng xuống vị trí Nhền Nhện Xanh. Phốc phốc phốc phốc liên tiếp bốn kích, từng kích đều chính xác, Nhền Nhện Xanh trực tiếp bị đóng đinh lên khe đá.

“Móa nó, không phải chứ!” Điền Thất kinh hãi.

“Bốn Kích Liên Hoàn Trên Không! !” Tên còn lại cũng rất phối hợp mà sợ hãi kêu lên.

“Cấp 10 đã có thể đánh ra Bốn Kích Liên Hoàn Trên Không?” Người thứ ba nói.

Nguyệt Trung Miên lúc này kinh ngạc há hốc mồm, không nói nên lời.

Bốn Kích Liên Hoàn Trên Không, chiêu này rất nhiều người biết, nhưng đa số đều làm không được. Trên lý thuyết miêu tả cũng khá đơn giản, chính là dùng tấn công thường mà đâm thẳng, Long Nha, tiếp đấy lại đâm hai kích liên tục – kỹ năng cấp 10 Liên Chớp của pháp sư chiến đấu, hoàn thành bốn kích đâm thẳng.

“Tao nghe nói tốc độ tay ngoài 170 mới có thể sử dụng chiêu liên kích này.” Điền Thất nói.

“Đó là dưới tình huống tốc độ đánh tăng lên sau khi thành pháp sư chiến đấu mới làm được mà?” Tên còn lại nhắc nhở.

“Hắn hiện tại còn đang là tán nhân a. . .”

“Tốc độ đánh của tán nhân và pháp sư chiến đấu hơn kém nhau bao nhiêu?”

“Không biết a, còn phải xem trang bị nữa, trang bị hiện tại của hắn không có khả năng tăng tốc độ đánh.” Trang bị trên người Quân Mạc Tiếu cơ bản đều là những thứ họ thấy được từ lúc vào phó bản.

“Vũ khí thì sao? Phải chăng vấn đề nằm ở vũ khí của hắn?”

“Đừng tìm nguyên nhân nữa, giả sử tụi bây trở thành pháp sư chiến đấu rồi, cho cả đám một bộ trang bị Lưu Quang cộng tốc độ đánh, tụi bây có đứa nào làm được Bốn Kích Liên Hoàn Trên Không không?”

Một hồi trầm lặng, nếu như bọn họ đánh ra được, bọn họ sẽ không kinh ngạc như thế.
“Tên này rốt cuộc là ai?” Ba người nhất thời nhìn về phía Nguyệt Trung Miên.

nguồn: truyenyy.com

Ta là một kẻ Lãng Du
Chờ trên năm tháng thiên thu gọi tìm
ღღღღღTài sản của aydada (View All Items) ღღღღღ
Reply
Đã cảm kanguru
#14
CHƯƠNG 13. HUYỆT ĐỘNG NHỀN NHỆN (2)

“Tao nói này, tao thấy tụi mình đừng đắc tội tên này thì tốt hơn.” Giọng điệu của Điền Thất có chút nghiêm túc, nói với ba người nhưng ánh mắt lại hướng về Nguyệt Trung Miên.

“Đúng đó, tốc độ tay trên 170, đây là đại cao thủ đó!” Thêm một người đồng ý kiến.

“170 chỉ là ước chừng, hắn ta hiện tại là tán nhân không trang bị lại có thể thực hiện Bốn Kích Liên Hoàn Trên Không, tao nghĩ tốc độ tay chỉ sợ đã 200 rồi chứ?”

“Tốc độ tay 200… công hội của chúng ta sợ chỉ mình hội trưởng mới đạt đến trình độ này?”

“Không những không nên đắc tội, mà còn phải tranh thủ lôi kéo vào mới đúng.”

“Cao thủ như vầy, tao thấy đằng sau hắn có thể đã có chỗ dựa cả rồi.”

Một đám thảo luận sôi nổi, chỉ có Nguyệt Trung Miên vẫn không mở miệng. Đạo lý này gã hiểu, thật ra sau khi cùng nhau qua nhiều phó bản như vậy, oán hận của Nguyệt Trung Miên đối với Diệp Tu cũng đã phai nhạt, chỉ cần thành công hại chết tên kia một lần là thỏa mãn lắm rồi. Thế nhưng sau khi biết tên này là đại cao thủ, đối phó với hắn sẽ chịu áp lực rất lớn, oán niệm trong lòng Nguyệt Trung Miên bị kích thích trở lại. Thứ cảm giác này chính gã cũng không rõ, hâm mộ ghen tị căm hận cái gì cũng có. Đang muốn mở miệng nói, kết quả thấy được đám anh em của mình đều đang ngắm nhìn Quân Mạc Tiếu đánh quái, trong miệng không ngừng khâm phục. Nguyệt Trung Miên vội vàng chuyển qua nhìn, mới phát hiện trong Huyệt Động Nhền Nhện này, kỹ thuật mạnh mẽ của tên kia mới thể hiện rõ ràng.

Tiểu quái bên Rừng Rậm Cách Lâm quá yếu, Quân Mạc Tiếu công kích lại cao, quái diệt quá nhanh dĩ nhiên sẽ không nhìn ra gì, BOSS máu dày, nhưng cả đám cùng giáp lá cà nên cũng không rõ ràng. Bây giờ nhìn thấy hắn đứng đấy một mình đấu với nhền nhện máu còn dày hơn, trình độ và kỹ thuật càng thêm rõ rệt.

“Liên kích đã đánh đến 17 cái rồi.”

“Từ lúc Bốn Kích Liên Hoàn Trên Không xong vẫn chưa từng ngắt quãng…”

“Hình như mượn sức vách tường bắn ngược lại, tiếp đấy lại đánh một cú hất bình thường.”

“Xong cái Thiên Kích kia tao còn tưởng hắn tiếp không nỗi nữa chứ.”

“Đẹp quá mày.”

Ba người bên này không ngừng tán thưởng, khiến Nguyệt Trung Miên cảm thấy rất khó chịu, đang muốn qua nói chuyện, Điền Thất đã quay mặt nói với gã: “Nghe tao khuyên, đừng gây với tên kia nữa. Nếu mày bực bội thì bơ hắn đi là được, còn lại cứ để tao nói chuyện với hắn!”

Nguyệt Trung Miên lặng lẽ gật đầu, trong lòng có chút chua xót, gã biết, bọn Điền Thất đang chuẩn bị lôi kéo tên kia. Cao thủ có trình độ, công hội nào không muốn chào đón chứ? Đem ra so sánh, gã cùng lắm chỉ là một thành viên bình thường ở công hội Nguyệt Luân, sẽ không ai vì gã mà bỏ qua cao thủ như thế này.

“Đánh thật đẹp!” Sáu con nhện bị Quân Mạc Tiếu đánh một mạch đến chết, bọn Điền Thất lập tức vây lại tung hô, những lời ca ngợi này cũng không phải cố ý, bởi vì kỹ thuật của người nọ thật sự không có chỗ chê.

“Người anh em, hiện tại mới nhìn ra thân thủ bất phàm của ông a!” Điền Thất nói.

“Đâu có.” Tên nào đấy vẫn đáp lại như thế, đối với tán thưởng hay lúc Nguyệt Trung Miên hãm hại hắn, tên này luôn chẳng có cảm giác gì.

“Người anh em là cao thủ của công hội khu khác đến khai hoang sao?” Điền Thất hỏi câu này, nhưng trong lòng cảm thấy khả năng này không lớn, người có công hội sao lại lẻ loi như vậy? Người này tám phần là kẻ đơn thân.

“Không có, chỉ mình tui.” Quả nhiên.

“Thế hả? Vậy mà chưa có công hội? Với trình độ đốt đèn lồng còn khó tìm như ông, sao không có công hội nào muốn tranh giành chứ?” Điền Thất ra vẻ kinh ngạc.

“Khu mới mà, còn chưa có công hội.” Diệp Tu nói.

Điền Thất giật mình. Khu mới không có công hội, nhưng ở khu cũ trước kia thì sao? Cao thủ như vậy không thể nào vừa bắt đầu chơi Vinh Quang được! Nhưng người ta không nói, Điền Thất đoán có thể mâu thuẫn với công hội trước, nên tức giận chạy sang khu mới chơi. Đây là cơ hội a! Đúng lúc này phải khiến người ta cảm nhận được hương vị gia đình đầy ấm áp từ công hội Nguyệt Luân của họ.

“Ông bạn trước kia ở khu nào?” Điền Thất bắt đầu chơi trò vấn đáp.

“Tui đã lâu rồi không chơi.” Hỏi một đằng trả lời một nẻo, câu hỏi thứ nhất của trò chơi vấn đáp vừa ra đã kẹt.

“À à….” Điền Thất cũng chỉ có thể à à, tìm kiếm chủ đề trò chuyện gì để cậy miệng đây? Điền Thất cào tường.

Kết quả đối phương không có hứng thú quá lớn với việc trò chuyện, tiếp tục đi trước, nhưng mà lần này bọn Điền Thất lại vây chặt Quân Mạc Tiếu, nghiễm nhiên coi hắn là trung tâm của đội ngũ, Nguyệt Trung Miên trong lòng khó chịu, cũng chỉ có thể trầm mặc không lên tiếng.

Có đại cao thủ trấn thủ, phó bản này tiến triển cực kỳ thuận lợi. Bốn người mang theo thuốc giải độc quả nhiên không dùng cái nào, bởi vì Quân Mạc Tiếu sẽ đem thù hận của nhền nhện kéo hết lên người mình, sau đó nhờ vào cách di chuyển, lăn lộn, nhảy cao thành thạo và kỹ xảo xê dịch né tránh, bốn người thậm chí trầm mê trong kỹ xảo hoa lệ của Quân Mạc Tiếu mà quên đánh quái.

“Phía trước tui nhớ có nhiều nhện lắm, giết sạch thì BOSS đầu sẽ xuất hiện, hơn nữa còn biết phun độc bắn tơ, là chỗ khó của phó bản này. Chúng ta….” Điền Thất vừa mới nói tới chúng ta đã thấy Quân Mạc Tiếu xông lên giết, đành phải sửa lại: “Được rồi chúng ta lên đi….”

