Thi Ẩm Lâu
Event GỌI GIÓ - Phiên bản có thể in

+- Thi Ẩm Lâu (https://thiamlau.com/forum)
+-- Diễn đàn: Tửu Lầu (https://thiamlau.com/forum/forum-5.html)
+--- Diễn đàn: Trà Dư Tửu Hậu (https://thiamlau.com/forum/forum-8.html)
+--- Chủ đề: Event GỌI GIÓ (/thread-968.html)

Pages: 1 2 3


RE: Event GỌI GIÓ - hà miên - 23-05-2012



"Người quạnh vắng âm thầm trên đỉnh muộn
Ta lang thang lạnh lẽo dưới gốc sầu
Thò tay bứt ngọn ngò, đứt ruột
Nghe trăm năm nhỏ lại một lần đau.

Đêm lạnh quá! thương một bàn tay nhỏ
Nghe thinh không rỏ xuống một giọt màu
Người vẫn đó mà kiếp này chẳng đặng
Có khi nào ta ủ ấm đời nhau?"

Thơ 1234

Một bài thơ không tựa, chỉ vỏn vẹn có hai khổ thơ và tám câu, nhưng khi tôi đọc bất chợt giật mình ấn tượng. Tôi tự hỏi chẳng lẽ mình quá suy diễn chăng? Nhưng không! Không thể nào được. Bởi vì nó quá rõ ràng, quá rạch ròi. Chẳng qua nó được che đậy bằng một lớp thơ hết sức truyền cảm và say đắm. Khiến ban đầu khi đọc lướt qua người ta không thể nào phân biệt đâu là thơ, đâu là sex.

Tôi không hề lộng ngôn! Bởi, tôi đã thấy và cảm nhận một cách rất rõ ràng. Một cảm nhận rất riêng tư và dường như không có ý định bài bác, mà chỉ là hoan thưởng cho người nghệ sĩ, hay nói đúng hơn là cho chính tác giả bài thơ này.

Xưa nay sex vốn là thứ mà luôn luôn theo sát con người. Từ lúc bắt đầu dậy thì cho đến khi trưởng thành về sau. Sex luôn là sự rình rập, chào mời, tò mò…thường trực. Trong thơ ca cũng vậy. Không nói đến những bài thơ, những áng văn liên quan đến sex. Ngay cũng những bài thuần túy về tình yêu đôi lứa. tất cả cũng chỉ là khám phá hay gợi mở một tiền đề về sau, mà đỉnh điểm thăng hoa cũng chẳng phải là sex đó sao.

Nói như vậy để mọi người thấy rằng: Giống như tình yêu, sex luôn là đề tài muôn thuở.

Trở lại với bài thơ trên tôi thấy đây là một bài thơ có chứa đựng nhiều ẩn ngữ. Ngôn từ trong bài thơ này đầy rầy những mật ngữ thâm sâu. Vừa muốn giải bày, vừa muốn lột tả. Nó là hành trình của sự uất ức, đau thương cũng vừa là một sự khát khao mong muốn được giải phóng. Một sự tập trung năng lượng cao độ để chực chờ được kết tinh và phóng lên bề mặt thi dựng bằng một lớp sương mờ ảo. Giống như nhà thơ nào đó từng thốt rằng:” Em như làn sương khói thoảng bay qua”. Thoáng bất chợt, ngập ngừng…Phải chăng tác giả bài thơ này vẫn còn điều gì đó cố tình che giấu chúng ta? Mời các bạn hãy cùng tôi vén tấm màn bí mật này lên.

"Người quạnh vắng âm thầm trên đỉnh muộn
Ta lang thang lạnh lẽo dưới gốc sầu
Thò tay bứt ngọn ngò, đứt ruột
Nghe trăm năm nhỏ lại một lần đau.


Ngay khổ thơ đầu chính tác giả đã vẽ lên một bức tranh u uất. Bằng những lời thơ thống thiết và dường như có chút bất nhẫn trong lòng.

