Chủ đề ngẫu nhiên: Dịch vụ ăn nhậu theo event " 1234 và 1 phần còn lại của nữ nhân TAL-Hoả Tà Nương
Đánh giá chủ đề:
  • 1 Votes - 5 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
[Truyện dài] Người Dưng...
#11
Chương XI

Anh ngồi thẩn thờ bên bờ sông SG, trong đầu luôn tự hỏi: “Vậy là sao, vậy là sao?... Rõ ràng anh vừa gặp Thảo đây mà…”

Thảo và tên ma nam ngồi cạnh nhìn anh thỉnh thoảng lại đưa hai tay làm động tác như massage đầu và mặt, rồi lại đưa mắt nhìn xa xăm.

Thảo nói bâng quơ như chỉ nói với mình: “Tính anh trầm, nên phản ứng cũng trầm…”

Tên ma nam thắc mắc:
- Ảnh không… sợ hả ta. Gặp tui chắc tưởng tượng thôi là chết khiếp rồi.

Thảo nhoẻn cười:
- Trước đây có lần tui hỏi ảnh có sợ ma không. Ảnh nói ảnh không nghĩ đến chuyện ma quỉ. Và ảnh nghĩ người sống tốt dù có ma quỉ, cũng không có gì phải sợ. Người tốt thì ma hay thiên thần cũng đối với họ như nhau cả, sẽ không tổn hại họ.

Tên ma nam đùa:
- Chắc giờ ảnh đang chiêm nghiệm lại những điều ảnh đã nói với cô đó.
- Thật sự, tui cũng không làm gì tổn hại đến ảnh.
- Cũng có thể ảnh đang suy nghĩ về việc có khi cô đã biết những điều riêng tư trong cuộc sống của ảnh, những điều mà khi… còn sống, cô không thể nào biết được. Và nghĩ về cái đầm hôm qua cô mặc nữa. hahahaha…

Thảo tự nhủ: “Anh đang đau khổ vì em không còn nữa? Đang nghĩ về việc anh đã gặp ma? Hay đang áy náy vì nghĩ rằng em đã thấy được những góc khuất mà khi còn sống em không thể nào thấy được – về hạnh phúc của anh?...”

Tên ma nam dò hỏi:
- Cô thực sự không muốn gặp ảnh lần nữa sao?
- Ừa, gặp chi nữa bây giờ. Có khi lần này thấy tui ảnh chết khiếp.
- Nếu trong vài ngày nữa cô không gặp, sẽ không có cơ hội nữa đâu.
- Không cần mà.

Thảo liếc nhìn tên ma nam, không hiểu sao hắn lại cười, nụ cười là lạ.

* * *
Mở mắt, Thảo ngạc nhiên khi thấy mình đang ở một gian phòng lạ. Cô ngồi bật dậy, dáo dác ngó nội thất và sự bài trí sang trọng xung quanh.

Tên ma nam chợt xuất hiện, bảnh bao trong bộ trang phục thời trang, ngồi ở cạnh giường, mỉm cười thật tươi:
- Chào mừng cô đến với phòng riêng của Bảo đen. Ước gì tui có thể mang một ly cam tươi cho cô lúc này.

Thảo bật cười:
- Tên gì xấu quắc dzậy.
- Tui tên Bảo. Thích sơ mi đen, gần như chỉ mặc sơ mi đen. Yzf-R15đen. SLK đen. Nên mọi người gọi tui là Bảo đen.
- Tự nhiên nói tên anh dzới tui chi?

Hắn cười:
- Tui cảm thấy tới lúc cô cần phải biết tên tui rồi, thời đại này đâu có ai kết hôn mà không biết tên chú rể chứ.

Thảo lại bật cười:
- Tào lao. Đừng nói là anh đang tán tỉnh tui nghen. Ma mà cũng tán gái nữa hả? Làm đám cưới ở âm ti à? Có được phép không?

Hắn nheo mắt:
- Để xem!
- Đây là nhà anh?
- Ừ, tui chết, căn phòng này vẫn để nguyên, không ai đụng vô.