Trí nhớ của Điền Thất không sai, trong Huyệt Động Nhền Nhện có rất nhiều tiểu quái, ước chừng có bảy con, ba độc bốn tơ, hơn nữa còn gây thù hận theo dây chuyền, mọi người vừa mới lại gần, bảy con nhện đồng thời xông ra.

“Nhanh lên!” Điền Thất kêu gọi ba người anh em của mình, bản thân hắn cũng không thể không biết xấu hổ đi chỉ huy Quân Mạc Tiếu, trình độ người ta cao hơn mình rất nhiều. Nhưng lần này ở đây có tổng cộng bảy con nhện, Điền Thất cảm thấy kỹ xảo của Quân Mạc Tiểu cao đến đâu cũng không thể kéo hết tất cả thù hận, dù sao hiện tại mới chỉ cấp 10, không có kỹ năng lan kéo thù hận a! Cho nên hắn kêu gọi mọi người cùng nhau xông lên, chia sẻ áp lực với Quân Mạc Tiếu.

Kết quả nghe một tiếng “xoạt”, chiến mâu trong tay Quân Mạc Tiếu vung lên, trực tiếp vẽ ra một vòng cung lớn, bốn con nhện cùng nhào đến, hai con tấn công, hai con bắn tơ. Quân Mạc Tiếu nhảy về sau, tránh được hai mạng nhện rồi xoay người trên không cùng lúc đấy, chiến mâu trong tay lại vung lên, qua hai tiếng bùm bụp thì hai con nhện phía sau cũng trúng đòn, sau khi rơi xuống lại nghiêng người, né tránh mạng nhện do một con nhện mới đến bắn tới, tung một cái Thiên Kích, con nhện thứ bảy bị văng cao, không bắn tơ được nữa.

Bọn Điền Thất nhất thời đứng vi vu trong gió.

“Thằng này là người hả?” Bốn người rất muốn nói câu này, nhưng ngại chức năng giọng nói trực tiếp chết tiệt của Vinh Quang, nói ra để người ta nghe thấy thì không hay, ngoại trừ những lời này, thật sự không còn lời nào có thể biểu đạt tâm tình của bọn họ lúc này.

“Quét ngang 180 độ, móa!” Mọi người chỉ có thể dùng phím gõ chữ.

“Giữa không trung xoay người mà vẫn có thể đâm chuẩn xác hai chiêu!”

“Sau khi Lăn Mình nắm bắt thời gian sử dụng Thiên Kích rất chuẩn, độ văng đạt lớn nhất.”
“Đây không phải con người!” Mọi người nhất trí nhận định. Những kỹ xảo ở trên đều kết hợp từ những động tác cơ bản, nhưng không phải ai cũng làm được. Ví dụ như 180 độ quét ngang, chẳng qua chỉ là một công kích bình thường, nhưng để quét ngang cần rê chuột, tốc độ rê càng nhanh thì phạm vi càng lớn, ngoài ra cũng liên quan tới tốc độ công kích. Ở giai đoạn cấp 10 này, đánh ra được chiêu quét ngang 180 độ cũng không phải chuyện người bình thường có thể làm.

nguồn: truyenyy.com

Ta là một kẻ Lãng Du
Chờ trên năm tháng thiên thu gọi tìm
ღღღღღTài sản của aydada (View All Items) ღღღღღ
Reply
Đã cảm kanguru
#15
CHƯƠNG 14: HUYỆT ĐỘNG NHỀN NHỆN (3)

Mọi người thật sự muốn cúng bái chết đi sống lại rồi, ngay cả Nguyệt Trung Miên không thừa nhận cũng không được, tên này ở cái đẳng cấp vốn không thể làm được như cấp 10 lại dùng kỹ năng ngang tàng của mình kéo cả bảy con nhện, chuyện này vượt quá lẽ thường rồi.

“Người anh em, kỹ thuật pháp sư chiến đấu của ông thật sự… quá bá đạo.” Điền Thất lần này không hề có ý lấy lòng, nếu hắn không nói một câu như thế, hắn thật sự sẽ kiềm nén đến nội thương.
“Ha hả, tàm tạm thôi.” Quân Mạc Tiếu bị bảy con nhện bao quanh, đâm bổ chẻ chém, vẫn cứ thành thạo như cũ. Bọn Điền Thất không thể không biết ngượng đứng xem nữa, cũng xông lên. Bọn họ đều là dân lão luyện, biết khống chế thù hận đúng lúc, sẽ không rối loạn tiết tấu Quân Mạc Tiếu lùa quái, vốn cho rằng bảy tiểu quái rất khó ứng phó, cuối cùng lại dễ dàng tiêu diệt. Nhưng cả đám biết rõ, sự thoải mái này được thành lập dựa trên sự phát huy biến thái của tên nào đấy, không có tên này, căn bản sẽ không có cục diện như thế.
Bảy con nhện bị diệt hết, chợt nghe được một tiếng rít kì quái, BOSS đầu tiên rực rỡ ra sân. Mọi người vẫn chưa thấy em nhền nhện nào, chỉ nghe được tiếng rít, song thấy một màn sương mù màu tím phun ra.
“Là độc của nhền nhện.” Điền Thất hô lớn, màn sương mù màu tím này xuất hiện đột ngột, phạm vi lại rất lớn, có hai người không thể né tránh, vội vàng chạy qua một bên sử dụng thuốc giải độc, dùng rồi vẫn chưa hết kinh hãi, thanh máu cứ ào ào tụt xuống như cũ.
“Sao lại vô dụng?” Hai người hoảng sợ.
“Thuốc giải độc cấp thấp.” Diệp Tu nói.
“Móa!”Hai người đồng thanh mắng, bọn họ cấp thấp chừa từng đến đây, sau cấp cao mới trở về càn quét phó bản sẽ không gặp vấn đề này. Lúc đó đẳng cấp của bọn họ hoàn toàn chèn ép đám quái này, chút độc của chúng cũng không để vào mắt, căn bản không nghĩ tới việc giải độc. Nhưng hiện tại, tỉ mỉ chuẩn bị thuốc giải độc, kết quả trong thời điểm mấu chốt chiến đấu với BOSS lại không dùng được, đây chẳng phải là chơi xấu nhau sao?
Quân Mạc Tiếu phất tay quăng cho hai kẻ máu mỏng bọn họ mỗi người một cái Trị Liệu, xong rồi phóng ngay về phía BOSS, đồng thời bắt đầu chỉ huy Điền Thất và Nguyệt Trung Miên không bị trúng độc, vung mâu chỉ sang một hướng hô to: “Điền Thất đứng ở góc 1 giờ, Tiểu Nguyệt Nguyệt đứng ở góc 4 giờ.”
“Tiểu Nguyệt Nguyệt….” Nguyệt Trung Miên suýt nữa hộc máu, nhưng hiện tại không phải lúc so đo, Điền Thất không hỏi câu nào đã chạy đến vị trí 1 giờ, Nguyệt Trung Miên cũng nhanh nhẹn vào vị trí. BOSS số một nhảy ra giữa màn sương độc, nó cao lớn mạnh mẽ, to hơn gấp hai lần những con nhện thường. Loại quái vật có kích cỡ to lớn thế này, người chơi muốn chặn đánh rõ ràng dễ hơn so với loại quái nhỏ bé như Ám Dạ Miêu Yêu, nhưng to xác thì có ưu thế khác: với loại quái này vô luận là kỹ năng đánh văng lên không hay những kỹ năng làm di dời vị trí của chúng đều bị giảm hiệu quả, giảm nhiều hay ít còn phải xem cụ thể trọng lượng và lực công kích của nó.
BOSS số một đối với người chơi hiện tại đã là quá khổng lồ, Quân Mạc Tiếu ra chiêu tuy trúng, nhưng không “xi nhê” gì, hiển nhiên loại công kích bình thường này chẳng tạo được chút hiệu ứng văng xa với nó.
Với kinh nghiệm phong phú, Diệp Tu sẽ không bất ngờ với chuyện này, ngón tay liên tục gõ, Quân Mạc Tiếu lại đâm tiếp bốn cái qua. Con nhện to rít lên một tiếng, ngóc đầu phun một màn sương mù dày đặc qua, Quân Mạc Tiếu sớm đã xoay người nhanh chân chạy mất.
BOSS này tuy kích cỡ lớn, nhưng hành động tuyệt đối không chậm hơn nhện thường mà lực nhảy vọt còn hơn người, nhảy lên muốn Thái Sơn Áp Đỉnh Quân Mạc Tiếu. Quân Mạc Tiếu xoay người lăn tránh, bị gọi là “Tiểu Nguyệt Nguyệt” – Nguyệt Trung Miên đứng cô đơn một bên: “Ế, mày bảo tụi tao đứng đã rồi tự chơi một mình hả?”
“Hai ông bên kia, một ông đi đến vị trí 7 giờ, ông còn lại đi đến vị trí 9 giờ.” Diệp Tu kêu lên.
“Khoảng cách bao nhiêu?” Hai người vừa chạy vừa hỏi.
“Bán kính 2 mét!” Diệp Tu nói.
Sau khi hai người đứng vào vị trí, bốn người đã đứng thành một vòng tròn, đối mặt nhau mà không biết rốt cuộc đang làm gì. Nhìn hắn vẫn một mình đánh Boss, chẳng lẽ đang sắp xếp chỗ ngồi để bọn họ ngồi xem biểu diễn?
Quân Mạc Tiếu né trái né phải, dẫn theo BOSS chạy về phía bên này, bốn người vội vàng chuẩn bị nghênh chiến, Boss vào lúc này lại đột nhiên nhảy lên, nhảy rất cao, sắp rơi xuống đè bẹp Nguyệt Trung Miên, Nguyệt Trung Miên vội vàng tránh ra định trốn mất, kết quả nghe được Diệp Tu kêu lên: “Đừng nhúc nhích!”
Báo thù! Tên này đang mượn cơ hội báo thù mình đây. Nguyệt Trung Miên chỉ thấy trong lòng đã rõ, không chút suy nghĩ bơ luôn Diệp Tu, lăn một cái tránh ra, kết quả ngẩng đầu lên nhìn, Quân Mạc Tiếu đã sớm dùng một chiêu Thiên Kích đâm một phát vào bụng BOSS. Kỹ năng chuyên đánh văng Thiên Kích này mạnh hơn so với công kích thường rất nhiều, nhện ta trúng chiêu, bị chặn trên không, hướng di chuyển đã bị dời. Tuy hiệu quả đánh văng của Thiên Kích không nhiều, nhưng bản thân quái đang lơ lửng, dẫn đến hướng bay thay đổi, lúc rơi xuống đã rơi vào giữa vị trí bốn người đang đứng.
“Điền Thất Đá Trước, vị trí chín giờ Đâm Liên Chớp, vị trí bảy giờ Đánh Lui, Tiểu Nguyệt Nguyệt mau về vị trí!” Diệp Tu cùng tổ đội vào phó bản với họ đã lâu, sớm thấy rõ kỹ năng nghề nghiệp mà họ đã học, lúc này bố trí xong bao vây cả kỹ năng dùng thế nào cũng chỉ huy luôn.
Điền Thất xông lên Đá Trước, đó là kỹ năng của nhà quyền pháp, có tác dụng đẩy quái lùi về sau, với BOSS lớn tuy bị giảm hiệu quả, nhưng vẫn có thể khiến nó dịch chuyển một chút.
Người chơi ở vị trí 9 giờ lúc này cũng đã đánh ra một chiêu Đâm Liên Chớp, kỹ năng kiếm khách này cùng với Đá Trước của Điền Thất là cùng một dạng, BOSS vừa bị đá đến lại bị đánh văng, đến lúc này, người có kinh nghiệm đã hiểu ý đồ của Diệp Tu, người chơi ở vị trí 7 giờ không chút lơ là đón lấy, cho một cái Đánh Lui.
Kỹ năng của người này là kỵ sĩ, ý nghĩa nhìn tên là biết, hiệu quả kỹ năng dời vị trí của người này là ưu tú nhất trong đám. Nhưng BOSS bị đánh lui đến vị trí 4 giờ lại không có người tiếp, đây vốn là vị trí của Nguyệt Trung Miên, bởi vì nghĩ Diệp Tu muốn hại chết mình nên đã trốn sang một bên, lúc này tuy đã trở về, nhưng không kịp rồi.
Tất cả mọi người hiểu rõ Diệp Tu muốn dựa vào những kỹ năng và vị trí này làm Boss văng tới văng lui như đánh bida, suy nghĩ này trái lại nhìn chuẩn điểm mạnh và kỹ năng của bốn người bọn họ. Điểm mạnh của họ là gì? Quen thuộc a! Bốn người bọn họ đều là bạn bè từ khu cũ qua, ăn ý với nhau, có thể phối hợp.
Thế nhưng hiện tại, tình huống khó khăn lắm mới tạo ra được lại bởi vì Nguyệt Trung Miên mà bị hủy trong chốc lát, ngay cả bọn Điền Thất cũng hơi mất hứng.
Ngay khoảnh khắc sắp thấy BOSS lọt khỏi vòng vây, thân ảnh Quân Mạc Tiếu đột nhiên xuất hiện ở vị trí 4 giờ.
Cả đám ngơ ngác, Quân Mạc Tiếu vốn đứng ở vị trí 11 giờ, căn bản không thấy hắn di chuyển, sao có thể đột nhiên xuất hiện ở chỗ này? Mọi người nhìn về phía 11 giờ, phát hiện nơi đó cũng có một tên Quân Mạc Tiếu.
“Vờ lờ!” Điền Thất giật mình.
Kỹ năng cấp 10 của Ninja: Thuật Phân Thân