"Người quạnh vắng âm thầm trên đỉnh muộn
Ta lang thang lạnh lẽo dưới gốc sầu


Hai câu thơ đầu nó giống như một lời hỏi thăm, một sự chia sẻ và thông cảm cho nhau. Người và Ta dường như là sự chỉ định rõ ràng của hai nhân vật. “Người quạnh vắng” và “Ta lang thang” nó mang tính đối xứng cho hai câu thơ. Vậy “người” nào quạnh vắng trên đỉnh muộn? “đỉnh muộn” là một từ rất đắt để diễn tả cho câu thơ này. Thông thường từ “đỉnh” chỉ để diễn tả sự tột cùng. Như “lên đỉnh” chẳng hạn. Chính xác là nó! “trên đỉnh muộn “ phải chăng là “lên đỉnh sau”. Bởi “muộn” chính là “sau”. Vậy thì ngay câu thơ đầu tiên tác giả đã nhắn nhủ rằng. Không phải nhắn nhủ mà hẳn là lời tâm sự.

Thấy người “lên đỉnh” muộn màng nên ta cũng rất buồn.

Người và Ta” ở đây tuy hai mà một. Tuy khác nhau về lối xưng hô nhưng thật sự chỉ có một hình ảnh. Hình ảnh “dưới gốc sầu” đã khắc họa phần nào sự trung thực của tác giả. Tôi sực nhớ đến một bài thơ của Green của Paul Verlaine được HVN dịch có câu như vầy:

"Ta gục đầu trên nét ngực thanh tân
Nghe tiếng hôn như thể lần sau cuối
Xin cho nguôi cơn bão lòng réo gọi
Để ta ngủ vùi dưới cội Tình Em."

Dưới gốc sầu chính là cội rễ. Nơi nỗi buồn tua tủa đâm ngang. Là cội nguồn của nguyên lý, là cái gốc để biểu lộ sự sảng khoái và u sầu. Nếu như "cội Tình Em" trong thơ HVN là tượng trưng cho niềm say sưa, miệt mài đắm đuối. Thì "gốc sầu" của 1234 là sự lạnh lẽo, cô đơn của một số phận. Cũng đều là ước muốn ở "gốc, cội" nhưng với HVN thì muốn được cùng Em ngủ sâu miệt mài, còn 1234 thỉ chỉ tự xử chính mình, tự mình song kiếm hợp bích mà thôi.

Bạn đã từng nghe câu "nhất tiễn hạ song điêu" (một mũi tên bắn trung hai con chim) thì chắc cũng phải nghe câu "Nhất điêu hạ song thủ" (một con chim bắt hai đôi tay phải chụp), cũng không có gì là đáng ngạc nhiên đúng không?

Đến bây giờ bạn đã thấy những mật ngữ của tác giải muốn truyền tải rồi chứ? Nó giống như là một hành động, một thú tiêu khiển rất tao nhã của các văn nhân , mặc khách…thú vui không tổn hại ai và chỉ có “người và ta” hay nói như Quốc Bảo là “ Còn ta với nồng nàn”. Giống như lấy vô thường đối chọi với vĩnh cữu. Vô thường ở đây là hành động, còn vĩnh cữu là ý niệm. Sự đối xứng nhau rất hợp lý và tài tình.

Không phải ngoa ngoắt nói rằng toàn bộ bài thơ này chỉ để diễn tả về một hành động Lên và Xuống. Đó là áp dụng nguyên lý vô thường để khai thác một vấn đề hết sức nhạy cảm.

Mà thực sự nó là như thế…nên bắt buộc phải thế.

Thò tay bứt ngọn ngò, đứt ruột
Nghe trăm năm nhỏ lại một lần đau.

Nếu như những lời trên các bạn cho là tôi suy diễn thì cụm từ “thò tay” không là chỉ về hành động hay sao? (Còn hơn nữa "thò tay" là "thày to". Thầy to hay thấy to? Cái này phải hỏi lại tác giả.)
Mượn hình ảnh ca dao: “Đưa tay anh bứt cọng ngò/ thương em đứt ruột giả đò ngó lơ” để chỉ về một hình ảnh khác thì xưa nay hiếm. Chỉ có 1234 mới có như vậy. Nghe câu:

Thò tay bứt ngọn ngò đứt ruột” cứ như là Bùi Giáng cảm thán vậy:

Bây giờ em ở nơi đâu,
Cỏ trong mình mẩy em sầu ra sao?