Thảo đưa mắt nhìn lại một vòng:
- Nhà anh chắc giàu lắm hen.
- Không giàu lắm, nhưng tất cả những thứ cô thích thời gian qua tui thấy cô lựa trên… internet, tui đều mua cho cô được.

Thảo cười nhẹ:
- Tại anh nhắc đó, giờ tui không cần gì hết, chỉ muốn uống một ly nước cam thôi là mãn nguyện rồi.
- Vậy có phải tui tặng cô một ly nước cam, cô sẽ lấy tui không?
- Không phải là tặng, mà quan trọng là tui phải uống được, hiểu chưa?

Hắn lại nheo mắt:
- Deal! Quyết định vậy nha!

Thảo phì cười:
- Nói như thiệt. Còn chưa tính tới chuyện tui có yêu anh không.
- Không quan trọng, cô không ghét tui là tốt rồi, từ từ yêu. Thậm chí ghét tui tui còn làm cô yêu được, nói chi là không ghét. Chưa kể thời gian qua cô đã “quen thuộc” với tui rồi. Tui cũng hiểu cô rõ hơn ai hết…

Hắn kề mặt từ từ sát vào mặt Thảo:
- Vắng là sẽ thấy thiếu đó… Không phải giỡn đâu.

Thảo đẩy đầu hắn ra một cái:
- Đừng có mơ!

Thảo bước xuống giường, Bảo chợt giữ tay cô:
- Đi… đâu vậy?

Thảo nghiêng đầu nhìn Bảo:
- Vụ này… mới nè…

Bảo bối rối buông tay Thảo, gãi đầu:
- Đừng về những chỗ cũ nữa… quên hết đi… Có lẽ khoảng hai ngày nữa, mình không đủ sức để giữ hồn phách ban ngày đâu. Cứ ở đây…

Thảo vờ như không để ý, xoay người bước đi:
- Thật ra tui chỉ định dạo một vòng nhà anh thôi mà.

* * *

Ngồi trên mặt hồ phẳng lặng, xanh văn vắt, Thảo nhìn về phía gara:
- Lúc còn sống, tui cũng thích moto, cũng thích xe mui trần, tui còn ước nhà mình có vườn rộng, có hồ bơi… Sao hồi xưa tui không gặp anh ha, anh cái gì cũng có.

Bảo nửa đùa nửa thật:
- Lúc còn sống, quanh tui toàn người đẹp, không hoa khôi cũng hot girl, có gặp cô đi nữa chắc gì tui đã để ý đến cô. Hahahaha…

Thảo lườm Bảo, xong cũng cười:
- Anh nói cũng đúng.
- Có thích Cadillac luôn không?

Thảo tròn mắt:
- Nhà anh cũng có hả?

Bảo cười phá lên:
- Hahahaha… Nhà tui không ai có nhu cầu đi xe đó, nhưng cô thích thì tui… thuê, đi chơi vài ngày, có gì đâu.
- Xí.í.í… Mà… hồi xưa anh đua xe xong… tử nạn à?
- Thỉnh thoảng tui cũng có đua cho vui. Nhưng lần tui chết không phải vì đua xe, mới đau.
- Anh nói anh té xe mà?
- Ừ. Bữa đó qua nhà thằng bạn bên Q2 nhậu. Về cũng khuya. Tự dưng ngẫu hứng lên cầu Thủ Thiêm hóng gió chút. Lúc đổ dốc đi về, có chị hai nào đó không biết chơi trốn tìm hay làm gì, nấp trong đám cây con lươn giữa á, đột ngột đứng dậy, mặc nguyên bộ đồ trắng toát, tóc tai bù xù, bất ngờ quá nên tui hoảng hồn, lạc tay lái, ngã xe trượt vào thành cầu, đầu đập xuống đất… thế là…

Thảo nhăn mặt, tỏ vẻ thông cảm:
- Một cái chết… hơi nhảm hen.

Bảo cũng nhăn mặt nhìn Thảo, thở dài.

Thảo chép miệng:
- Tui chết cũng không có gì tiếc, còn cuộc sống của anh thế này, chết cũng tiếc thiệt.