nguồn: truyenyy.com

Ta là một kẻ Lãng Du
Chờ trên năm tháng thiên thu gọi tìm
ღღღღღTài sản của aydada (View All Items) ღღღღღ
Reply
Đã cảm kanguru
#16
CHƯƠNG 15: HUYỆT ĐỘNG NHỀN NHỆN (4)

Thuật Phân Thân là một kỹ năng dùng để mê muội đối thủ, chẳng qua đối với những người chơi có kinh nghiệm phong phú thì rất dễ nhìn thấu thật giả. Tác dụng này ảnh hưởng khá rõ rệt đến NPC, còn khi chiến đấu với người chơi khác, Thuật Phân Thân trái lại là một kỹ năng thường bị Ninja sử dụng như kỹ năng dịch chuyển tức thời.

Quân Mạc Tiếu lúc này chính là như vậy. Người giả đứng tại chỗ, người thật của hắn lại lợi dụng Thuật Phân Thân nháy mắt di chuyển đến vị trí 4 giờ vốn do Nguyệt Trung Miên nắm giữ.
Cả đám vẫn còn lo lắng, bởi vì pháp sư chiến đấu ở cấp 10 chưa có kỹ năng thay đổi vị trí như họ, Quân Mạc Tiếu làm sao đẩy BOSS Nhện trở về đây?
Mọi người nhanh chóng nhận ra bản thân đã quá lo lắng rồi. Quân Mạc Tiếu không có kỹ năng nhưng hắn có kỹ thuật. Một chiêu Thiên Kích treo BOSS Nhện lơ lửng trên cao, tranh thủ lúc này, một chiêu Liên Chớp quăng ra, BOSS Nhện trúng hai phát bị đẩy về phía Nguyệt Trung Miên.
Nguyệt Trung Miên lúc này đã đứng ở vị trí 11 giờ – nơi mà phân thân của Quân Mạc Tiếu vẫn đang đứng. Lúc này Nguyệt Trung Miên vô cùng xấu hổ, gã còn hy vọng Quân Mạc Tiếu có thể mở miệng mắng gã mấy câu ngay bây giờ, kết quả tên này chẳng nói gì, chỉ chuẩn xác ném BOSS sang mà thôi.
Nên làm gì Nguyệt Trung Miên rất rõ, tiếp bằng một chiêu Đâm Liên Chớp, nhện bự lại bị đá thêm cái nữa.
Nguyệt Trung Miên chuẩn bị tốt tinh thần đón nhận sự chỉ trích của mọi người, kết quả lại nghe mọi người la to: “Xuất Huyết!”
Bị Xuất Huyết không phải người mà là BOSS Nhện. Trạng thái Xuất Huyết này cũng không phải chỉ một chiêu công kích thông thường là có thể tùy tiện đánh ra, hoặc do vũ khí kèm hiệu ứng này, hoặc kỹ năng kèm hiệu ứng này.
Trước mắt không có vũ khí của ai kèm hiệu ứng này.
Nhưng kỹ năng kèm hiệu ứng này thì có.
Liên Chớp, Liên Chớp của pháp sư chiến đấu. Thế nhưng Xuất Huyết của Liên Chớp là một hiệu ứng ẩn, không ảnh hưởng bởi tỷ lệ xuất hiện, mà do chính người chơi tự mình đánh ra.
Phương pháp đánh ra chính là để hai cú đâm liên tiếp của Liên Chớp hoàn toàn trúng một vị trí. Ý của trúng một vị trí, không phải hai cú đều đâm trên cánh tay là được. Mà là, lần thứ nhất phải đâm ở đây một lỗ, lần thứ hai phải đâm ở kia một lỗ. Sau khi làm được, trạng thái Xuất Huyết mới có tỷ lệ xuất hiện, tỷ lệ này là bao nhiêu, vì hiệu ứng ẩn nên không hề có số liệu hiển thị, sau khi người chơi thí nghiệm thử, ước chừng khoảng 50%.
Tỷ lệ này khá cao nhưng điều kiện đầu tiên phải hoàn thành được tất cả thao tác đã. Nếu thao tác này trên người một mục tiêu đứng yên thì rất dễ dàng, còn với đối thủ không ngừng chuyển động trong thực chiến, nhất định phải nhanh tay lẹ mắt.
Trong Vinh Quang có rất nhiều kỹ năng có hiệu ứng ẩn cần nhờ thao tác dũng mãnh để đánh ra như thế này.
Nếu Xuất Huyết do một người bình thường dùng Liên Chớp đánh ra, có lẽ đám Điền Thất sẽ cho là may mắn. Nhưng khi Diệp Tu dùng Quân Mạc Tiếu đánh ra, bọn họ lại nhất trí cho rằng đấy là kỹ thuật. Đối với thao tác của Diệp Tu, cả đám đã triệt để tâm phục khẩu phục rồi. Không chỉ thao tác, sự khống chế vây giết BOSS và khả năng chỉ huy đoàn đội cũng không chê vào đâu được, người này không phải cao thủ bình thường mà là cao thủ của cao thủ.
Điền Thất đã thấy hơi ngại khi lôi kéo Diệp Tu rồi. Bởi vì công hội Nguyệt Luân của họ trong Vinh Quang thật sự không nổi trội, đứng ngoài hạng 50 trong Thần Chi Lĩnh Vực, không hề nắm giữ kỷ lục phó bản nào. Một công hội tầm thường như vậy, chính Điền Thất cũng cảm thấy không xứng với tài nghệ của người ta.
Những người còn lại không biết có phải đều nảy sinh cùng suy nghĩ với Điền Thất hay không, tóm lại tất cả mọi người chỉ lặng lẽ ra công kích. Trong quá trình khó tránh khỏi những sai sót nhỏ, nhưng Diệp Tu luôn lên tiếng nhắc nhở kịp thời, nên không có họa lớn nào, trải qua một thời gian có kinh sợ nhưng không hề nguy hiểm, BOSS đầu cứ thế bị giết. Kiểm xác thì rơi ra ba món đồ lam, mọi người không hề để tâm đến trang bị cấp thấp, dù sao thoáng chốc cũng sẽ vứt bỏ, chẳng qua cả đám lúc này đều nhất trí yêu cầu Quân Mạc Tiếu nhặt, Nguyệt Trung Miên tuy không nói chuyện, nhưng cũng lặng lẽ chọn bỏ quyền.
Diệp Tu nhìn thử, là một chiếc đai lưng cấp 10 không quá xịn, mọi người đều vứt bỏ, hắn cũng không khách khí, tiện tay nhặt rồi đổi lấy, tiếp tục đi về phía trước.
Sau đấy đều cùng một cách đánh, BOSS số hai thuộc loại bắn tơ tấn công từ xa, điểm phiền phức là thường bắn tơ lên vách hang rồi từ đấy nhảy xuống giả làm Spiderman. Dưới sự chỉ huy của Diệp Tu, năm người vây nó vào góc. Lần này không chơi bi da nữa, chuyển sang thay phiên sử dụng kỹ năng có hiệu ứng gây đông cứng, BOSS số hai cứ thế mà cứng đến chết dưới sự chỉ huy của Diệp Tu, không thể bắn tơ khỏi miệng được nữa.
Sự sùng bái của cả đám đối với Diệp Tu càng thêm sâu đậm. Người này là MT của họ, là chủ lực công kích, thỉnh thoảng giúp họ trị liệu, đã vậy còn bố trí chiến thuật, thực hiện chỉ huy… Bốn người đã không còn lời nào để nói, chỉ còn sùng bái sùng bái và sùng bái.
Đại BOSS Nhền Nhện Vương của Huyệt Động Nhền Nhện cũng là một điểm khó xơi của phó bản, đặc điểm của nó ngoài việc kèm theo hai em tiểu BOSS Nhện bên cạnh, còn có thể vừa bắn tơ vừa phun độc. Tám cái chân lông lá xù xì, hoa văn trên da bụng xen kẽ từng tầng, kích cỡ lớn hơn hẳn một số so với hai bé BOSS khiến người ta càng thêm ghê tởm.
Đối mặt con BOSS cuối cùng này, đám Điền Thất lại chẳng lo lắng gì, bởi vì họ biết rằng dưới sự chỉ huy của Quân Mạc Tiếu, giết cái con hai hợp một kia không thành vấn đề.
Kết quả vẫn bất ngờ nhưng không có hiểm nguy như họ dự đoán, con hai hợp một Nhền Nhện Vương này chẳng qua chỉ mập hơn so với BOSS số một số hai thôi, cần thêm chút kĩ xảo mà thôi. Diệp Tu chỉ huy bốn người khống chế chung quanh, cuối cùng thuận lợi đánh chết nó.
Giết lần đầu!
Lúc này hệ thống thông báo rõ ràng đang đề tên bọn họ.
Nguyệt Trung Miên, Điền Thất, Mộ Vân Thâm, Thiển Sinh Ly, Quân Mạc Tiếu, người chơi đầu tiên phá bản Huyệt Động Nhền Nhện!
Bốn người Điền Thất từ kinh ngạc chuyển sang vui mừng quá đỗi. Cả đám thăng cấp không tính quá chậm, nhưng hoàn toàn không ngờ rằng bản thân có thể đoạt được phần thưởng người đầu tiên phá bản Huyệt Động Nhền Nhện. May mà có đại cao thủ như Quân Mạc Tiếu, nếu không sẽ không thuận lợi như thế.
.
“Móa!” Đồng thời lúc này, trong Huyệt Động Nhền Nhện tại thôn tân thủ, năm người nào đấy vừa nhìn thấy hệ thống thông báo thì trăm miệng một lời thốt lên.
Trước mặt họ, BOSS Nhền Nhện Vương rốt cuộc chỉ còn một lớp máu mỏng, không quá mười giây là có thể nắm xuống , nhưng bấy giờ, bọn họ vẫn thua ở mười giây này.
Hối hận, không cam lòng, năm người ảo tưởng nên vô số “nếu như” có thể bù đắp mười giây này, cuối cùng chỉ có thể chấp nhận hiện thực. Họ mang theo khí thế hào hùng, chuẩn bị giúp công hội nhà mình giành lấy tất cả lần đầu phá phó bản ở khu 10, kết quả mới giết đến phó bản thứ hai, lần đầu đã rơi vào nhà người khác.
Mười giây, thua chỉ mười giây.
“Quân Mạc Tiếu? Đây không phải đứa đầu tiên giết Ám Dạ Miêu Yêu sao?” Nhền Nhện Vương đã ngã xuống, năm người cũng thuận lợi qua cửa phó bản nhưng không hề vui sướng chút nào.
“Hình như là hắn.”
“Tên này có lai lịch gì? Lên thông báo hai lần, Lam Hà, giống ông đấy!”

