Chủ đề ngẫu nhiên: Viết ở trong này lảm nhảm chơi-Vũ Thiên Di
Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Lạc Lõng
#1
Có thể rồi
Cậu
Tớ sẽ yêu
Nhưng không phải kiếp này đâu cậu ạ
Chẳng phải xa, cũng chẳng là người lạ
Chẳng ngại ngần thứ tình cảm trong tim

Cứ mặc tình
Ngày một lớn dài thêm
Nhưng vô tâm
Tớ làm ngơ chẳng hiểu
Bởi trên cao một cánh diều ngược gió
Tự giật đứt dây
Giành lối thoát cho mình

Liệu mai kia
Vào một sớm bình minh
Thoáng đâu đó diều nằm trên bãi cỏ
Hay chấp chới theo
Những khung chiều lộng gió
Mặc kệ mưa sa, kệ bão tố quấn thân

Ngại ngần gì hãy cất
Một đôi chân
Khi tình yêu chưa
Vẹn tròn hai nửa
Những kỉ niệm xưa phai tàn theo lá úa
Hãy quên đi ước hẹn buổi ban đầu

Lúc yêu nhau, ta ước hẹn cau trầu
Làn môi thắm nhờ son vôi tô đỏ
Nhưng hỡi ôi, khi mưa về lối nhỏ
Người đã xa
Nắng cũ bóng chiều soi.

Mạnh mẽ lên nào...
Cất bước
Một lần thôi
Diều được bay, đó là khi ngược gió
Nhưng cánh diều tự do
Phải chăng là quá khó?
Khi định mệnh kia đã nắm chặt sợi dây

Biết rằng yêu là sẽ lắm đắng cay
Bởi tình yêu cũng là đi ngược hướng
Dẫu tính em có nhiều khi ngang bướng
Nhưng vì yêu anh cũng ráng nuông chìu

Đã chia xa, sầu khổ biết bao nhiêu
Khi tình yêu, thành trò đùa số phận
Thương thay cho, kiếp hồng nhan lận đận
Thương thay anh, người đong đếm tàn canh

Dẫu ước mơ, nhiều lúc có mong manh
Dẫu diều kia, nằm trên thềm đá lạnh
Dẫu bay cao, trên vòm trời rộng nắng
Dẫu gió mưa, diều vẫn sẽ tự do.

Rồi rồi đây đá sẽ chẳng màu tro
Mà sẽ biếc màu rêu giăng phủ
Sắc cỏ xanh chiếu nhuộm màn liễu rũ
Rồi rồi đây ta vẫn sẽ là ta

Liệu đời buồn, khóc bao nhiêu cho đã
Dẫu có vui, cười biết mấy cho vừa
Dẫu thời gian đưa về lại chốn xưa
Bầu trời kia cánh diều kia vẫn lượn...

Nắng đã lên, tìm sương ta vay mượn
Đêm có qua, thuê tinh tú đem về
Dẫu cuộc đời còn lắm những u mê
Ta sẽ khác, nhưng rồi, ta sẽ khác...
Mình ta hiểu
Mình ta say
Mình ta cay đắng
Quá đủ đầy
Mong chi ai đó
Vờ chi hiểu
Cho nhạt môi cười
Cho mắt cay
ღღღღღTài sản của Lạc Lõng (View All Items) ღღღღღ
Reply
#2
Em chỉ sống khi nhìn về phía trước
Chỉ hiểu rõ mình khi ngoảnh lại phía sau
Dẫu cuộc đời có mang lắm buồn đau
Hãy mạnh mẽ mà bước đi, em nhé.

Chuyện xưa kia, xin em gửi lại
Kỉ niệm đà cũng đã phôi phai
Trả lại cho anh, những giấc mộng kéo dài
Dẫu yêu hận, vẫn trong tim giày xéo

Quá khứ kia, xin em đà chôn khéo
Bởi đời em còn lắm giấc mơ hồng
Còn riêng anh người đừng mãi chờ mong
Anh không phải ánh rạng đông, người ạ.