Bảo ngã người chống tay ra sau:
- Chết không có gì tiếc, nghĩa là cuộc sống vốn không có gì lưu luyến hay vướng bận. Tui thì không thấy tiếc gì hết. Sống hay chết cũng vậy.
- Lúc chết anh không có bạn gái à?
- Bạn gái hả? Vài người. Nhưng chỉ là niềm vui của tất cả các giác quan, các hoạt động hàng ngày mà thôi. Cảm giác xem ai đó như một phần của cuộc sống, tui chưa có.
- Vậy mà đòi lấy tui?

Bảo nhe răng:
- Quên, bắt đầu có rồi.

Bảo tỏ vẻ suy tư:
- Mà có khi… vì… hiếm, không có sự chọn lựa, có là mừng rồi… cũng nên ha…

Thảo yên lặng nhìn Bảo:
- Chắc chắn là vậy rồi.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Thảo, Bảo phá lên cười:
- Hahahaha… Đùa với cô thôi, thật ra làm gì hơn 3 năm mà không có hồn ma trôi dạt nào khác ngoài cô chứ, chẳng qua là tui không thích tiếp xúc thôi… Hahahaha…
Ta đã biết đổi thay là mất mát
Đời phong ba nếm trải cũng quen rồi
Còn hơn để bàn chân mình bước lạc
Khóc cho mình... lau lệ cũng mồ côi...
ღღღღღTài sản của Hoathuongsitinh (View All Items) ღღღღღ
Reply
Đã cảm Phụng , MrTee , hvn , Ngạo , hothiethoa , Agift , MrCafeSua
#12
Chương XII

Đêm nay trời nhiều sao. Thảo ngồi bó gối trên xích đu. Bảo đứng đưa nhè nhẹ… Đã 3 ngày rồi… 3 ngày bao nhiêu lần Thảo muốn đi xem anh thế nào…

Thảo dượm đứng dậy. Bảo như nhìn thấu tim đen cô:
- Định đi thăm “người ta” à?

Thảo im lặng không trả lời. Bảo tiếp:
- Không có mợ chợ vẫn đông. Không cần nghĩ về anh ta nữa đâu. Anh ta vẫn vui vẻ sống một cuộc sống không có cô, như không có chuyện gì xảy ra.

Thảo liếc nhẹ:
- Anh có là người ta đâu mà biết.
- Tại cô suy nghĩ nhiều quá thôi. Có gì đâu mà không biết. Phụ nữ luôn như vậy. Tự suy nghĩ nhiều dùm người khác.

Thảo bước đi chầm chậm. Bảo tiếp tục nói:
- Sự thật là cô đã chết rồi. Lưu luyến nữa cũng có được gì đâu, có thay đổi được gì đâu. Sao không bỏ qua hết mọi thứ đi.
Bắt đầu một cuộc sống mới.
- Một cuộc sống mới? Cuộc sống gì với một hồn ma chứ?
- Một cuộc sống mới từ trong tâm hồn cô.
- Thì… tui đi xem một chút… cũng có gì đâu… rảnh mà.
- Có thể đi dạo phố, đi mall. Tại sao phải đi gặp người đó? Với anh ta cô chỉ mãi mãi là người dưng thôi, hiểu không?

Thảo thấy hơi tự ai, cô xẵng giọng:
- Anh với tui cũng chỉ là người dưng thôi mà. Anh quan tâm nhiều quá làm gì.

Nói xong, Thảo cảm thấy hình như mình cũng hơi… quá đáng. Nhưng cô có nói gì sai đâu. Thảo thấy Bảo hơi chững lại, hắn cười nhẹ, buông một chữ gãy đoạn như gió thoảng:
- Ừ…

Rồi hắn… biến mất. Thảo cũng lờ đi, ra công viên ngắm người qua lại: “Chắc giận hờn vu vơ rồi…”.

* * *

Mấy đêm liền, không thấy hắn về nhà hắn hay công viên. “Không lẽ tên này tự dưng giận dai vậy?”… Thảo cũng đã quyết định buông tay, không bận tâm về anh nữa. Cứ quan tâm mãi đến một vấn đề gì đó, một ai đó, chỉ tự làm mình trở nên rắc rối mà thôi. Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, cuộc sống ấy thế nào, mình có suy nghĩ khác đi, cũng không ảnh hưởng đến hay thay đổi được. Mọi sự kết thúc, dư âm dài hay ngắn, cũng thật sự là kết thúc, hãy để nó tự nhiên với qui trình của nó, khuấy động chỉ làm quá trình diễn ra thêm công hao phí.