Ngọn ngò” của 1234 với cọng” cỏ” trong Bùi Giáng sao mà nó giống nhau đến thế? Cứ nghe như là một sự chua chát. Nhưng 1234 thì diễn tả trực quan hơn, rõ ràng hơn. Bạn thử ngắt “cọng ngò” của mình đi thử có nghe đau hay không. Đừng nói là “trăm năm” mà ngay đến ngàn năm , triệu năm vẫn còn nguyên giá trị. Nó chỉ thay đổi họa chăng là chỉ có "cọng ngò" của búp bê của Nhật và Trung Quốc. “Trăm năm nhỏ lại một lần” nghe như là sấm truyền , muốn vỡ mật thất kinh. Một lần nghe qua đã muốn vỡ mật rồi cần gì đến trăm năm.

Tiếp tục là một sự gắn kết về hình ảnh:

Đêm lạnh quá! thương một bàn tay nhỏ
Nghe thinh không rỏ xuống một giọt màu


Sau khi “trên đỉnh” hơi muộn thì đến thời điểm này tác giả đã vỡ ra. Nói cho đúng thì sau khi nhổ “cọng ngò” thì tác giả đã “ứa” nước mắt mà khóc. Đêm lạnh là biểu hiện của sự rùng mình (tôi nhớ tác giả mắc phải bịnh thận nên vì thế mà cảm nhận nhanh chăng?) còn “bàn tay nhỏ” chỉ là một hành động., một dấu tích đã được khẳng định lại. Cái hay và bất ngờ ở đây là “nghe thinh không rỏ xuống một giọt màu” Nghe sao nó cứ hoang liêu và đầy chất bi tráng đến thế.

Từ thinh không có giọt màu nào đó vừa rơi xuống?

Nếu như “thinh không” chỉ để diễn tả cho một hình ảnh không rõ ràng, chưa kịp phân định. Nó như một mảng gì đó vô hình nhưng gợi cho người ta liên tưởng đến sự trắng trắng, mờ mờ chưa kịp phân biệt thì “giọt màu” là cái để khiến người ta nhận thấy rõ nhất. "giọt màu" chính là giọt đã có màu, vậy giữa cái trắng trắng mờ mờ của thinh không mà một khi có màu không phải nó đục lại để dễ dàng nhận thấy hay sao?

Đó là một hình ảnh bi tráng nhất được tác giả thể hiện. Một cảm hứng trào dâng bất tận lên đến đỉnh diểm và được phát tiết ra để kết tinh rơi xuống, ứa ra và hội tụ thành một giọt màu trăng trắng.

Đến bây giờ ta hình dung xem có phải bàn tay nhỏ kia có đáng thương không?

Vâng! Bàn tay đã run run đón nhận giọt màu kia như ơn mưa móc. Thật cảm động xiết bao. Vui mừng đó, hứng chí đó rồi rùng mình, trầm mặc đó. Vậy không bi tráng thì là cái gì?

Người và ta” lúc này như đang chơi vơi, "Ta" không thể có được cái ta muốn, thì "người" cũng vậy. Bây giờ chỉ là sự trợ giúp nhau mà thôi. Trợ giúp về tinh thần và cùng nhất quán trong một hành động. “Ấp ủ đời nhau” như là một hiệp ước được kí kết từ đôi bàn tay đáng thương , khổ ải, lên xuống thăng trầm. Nhưng vẫn còn đó sự hoài nghi. Bởi thời gian thì quá dài, mà “người và ta” chỉ là phút hứng khởi thoáng chốc.

“Người vẫn đó mà kiếp này chẳng đặng
Có khi nào ta ủ ấm đời nhau?"