Dẫu biết rằng, ái tình luôn khác lạ
Nhân gian này bao kẻ đắm người say
Cuộc tình nào cũng nhiều lắm đắng cay
Một hình bóng, đâu phải phai là nhạt

Đối với anh, em chưa từng đổi khác
Vẫn hữu hình, em ngự trị tim anh
Từng giấc mơ, mộng vẫn mãi chưa thành
Tình còn đó nhưng làm sao níu giữ

Dẫu chuyện cũ in từng câu từng chữ
Vì 1 người lòng anh mãi cứ đau
Những tháng ngày mà ta đã có nhau
XIn người hãy, quên đi người nhé

Dẫu biết rằng tháng ngày xưa còn trẻ
Vô tình rằng ta bày tỏ tình yêu
Dẫu biết ta đã ước hẹn bao điều
Ngày trùng phùng, thôi người ơi đừng nhắc

Dẫu cho rằng tình ta còn sâu sắc
Người thương ơi, cũng chớ có quan tâm
Dẫu trong mơ, ta vẫn cứ nhắc thầm
Người thương ơi, hãy giả vờ không rõ

Còn yêu là còn đau, người cũng đà biết tỏ
Một khoảng khắc nào, khi ngắm giọt mưa sa
Người hãy cười, và hãy chợt nhận ra
Đời vắng ta cũng không có gì đổi khác

Thời gian kia, phải chi đồng hồ cát
Mắt lệ nào dẫu có hóa hạt sương
Ngược thời gian quay lại lúc chung đường
Xóa kỉ niệm, gửi gió đưa, người nhé...
Mình ta hiểu
Mình ta say
Mình ta cay đắng
Quá đủ đầy
Mong chi ai đó
Vờ chi hiểu
Cho nhạt môi cười
Cho mắt cay
ღღღღღTài sản của Lạc Lõng (View All Items) ღღღღღ
Reply
#3
Gió thoảng hương xưa, mưa vị rượu
Đêm đen người cũ, lạnh bạn hiền
Trời cao cũng vướng ưu phiền
Sấm than, sét kể nỗi niềm nặng mang
.
.
.
Hạ ơi, mi vẫn cứ vội vàng
Đánh rơi thêm một, nỗi sầu thu
Lá vàng chồng điệp rơi chưa đủ
Men cay cứ thế nhẹ nhàng ru...

Sầu kia, giờ trốn, ở nơi đâu
Mau ra cùng uống, rượu thêm nồng
Biển kia dẫu có bao nhiêu rộng
Sao bằng hương rượu thấm vào trong.

Chén đầu, cạn hết, chén rỗng không
Lí trí buông thả, để đi rông
Quên đi sinh tử, quên danh lợi
Thử hỏi cuộc đời có khác không?

Chén hai, cạn hết, rượu còn chăng
Hậu quả san phẳng hóa đất bằng
Sợ hãi bỏ qua, cần chi nghĩ
Đời mà như thế khác gì chăng?

Chén ba, quăng chén, lại nâng vò
Đời người là thế, há buồn lo
Đắng, cay, chua, ngọt đều đã nếm
Một mai ai cũng hóa màu tro

Trăng vàng bỗng há, miệng cười to
Kiếp người là thế, đáng chi lo
Nói xong nâng vò, liền ba ngụm
Gục đầu khóm liễu ngáy rõ to
.
.
.
Sao kia cũng đã, quá chén say
Đất bằng nghiêng ngả, cũng lăn quay
Trời say mặt cũng hây hây đỏ
Sắc hồng xuyên tỏ phá vầng mây.
Mình ta hiểu
Mình ta say
Mình ta cay đắng
Quá đủ đầy
Mong chi ai đó
Vờ chi hiểu
Cho nhạt môi cười
Cho mắt cay
ღღღღღTài sản của Lạc Lõng (View All Items) ღღღღღ
Reply
#4
Đời người như tựa bước đi
Sống đã giơ lên hạ thế nào?
Giơ tay mắng thẳng trời cao rộng
Lạnh lẽo im lìm dưới đất sâu?