Một tuần… hai tuần…

Một tháng… hai tháng…

Thảo không hiểu Bảo đã đi đâu. Đúng là không có hắn… vắng thật… thiếu thiếu một cái gì đó không chỉ là một người bên cạnh…

* * *
6 tháng sau…

Mở mắt, Thảo thấy xung quanh dường như khang khác, có ai đó đang giữ chặt tay cô. Nhìn ngang, một tên con trai xa lạ đang mỉm cười:
- May quá… em tỉnh rồi!

Thảo nói thầm trong đầu: “Tỉnh rồi! Là sao?...”

Hắn đỡ cô dậy, mớm ly nước vào miệng:
- Em uống miếng nước đi!

Thảo lại lẩm bẩm trong đầu: “Uống nước cái gì…”, còn đang suy nghĩ, Thảo thấy lưỡi và cổ mình cảm nhận được nước… uống nước… mình uống nước được???...

Thảo bước xuống giường, chạy ra ngoài: “Nhà ai đây? Tại sao mình ở đây?”…

Thảo trở lại phòng, đến tủ áo, nhìn vào gương: “Ai đây?...”. Thảo đưa tay sờ mặt “đây không phải mình… nhưng… đây là người sao?”…

Thảo đến cầm ly nước, uống cạn “mình uống nước được thật…”

Tên con trai lạ chợt phì cười:
- Thôi đừng thắc mắc nữa, cô đang là người đó!

Thảo tròn mắt:
- Sao anh biết… tui đang thắc mắc cái gì?

Hắn lại cười:
- Định đùa với cô vài ngày. Mà đúng là tui không đủ kiên nhẫn, cũng không muốn nhìn cô phát điên lên. Tui là Bảo Đen nè!
- Hả?

Thảo thảng thốt bật lên.

Tên con trai kéo cô ngồi xuống giường:
- Tui đây!
- Sao… là anh được? Là người sao?
- Ừa, là người. Cái xác tui và cô đang dùng, hồn đã chết rồi, đi lang thang rồi.
- Là thành hồn ma trôi dạt?
- Ừa!
- Là có thể hồi dương lại được?
- Ừa!
- Anh không nói họ hồi dương?
- Không cần. Hai người này suốt ngày ăn chơi, phê thuốc, sống không có ích gì hết. Hồi dương rồi lại chết nữa thôi. Có khi làm ma họ sẽ vui hơn.
- Vậy sao được…
- Đừng lo! Sống trên đời đôi khi phải vậy mà, không cần lúc nào cũng tốt đâu.
- Mấy tháng qua anh đi đâu?
- Đi tìm người… chết chứ đi đâu. Tìm người phù hợp phải đi khắp nơi, và tốn nhiều thời gian. Người chết phải chưa tới số, vừa mới chết, ngoại hình – sắc vóc tương đương tui với cô, gia thế phải tốt nữa.
- Sao liên quan đến gia thế nữa?

Bảo cười:
- Cô thích thời trang như vậy, gia thế tốt một chút có lợi mà. Haha…

Thảo thừ người:
- Tui chưa bao giờ nghĩ là có thể sống lại, còn trong một thân phận khác.
- Không phải dễ đâu, tui phải làm rất nhiều thứ…
- Sao anh muốn sống lại?

Bảo chậm rãi:
- Vì muốn thử mang đến cho cô… một cuộc sống mới.

* * *

Chiếc Cadillac đen đỗ trước cửa nhà Thảo, Bảo bước xuống, nhìn Thảo, nháy mắt – khẽ cười.

Yên vị trên xe, Thảo cười cười nhìn Bảo:
- Anh không nói là nhà “cái xác của anh” giàu như vậy.

Bảo lái xe đi:
- Giàu gì chứ, cỡ nhà tui thôi mà, còn chiếc này, mới thuê – 100$/giờ. Hahahaha…

Nhìn Thảo cũng cười, Bảo nháy mắt:
- Hôm nay có trăng đó!
….