nguồn: truyenyy.com

Ta là một kẻ Lãng Du
Chờ trên năm tháng thiên thu gọi tìm
ღღღღღTài sản của aydada (View All Items) ღღღღღ
Reply
Đã cảm kanguru
#17
CHƯƠNG 16: BOSS LÃNH CHÚA (1)

Lam Hà này chính là người chơi Lam Hà đã hai lần lên hệ thống thông báo như Quân Mạc Tiếu. Lai lịch của cậu ta cũng không nhỏ, là người của một trong ba công hội lớn nhất hiện nay của Vinh Quang – Lam Khê Các. Nhân vật ở Thần Chi Lĩnh Vực là kiếm khách Lam Kiều Xuân Tuyết, một trong năm đại cao thủ trong Lam Khê Các. Chẳng qua người chơi thâm niên đều biết rõ, đằng sau những công hội hàng đầu như Lam Khê Các đều có câu lạc bộ chuyên nghiệp chống lưng, năm đại cao thủ đấy vẫn chưa phải những kẻ đứng đầu cuối cùng, phải là những cao thủ chuyên nghiệp trong chiến đội ẩn sau câu lạc bộ.

Sau lưng Lam Khê Các là chiến đội thuộc câu lạc bộ Lam Vũ, cao thủ đứng đầu đội tên là Hoàng Thiếu Thiên, tài khoản Dạ Vũ Thanh Phiền, nghề nghiệp kiếm khách, trong Vinh Quang được vinh danh Kiếm Thánh, là một nhân vật nổi danh như Đấu Thần Nhất Diệp Chi Thu.
Khu 10 mở cửa, Lam Hà dẫn đầu Lam Khê Các mang theo một đám người chơi đến khu mới khai hoang, giúp công hội phát triển thế lực tại đây, thu hút đám ma mới. Không phải nhân vật của một trong ba công hội lớn nhất cũng sẽ không hào hùng muốn chiếm trọn kỷ lục phó bản ở khu mới thế này, ai ngờ vừa đụng tới phó bản cấp 10 Huyệt Động Nhền Nhện thôi thì kế hoạch đã tuyên bố liền chết yểu, mà còn chỉ kém mười giây. Đám anh em buồn bực, tâm trạng của Lam Hà cũng chẳng tốt nỗi.
“Quân Mạc Tiếu…” Bàn về cái tên này, Lam Hà và mọi người cùng mờ mịt. Chiến trường tranh đấu của các công hội có đẳng cấp như Lam Khê Các nhà họ chủ yếu là ở Thần Chi Lĩnh Vực. Đấu đá nhiều năm, nhà nào có nhân tài nào đều nắm rõ ràng. Lần này phái cao thủ nào qua khu 10 khai hoang cũng thăm dò cả rồi, tình báo nắm giữ không hề ít. Cái tên Quân Mạc Tiếu này không hề nằm trong danh sách thăm dò của họ, chẳng lẽ là cao thủ nhà ai trộm mở tài khoản khác vào?
“Bốn người đi cùng hắn có tin tức gì không?” Lam Hà hỏi lên.
“Không có.” Anh em đồng thanh.
“Liên hệ anh em phân bố ở mấy thôn khác hỏi thử, xem có biết gì không.” Lam Hà nói. Do sự phân bố ngẫu nhiên ở thôn tân thủ, các nhân vật ở Lam Khê Các đi qua cũng không trùng hợp tụ lại một chỗ như vậy, mọi người vẫn ở yên đấy phát triển, vừa tự mình thăng cấp vừa đào móc những người mới có tiền đồ, đợi đạt cấp 20 cấp thì rời khỏi thôn tân thủ, thành lập công hội mới tụ hội sau.
Người chơi Lam Khê Các do Lam Hà dẫn đầu, là chỉ huy chính ở đây. Thật ra bất luận công hội lớn nào cũng không nhiều đến mức phân bố khắp thôn tân thủ, hệ thống phân phối ngẫu nhiên nên vốn không chắc chắn. Ngay lúc đám Lam Hà lại gấp rút tiến vào Huyệt Động Nhền Nhện cày cấp, tin tức đang nghe ngóng rốt cuộc có phản hồi.
Chỉ là tin tức phản hồi này không những không làm bọn họ hiểu rõ còn khiến cả đám càng trở nên rối hơn.
Tin tức phản hồi bảo, bên ngoài phó bản Rừng Rậm Cách Lâm ở một thôn nọ, người tên Nguyệt Trung Miên trong nhóm năm người vừa rồi đã từng spam chỉ trích Quân Mạc Tiếu cố ý giở trò cướp BOSS ẩn trong phó bản…
“Đây là chuyện lộn xộn gì vậy?” Cả đám nghe xong cực kỳ khó hiểu.
Tên Quân Mạc Tiếu này trước thì xấu xa cướp lần đầu giết BOSS ẩn của người ta, tiếp đấy lại cùng người ta tổ đội hoàn thành lần đầu giết Huyệt Động Nhền Nhện? Chuyện kỳ quặc thế này khiến năm thằng lão làng vốn có kinh nghiệm phong phú đều thấy không hiểu nỗi.
“Khoan kiếm lý do đã, tiếp tục luyện cấp, sau cấp 20 sẽ có cơ hội gặp mặt.” Lam Hà trầm giọng nói xong, tiếp tục dẫn đầu giết chóc.
Bên ngoài Rừng Rậm Cách Lâm ở một thôn nọ, bốn người Điền Thất vẫn đang đắm chìm trong cơn kích động lần đầu phá phó bản không thể kiềm nén được. Đẳng cấp của bọn họ thua kém rất nhiều so với những cao thủ như Lam Hà, vì vậy đối với chiếm danh đội phá phó bản đầu tiên gì gì đấy, cơ bản luôn dừng ở giai đoạn ảo tưởng, ai mà ngờ thật sự có cơ hội hoàn thành, kích động hồi lâu vẫn không biết nói gì cho phải.
Mà đại công thần Quân Mạc Tiếu của họ thì sao? Vẫn bình tĩnh chết đi được, chỉ thản nhiên nói một câu: “Kinh nghiệm không ít há!”
“Cao thủ, nhờ có ông cả!” Đám Điền Thất vây quanh Quân Mạc Tiếu. Cả đám chơi Vinh Quang đã lâu, hôm nay rốt cuộc hiểu được cao thủ hàng đầu là như thế nào. Cao thủ đứng đầu, chính là có thể vì sự tồn tại của một mình hắn mà khiến phó bản vốn làm đám ma mới từ đi đường vòng thành đường thẳng dễ đi. Thậm chí Điền Thất còn cảm thấy, cao thủ thế này, dù có vứt bỏ công hội mà theo đuôi hắn cũng xứng đáng.
So với sự phấn khởi hết mức của ba người Điền Thất, tâm trạng của Nguyệt Trung Miên bấy giờ khá u ám. Gã nhìn thấy kẻ thù ban đầu trở thành anh hùng trong cảm nhận của đám anh em, mà chính gã vừa rồi còn lòng dạ tiểu nhân khiến anh em có chút kiến nghị với mình. Lúc này không nói gì thì thật sự không nhịn được nổi. Nguyệt Trung Miên hơi cắn răng, nhảy đến trước mặt Quân Mạc Tiếu: “Kỹ thuật của mày rất tốt, tao thừa nhận, nhưng tao thề, sẽ có một ngày tao đuổi kịp mày!”
“Ông nghiêm túc đó hả?” Diệp Tu cười.
“Phải!” Nguyệt Trung Miên nói một chữ đầy khiêu khích.
“Cố lên.” Diệp Tu trả lại gã hai chữ rồi bỏ đi.