Liệu rằng sau này ta có được niềm vui thì có còn “thương bàn tay “ kia không? Nhưng mọi sự âu cũng là duyên là nghiệp. nếu số phận buộc chặt ta về phía cô đơn thì “người” vẫn là người bạn đồng hành tốt nhất. Phút xao xuyến lòng từ đó nhỏ giọt màu ra.

Đây là một bài thơ diễn tả một hình ảnh và một tâm trạng vinh quang và cay đắng, tột đỉnh và vũng sầu rất toàn bích và siêu phàm. Nói như kiếm hiệp thì là: Bằng một lưỡi dao lam, tác giả đã bổ xuống thành một thứ mà nó có uy lực còn hơn cả Đồ Long đao. Bài thơ xây dựng một hình ảnh rất đẹp, lồng ghép với những lời thơ mượt mà. Tạo cảm giác rất thích thú và tràn đầy hứng khởi cho người đọc. một bài thơ kinh điển góp phần cho kế hoạch hóa gia đình mà tác giả đã thẩm thấu và du dương một cách thành công bằng những ẩn ngữ sâu lắng.

Đến đây tiện nữ xin dừng bút!
hà miên

p/s: Nguồn gốc của bài thơ:
http://blog.yahoo.com/saobien1234/articles/198523/index


RE: Event GỌI GIÓ - chopmat - 23-05-2012

Cựu Mộng Như Yên
- Lãnh Công -


Em còn có nụ cười thuở mười tám
Nụ trinh nguyên, e ấp đượm hương tình
Hay đã vỡ từ vầng trăng hai chín
Đêm nguyệt tàn chờ đợi ánh bình minh?

Từ cái thuở em từ tôi đi giã
Nụ cười ai im bặt chẳng nên lời
Lòng bối rối như ngã ba, ngã bảy
Mấy hướng đời mấy nhánh rẽ nhân duyên.

Tôi cứ mãi ngóng về phương vô vọng
Em xa mờ nỗi nhớ có mù tăm?
Chợt một tối thấy hồn lên quạnh quẽ
Em đi về từ muôn lối xa xăm.

-------


Lệ Mãn Tình Sầu

Ngã ba lòng xinh xinh khép vợi,
Ánh trăng non tắt lối ngàn mây.
Thiên hương lưu lạc từ rày,
Trinh nguyên đặng đổi vào tay bụi trần.


( Trích - Cựu Mộng Như Yên Phó bản )

Sau cái đêm bi kịch đó, cái đêm mà tác giả đã thầm lặng chứng kiến 1 sự đổ vỡ, người đẹp đã ra đi. Có lẽ, nếu cái đêm ấy. Tác giả bớt đi 1 chút ý nhị mà đánh 1 tiếng ho báo động khe khẽ, thì ngày sau đâu đã phải ôm hận bấc đèn.

“Từ cái thuở em từ tôi đi giã
Nụ cười ai im bặt chẳng nên lời”


Cũng có thể do người đẹp đã biết tác giả khi ấy tuy hay nhưng không chịu đánh tiếng, làm vuột đi cơ hội gìn giữ nụ “trinh nguyên”. cho nên nàng cũng ôm sầu mà quyết chí từ biệt tác giả để ra đi. Nụ cười người ở lại cũng theo đó mà tắt lặng bờ môi.

“Lòng bối rối như ngã ba, ngã bảy
Mấy hướng đời mấy nhánh rẽ nhân duyên.”


Tuyệt vời ! Câu từ trau chuốt, ý tứ mênh mang. Một kiếp tình đời, ấy hỏi đâu là ngã ba ? hỏi đâu là ngã bảy ? Và rồi tác giả như cũng đã trả lời luôn rằng : Hướng đời là ngã bảy, nhánh tình chính thị ngã ba.

“Bảy hướng đời , ba nhánh rẽ nhân duyên”

Ở đây ta thấy tác giả như đang múa lượn với từng con chữ vậy. Cái “Ngã ba” nhân duyên , “Ngã ba” tình ái. Cái ngã ba từ đó em ra đi và từ đó em đem đi (đem đi giã). Cái ngã ba làm say đắm và chết lặng bao tâm hồn kẻ khách. Một cái ngã ba đem vào thơ mà không thể “thơ” hơn được nữa…

Sẽ có người đem hỏi, vậy thế còn cái “Ngã bảy” , được tác giả ví như “Bảy hướng đời” kia, thì là thế nào ?