Cuộc đời, vốn có, được bao lâu
Nhân sinh đùa giỡn, há âu sầu?
Ân ân oán oán bao giờ hết
Danh danh lợi lợi chết chôn đâu?

Sự đời biến đổi lắm bi ai
Trả hết làm sao, nợ ngắn dài
Kiếp này vô duyên, kiếp sau gặp
Nếu yêu, nếu hận, tính phần ai?

Nếu thế cần chi rõ một, hai
Chỉ cần tâm đúng, sợ gì sai
Thuyền đến đầu cầu, tự thân thẳng
Khen chê lúc ấy chỉ chuyện hài

Rượu nhạt nâng ly phận làm trai
Đắc ý cười to chẳng đọa đài
Bạc vàng dù tốt, thua khoái hoạt
Trần gian trẻ mãi, đã đc ai?

Đắc ý cười to, lại cười to
Chén đắng, trộn pha hạt lệ nhòa
Chén vàng men tỏa, in trăng sáng
Đắc ý cười to, lại cười to.

Bỏ đi, bỏ hết, nỗi buồn lo
Chẳng cần mang vác, chẳng cần cho
Bầu trời xanh thẳm? không cần biết
Nhẹ như làn gió, sẽ tự do

Bỏ đi, bỏ hết, sự đau thương
Vẫn cứ bước đi, vẫn bình thường
Dù chân rỉ máu, bao lần ngã
Hừng đông bừng sáng xé màn sương

Bỏ đi, bỏ hết, nỗi chán chường
Dù cho nhỏ bé giữa trùng dương
Nguyện như quân tốt từng bước tiến
Ngại chi trời đất ghét hay thương ?

Lá sẽ hóa khăn xóa lệ dài
Gió kia sẽ đến, vỗ bờ vai
Cố lên cất bước đừng bỏ cuộc
Đông qua xuân đến rộ hàn mai.
Mình ta hiểu
Mình ta say
Mình ta cay đắng
Quá đủ đầy
Mong chi ai đó
Vờ chi hiểu
Cho nhạt môi cười
Cho mắt cay
ღღღღღTài sản của Lạc Lõng (View All Items) ღღღღღ
Reply
#5
Trăng non bao tuổi trăng già
Mà sao trăng tỏa ánh ngà muôn nơi
Tay ngưng chén ngọc hỏi trời
Hỏi sao trăng đứng mãi nơi chốn này

Trời cao kia có chi hay
Trăng ơi, mau xuống vui vầy cùng ta
Giữa trời, giữa đất bao la
Trăng ta đối ẩm, dù xa chẳng màng

Người không vịn được trăng vàng
Trăng cùng người mãi dặm ngàn có đôi
Bên trăng ta chẳng đơn côi
Cung vàng soi sáng, rượu trời tựa mưa

Đêm nay mây vắng sao thưa
Trăng soi bóng biển, người xưa mịt mù
Nến hồng run tỏa ánh thu
Hằng Nga đơn bóng, sầu u phận mình

Sông Ngân dẫu sáng lung linh
Thuyền đơn, lẻ chiếc, bóng hình, lệ rơi
Trăng ơi, từ lúc sinh thời
Đã soi, đã chiếu mấy đời cổ nhân?