“Cái đệch…” Nguyệt Trung Miên cào tường cào đến điên luôn: Mày xem thường tao à! Mày khinh bỉ tao à! Mày cười nhạo tao à! Chẳng phải cao thủ luôn đáp lại khiêu chiến như thế này ư? Mày mẹ nó nói một câu “cố lên” như người ngoài cuộc là sao hả?
“Tiểu Nguyệt Nguyệt, đừng lộn xộn nữa.” Điền Thất đi qua thực hiện việc trấn an.
“Đệch, mày mới là Tiểu Nguyệt Nguyệt.” Nguyệt Trung Miên giận.
“Đánh bản trước đã, đánh bản trước đã. Nắm chặt thời gian cày cấp.” Hai người Mộ Vân Thâm và Thiển Sinh Ly đi qua kêu gọi, lại vui vẻ chạy về tìm Quân Mạc Tiếu thêm bạn tốt.
“Móa, thêm bạn không rủ tao.” Điền Thất cũng vội vàng nhào đến.
Nguyệt Trung Miên cắn răng, chợt bất ngờ nhận được yêu cầu thêm bạn tốt do Quân Mạc Tiếu chủ động gửi đến.
Từ chối, Nguyệt Trung Miên rất sung sướng mà từ chối.
Nếu hắn lại yêu cầu thì… Nguyệt Trung Miên nghĩ ngợi. Nhưng “nếu như” này không hề xảy ra, Quân Mạc Tiếu đã vào phó bản, đám Điền Thất lần lượt đuổi kịp, một mình Nguyệt Trung Miên bị lơ luôn bên ngoài, hồi lâu mới nhận được tin nhắn dò hỏi của Điền Thất. Nguyệt Trung Miên buồn bực a, vừa vào phó bản nhìn, đệch, lũ này căn bản chẳng thèm đợi gã, giết cả đường rồi mới chợt phát hiện không có mặt gã.
Nguyệt Trung Miên cố ý chạy ra ngoài, kết quả tin nhắn của Điền Thất lại bay đến. Nguyệt Trung Miên vẫn rất hưởng thụ sự quan tâm của anh em, ngẫm nghĩ thấy không thể chỉ vì tên kia mà phụ lòng anh em được, rốt cuộc vẫn chạy đến. Điền Thất rất giỏi trong việc nâng cao quan hệ, nhạy bén phát hiện sự khó chịu của Nguyệt Trung Miên, thế là lại an ủi dỗ dành một phen, cảm xúc của Nguyệt Trung Miên mới tốt lên rất nhiều.
Phó bản lần này vẫn chém giết thuận lợi như cũ, một lượt nhanh chóng trôi qua. Quay đầu ra ngoài cũng không nhiều lời, trực tiếp lượt thứ ba, kết quả vào phó bản thì nhận được nhắc nhở của hệ thống: Các ngươi đã tiến vào Huyệt Động của Lãnh Chúa Nhền Nhện.
“BOSS ẩn.” Điền Thất hô lên, sau đó nhìn về phía Quân Mạc Tiếu.
Nếu không có vị cao nhân này, với điều kiện của bọn họ lúc này tuyệt đối sẽ không dám đụng đến BOSS ẩn, hệ thống cũng rất thông cảm chỗ này, BOSS ẩn sẽ không ngăn trở trên đường qua cửa phó bản của người chơi, giết hay không cũng được, có qua cửa hay không vẫn lấy tiêu chuẩn từ việc giết BOSS cuối. Lúc này mọi người nhất trí ngóng nhìn Quân Mạc Tiếu, xem thử vị cao nhân trấn thủ này có mánh khóe giết được BOSS ẩn không.
“Ý, ra BOSS ẩn à!” Diệp Tu nói lên, “Ờ, nếu BOSS ẩn thì…”
“Giết không được ư?” Đám Điền Thất hơi thất vọng rồi.
“Không phải giết không được, là tui có chút nhu cầu. Hình như Lãnh Chúa Nhền Nhện sẽ rơi ra tơ nhện cường lực thì phải, món này có thể cho tui không, vật liệu hay trang bị khác tui sẽ bỏ qua hết, mọi người cứ lấy.” Diệp Tu nói.

nguồn: truyenyy.com

Ta là một kẻ Lãng Du
Chờ trên năm tháng thiên thu gọi tìm
ღღღღღTài sản của aydada (View All Items) ღღღღღ
Reply
Đã cảm kanguru , hothiethoa
#18
CHƯƠNG 17: BOSS LÃNH CHÚA (2).

“Không thành vấn đề!!” Điền Thất không hề suy nghĩ đã đồng ý ngay, hiện nay giá trị của vị cao thủ này trong mắt bọn họ đã lớn hơn vật liệu đáng giá rơi ra từ con BOSS ẩn kia rồi. Cả đám còn đang lo nghĩ xem phải sử dụng thủ đoạn như thế nào để chiếm lợi, không ngờ cao thủ vừa hay lại có nhu cầu, thật sự quá tốt. Đừng nói chỉ cần tơ nhện cường lực, dù có lấy hết vật liệu, đám Điền Thất lúc này cũng sẽ không hề do dự.

Hơn nữa tên Điền Thất này vì muốn lấy lòng mà quyết làm đến cùng, xoay người, nói: “Tiểu Nguyệt Nguyệt, chuyển đội trưởng cho cao thủ đại ca đi!”

“Gọi tao thế nữa, tao giết mày!” Nguyệt Trung Miên cắn răng.

“Ha ha, rất đáng yêu mà, sao lại không thích?” Điền Thất cười nói xong, cũng không vui đùa quá trớn, vội vã nói tiếp: “Không gọi thì không gọi! Đội trưởng đưa cho cao thủ đại ca đi nào.”

Nguyệt Trung Miên hiểu rõ ý này, để đối phương làm đội trưởng, lại giao việc phân phối cho đội trưởng, vậy có thể khiến đối phương không còn chút nghi ngờ, hai bên hoàn toàn tin tưởng lẫn nhau. Đến bước này, Nguyệt Trung Miên coi như đã nhìn thấu, Quân Mạc Tiếu không cần phải bày mưu nữa, nếu hắn thật sự muốn độc chiếm chỉ cần một câu thôi, ba người kia sẽ không có ý kiến. Nguyệt Trung Miên đành cam chịu, cứ thế chuyển vị trí đội trưởng.

Kết quả Quân Mạc Tiếu không hề sửa lại quyền hạn, chỉ nói một câu “Tiếp tục há”, rồi tiếp tục dẫn mọi người tiến về phía trước.

Cách giết cũng không thay đổi, dĩ nhiên mọi thứ đều rất thuận lợi. Phía trước huyệt động chợt xuất hiện một lối rẽ, ai nấy đều biết trong đấy chính là sào huyệt của Lãnh Chúa Nhền Nhện. Quân Mạc Tiếu không hề do dự, đi thẳng về nơi của Lãnh Chúa, bốn người kia cũng theo sau.

Con đường này không có mặt trong phó bản thường, trên đường có một vài trứng nhện, người chơi vừa lại gần trứng sẽ nở, một con nhện cực nhỏ sẽ nhào ra, nhảy lên nhảy xuống tấn công người chơi, tổn thương không nhiều nhưng bởi vì vừa nhỏ lại vừa nhanh, rất khó để đánh trúng nó. Bốn người trừng mắt muốn rớt cả lệ, tấn công nhiều lần mới đánh trúng một cái, nhưng nhìn về phía Quân Mạc Tiếu, nâng tay vung mâu, không hề thất bại, một nhát một em, diệt phải nói là nhanh gọn. Thấy bốn người chật vật thì quay sang giúp đỡ. Bốn người thầm thở dài, nếu không có người này, bọn họ có lẽ vẫn sẽ gặp Lãnh Chúa Nhền Nhện, nhưng đoạn đường có thể dây thun đến tận một giờ.