Xin thưa, “Bảy hướng đời” – tác giả ý muốn nói tới người đang lạc bước trên hướng đời, lưu lạc lối đời. ( Bảy – Thất : đồng nghĩa Thất lạc )

Cũng đúng thôi, từ cái thuở em từ biệt tôi để đi giã, em ôm theo cả cái ngã ba nhân duyên ấy mà lưu lạc nẻo đời muôn nỗi mù tăm.

Vẫn là ý tứ sâu xa, câu từ hàm xúc. Vẫn luôn là ý nhị giấu vào tim nỗi đau dằn vặt của tâm hồn. Cái chia sẻ của tác giả chỉ bất chợt he hé e ấp mà thôi. Chính vì cái “he hé” trong cơn bão tâm hồn này đây, tôi đã mất 3 đêm liền không ngủ mới mù mờ cảm nhận ra nó.

Viết đến đây, tôi lại chợt nghe váng vất bên tai âm hưởng đôi câu hát trong bài “Còn duyên” – dân ca quan họ Bắc Ninh.

“Còn duyên … là duyên buôn nụ … nụ bán hoa,
Hết duyên là duyên ngồi góc … góc ngã ba … chứ a đợi chờ.”


Nếu đã “hết duyên” thì dù rằng có ngồi ngay nơi “góc ngã ba”, người vẫn cứ phải là muôn kiếp đợi chờ mà thôi. Tuy câu ca này ý từ cũng chất chứa bi thương nhưng để đem so với "Cựu Mộng Như Yên" thì nó còn kém cả 1 trời nước mắt. Tác giả còn không có nổi đến 1 cái "ngã ba" để mà ngồi mà đợi.

Hà nội 23/05/2012
Tiểu đệ chopmat


RE: Event GỌI GIÓ - chopmat - 24-05-2012

Cựu Mộng Như Yên
- Lãnh Công -


Em còn có nụ cười thuở mười tám
Nụ trinh nguyên, e ấp đượm hương tình
Hay đã vỡ từ vầng trăng hai chín
Đêm nguyệt tàn chờ đợi ánh bình minh?

Từ cái thuở em từ tôi đi giã
Nụ cười ai im bặt chẳng nên lời
Lòng bối rối như ngã ba, ngã bảy
Mấy hướng đời mấy nhánh rẽ nhân duyên.

Tôi cứ mãi ngóng về phương vô vọng
Em xa mờ nỗi nhớ có mù tăm?
Chợt một tối thấy hồn lên quạnh quẽ
Em đi về từ muôn lối xa xăm.

-------


Nhất Trận Phong - Nhất Trường Mộng.

Ngỡ tháng năm nguội dần giấc mộng,
Trời cay chi thêm mống đau thương.
Một đêm mưa gió bất thường,
Ngã ba về lại nát đường chỉ tay.


( Trích - Cựu Mộng Như Yên Phó bản )

Theo như lời Hớ Thi Vương đã nói, thì dường như trong khổ cuối cùng của bài thơ này có ẩn chứa 1 sự may mắn (hên). Riêng phần tôi, tạm chưa nói đến 1 kết cục có hậu vì muốn để cho mỗi người đọc tự cảm nhận lấy cho riêng chính mình.

“Tôi cứ mãi ngóng về phương vô vọng
Em xa mờ nỗi nhớ có mù tăm? “


Nỗi đau của tác giả về cái “Ngã ba” vẫn mãi truyền theo năm tháng, vẫn mãi đeo đẳng tâm hồn. Nó ám ảnh ngay lên cả tia mắt, cả ánh nhìn của tác giả. Biến người trong cuộc kia thành như 1 kẻ trăm năm dại khờ.