Đậu xe bên bờ biển, Bảo lấy một túi đồ to, xong nắm tay Thảo, tỏ vẻ tập trung:
- Nhắm mắt lại, thả lỏng nhé!

Thảo nghe tiếng gió, tiếng sóng, và hơi lạnh dìu dịu bao trùm quanh người, tiếng của Bảo:
- Mở mắt ra được rồi.

Mở mắt ra, Thảo nhảy cẫng lên hạnh phúc:
- Wow… thành người rồi vẫn đi trên nước được sao.

Bảo cười:
- Người không hoàn chỉnh mà, linh hồn mình vẫn là ma, nhưng dĩ nhiên những việc như vầy, lâu lâu tập trung, dồn năng lượng, mới làm được. Không làm được thường xuyên đâu.

Thảo hứng chí chạy nhảy tung tăng, tiếng cô lẫn vào trong gió:
- Dù chỉ một lần thôi tui cũng đủ hạnh phúc rồi, không cần nhiều đâu.

Thảo thả người nằm xuống mặt biển, dang rộng hai tay, nhìn trăng vành vạnh trên cao.

Bảo giơ bộ đầm dạ hội trắng dài và đôi hài đỏ trước mặt Thảo:
- Có muốn thay đồ không? Sophia Tolli đó, và phải mua bằng tiền, không “nhìn là được” như hồi xưa đâu, không xài… phí đó…

Nói xong, Bảo nhắm mắt lại.

Thảo thay đồ xong, Bảo mở một chai vang đỏ, rót đưa cho Thảo:
- Mừng cho đêm trăng đầu tiên cô trở lại làm người

Thảo cười tươi luôn miệng, cô thật sự cảm thấy rất kích thích và vui vẻ. Thảo nhìn quanh:
- Anh chuẩn bị đầy đủ vậy, đừng nói là chỉ đem một cái ly nha!

Bảo cười. Bỗng dưng anh quì một chân xuống, nhấc bàn chân Thảo:
- Không biết quí cô có sẳn lòng cho mình mượn chiếc hài xinh đẹp này trong chốc lát không?

Khi Bảo tháo chiếc hài khỏi chân Thảo, cô vẫn còn ngớ người, xong cô cười phá lên:
- Hahahaha… Anh thật là điên quá đi!

Bảo thản nhiên đứng dậy, rót rượu vào chiếc hài, đưa lên môi nhắm:
- Cảm giác cũng thú vị. Sau này, hài của cô, không được cho ai khác mượn, biết chưa!

Thảo chợt yên lặng, nhìn Bảo không chớp mắt, cô nhỏ giọng hơn:
- Anh thật là điên quá đi!

Bảo ghé gần vào tai Thảo, thì thầm:
- Không gian như thế này, thời khắc như thế này… cô nghĩ xem… tốt nhất là… làm gì…

Thảo chững lại một lúc, rồi ghé vào tai Bảo, nói khẽ:
- Tui… đói bụng. Hahahaha…

Cô phá lên cười giòn giã, tiếng cười khuấy động cả trời đêm.

* * *

6 tháng sau…

Bước vào một quán café sang trọng. Vừa ngồi xuống, Thảo chợt nhìn sang bàn bên cạnh… anh và vợ anh… đang chuyện trò vui vẻ cùng hai người bạn… Trên tay anh… một đứa bé chừng vài tháng tuổi…

Thảo chỉ cảm thấy lòng nhẹ hẫng, như gặp một người quen, vậy thôi.

Bảo vừa đưa mắt theo hướng Thảo nhìn, vừa hỏi:
- Em uống gì?

Thảo cười nhẹ, nhìn vào mắt Bảo:
- Hay là… anh gọi đi!

Bảo nhìn Thảo, khẽ cười, quay sang phục vụ:
- Cho anh 2 ly cam vắt!