“Tao bảo này, liệu tụi mình có thể trở thành những người giết Lãnh Chúa Nhền Nhện đầu tiên hay không á?” Thiển Sinh Ly nói.

“Đấy thì hên xui, không biết tụi mình gặp nó có sớm không.” Điền Thất nói.

“Người đầu tiên phá bản là chúng ta, chứng tỏ chúng ta là người qua Huyệt Động Nhền Nhện sớm nhất. Tốc độ của chúng ta cũng không chậm, bây giờ đã là lượt thứ 3, hệ thống vẫn chưa xuất hiện tin tức về người giết BOSS ẩn đầu tiên, tao cảm thấy hy vọng của tụi mình lớn lắm.” Thiển Sinh Ly trái lại bắt đầu phân tích.

“Nếu không có thực lực, gặp được BOSS ẩn cũng không dám giết ấy!” Mộ Vân Thâm cảm thán.

“May mà có cao thủ đại ca.” Điền Thất nói.

“Đúng đúng đúng.” Hai tên kia phụ họa.

“Tụi bây có mắc ói quá không.” Nguyệt Trung Miên vô cùng xem thường hành vi tranh thủ làm thân cùng Quân Mạc Tiếu của ba tên này, hơn nữa chẳng sợ Quân Mạc Tiếu nghe được.

Ba người buồn bực và xấu hổ, không khỏi tức tối với Nguyệt Trung Miên. Nếu bàn về ác cảm ban đầu, cũng do thằng nhóc mày không đúng trước đấy, sao bây giờ không thể nhượng bộ chứ? Điền Thất lại nhắn tin giáo dục Nguyệt Trung Miên. Nguyệt Trung Miên đương nhiên không nói lại Điền Thất, cuối cùng chỉ tỏ thái độ “Gì thì tao cũng đéo ưa được hắn”. Điền Thất cũng hơi mất kiên nhẫn rồi, lập tức ám chỉ rằng khó chịu thì chút ra khỏi bản rồi mày cũng biến luôn đi, đừng lượn lờ ở đây gây phiền nữa.

Trong lòng Nguyệt Trung Miên chua xót a, uất ức a, rốt cuộc cũng tới lúc vì cao thủ mà vứt bỏ dân thường như gã sao?

“Tới rồi.” Diệp Tu vẫn là đi tuốt phía trước, thấy trong huyệt động lại có một cái động khác liền biết đây là nơi trú ngụ của Lãnh Chúa Nhền Nhện.

“Con này giết thế nào?” Điền Thất hỏi.

“Mọi người đợi chút, tui chạy ra coi hướng dẫn đã.” Diệp Tu đáp.

Bốn người nhất thời rối loạn. Đây là tình huống gì? Chuyện xảy ra rồi mới đi coi hướng dẫn, có kiểu nước đến cần cổ mới nhảy thế này hả?

“Cao thủ đại ca, ông. . .” Điền Thất ấp úng không biết biểu đạt thế nào, kết quả Quân Mạc Tiếu không hề phản ứng, quả thật thu game đi xem hướng dẫn rồi. Cả đám mờ mịt a! Bọn họ vốn đã kết luận người kia chính là một đại cao thủ siêu cấp, nhưng đại cao thủ siêu cấp sao có thể để xảy ra chuyện thế này?

“Chẳng lẽ. . . đổi người rồi?” Điền Thất đưa ra một dự đoán khiến người nghe cảm thấy khiếp sợ.

“Tao nói mà! Cao thủ trâu bò như vậy, không ở yên trong Thần Chi Lĩnh Vực đi, sao có thể tự mình chạy tới khu mới khai hoang chứ!!” Thiển Sinh Ly nói.

“Mẹ nó, trước đấy là cao thủ hàng thật giúp đỡ, hiện tại hàng giả đã đổi về rồi? BOSS cũng không biết đánh nên chạy đi xem hướng dẫn ư?” Mộ Vân Thâm nói.

Cao thủ đại ca, sao ông có thể bỏ rơi tụi tui như thế hả? Dù có bỏ qua con BOSS này cũng được mà! Cả ba rơi lệ đầy mặt. Nguyệt Trung Miên không hề hé răng, đột nhiên gã cũng đoán như thế, tên này bình tĩnh vô cảm trước hành vi của gã, lẽ nào cao thủ trước kia và người bây giờ không phải là một?

Đang rơi vào sự tưởng tượng không thể tự thoát ra, Diệp Tu đã nhìn xong hướng dẫn quay về.

“Được rồi.” Diệp Tu nói.

“Cao thủ đại ca. . . Ông. . . có phải đã đổi người rồi không?” Điền Thất cẩn thận hỏi.

“Đổi người?” Diệp Tu không hiểu.

“Tài khoản này vẫn một mình ông chơi sao?” Điền Thất hỏi.

“Đúng vậy!” Diệp Tu nói.

“Tui không hiểu, ông trâu bò như vậy, đánh BOSS còn cần xem hướng dẫn ư?” Điền Thất hỏi.

“Phó bản này đã nhiều năm không chơi rồi, không xem hướng dẫn thì đánh thế nào?” Diệp Tu nói.

“Vậy trước. . .”

“Trước đó tui cũng xem hướng dẫn mà!” Diệp Tu nói.

Bốn người trừng mắt há miệng.

“Lúc nào?” Điền Thất hỏi.

“Lúc học kỹ năng, học xong tùy tiện xem sơ qua. Cơ mà dài quá, BOSS ẩn bên này chưa xem kịp.” Diệp Tu nói.

Cả đám lại tiếp tục không hiểu. Họ đã nghiên cứu qua hướng dẫn Huyệt Động Nhền Nhện từ lâu rồi, vốn không hề có những đấu pháp mà Quân Mạc Tiếu đã chỉ huy, hắn xem bản hướng dẫn nào?

Diệp Tu bên này cũng bắt đầu giải thích đấu pháp đánh Lãnh Chúa Nhền Nhện: “Nãy xem thử giới thiệu về Lãnh Chúa Nhền Nhện, chúng ta vẫn có thể dùng phương pháp đánh mấy con tiểu BOSS thông thường để đánh nó, vây xong thì phối hợp làm nó đông cứng. Nhưng ở đây có một chỗ khó, Lãnh Chúa Nhền Nhện sẽ không ngừng thả ra mấy cái trứng nhện, không thể sử dụng bất cứ kỹ năng nào để gián đoạn. Nhền nhện sau khi nở ra đều nhỏ như mấy con ngoài lối đi đó, bị cắn sẽ bị buộc rơi vào trạng thái Giam Cầm trong 3 giây. Mọi người đều biết trạng thái Giam Cầm nhỉ? Không thể di động và công kích, cũng không bị công kích, tuy không gây thương tổn, nhưng sẽ làm gián đoạn sự phối hợp của chúng ta, thế nên chúng ta tuyệt đối không thể bị nhện cắn.”

“Vậy phải làm sao?” Điền Thất hỏi.

“Nhện con sẽ do tui phụ trách dọn dẹp, mấy ông cứ yên tâm. Vì vậy chỗ khó cuối cùng của chúng ta chính là mấy ông có thể phối hợp đánh cứng Lãnh Chúa Nhền Nhện được không?”

♣♣♣♣
Đấu pháp: phương pháp chiến đấu

nguồn: truyenyy.com

Ta là một kẻ Lãng Du
Chờ trên năm tháng thiên thu gọi tìm
ღღღღღTài sản của aydada (View All Items) ღღღღღ
Reply
Đã cảm hothiethoa
#19
CHƯƠNG 18: BOSS LÃNH CHÚA (3).

“Đây là đấu pháp trong hướng dẫn?” Đám Điền Thất cũng không phải người mới, sao có thể dễ dàng bị lừa. Hướng dẫn mà họ xem qua không hề có đấu pháp này, nếu bản hướng dẫn này tồn tại, tác giả của nó chắc chắn sẽ bị chế giễu đến thương tích đầy mình. Vì sao? Bởi thứ này chỉ tồn tại trên lý thuyết. Bốn người bảo trì trạng thái Đông Cứng với Lãnh Chúa Nhền Nhện, đây coi như có thể làm được. Nhưng chỉ với một người, ai dám đám bảo mình giết hết được đám nhện con mà không hề mắc chút sai lầm?

Chỉ cần không khống chế được một con thôi, dù cắn bất kỳ ai trong tổ, phối hợp sẽ bị gián đoạn. Lãnh Chúa Nhền Nhện biết nhảy lên trời, biết bò dưới đất, giăng lưới kéo người, phun độc nhả sương, nó là con mạnh nhất trong ba con BOSS ẩn của phó bản. Bốn người đang vây giết, đột nhiên cho nó một cơ hội phản kích, có khả năng đo đất cả đám.

“Thế nào? Có thể làm được không?” Diệp Tu vẫn đang hỏi.

“Ê ê, câu này mày nên tự hỏi mình đi? Mày có dám chắc không bỏ qua dù chỉ một con không?” Nguyệt Trung Miên nói.

“Đương nhiên. Thế nên quan trọng là ở mấy ông thôi. Bốn người vây giết, lại còn là Lãnh Chúa Nhền Nhện cao cấp, tiết tấu phối hợp phải nhanh hơn, tui không thể liên tiếp nhắc nhở được, lúc nghe tui nói rồi mới phản ứng rất có thể chậm mất, nên chỉ có thể dựa vào sự phối hợp ăn ý của mấy ông, sao nào? Còn câu hỏi gì không?” Diệp Tu hỏi.

“Còn cách đánh khác không?” Điền Thất hỏi lại, thành thật mà nói, bốn người không hề có lòng tin.

“Với sự phối hợp kỹ năng nghề nghiệp của mấy ông, e rằng không còn.” Diệp Tu nói.

“Ông dựa theo kỹ năng nghề nghiệp của tụi tui mà tạm đưa ra cách đánh?”