Trăng còn đứng mãi trong sân
Lá vàng giờ đã bần thần rời cây
Dẫu xưa tay nắm chặt tay
Cùng lời hẹn ước đắp xây duyên đầu

Giờ đây, nước chảy về đâu
Gió dài vạn dặm mang sầu theo chi
Người giờ cũng bỏ ta đi
Trăng tròn rồi khuyết, còn gì nặng mang

Thế gian sao lắm buộc ràng
Say cho quên hết, cho nàng thảnh thơi
Ta say ca hát rượu mời
Mong sao trăng sáng, ở đời cùng ta.
Mình ta hiểu
Mình ta say
Mình ta cay đắng
Quá đủ đầy
Mong chi ai đó
Vờ chi hiểu
Cho nhạt môi cười
Cho mắt cay
ღღღღღTài sản của Lạc Lõng (View All Items) ღღღღღ
Reply
Đã cảm Agift , kanguru , hothiethoa , Phụng , TuuThi
#6
Mong manh ánh ngọc yên bình
Cỏ mềm phá đất lách mình đứng lên
Cùng trời, cùng đất tranh tên
Đêm kề sương lạnh, ngày bên nắng vàng
Lớn dần theo bước thời gian
Niềm vui hi vọng, trải ngàn dặm xanh
Khoe đua cuộc sống an lành
Rung rung trong gió, nhịp thành tiếng ca.

Một ngày, nắng bỏ đi xa
Gió hờn hóa bão, mây sầu lệ rơi
Sấm rền, sét đến chẳng mời
Thi nhau trút xuống cuộc đời cỏ non.
Dẫu xanh vẫn tấm lòng son
Mưa vô tình đó, làm sờn được sao?
Ngẩng đầu cười nhạo trời cao
Dù thân yếu ớt, không nao núng lòng.

Dẫu cho muôn kiếp bão giông
Bao lần thoi thóp, gắng gồng đứng lên
Quật cường, ý chí khắc tên
Phá trời, xuyên đất, tạo nên cỏ mềm
Gió mưa dừng bước bên thềm
Nắng vàng trở lại, êm đềm bên sông
Sắc chiều trôi giữa từng không
Cỏ xanh đẫm máu, nhuộm hồng tà dương.
Mình ta hiểu
Mình ta say
Mình ta cay đắng
Quá đủ đầy
Mong chi ai đó
Vờ chi hiểu
Cho nhạt môi cười
Cho mắt cay
ღღღღღTài sản của Lạc Lõng (View All Items) ღღღღღ
Reply
#7
Đêm chia li
Đêm buồn đêm nhớ
Gió lay màn
Gió đợi gió mong
Khuất sau cửa
Cô đơn chiếc bóng
Biết người xa
Nhưng vẫn cứ
Giả vờ.

Hồn vô định
Lạc về cõi mộng
Đèn lu mờ
Vẫn thức vẫn trông
Trăng ơi
Trăng có biết không
Mà trăng hóa lệ
Ngập tràn
Ướt mi.

Người đi
Hơi ấm bỏ đi
Bàn tay trở lạnh
Chai lì con tim
Thời gian
Cũng hóa yếu mềm
Theo dòng nước chảy
Dõi tìm
Bóng ai.

Tình xưa
Một giấc mộng dài
Tình nay
Sương dưới sớm mai nắng vàng
Ngày xưa
Đôi lứa hát vang
Giờ đây
Chốn cũ
Lang thang một người.

Lá rơi
Che khuất
Nụ cười
Thu rơi
Che khuất
Một người thưở xưa
Tháng năm lặng lẽ
Ướt mưa
Chia tay lặng lẽ
Sao chưa quên người?
Mình ta hiểu
Mình ta say
Mình ta cay đắng
Quá đủ đầy
Mong chi ai đó
Vờ chi hiểu
Cho nhạt môi cười
Cho mắt cay
ღღღღღTài sản của Lạc Lõng (View All Items) ღღღღღ
Reply
#8
Yêu một người liệu yêu được bao lâu
Anh vẫn đếm chưa tìm ra kết quả
Yêu bao lâu để khi là người lạ
Anh mỉm cười qua suốt mấy mùa ngâu.