The end
18/02-08/03/2012
Sheiran - Vemientay.vn
Ta đã biết đổi thay là mất mát
Đời phong ba nếm trải cũng quen rồi
Còn hơn để bàn chân mình bước lạc
Khóc cho mình... lau lệ cũng mồ côi...
ღღღღღTài sản của Hoathuongsitinh (View All Items) ღღღღღ
Reply
Đã cảm Phụng , MrTee , hvn , Ngạo , hothiethoa , Agift , MrCafeSua
#13
Giỏi thiệt! Một tác phẩm rất đặc sắc của dòng văn học hư ảo. Tình tiết giả giả thiệt thiệt lôi cuốn từ đầu đến dòng cuối cùng 022
ღღღღღTài sản của hvn (View All Items) ღღღღღ
Reply
#14
Cốt truyện này ngay cả làm kịch bản phim cũng rất cuốn hút .

Chúc mừng hoathuong nhe007
傲Ngạo Vì Bản Chất Đã Ngạo 傲
Sở thủ hoặc phi thân
Hoá vi lang dữ sài
Triều tị mãnh hổ
Tịch tị trường xà
Ma nha doãn huyết
Sát nhân như ma
ღღღღღTài sản của Ngạo (View All Items) ღღღღღ
Reply
Đã cảm Hoathuongsitinh , Phụng , Agift , hvn
#15
Được cây đa cây đề của cách mợn như cụ Hột khen là sướng roài 015

(21-10-2013, 12:38 PM)Ngạo Đã viết: Cốt truyện này ngay cả làm kịch bản phim cũng rất cuốn hút .

Chúc mừng hoathuong nhe007

Em viết linh tinh cho bà con diễn đàn đọc cho vui là chủ yếu chứ có làm được gì đâu big green
Ta đã biết đổi thay là mất mát
Đời phong ba nếm trải cũng quen rồi
Còn hơn để bàn chân mình bước lạc
Khóc cho mình... lau lệ cũng mồ côi...
ღღღღღTài sản của Hoathuongsitinh (View All Items) ღღღღღ
Reply
#16
(21-10-2013, 12:38 PM)Hoathuongsitinh Đã viết: Được cây đa cây đề của cách mợn như cụ Hột khen là sướng roài 015

(21-10-2013, 12:38 PM)Ngạo Đã viết: Cốt truyện này ngay cả làm kịch bản phim cũng rất cuốn hút .

Chúc mừng hoathuong nhe007

Em viết linh tinh cho bà con diễn đàn đọc cho vui là chủ yếu chứ có làm được gì đâu big green

Nhiều khi anh muốn linh tinh như em mà ko dc đó thôi tongue
傲Ngạo Vì Bản Chất Đã Ngạo 傲
Sở thủ hoặc phi thân
Hoá vi lang dữ sài
Triều tị mãnh hổ
Tịch tị trường xà
Ma nha doãn huyết
Sát nhân như ma
ღღღღღTài sản của Ngạo (View All Items) ღღღღღ
Reply
Đã cảm Phụng , hothiethoa , Agift , hvn
#17
Lôi cuốn và hấp dẫn như Liêu trai nhưng lại phản ánh rất chân thực những cung bậc cảm xúc của tình yêu Heart
Tớ chỉ biết làm thơ bậy bạ
Thơ trữ tình tớ chả biết đâu
Nhưng mà cứ ghé Thi Lâu
Gặp nhiều bạn quý với bầu rượu ngon
ღღღღღTài sản của Agift (View All Items) ღღღღღ
Reply


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  TOÀN CHỨC CAO THỦ [Truyện về Game] aydada 20 1,517 26-02-2016, 12:00 PM
Bài mới nhất: aydada
  TÌM HIỂU TÍNH CÁCH CON NGƯỜI QUA CHỮ KÝ kanguru 0 505 14-09-2015, 08:49 AM
Bài mới nhất: kanguru
  Truyện Ngắn 100 chữ Ngạo 78 20,501 19-07-2015, 08:14 PM
Bài mới nhất: aydada
  Người đi ngang phố Nắng Thủy Tinh 2 1,010 13-11-2014, 10:32 AM
Bài mới nhất: Nắng Thủy Tinh
  Những người già trên hè phố Sài Gòn... Hoathuongsitinh 2 790 08-11-2013, 04:42 PM
Bài mới nhất: Bỏng Ngô Ngố

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)