“Đúng đó.”

Bốn người khiếp sợ, lại khiếp sợ nữa rồi. Qua Huyệt Động Nhền Nhện đã mấy lần, chưa bao giờ nhìn thấy cách đánh như lời Diệp Tu nói, còn đang kỳ quái hắn xem hướng dẫn ở đâu. Giờ họ đã biết, Diệp Tu xem hướng dẫn, không phải xem đấu pháp, thứ hắn xem là đặc điểm của BOSS Huyệt Động Nhền Nhện, sau đấy tạm thời thiết kế ra cách đánh thích hợp với đội ngũ. Không thí nghiệm qua, không tập làm quen, trực tiếp chỉ huy, kết quả trực tiếp qua cửa.

Thứ làm cho cả đám khiếp sợ lúc này không phải là thao tác hoa lệ, không phải suy luận hơn người, không phải sự ưu tú trong lãnh đạo, mà là cách thấu hiểu sâu đậm đối với trò chơi. Điền Thất bấy giờ chợt cảm thấy con người này, chỉ hai chữ cao thủ không còn đủ hình dung nữa, phải dùng một từ ngữ cao cấp hơn mới được. . .

Thế nhưng cả bốn vẫn do dự. Bởi vì lần này họ không thể hoàn toàn ỷ lại nữa, họ cũng phải ngăn chặn độc. Họ vốn không phải cao thủ gì, chỉ quen tay, chỉ mạnh hơn người mới và người chơi bình thường một chút mà thôi, câu hỏi nọ của Diệp Tu, có thể làm được không? Họ không có lòng tin bây giờ.

Tuy cả đám vẫn đang do dự nhưng Diệp Tu cũng không thúc giục. Năm người cứ lẳng lặng đứng bên ngoài ổ nhện. Đúng lúc này, hệ thống đột nhiên hiện ra một tin tức, lần đầu giết BOSS ẩn Nhền Nhện Tinh của Huyệt Động Nhền Nhện đã bị hoàn thành.

Điền Thất cắn răng suy nghĩ, đừng nói đang tranh giành phần thưởng giết lần đầu như hiện tại, bình thường chỉ cần gặp BOSS ẩn ở bất kỳ phó bản nào, rất ít người sẽ buông tha mà không hề đánh thử. Nếu làm không được, có thể trốn nhanh mà. Phó bản ở thôn tân thủ có một vài điểm ưu đãi, nếu cưỡng ép rời khỏi phó bản, nhân vật sẽ giống thi thể cần phục hồi, nhưng sẽ không rớt điểm kinh nghiệm. Dù sao thôn tân thủ cũng là nơi cực kỳ săn sóc người chơi mới.

“Thử xem sao?” Điền Thất nhìn về phía anh em, cả ba vừa thấy tin giết lần đầu lập tức bị kích thích ý chí chiến đấu, đồng thanh đáp ứng.

“Liều mạng!” Điền Thất đại diện anh em bày tỏ thái độ với đội trưởng Quân Mạc Tiếu.

“Bốn người cứ đánh theo đấu pháp này, cố nhớ lại tiết tấu lần trước, bây giờ chỉ cần nhanh hơn chút thôi, đừng cố gắng tính thời gian, phải dựa vào cảm giác.” Diệp Tu nói.

“Đã hiểu.”

“Tui đi dụ quái.” Diệp Tu nói xong liền điều khiển Quân Mạc Tiếu đi tới cửa động, người chưa bước vào, chỉ nâng vũ khí lên một chút, rồi lại chạy về.

“Dụ rồi?” Bốn người ngạc nhiên.

“Rồi.” Diệp Tu nói.

Cả đám vò đầu. Lũ quái này dụ như thế nào? Họ chưa thấy gì cả, cứ nghĩ Quân Mạc Tiếu phải đi vào trong, ai ngờ chỉ đứng ngoài cửa động một hồi. Dụ quái như vậy phải là mấy nghề đánh xa chứ!

“Hắn có mang súng phải không?”

“Chắc chắn là vậy.”

Mọi người còn còn đang suy đoán, trong sào huyệt chợt phát ra một tiếng gào rú sắc nhọn. Lãnh Chúa Nhền Nhện đang ngủ thì bị đánh thức, mọi người chỉ cảm thấy cả huyệt động dường như đang run lên, đây là thể hiện Lãnh Chúa muốn ra khỏi ổ.

“Tản ra hai bên, chú ý!” Diệp Tu la lên, bốn người Điền Thất đứng vào vị trí đã được phân sẵn. Chợt thấy cửa động tràn ra một màn sương mù dày đặc, Lãnh Chúa Nhền Nhện phun độc xong nhảy ngay ra, trực tiếp đánh về phía Quân Mạc Tiếu.

Quân Mạc Tiếu không lùi mà tiến về trước, bay thẳng đến nghênh tiếp, ngay thời điểm gần bị bổ nhào vào thì đột nhiên cúi thấp người xuống, sau đó vút một tiếng, trượt qua bụng Lãnh Chúa Nhền Nhện.

“Xem đi, tao nói hắn mang theo súng mà!” Thiển Sinh Ly kêu lên, trượt là động tác công kích cơ bản của thiện xạ.

Quân Mạc Tiếu trượt qua rồi nhảy lên, xoay người giữa không trung đâm một kích vào mông Lãnh Chúa Nhền Nhện, theo đà tiến về phía trước của Lãnh Chúa Nhền Nhện mà đẩy Lãnh Chúa Nhền Nhện vào nhóm tấn công nhanh bốn người.

“Lên!” Diệp Tu hô. Cả bốn có chút luống cuống tay chân, ba con BOSS trước Diệp Tu đều mất một ít thời gian mới dẫn quái rơi vào vòng vây được, ai ngờ BOSS Lãnh Chúa cực mạnh ở đây lại nhanh gọn đến thế, trực tiếp một chiêu đã đưa BOSS vào con đường không lối về rồi.

“Tao đến trước!” Điền Thất quát to một tiếng rồi nhào lên đón đánh.

“Sau đó tới tao.” Mộ Vân Thâm nhào lên.

“Tao.” Thiển Sinh Ly cũng lên.

“. . .” Nguyệt Trung Miên không lên cũng phải lên.

Kết quả Nguyệt Trung Miên lên đã, Điền Thất liền rơi lệ: “Kỹ năng vẫn còn đóng băng.”

“Quá nhanh rồi.” Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu vội chạy lại bù vào một kích Long Nha, Lãnh Chúa Nhền Nhện tiếp tục rơi vào trạng thái Đông Cứng.

“Nắm chặt thời gian làm quen tiết tấu.” Diệp Tu nói xong chỉ huy Quân Mạc Tiếu đánh một kích về những con nhện con vừa từ trứng nhện của Lãnh Chúa nở ra.

“Ừ!” Điền Thất nhìn sang, hóa ra mới vào Lãnh Chúa cũng không đẻ hết công suất, lúc bắt đầu cho ra trứng rất chậm, điều này có nghĩa họ vẫn còn thời gian thích ứng, bởi vì tên đại cao thủ nào đấy vừa giết được mấy con nhện con vừa có thể giúp đỡ họ duy trì tình trạng Đông Cứng với Lãnh Chúa.

“Lại nhanh rồi.” Lần tiếp theo, kỹ năng của Điền Thất vẫn đang đóng băng.

“Đừng khẩn trương, nắm giữ tốt tiết tấu.” Diệp Tu nhắc nhở.

“Nhanh rồi, Thiển Sinh Ly ra tay hơi sớm.”

“Vẫn nhanh, lại là Thiển Sinh Ly.”

“Vẫn nhanh, lần này là Tiểu Nguyệt Nguyệt, Thiển Sinh Ly nắm được tiết tấu rồi, ông phải điều chỉnh kịp thời theo đấy.” Diệp Tu vừa vội vàng đánh nhện con vừa giúp đỡ cả đám duy trì trạng thái Đông Cứng lại vừa xem thử ai trong bọn họ không nắm được tiết tấu.

Máu của Lãnh Chúa Nhền Nhện không ngừng giảm xuống, lượng trứng lại tiếp tục tăng, mới đầu là một cái, sau đó hai cái, ba cái.
“Được rồi, chính là tiết tấu này, nắm giữ cho tốt!” Rốt cục cũng thành công một lần, bốn người phối hợp hoàn hảo.

nguồn: truyenyy.com

Ta là một kẻ Lãng Du
Chờ trên năm tháng thiên thu gọi tìm
ღღღღღTài sản của aydada (View All Items) ღღღღღ
Reply
Đã cảm
#20
CHƯƠNG 19: BOSS LÃNH CHÚA( 4)