Chẳng phải là thế hay sao ? Có ai cứ nhìn mãi được vào 1 nơi không có gì mà tưởng tượng ra hình bóng nào đó đâu. Em tuy “xa mờ” nhưng nỗi nhớ trong “Anh” vẫn bốc mù tăm tít, vẫn cháy bỏng, khét chảy đến bốc hơi như ngày nào. “Cháy” mãi vậy sao không khỏi kiệt “dầu”.

Cuối cùng tác giả đã cho ta thấy, tình người, tình đời nó cũng chỉ là 1 cơn gió thoảng, 1 giấc mộng thoáng qua mà thôi ( Nhất Trận Phong - Nhất Trường Mộng ).

Ấy là vào cái lúc mà tâm hồn kẻ cô đơn sắp lịm tắt, thì cái bóng “Ngã ba” xưa kia lại đột ngột trở về.

“Chợt một tối thấy hồn lên quạnh quẽ
Em đi về từ muôn lối xa xăm.”

Người thì nói rằng “Hên”. Vì cuối cùng “Ta” cũng đã được lại “Em”. Ừ thì rằng “Hên”. Nhưng trong cái “Hên” đó tôi lại chợt thấy cái nỗi niềm cay đắng của tác giả gửi vào trong câu thơ cuối cùng. Vẫn là kín đáo, vẫn là ý nhị. Niềm cay đắng cuối cùng của giây phút cuối cùng.

“Em đi về từ muôn lối xa xăm”

Ở trên tác giả nói đến cái “Ngã ba” nhân duyên hay cái “Ngã bảy” lạc lối để mượn chỉ hình ảnh của cái nụ “Trinh nguyên”. Thì nay ở câu này, tác giả lại nói đến “Từ muôn lối”.

Tôi thầm hiểu ý của tác giả rằng, cái “Ngã ba” nhân duyên của ngày xưa, trước khi ra đi nó còn là 1 nụ “Trinh nguyên” chưa vỡ. Sau những lưu lạc tháng năm trở về, giờ nó là 1 cái “Ngã muôn lối”. Nó chằng chịt, nhụa nhàu như những đường chỉ nơi lòng bàn tay của kẻ phong trần vậy.

Giá như ngày xưa, cái đêm ấy, Ta ráng đốt cho được cái ngọn đèn dầu thì nụ “Trinh nguyên” kia đâu có vỡ, thì em đâu đã phải từ ta mà đi giã. Thật xót xa.

Vĩ Thanh

Ngồi đọc lại Cựu Mộng Như Yên - Lãnh Công một lần nữa. Lòng vẫn ngồn ngộn cảm xúc.

Ngoài kia, trời đêm hè hương trăng ngào ngạt. Tiếng đàn ai thánh thót điệu ca cho thêm chất đượm lòng người.

“Dao vàng ai liếc móng tay,
Bút thơm ai kẻ đôi mày cong cong.
Phấn son xuyết điểm má hồng,
Trâm hoa lựa mái tóc bông dịu dàng…”


Tôi ngồi đây, bỗng chợt muốn hỏi : Sao em nỡ lòng nào lại đem cái “Ngã bảy” mà để giã nhừ cái “Ngã ba” ?

Sông Tô 24/05/2012

Tiểu đệ chopmat


RE: Event GỌI GIÓ - hothiethoa - 25-05-2012

Bài hát cho Event
Gọi Gió
Nhạc: Trịnh Công Sơn
Lời và trình bày: Hớ
dựa theo bài hát Hạ Trắng.




RE: Event GỌI GIÓ - lanhdien - 05-06-2012

Tổng kết Hớ ơi! Qua lâu lắm rồi...


RE: Event GỌI GIÓ - hothiethoa - 05-06-2012

Vì số lượng bài đăng tham dự là 9, nên Hớ tổ chức bình chọn nhé! Kết quả sẽ được tổng kết vào cuối tuần và công bố - trao giải vào tuần sau.
Xin mời các bạn và khách mời click nhiệt tình ở trang 1.
Thân
Hớ


RE: Event GỌI GIÓ - Thi Nhũn - 26-10-2012

He he, tớ có gửi bài tham dự mà