Yêu một người liệu yêu được bao lâu
Để chia xa anh lãng quên ngay được
Nói đi em, nói cho anh biết trước
Tình yêu người dài ngắn được bao nhiêu

Nắng vẫn xanh phủ kín nấm mộ chiều
Cỏ vẫn thế êm đềm em yên giấc
Chuyện tình mình biết bao điều được mất
Quên một người phải chờ đến bao lâu...?
Mình ta hiểu
Mình ta say
Mình ta cay đắng
Quá đủ đầy
Mong chi ai đó
Vờ chi hiểu
Cho nhạt môi cười
Cho mắt cay
ღღღღღTài sản của Lạc Lõng (View All Items) ღღღღღ
Reply
#9
Xin lỗi hen ..chứ đọc thơ bạn khó xác định giới tính quá big green

Khi thì nỉ non như một cô gái ..khi thì như chàng trai có mong manh nhưng lì lợm trước phong ba ..vài bữa ta lôi LL lên thớt phỏng vấn nhá big green

Thân ! ( ai nấy lo)
傲Ngạo Vì Bản Chất Đã Ngạo 傲
Sở thủ hoặc phi thân
Hoá vi lang dữ sài
Triều tị mãnh hổ
Tịch tị trường xà
Ma nha doãn huyết
Sát nhân như ma
ღღღღღTài sản của Ngạo (View All Items) ღღღღღ
Reply
#10
Tôi mơ thấy mình là con cá nhỏ
Thỏa sức tài bơi lội giữa biển sâu
Kề cận bên những ngọn sóng bạc đầu
Nhìn biển thấm máu trời chiều rực đỏ

Mắt giữ lấy những niềm vui nho nhỏ
Trái tim hồng nhặt hy vọng mỏng manh
Vẫn kím tìm quá khứ cũ màu xanh
Bằng tất cả tâm hồn con cá nhỏ.

Cứ mặc kệ chuyện trăng sao mờ tỏ
Theo con tàu, vượt sóng dữ đại dương
Vững ước mơ niềm tin ấy kiên cường
Tiến lên trước, không bao giờ bỏ cuộc.

Có đôi lúc, nhìn đôi vây trắng muốt
Lại ước gì hóa cánh biến thành chim
Trên cây cao nhẹ khép cánh im lìm
Hay tung cánh vô âu lo bay lượn

Để trả hết những buồn phiền vay mượn
Gánh nặng kia bỏ lại phía sau lưng
Chẳng như ta chỉ bơi giữa lưng chừng
Nước mắt mặn, biển hòa tan chưa kịp.

Có đôi lúc, nhìn trời đuôi đánh nhịp
Tìm cho mình đôi mảnh ghép an nhiên
Ghép bức tranh mang âm biển dịu hiền
Mà chẳng phải, bóng chim kia xa tít.

Có đôi lúc trời bão giông mù mịt
Chặng đường về bao nguy hiểm bủa vây
Sống sót không? Hay số phận vần xoay
Sẽ quên mất mình là con cá nhỏ.

Có đôi khi những nỗi lo không rõ
Khi xa nhà chập chững chẳng quen hơi
Vào trò chơi không biết đâu điểm tới
Có rơi không vòng xoáy của cuộc đời.

Sợ mùa đông nhanh đến chẳng cần mời
Khi mà đường 2 ngã rẽ song song
Sợ bản thân quên đi mình đang sống
Quên hẳn mình, quen với sự thờ ơ...

Khi phép màu buông bỏ những giấc mơ
Tôi tỉnh dậy như chú mèo lông xám
Giấc mơ kia chỉ là nơi trú tạm
Để vững vàng, theo kịp bước thời gian.
Mình ta hiểu
Mình ta say
Mình ta cay đắng
Quá đủ đầy
Mong chi ai đó
Vờ chi hiểu
Cho nhạt môi cười
Cho mắt cay
ღღღღღTài sản của Lạc Lõng (View All Items) ღღღღღ
Reply
Đã cảm lanhdien , TuuThi


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  Ai người yêu nước động lòng chưa??? TuuThi 3 2,281 09-03-2013, 11:03 PM
Bài mới nhất: LanPhuong

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)