“Tiết tấu. . . . . . Tiết tấu. . . . . .” Bốn người Điền Thất nhắc đến hai chữ này muốn ám ảnh luôn rồi. Trong mắt họ không có Lãnh Chúa Nhện Nhện, không có mục tiêu công kích, chỉ có làm thế nào để nắm chắc thời gian ra kỹ năng.
Thành công được một lần, lần tiếp theo vẫn thành công, cả đám đều thấy mừng rỡ. Đã nắm chắc rồi phải không? Tuy không thể nói rõ cảm giác đấy là gì, nhưng giống như khi vừa đến thời điểm ấy, theo bản năng sẽ đánh ra kỹ năng.
Lúc này Diệp Tu cũng không rãnh quan tâm họ nữa, sau khi bỏ lại một câu”cố lên”, bắt đầu vây quanh Lãnh Chúa Nhền Nhện đuổi đánh nhện con.
Mỗi kích đâm ra không hề thất bại, nhện con một nhát chết ngay. Trước mắt ở đây chỉ có Diệp Tu mới làm được. Người chơi khác cũng có thể có kỹ thuật thao tác như vậy, nhưng với trình độ ở khu mới mở, vũ khí người chơi chỉ mới cấp 10, không thể nào đánh nhát chết luôn nhện con được. Nếu nhện con phải đánh đến hai lần, Diệp Tu cũng không nắm chắc mình có dọn sạch được không.
“Chú ý tập trung vào! Cố lên.” Diệp Tu vừa bận bịu vừa thỉnh thoảng nhắc nhở bốn người. Hắn biết rõ loại thao tác máy móc lặp đi lặp lại này, rất dễ rơi vào chết lặng và đánh theo quán tính. Đến lúc đấy hơi thất thần tí thôi, thảm kịch sẽ xảy ra.
Đám Điền Thất không dám sơ suất, sống chết nhìn chằm chằm động tác của anh em, về tình hình dẹp sạch nhện con của Quân Mạc Tiếu, họ đã chẳng màng quan tâm nữa. Tuy nhiên, trong lòng họ đều biết rõ rằng độ khó của việc giết sạch lũ nhện con lớn hơn của họ nhiều, hơn nữa còn là công việc một lần lầm lỡ dẫn đến chết người.
Máu Lãnh Chúa Nhền Nhện đã giảm xuống một nửa .
Điền Thất lặp lại liên tục một thao tác, tiết tấu còn rất nhanh, ngón tay cảm thấy tê cứng rồi, cả đám bắt đầu hoài nghi bản thân có thể tiếp tục kiên trì hay không. Điền Thất hiếm dịp to gan mà phân tâm nhìn thoáng qua tình hình bên kia của Quân Mạc Tiếu.
Quân Mạc Tiếu đang bay nhảy tứ phía, số trứng Lãnh Chúa Nhền Nhện đẻ bây giờ đã lên sáu cái!
Sáu con nhện con, sau khi phá trứng ra ngoài thì chẳng hỏi nguyên do không kể thù hận, cứ nhắm mục tiêu mà đánh tới. Chiến mâu của Quân Mạc Tiếu đen tuyền, chỉ có đầu ô dường như hơi lóe sáng, tia sắc bén lóe theo từng cú vung , nhện con bị đâm trúng rên rỉ một tiếng rồi cứ thế mất mạng.
“Thôi xong! !” Điền Thất kinh hãi, hắn ta nhìn thấy một con nhện con đang bay nhanh về phía Mộ Vân Thâm, Quân Mạc Tiếu lại cách nó rất xa, có vẻ sẽ không đuổi kịp.
Kết quả thì nghe thấy một tiếng “đùng” nặng nề, trên người con nhện kia chớp lóe ánh lửa rồi nổ tan bành .
“Chuyện gì đã xảy ra?” Điền Thất hoảng hốt, may mà vẫn chưa quên sứ mệnh, không hề bỏ sót lượt đánh nào của mình.
“Hình như bị xạ thủ bắn trúng.” Điền Thất nghĩ, lúc ấy mãi lo nhìn con nhện con kia, không lưu ý hành động của Quân Mạc Tiếu. Ngẫm chuyện dụ BOSS từ xa trước đấy, xem ra có thể xác nhận việc người này còn mang vũ khí của nghề nghiệp khác rồi.
Trong lòng Điền Thất lúc này khá nhanh nhẹn, nhưng quay đầu nhìn đám anh em mình, tất cả đều đang chết dí nhìn phía trước, một cái xoay cổ cũng không làm. Điền Thất chợt phát hiện, sự phân tâm ngắn ngủi này dường như khiến hai tay đang căng thẳng mệt mỏi của mình thoải mái không ít.
Nhưng bây giờ Điền Thất cũng không dám chia sẻ kinh nghiệm của mình với anh em, cả đám phân tâm, ai biết hậu quả sẽ ra sao?
“Hi vọng không xảy gặp rắc rồi. . . . . .” Điền Thất thầm nghĩ.
Nguyệt Trung Miên lúc này lại cảm thấy bản thân sắp đến cực hạn rồi. Hai tay tê cứng vô cùng, cứ như mất đi sự nhanh nhẹn, gã không biết bản thân đã hoàn thành thao tác ở mỗi vòng như thế nào. Mắt chăm chú nhìn màn hình, đột nhiên cảm thấy khoảng cách giữa mình và màn hình thật xa xôi, không thể thấy rõ những gì trên đấy.
Cảm giác, phải nhớ kỹ cảm giác. . . . . .
Nguyệt Trung Miên liên tiếp nhắc nhở chính mình, áp lực của gã rất lớn, gã rất sợ mình làm ra sai lầm gì. Gã biết anh em đã có chút thành kiến với mình, gã càng không muốn tên bị Quân Mạc Tiếu khinh thường.
Cố chịu nào! Nguyệt Trung Miên cắn răng kiên trì, máu của Lãnh Chúa Nhền Nhện lúc đầu còn thấy giảm rất nhanh, nhưng bây giờ chợt cảm thấy rơi chậm vô cùng. Đã lâu lắm rồi, tại sao vẫn còn một phần ba? Liệu mình có thể kiên trì đến cùng không?
Điền Thất trong cơn ngẩn người giải tỏa bản thân, còn Nguyệt Trung Miên trong lúc ngẩn người lại tăng thêm áp lực cho mình. Nhưng mặc kệ ra sao, hai người không hề làm ra sai lầm nào, phối hợp duy trì trạng thái Đông Cứng vẫn được tiếp tục.
Đúng lúc này, Thiển Sinh Ly bất chợt kêu lên sợ hãi.
Cậu ta nhầm lẫn rồi!
Ngay lúc làm quen ban đầu, cậu ta đã là người thích ứng chậm nhất, luôn không nắm chắc tiết tấu, kiên trì lâu đến thế, cậu ta rốt cuộc cũng sơ suất, y chang lúc trước, cậu ta ra chiêu nhanh nữa rồi! Ở vị trí của cậu ta, Lãnh Chúa Nhền Nhện vẫn cứng ngắc như cũ, Nguyệt Trung Miên phía sau cậu cũng có thể bắt được. Nhưng sau đó nữa? Đến chỗ Điền Thất sẽ không còn bất kỳ cách nào, bởi vì một phút sớm hơn này của Thiển Sinh Ly, thời gian đóng băng của Điền Thất vẫn chưa hết, hắn ta cũng không còn kỹ năng nào khiến Lãnh Chúa Nhền Nhện tiếp tục đông cứng nữa.
Mọi người lòng hóa tro tàn, họ ngóng trông vị cao thủ kỳ tích kia lại có cách xoay chuyển tình hình, kết quả chỉ thấy Lãnh Chúa Nhền Nhện nhấc mông, phía sau đẻ ra tám cái trứng.
Hết rồi. . . . . . Cả bốn tuyệt vọng, sau khi Nguyệt Trung Miên đánh ra kỹ năng của mình, chỉ có thể xót xa nhìn Điền Thất.
Điền Thất không có kỹ năng, hắn ta hoàn toàn chẳng biết phải làm gì. Lãnh Chúa Nhền Nhện mất khống chế sẽ ra sao? Cả đám không hề đoán trước được .
“Điền Thất mau tránh ra!”
Giữa một trời tuyệt vọng, chợt vang lên một âm thanh dấy lên hi vọng trong lòng mọi người. Điền Thất không tí chần chờ, lập tức nhường lối, chiến mâu lướt qua người hắn ta, một chiêu Long Nha của Quân Mạc Tiếu đâm thẳng vào Chúa Nhện.
Trạng thái Đông Cứng được bổ sung , nhưng không ai khống chế tám con nhện con đã bắt đầu chia ra chuẩn bị nhào đến cắn mọi người. Ai nấy chân tay luống cuống, không biết nên tiếp tục đánh Lãnh Chúa Nhền Nhện hay đối phó đám nhện con. Kết quả chỉ thấy Quân Mạc Tiếu dùng Long Nha đánh trúng Lãnh Chúa Nhền Nhện xong thì tiếp tục bước lên trước hai bước, chiến mâu trong tay gập lại thành hai khúc, mỗi bên cánh tay để một khúc, hai cánh tay đưa ra, kẹp Lãnh Chúa Nhền Nhện lại.
“Hự!” Hai tay Quân Mạc Tiếu cử động, nâng Lãnh Chúa Nhền Nhện qua đầu, thân thể theo đà ngã về sau, một cú quật người, quăng Lãnh Chúa Nhền Nhện ra phía sau mình.
Kỹ năng nhu đạo: Quật ngã.
Kỹ năng này không chỉ gây tổn thương cho mục tiêu, sau khi mục tiêu bị quật ngã chạm đất sẽ gây động đất, mặt đất lại tiếp tục gây tổn thương lan rộng. Một cú quật ngã vừa rồi của Quân Mạc Tiếu khiến mặt đất chấn động, phạm vi thỏa đáng, tám em nhện vừa vặn nằm trong vùng chấn động. Nhóm nhện con lật người phơi bụng, lũ lượt thành thi thể.
“Điền Thất!” Diệp Tu la lên, Điền Thất đứng bên đã sớm chuẩn bị, lập tức tung một đấm ra, tiếp tục duy trì trạng thái đông cứng Lãnh Chúa Nhền Nhện.
“Mọi người chú ý nào, cục diện như vậy không phải lần nào cũng giúp được đâu.” Diệp Tu nói.

nguồn: truyenyy.com

Ta là một kẻ Lãng Du
Chờ trên năm tháng thiên thu gọi tìm
ღღღღღTài sản của aydada (View All Items) ღღღღღ
Reply
Đã cảm


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  Truyện Ngắn 100 chữ Ngạo 78 20,448 19-07-2015, 08:14 PM
Bài mới nhất: aydada
  [Truyện dài] “Gái” quê… Hoathuongsitinh 14 1,759 28-10-2013, 04:07 PM
Bài mới nhất: Ngạo
  [Truyện dài] Người Dưng... Hoathuongsitinh 16 2,075 23-10-2013, 07:43 AM
Bài mới nhất: Agift
  Thi Ẩm Ngoại Truyện Ngạo 17 4,803 27-09-2013, 07:58 AM
Bài mới nhất: Ngạo
  [Truyện dài] Tiểu Phương... Phụng 11 2,113 16-02-2013, 09:10 AM
Bài mới nhất: Phụng

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)